Chương 910: Dòng chảy lịch sử

.............

Thần Mộc Tỉnh đã tiên đoán trước về trận chiến tương lai ở Thánh Thành, về cuộc quyết chiến sau cùng với Hắc Ám Chúa Tể, và chiến thắng hiểm hóc nhờ vào trí tuệ tuyệt luân của Azazel. Mạc Phàm đọc hết toàn bộ cuốn sử ký này từ đầu đến cuối, khi ấy, mọi sự cũng đã hạ màn.

Đừng cho rằng tốc độ đọc này sẽ nhanh hơn diễn biến bên ngoài. Mạc Phàm đã theo dõi trận chiến tương lai một cách vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn bị cuốn vào từng tình tiết, từng diễn biến. Tinh thần thức hải của hắn vốn cực kỳ mạnh mẽ, việc xem những ghi chép này chẳng khác nào lướt qua hàng triệu triệu tấm ảnh, sau đó tinh thần lực của hắn sẽ tự mô phỏng lại một cách sống động, hoạt động không khác gì một siêu máy tính đang tua nhanh thước phim, chính xác đến từng mili giây so với thực tại.

Quá trình này tựa như lật một tập phác họa, khi tốc độ lật đủ nhanh, những trang vẽ tĩnh sẽ nối liền thành chuyển động. Trong cảm nhận của Mạc Phàm, toàn bộ câu chuyện đã biến thành một cuốn phim dài mấy tiếng đồng hồ, ngay cả lời thoại cũng được tái hiện gần như trọn vẹn. Khi thước phim đi đến hồi kết, tất cả mọi thứ bên ngoài cũng đã an bài.

Thấy quân thủ Soba không nói thêm gì, Mạc Phàm chỉ đành lắc đầu cười khổ, giọng có chút oán trách: “Thế thôi sao? Xem bói xong thì mọi chuyện cũng đã diễn ra hết rồi, thật đáng tiếc.”

Nghe thấy lời oán thán của Mạc Phàm, ánh mắt quân thủ Soba lóe lên vẻ kỳ lạ, hỏi: “Vì sao lại đáng tiếc?”

Mạc Phàm nhìn Soba, khẽ cười đáp: “Các ngươi đã biết trước tương lai, tại sao không công bố để thay đổi nó, cứu bao nhiêu sinh mạng vô tội?”

Nếu biết trước tương lai, liệu Metatron có phải chết thảm, Kim Long có cần bỏ mạng oan uổng? Ngay từ đầu, Bee đã có thể chuẩn bị một kế hoạch hoàn hảo hơn, tỉ mỉ hơn, giống như Mạc Phàm ở tiền kiếp vậy.

Chỉ là, Soba ném cho hắn một ánh mắt có phần gượng gạo, tựa như đang ngầm trả lời câu hỏi của hắn.

“Tương lai đã định, không thể đổi thay.”

Mạc Phàm cũng gượng gạo xua tay: “Nếu vậy thì thôi đi. Thế thì gọi ta đến đây xem để làm gì? Biết trước tương lai mà không thể thay đổi, vậy thì gọi là biết cái gì chứ? Ngay cả khuôn mặt của Hắc Ám Chúa Tể cũng bị che đi.”

Ánh mắt có phần mờ đục, quân thủ Soba cố gắng phản bác: “Mạc Hoàng, ngài thử đặt mình vào trường hợp này xem, nếu như vừa rồi chúng ta có khả năng thay đổi sự tình thì sao?”

“Thế thì càng khẳng định đây chỉ là bói toán. Bởi vì bói toán vốn là thứ không chắc chắn về tương lai. Nếu biết trước sự việc tương lai mà có thể thay đổi, vậy thì xem làm cái gì nữa.” Mạc Phàm vì trong lòng đang tiếc thương cho Bee nên lời lẽ cũng có phần ngang ngược, bất chấp đúng sai. Hắn chỉ cảm thấy muốn nói gì thì nói, để trút ra sự bực bội trong lòng.

Thế nhưng, hắn vừa dứt lời, ánh mắt đột nhiên biến sắc, như thể tự mình nhận ra vừa nói hớ điều gì.

Quân thủ Soba quan sát Mạc Phàm, thấy hắn cuối cùng cũng đã hiểu ra vấn đề, bèn cười nói: “Đúng vậy, hắc hắc, chính là lập luận này. Mọi người vốn dĩ không tin vào nó, chỉ coi đó là bói toán.”

“Con người rất kỳ lạ. Ngày xưa khi tổ tiên ta tiết lộ một vài sự kiện, rất nhiều người đã không tin. Đến khi tin rồi, họ lại bảo đó là sự sắp đặt của Thượng Đế, không thể sửa đổi. Mặt khác, một số người lại giống như ngài vừa nói, nếu sửa được thì đó chính là bói toán, mà đã là bói toán thì có gì đáng tin?” Quân thủ Soba giảng giải tường tận.

Đây chính là tâm lý đại chúng, tâm lý đám đông!

“Trong quá khứ, tổ tiên chúng ta đã không ít lần thử tác động đến lịch sử thế giới, nhưng toàn bộ đều thất bại. Một là không ai làm được, hai là không ai tin, lịch sử vẫn cứ diễn ra như thế. Thậm chí, khi người Maya chúng tôi bắt đầu tiết lộ lời tiên tri, lập tức như có ai đó trên thông tin đại chúng sửa đổi kịch bản, tung ra hàng ngàn dị bản mê tín khác nhau, khiến thông tin dự đoán khác xa bản gốc, biến người Maya chúng tôi thành một lũ lừa đảo.”

Ví dụ một trường hợp nổi tiếng, đã từng có người phỉ báng rằng người Maya là một đám bịa chuyện, nào là năm 2012 Hắc Ám buông xuống, thế giới tận thế. Điều này hoàn toàn là bịa đặt, chẳng qua là do cuốn lịch cũ chưa kịp in lịch mới đã bị kẻ xấu chụp lại rồi rêu rao tận thế. Ở thế giới ma pháp, người Maya nguyên bản chưa bao giờ đưa ra thuyết pháp này.

“Vì vậy, chúng tôi dần dần đi đến một nhận thức khác. Luôn có một thứ gì đó giống như Thượng Đế can thiệp vào những ai muốn thay đổi tương lai. Đó gọi là dòng chảy lịch sử, thiên cơ bất khả lộ. Lịch sử luôn luôn chắc chắn sẽ xảy ra, dù cho có cố gắng tác động thế nào đi nữa,” quân thủ Soba nói.

Nghe thì có vẻ rất hợp lý. Nhưng Mạc Phàm bĩu môi chán nản, hắn định nói gì đó thì đột nhiên Tiểu Mei xen vào.

Tiểu Mei dùng tâm linh truyền âm cho Mạc Phàm: “Ta vừa nhớ ra, ngày xưa Thần Nữ Athena từng nói, thiên cơ là bất biến, không có khả năng thay đổi. Tỷ phu, có những sự kiện vĩnh viễn không bao giờ sửa chữa được, bởi vì ‘thế giới tương lai’ đã sắp đặt nó chắc chắn phải xảy ra. Cho nên, bất luận ngươi có biết trước hay không, có muốn động tay động chân gì đó, lập tức sẽ bị một dạng ‘can thiệp vô hình’ nào đó ngăn cản, để cho dòng chảy lịch sử thuận buồm xuôi gió tiếp diễn.”

Minh Nhạn đã chép lại lịch sử từ tương lai, như vậy thì nó chắc chắn sẽ xảy ra, không cách nào sửa chữa. Giống như việc Diệp Tâm Hạ để Mạc Phàm tới đây, nàng cũng hoàn toàn không biết gì về sự kiện ở Thánh Thành. Cơ mật của Thánh Thành được giữ rất kỹ, không phải ai cũng biết.

Thế nhưng, nghĩ theo một hướng khác, đây cũng là một biến cố vô tình giúp Mạc Phàm tránh được việc cảm nhận từ xa làn sóng ma khí đang ồ ạt phát tán ở Ngũ Giác Lôi Sơn. Rất tình cờ, rất ngẫu nhiên, nhưng sự tình cờ này rõ ràng là đi theo chiều hướng của ‘thiên cơ’, không cho Mạc Phàm nhúng tay vào sự kiện này.

Hoặc gần hơn, Mạc Phàm bắt đầu xem những ghi chép kia từ một giờ trước, nhưng vì đủ lý do trò chuyện, hỏi han, lại vừa xem vừa suy ngẫm, đến khi hắn xem xong, tất cả mọi chuyện đều đã quá muộn để hắn có thể tác động. Điều này, khi nghiêm túc nghĩ lại, sẽ khiến người ta cảm giác rợn tóc gáy, tê dại cả da đầu, tựa như có một bàn tay vô hình của thần thánh đang sắp đặt tất cả, dàn xếp các sự kiện để Mạc Phàm không thể làm được gì.

Thậm chí, trên thực tế, Mạc Phàm cũng không có khả năng cứu nguy. Hắn bây giờ bước ra chỉ tốn thêm một mạng vô ích. Hơn nữa, Hắc Ám Chúa Tể vốn đã muốn giết hắn, muốn giết Nhật Ánh sau khi kết liễu Bee, cho nên hắn xông ra chính là tự tìm đường chết.

Đương nhiên, sau khi nghe Tiểu Mei giải thích, Mạc Phàm lập tức nảy sinh thắc mắc, ví như tại sao ở một tiền kiếp tương lai, hắn đã sửa đổi rất nhiều thứ, đã thay đổi được quỹ đạo vận mệnh, thay đổi được lịch sử cái chết của mình, nhưng Thượng Đế vẫn cho phép? Chuyện đó không tính là phá hoại dòng chảy lịch sử sao?

“Hơn nữa, trong bức tường điêu khắc của Minh Nhạn, rõ ràng có giải đấu Thánh Nguyên là chắc chắn xảy ra, nhưng ở tiền kiếp kia, nó lại không hề diễn ra vì sự kiện chúng ta đại chiến Thiên Quốc đã khiến nó bị hủy bỏ rồi mà? Thật quái đản.” Mạc Phàm đứng trước những điều mình không biết, chín cái đầu cũng chỉ có thể lắc đầu bó tay.

Tiểu Mei dịu dàng dùng tâm linh trò chuyện với hắn: “Tỷ phu, khi ta dùng Thần Mộc Tỉnh để dự đoán tương lai tại thời điểm đó, chính chúng ta đã tạo ra một quỹ đạo vận mệnh khác với quỹ đạo gốc của Thượng Đế. Thứ đó không có thật, tiền kiếp là không có thật, nó chỉ là một bức tranh do Thần Mộc Tỉnh tạo ra. Con đường chúng ta đang đi mới là thực tại.”

Sợ Mạc Phàm không hiểu, Tiểu Mei bổ sung thêm: “Hmm, nói sao nhỉ, tỷ phu, người có thể tưởng tượng, giống như người ở hiện tại nhìn về quá khứ, thì thời điểm quá khứ đó chính là tương lai của người. Người không khác gì Thượng Đế đã từng vạch lối cho chính mình, là chính người đã tự nỗ lực cố gắng sắp xếp tất cả, bao gồm cả việc dùng Thần Mộc Tỉnh để xem trước thiên cơ giả rồi cố gắng sửa chữa nó. Cho nên, kết quả cuối cùng của tương lai chính là thứ chúng ta xem xong và cố gắng thay đổi quỹ đạo vận mệnh. Vậy thì, đó mới chính là thực tại, mới là dòng lịch sử chính thống nhất.”

Đầu óc Mạc Phàm vận hành hết công suất, cố gắng tự mình thuyết phục bản thân chấp nhận lập luận này.

Chỉ nghe thanh âm của Tiểu Mei nói tiếp: “Giải đấu Thánh Nguyên trong lịch sử là chắc chắn sẽ xảy ra, bởi vì Minh Nhạn đã vẽ nó xuống từ tương lai. Tiền kiếp không có, là do ta không nhìn thấy, không quan sát được tất cả quỹ đạo vận mệnh, chứ không phải là nó không tồn tại. Chắc chắn có, chỉ là ta quan sát bằng góc nhìn từ những sự kiện ta thấy. Biết đâu, vì một lý do nào đó, nó đã xảy ra sớm hơn và đã kết thúc rồi. Còn những thứ khác, ví như người cùng Vĩnh Yên Vương bị gài bẫy rơi xuống Minh Giới, ví như tất cả mọi người đều chết, ví như Vĩ tỷ tỷ chết, đó đều là những tình huống mà Thần Mộc Tỉnh dựa vào một vài loại pháp tắc để dự đoán, không chắc chắn sẽ xảy ra, không đại diện cho dòng chảy lịch sử.”

Thần Mộc Tỉnh mà Tiểu Mei tiến vào kia chỉ biết trước một phần tương lai, không hoàn toàn chính xác.

Nói đúng hơn, nó giống như một giấc mộng báo trước, có thể đúng, có thể sai, và có thể không cách nào nhìn thấu được Thiên Cơ.

..................

Đề xuất Voz: Đêm kinh hoàng (Chuyện có thật 100%)
BÌNH LUẬN