Chương 909: Không Có May Mắn

....

..........

..........

[...]

Tất cả pháp sư Thánh Thành đều đã rệu rã ngã gục, Azazel không còn đường lui, cũng chưa từng nghĩ đến việc lùi bước. Cuộc va chạm cuối cùng giữa sức mạnh không thuộc về thế giới này và sức mạnh thống trị thế giới ma pháp đã ngã ngũ, phần thắng thuộc về kẻ ngoại lai.

Nhưng, vẫn chưa kết thúc. Màn kịch phía sau càng khiến nội tâm người xem chấn động đến không thể tin nổi.

[...]

Oanh!!!!

Chí cao Nhật Nguyệt Thiên Sứ mười sáu cánh khiến Cổ Nguyệt Tru Đế tự bạo thân xác, một làn sóng hắc ám kinh hoàng bao trùm cả bầu trời, xung quanh đừng nói là mây trôi, ngay cả nguyên tố cũng không dám bén mảng, hoàn toàn biến thành một vùng chân không tuyệt đối. Kết giới vị diện cuối cùng cũng lặng lẽ tan biến.

Hắc ám tiêu thất, Thánh Thành sụp đổ, thiên sứ rời khỏi nhân gian...

Phụp!

Tất cả cảnh tượng dần dần mờ ảo, ánh sáng của ảo ảnh cuối cùng cũng tiêu tan, Mạc Phàm lúc này mới bước ra khỏi phiến đá khắc họa cảnh tượng tương lai.

Và đó cũng là màn cuối cùng trong tương lai mà Mạc Phàm nhìn thấy qua Thần Mộc Tỉnh.

Một lúc lâu sau, hắn có chút thất thần ôm lấy ngực, cảm nhận một cơn đau nhói. Hắn biết người này chẳng có chút quan hệ nào với mình, nhưng không hiểu vì sao, nhìn thấy khoảnh khắc cuối cùng khi Bee chết đi, Mạc Phàm lại cảm thấy lòng đau như cắt.

Bức họa lịch sử tương lai mà Sử Thần Minh Nhạn khắc lại không phải chỉ là vài đường nguệch ngoạc cho có lệ. Nó được vẽ bằng yêu thuật, dùng Hỗn Độn Chiêm Tinh để cắt cảnh thành hình, phác họa sống động, điêu khắc tỉ mỉ đến mức có thể đóng thành một quyển truyện tranh màu, chi tiết đến từng triệu khung hình. Thậm chí, ngoại trừ Hắc Ám Chúa Tể bị Thiên Cơ che lấp dung mạo, những nhân vật khác đều hiện ra rõ mồn một, Mạc Phàm có thể nhận ra tất cả.

Người Maya cũng sao chép lại một cách hoàn hảo 100%, đây là một công trình vĩ đại, biết bao nghệ nhân và công tượng Thổ hệ, Huyền Âm hệ, Không Gian hệ, Hỗn Độn hệ đã in hằn chúng lên phiến đá ma thuật khổng lồ như tường thành của mình.

Những cảnh tượng đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Mạc Phàm, sống động như thể chính hắn đã trải qua.

Trong thế giới tinh thần của Mạc Phàm, tám tòa hồn cách cũng ngồi ngay ngắn thẳng hàng, im lặng, nín thở theo dõi diễn biến như đang xem một bộ phim bom tấn.

Bọn họ đi từ kinh ngạc này đến bất ngờ khác, từ tám cái miệng há hốc khi chứng kiến Thánh Thành phơi bày thực lực và át chủ bài của mình, cho đến cảm giác choáng ngợp, hô hấp nặng nề, suýt chút nữa không thở nổi khi Hắc Ám Chúa Tể xuất hiện. Cuối cùng, nước cờ nghịch thiên, đi ngược lại mọi tư duy thông thường của Bee, thực sự khiến người ta cảm thấy hắn quá đáng sợ.

Chính Mạc Phàm cũng phải bất ngờ. Thành thật mà nói, với thực lực và cái bẫy mà Thánh Thành đã giăng ra, tính đến thời điểm hiện tại, đừng nói chỉ có Phàm Tuyết Thành của Mạc Phàm, mà cho dù toàn bộ pháp sư Á Châu, thậm chí liên hợp với Nhật Ánh mang hết triệu hoán thú ra cũng không thể chống lại nổi.

Một khi đã lọt vào bẫy của người ta, quang ảnh tầng tầng lớp lớp, Quang Minh Điệp Gia đếm không xuể, thủ đoạn pháp môn cấm pháp nhìn không hết, đi một bước lại va phải đủ loại thiên địa yên hình pháp tắc, đánh đấm bằng niềm tin à.

Các nguyên lão Cấm Chú của Thánh Thành không phải là đám ngụy Cấm Chú như người ta vẫn tưởng. Bọn họ đều là Cấm Chú Sư chân chính, chắc chắn đã thức tỉnh Thần Phú, có thể độc lập thi triển ma pháp, thậm chí còn có một vài Thượng Vị Giả Đại Cấm Chú, sở hữu hai hệ Cấm Chú. Hơn 200 người như vậy, Mạc Phàm ước tính con số chính xác là 223 người, tất cả đều có chung Quang hệ, và phe Thánh Ảnh Giả bên kia cũng tương tự.

Đế Hoàng không miễn nhiễm ma pháp. Phải có lý do thì Cổ Nguyệt Đế mới lo lắng đi giết Metatron, nếu không, dính phải một quả pháo ma pháp cực hạn kia, nó cũng có khả năng bị thương rất nặng. Chuyện sau đó sẽ khó mà nói trước...

Nhờ tín ngưỡng tăng vọt cùng Thiên Quốc trợ giúp, Bee đã thiết lập nên một tòa pháo đài kiên cố nhất, mang đến một Thánh Thành hoàn mỹ nhất, mạnh mẽ nhất từ trước đến nay, những thứ này không phải để làm cảnh. Vô Địch Quân Chủ như Minh Nhạn mà bước vào, khẳng định không qua nổi đại đạo thứ năm của Thánh Thành, ở đại đạo thứ tư đã bị làm thịt. Mà Cổ Nguyệt Đế có thể thong thả đi thẳng đến đại đạo thứ mười ở trung ương, sau đó nhởn nhơ tàn phá ---- sức mạnh có thể ước tính được.

Sau này Mạc Phàm nghe tình báo mới biết, Bee đã trả bốn con Đại Đế cấp bậc mạnh nhất của Liên Minh Hải Yêu về cho Hải Mộ Đế Leviathan.

Đây chính là đánh chó cũng phải nể mặt chủ, tuy phía sau còn ẩn tình gì thì Mạc Phàm chưa nghĩ ra, nhưng trước mắt, Leviathan và Bee chắc chắn có tiếng nói chung. Đế Hoàng cấp, Bee không phải không có khuôn mẫu để tham khảo, khí tức nguyên bản của hắn chính là Leviathan.

Dựa vào Leviathan để so sánh, Bee sắp xếp Kim Long khởi động một đòn đánh lén siêu bất ngờ, cũng chính là tình tiết để hắn có thể cảm nhận được lực lượng chân chính mà Cổ Nguyệt Đế bộc phát. Đến cả Cổ Nguyệt Đế cũng chẳng vui vẻ gì khi biết rằng việc giết Kim Long chính là mấu chốt ban đầu, Bee thậm chí đã nói với các thiên sứ khác như vậy. Chỉ có kẻ ‘rất ngu’ mới không nhìn ra được khí tức của Cổ Nguyệt Đế đang ở cấp độ nào.

Hơn nữa, thất bại của Cổ Nguyệt Đế không phải do hắn ép cấp phân thân không đủ mạnh để giáng lâm. Nói đơn giản, hắn không ngờ Bee còn có thủ đoạn đó, một thủ đoạn không ai hay biết. Một kẻ muốn đi chinh phạt ở một vị diện khác, cho dù ngu ngốc đến đâu, cũng biết phải chuẩn bị mọi thứ đến mức tối đa, đến mức hoàn hảo nhất có thể.

Không nói đến việc Thánh Thành đột nhiên mạnh lên ngoài dự tính, chỉ cần Cổ Nguyệt Đế ép không đủ lực lượng thôi, thì ngay sau Thánh Thành chính là Liên Hợp Quốc, sau Liên Hợp Quốc là Mạc Phàm, là Nhật Ánh. Thậm chí, không chừng còn có toàn bộ Yêu Ma trên vị diện này quay lại cắn nó, bao gồm cả Hải Yêu, bao gồm cả Tuyệt Hải Hoàng Điệp!

Có ai muốn vị diện của mình bị xâm chiếm, có ai muốn Hắc Ám giáng lâm xâm lược? Cho dù chưa xâm lược, nhưng chỉ cần có động cơ, có nguy hiểm tiềm tàng, một khi nó bị thương nặng, bầy sói nhất định sẽ ném đá xuống giếng, xông tới ăn thịt ---- đạo lý đơn giản như vậy những kẻ ‘tự cho mình’ thông minh có thể không nghĩ ra, nhưng Cổ Nguyệt Đế không phải kẻ ảo tưởng, hắn thừa thông minh để hiểu. Hắn không thể nào không ép cấp đến giới hạn mạnh nhất để đảm bảo an toàn khi giáng lâm.

Vì vậy, cái chết của Kim Long không hề vô ích, mà là để Bee sớm dự liệu xem mình có nên quyết đoán hay không. Cuối cùng, hắn mới chấp nhận tiếp nhận ‘Thánh Hoàn’ chúc phúc để tự diệt. Một kiếm kia của Saga, Thánh Hoàn bị thiêu đốt không phải của Saga, mà chính là của Bee. Hắn đã đốt Thánh Hoàn của mình vào Thiên Sứ Chi Kiếm, mục đích chính là để đính kèm Thiên Sứ Chi Hồn vào bên trong đòn đánh.

Một nhát chém trúng đích.

Thánh Hoàn bị đốt nóng, khiến Cổ Nguyệt Đế không chút nghi ngờ rằng Thiên Sứ Chi Hồn của Bee đã xâm nhập ký sinh vào cơ thể mình. Và cuối cùng ----- bùm.

Nhật Nguyệt Thiên Sứ mười sáu cánh phụ thể lên người Cổ Nguyệt Đế, chúc phúc khiến thực lực của nó tăng vọt. Đối với thân thể yếu đuối của nhân loại mà nói, Nhật Nguyệt Thiên Sứ chi hồn chính là tăng mệnh cách, chồng chất ma pháp. Nhưng đối với Yêu Ma Đế Vương mà nói, đây chính là chúc phúc gia tăng, giống như thần hồn phụ thể, trực tiếp tăng cường khí tức sức mạnh dựa trên nền tảng của chính nó.

Đừng nói là kẻ ép cấp như Cổ Nguyệt Đế, coi như Tuyệt Hải Hoàng Điệp mà bị chúc phúc, e rằng cũng sẽ suýt soát tiến vào ngưỡng Đế Hoàng, và sẽ bị vị diện chế tài ngay lập tức.

Lãnh Liệp Vương lúc này mở miệng: “Chủ thần, thật lòng mà nói, nếu Bee thực sự là Tuệ Tri Thần, và Tuệ Tri Thần thực sự có ác tâm với chúng ta, ta cảm thấy kể cả có Thần Mộc Tỉnh... ngài vẫn sẽ chết, thậm chí là chết rất thảm.”

Tô Lộc thở dài phụ họa: “Đồng ý, người này đến lúc chết vẫn khiến ta có cảm giác bất an. Hắn quá nguy hiểm.”

Mạc Phàm không trả lời bọn họ, chỉ lặng lẽ cảm nhận.

Hắn vẫn đang học hỏi.

Đến Cổ Nguyệt Đế cũng phải học hỏi từ Bee, Mạc Phàm muốn trở nên cường đại hơn, hắn không thể tự đại vỗ ngực xưng tên.

Nhìn người khác mà học tập, tiếp thu kinh nghiệm, không tự phụ cho rằng mình không bỏ sót điểm nào, không chủ quan hay trông chờ vào may mắn thì mới có thể tiến xa được.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên.

Quân thủ Soba hít sâu một hơi, cuối cùng mở miệng: “Hoàng hôn đã qua, có lẽ... trận chiến cũng đã kết thúc.”

“Trận chiến kết thúc rồi?” Mạc Phàm giật nảy mình, tâm trí có chút mông lung.

“Phải. Ngươi vừa xem hết hơn sáu tiếng đồng hồ.” Quân thủ Soba nói với vẻ bình thản.

Nhìn bộ dạng thất thần kinh ngạc của Mạc Phàm, hắn cũng không có gì bất ngờ.

Hắn cùng hai thuộc hạ thân cận nhất đã đứng đó suốt nửa ngày trời để chờ đợi Mạc Phàm.

Tiểu Thiên Hy thì đã ngủ thiếp đi trong vòng tay của Tiểu Mei.

“Mẹ nó, coi bói sáu tiếng đồng hồ. Đời này ta chưa từng nghĩ mình lại mê tín như vậy.” Mạc Phàm vỗ vỗ trán, vẫn đang cân nhắc xem có nên đi cứu người hay không.

Ấy vậy mà cơ hội vừa nhen nhóm đã sắp bị dập tắt.

......................

✺ Vozer — Cộng đồng dịch VN ✺

Đề xuất Voz: Chị em, cô giáo...tình yêu...
BÌNH LUẬN