Chương 927: Nói lắm!

. . . . . . .

Vút ~~~~~~~~

Quỹ đạo của gió khẽ lướt qua toàn bộ vùng ngoại vi sơn mạch Venezuela, chính xác hơn mà nói, từng cơn mưa màu xanh hắc ám lạnh lẽo đến khó hiểu đang bắt nguồn từ Ngũ Giác Lôi Sơn ở trung tâm, khởi phát từ mặt hồ Maracaibo rồi lan tỏa ra xa. Cơn mưa xanh quét qua tất cả cường giả hủy diệt pháp sư đang tập kích Thánh Thành, khiến bọn họ cảm nhận được từng li từng tí thế nào mới là Địa Ngục thực thụ.

Mạc Phàm thản nhiên nói xong, cơn mưa xanh hắc ám phía sau lưng liền tắt.

Cặp đồng tử của hắn hiện ra đôi tà nhãn quỷ dị, bên trong lấp lóe hồng quang, bao trùm bởi tử quang, đặc biệt soi xét kỹ lưỡng, khóa chặt đám người trước mặt.

Một luồng khí tức kinh khủng tựa như một ngọn Hỏa Diệm Sơn khổng lồ bộc phát từ trong cơ thể Mạc Phàm lan tràn ra ngoài. Dường như mặc kệ trời đất bài xích, mặc kệ thế gian không cho phép một lực lượng hủy diệt như vậy được thai nghén, tất cả đều bị ép đến vỡ trận.

Phía sau lưng, trên đỉnh đầu Mạc Phàm, hư ảnh của Thanh Minh Long mờ ảo phì phò phun ra long tức màu thương thiên, phảng phất muốn triệt để tiêu diệt không gian ngàn dặm xung quanh.

“Cái này... cái này... một người làm sao có thể cường đại đến như vậy? Mạc Phàm, ngươi có còn là nhân loại nữa hay không? Ngươi đã bán mạng cho hắc ám?”

Bên ngoài Ngũ Giác Lôi Sơn, những thành viên của Liên Hợp Quốc như thể lâm đại địch, mỗi người đều ánh mắt hoang mang không dám nhìn thẳng vào kẻ quá mức tà dị trước mắt.

Bọn họ đương nhiên nhận ra Mạc Phàm.

Cũng không thể trách được, Mạc Phàm những năm gần đây quả thực rất nổi danh. Mặc dù chỉ thuộc thế hệ trẻ nhưng tiếng tăm lẫn tai tiếng của hắn đã vượt qua hầu hết những lão già tóc sớm bạc phơ ngồi trên tầng lớp cao nhất của Liên Hợp Quốc.

Chẳng qua là, nước sông không phạm nước giếng, Liên Hợp Quốc không phải Thánh Thành, cũng không có phận sự đi quản lý hay chế tài một công dân thuộc khối quốc gia liên minh chung như Mạc Phàm.

Giờ này khắc này, lần đầu tiên trực tiếp diện kiến, bọn họ cảm nhận sâu sắc rằng đứng trước Mạc Phàm chẳng khác nào đứng trước Diêm Vương. Hai mắt hắn bao trùm ma quang, cuồng phong vây quanh, trên đỉnh đầu lôi vân cuồn cuộn, phía sau lưng Thần Long hư ảnh hiển hiện.

Một cỗ khí tức Ma Thần cổ xưa đến cực điểm tràn ngập không gian.

Chính cỗ khí tức cổ xưa mà bàng bạc này đã khiến đám người của Liên Hợp Quốc nảy sinh một cảm giác không thể địch lại.

Trong lòng bọn họ đều chung một ý niệm.

Một khi đối phương để lộ hung ý sát tâm, bọn họ sẽ bị xóa sổ một cách dễ dàng.

Ong ong ong...

Dẫn đầu phái đoàn vây ép Thánh Thành lần này là Không Gian Thánh Đế Perjas của Mỹ, Bát Đại Sư Bắc Hùng cấm chú của Nga cùng rất nhiều cường giả cấm chú có thứ hạng lực chiến cao nhất được điều phối tới. Bọn họ đứng trong lĩnh vực Thương Mang Thần Nhãn của Thanh Long, thân thể run rẩy bị cơn mưa xanh hắc ám buông xuống áp chế, không dám chần chừ mà mở ra tất cả ma cụ bảo hộ, đồng thời nhao nhao lùi về phía sau.

“Không nghe rõ sao? Các ngươi còn không muốn đi à?”

Mạc Phàm nhàn nhạt nhìn mấy kẻ cầm đầu, buồn chán mở miệng.

Gã trung niên vạm vỡ tên Garry, thủ lĩnh trong Bát Đại Sư Bắc Hùng của Nga, nghiến răng nghiến lợi, mặt đầy vẻ không cam lòng nói:

“Mạc Phàm, ngươi đang làm càn cái gì ở đây? Bây giờ là việc của Liên Hợp Quốc, ngươi cũng muốn nhúng tay vào sao?”

Mạc Phàm nhìn những gương mặt chỉ thường xuất hiện trên báo đài tin tức, tỏ ra rất bình tĩnh đáp lại: “Ồ!?”

“Các ngươi nói ta nhúng tay vào việc của Liên Hợp Quốc mà không thấy xấu hổ à? Liên Hợp Quốc từ khi nào có trọng trách đến cướp đồ của ta vậy?”

Lời lẽ này của Mạc Phàm ngược lại khiến mấy vị tai to mặt lớn của Liên Hợp Quốc không khỏi cau mày, bắt đầu hơi lúng túng sắp xếp lại ngôn từ.

Không Gian Thánh Đế Perjas ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào con ngươi rồng đang khóa chặt mình, tương đối biết liệu cơm gắp mắm, rất mạnh dạn mở miệng đối chất:

“Chúng ta không đến cướp đồ của ngươi, chúng ta đến đây là để thống nhất toàn bộ khối liên minh các quốc gia nhằm loại bỏ Thánh Thành. Việc ngươi ở đây nằm ngoài dự liệu của chúng ta.”

Không đợi Mạc Phàm lên tiếng, hắn tự bổ sung: “Cấm Chú Công Ước, hiến pháp sử dụng ma pháp, chúng ta có đầy đủ tư liệu chứng cứ về những việc làm sai trái của Thánh Thành. Vào cái ngày nền văn minh ma pháp còn non trẻ chưa phát triển, bọn họ đứng lên tạo dựng đủ loại công ước hà khắc, nhưng chính bọn họ cũng là kẻ thường xuyên phá luật nhất. Tổ chức Thánh Ảnh Giả ly khai độc lập là vi phạm hiến pháp, rất nhiều việc làm dơ bẩn trong hậu trường từ xưa đến nay vẫn chưa bị vạch trần, bây giờ đã có đầy đủ bằng chứng.”

“Thánh Thành dùng quyền lực độc tài để nắm quyền quyết định, can thiệp quá nhiều vào sinh mệnh của công dân các khối quốc gia, giờ khắc này chúng ta cũng nên xử quyết rồi. Mạc Phàm, ngươi đã quên chính mình bị Thánh Thành thẩm phán như thế nào rồi sao?”

Mạc Phàm chỉ lẳng lặng lắng nghe, hắn không nói gì, chỉ có trong lòng dâng lên một ý cười thâm thúy.

Liên Hợp Quốc hay lắm!!!

Quả thực làm người ta phải dụi mắt mà nhìn. Rõ ràng là từ xưa đã thu thập đủ bằng chứng về hành vi của Thánh Thành nhưng hết lần này đến lần khác đều đứng ở vị trí trung lập, ngầm đồng ý tán thành cách làm của bọn họ. Mãi đến khi phát sinh tư tưởng trái chiều, lại muốn tiết lộ bằng chứng ra để buộc tội trước bàn dân thiên hạ, quả nhiên... quả nhiên danh bất hư truyền.

Thánh Thành là quỷ, Liên Hợp Quốc mẹ nó cũng là quỷ!

Toàn bộ những kẻ thống trị thế giới này đều là một lũ quỷ chơi với nhau!

Muốn thấy bộ mặt thật của quỷ bị lột ra, vậy cũng phải đợi đến cảnh quay cuối cùng, khi một trong hai kẻ ngã xuống...

Mạc Phàm làm bộ mặt mờ mịt, đối phương sao lại còn muốn lôi cả sự kiện thẩm phán của chính mình vào để câu kéo chứ. Hắn mà trái tim yếu đuối một chút, kém chút nữa đã động lòng mở không gian truyền tống trận cho Liên Hợp Quốc truy đuổi đến Thiên Quốc bắt người rồi đấy.

Nhìn thấy gương mặt lạnh lẽo không có nửa điểm cảm xúc của Mạc Phàm, dường như đoán được phần nào suy nghĩ của hắn, vị chính trị gia đồng thời là cấm chú Khalid liền tiếp lời Perjas:

“Ngươi sẽ không tin lời Thánh Thành nói rằng chúng ta muốn diệt bọn họ để dọn đất cho Hắc Ám Chúa Tể giáng lâm đấy chứ??? Mạc Phàm, việc đó cũng sẽ do Liên Hợp Quốc chúng ta giải quyết. Chúng ta cũng là nhân loại, nhân loại tốt hơn hết nên do chúng ta phụ trách bảo vệ, bao gồm cả ngươi. Ngươi phải hiểu, bất cứ việc gì Liên Hợp Quốc làm, đều là thống nhất ý kiến của toàn bộ lãnh đạo cao cấp các quốc gia mới có thể thực hiện. Ngươi không cần lo lắng, cho dù toàn thế giới tất cả yêu ma có khởi xướng bạo động, chúng ta cũng tuyệt đối không để nhân loại đi đến con đường tuyệt diệt.”

Liên Hợp Quốc so với Thánh Thành càng tinh tường hơn trong việc chơi chính trị, càng biết cách thêu dệt những thuyết âm mưu. Bọn họ không lâu trước đây đã tổng hợp tất cả tài liệu mình sở hữu, mọi suy luận bằng chứng đối nội, đối ngoại, đối nhân, đối yêu ma đều có đủ. Muốn đối thoại với một người như Mạc Phàm, Liên Hợp Quốc đã chuẩn bị đầy đủ phương án.

Kỳ thực nội tình của Liên Hợp Quốc không chỉ có các Quân Bài. Quân Bài là những lãnh đạo tối cường do các quốc gia trên thế giới bầu chọn ra, song, Quân Bài không có đủ tay chân để giải quyết tất cả mọi thứ. Bọn họ chịu trách nhiệm đối phó với yêu ma, với những tai nạn từ các chủng tộc khác ập đến, thiên chức của Quân Bài là làm sao điều động tài nguyên nhân lực để vạch ra kế hoạch dài hạn bảo vệ sự sinh tồn cho nhân loại.

Nhưng muốn nhân loại phát triển văn minh sâu sắc hơn, muốn cải tạo từ gốc rễ mầm mống bên trong nhân loại, muốn đàm phán giữa Thánh Thành và Parthenon Thần Miếu, vậy thì phải cần đến những bộ sậu đeo mắt kính của các quốc gia cao tầng ra mặt. Tỷ như Thiệu Trịnh, tỷ như Khalid bên phía Mỹ, Kevin bên phía Úc, bọn họ mới là những người đối chất với mặt trong của nhân loại, nắm giữ thông tin bằng chứng cấp độ tình báo quốc tế liên lục địa. Chỉ cần mở cổng thông tin phát loa một cái, đối phương muốn chạy cũng không thoát tội, kể cả đó có là Thánh Thành.

“Ý của các vị là, các ngươi không những không muốn đi, mà còn muốn giảo hoạt đe dọa ta sao?” Mạc Phàm hai mắt trở nên vô cùng thâm thúy, chậm rãi nói.

Sát khí càng lúc càng mãnh liệt.

Mạc Phàm, Thanh Minh Long, Dạ Hoàng Kim Long, Ngục Nhung U Lang, Apase, Hồng Mãng Tà Long, Ngải Giang Đồ, Kỳ Lan Thanh Thánh Xà, Viêm Cơ đều đang hướng về phía các thành viên Liên Hợp Quốc khiêu khích thách thức.

Sát khí ngút trời trong nháy mắt khiến phương viên ngàn dặm quanh khu sơn mạch Venezuela trở nên đáng sợ vô cùng. Ngoại trừ cấm chú pháp sư ra, những pháp sư cấp thấp hơn không cách nào dám động đậy một bước.

“Mạc Phàm! Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, giữa chúng ta không cần thiết phải có chiến tranh.” Một vị cấm chú pháp sư của Canada giận dữ quát.

Chỉ thấy Mạc Phàm thong thả bước từng bước trên bầu trời, rồi nhích nhẹ ngón tay một cái.

“Phập!” Một âm thanh như xé giấy vang lên.

Bạch Dương Tà Kiếm xé toạc đất trời, một đạo huyền kim quang trảm cực tốc vung ngang, đem hai cánh tay, hai cái chân của vị cấm chú pháp sư Canada đồng loạt chặt đứt.

Tốc độ nhanh đến mức, tựa như một cơn gió nhẹ vừa thoảng qua, sau đó mọi người chỉ nghe thấy tiếng la hét kinh hãi, một vị cấm chú pháp sư không tay không chân nằm la liệt trên mặt đất, mếu máo khóc ròng.

“Thằng cha nó điên rồi...” Một đám pháp sư khác thất thanh hô lên.

Hô hô~!

Dạ Hoàng Quân Vương quạt một trảo, tạo ra một cơn lốc hắc kim kinh khủng dài hàng vạn mét. Cơn lốc hắc kim như một bầy cá piranha hung hãn, trong nháy mắt đã xé tan thành từng mảnh những pháp sư Liên Hợp Quốc đứng ở vòng ngoài, chết không có chỗ chôn!

“Ngươi vậy mà dám giết người của Liên Hợp Quốc?” Garry tức giận nhìn về phía Mạc Phàm.

Mạc Phàm cười một tiếng nói: “Đây không phải là học theo các ngươi sao? Bỏ đá xuống giếng, đàn áp kẻ yếu hơn. Cần gì phải giải thích nhiều lời làm gì, đánh thì đánh con mẹ nó đi. Thánh Thành không phán án được ta không phải vì ta không có tội, mà đơn giản là vì bọn họ không có đủ sức mạnh để làm điều đó. Các ngươi cũng vậy, nói nhiều cũng chỉ bởi vì sợ hãi ta chém giết phải không?”

Đối với mấy kẻ không hiểu rõ tình hình cục diện này, Mạc Phàm chẳng ngại vứt bỏ hết đạo lý, không cần phải nói lẽ phải, châm chọc trêu tức được là tốt rồi.

“Ngông cuồng!”

“Ngươi đang tự đại muốn đối kháng với toàn bộ Liên Hợp Quốc.”

Thẹn quá hóa giận, một vài vị lão giả cấm chú thét lên: “Hừ hừ, làm người phải lấy lý trí làm gốc, ngươi lý trí đều không có, đây rõ ràng là cưỡng từ đoạt lý, đuối lý muốn dùng vũ lực.”

“Xoạt”~~~!

Bạch Dương Tà Kiếm quang mang lộng lẫy, không một chút khách sáo lăng lệ vẽ ra một vòng kiếm huy, một đường tà nguyệt chém xuống, chặt đứt cả hai tay hai chân của kẻ vừa nói, khiến y có kết cục tương tự người lúc trước, sống dở chết dở.

“Sợ thì chạy, nói cái chó gì?” Mạc Phàm bá đạo cất lời.

Các ngươi làm ta có chút thất vọng đấy!!

Tưởng trí tuệ cao siêu thế nào, trí tuệ cao thì nên biết trước nguy hiểm mà liệu cơm gắp mắm, tránh né cái chết đang đến gần, chứ không phải bô bô cái mõm tưởng rằng mình khôn.

Gặp phải hung thú hoang dã muốn cắn, có ai lại đi dùng ngôn ngữ triết học để giảng đạo lý không!?

Quả nhiên, một kiếm này đã khiến bọn họ thành thật với bản thân hơn rất nhiều, cũng biết quý trọng sinh mệnh của mình hơn rất nhiều.

Nửa giây sau...

Vài tiếng hét thất thanh vang lên!!!

“Chạy!!!”

Toàn bộ đám người kinh hãi đến vỡ mật, co giò bỏ chạy, cắm đầu cắm cổ chạy về phía căn cứ của Mỹ!!!

.........................

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Băng Phong: Ta Chế Tạo Phòng An Toàn Tại Tận Thế
BÌNH LUẬN