Chương 929: Bí mật của Leviathan
...
“...”
Sắc mặt Leviathan tái mét.
Một cảm xúc không thể tả thành lời đang không ngừng dâng trào trong lòng vị Đế Hoàng vô thượng.
Đã có thể nhìn thấy từng tia oán niệm sâu cay bốc lên từ phía trong lăng kính. Thủy độc mà Giao Long phun ra bám đầy không gian thứ nguyên.
Cứ yên lặng đi ngang qua không tốt hơn sao!?
Hùm không gầm lại tưởng ta là giun dế à!?
Phải biết, nếu không có xiềng xích vị diện này trói buộc, Leviathan tự hứa với lòng sẽ chà xát đầu con giun xanh hèn mọn, tên nhân loại hèn mọn, và con chó mực hèn mọn này trên mặt đất 1000 lần, đánh cho tổ tông nhà chúng nó cũng không dám nhận cháu.
Ngục Nhung U Lang không nghĩ xa được đến vậy, nó chỉ đơn giản thấy Leviathan tức giận mà không dám xông ra, thế là lại càng tin rằng gã nóc nhà này chỉ có hư danh, thực chất vô cùng sợ hãi chủ nhân của mình.
Ân, thế là nó lại càng gân cổ sủa to hơn vào mặt Leviathan, ánh mắt lộ rõ vẻ trêu ngươi!!!
Cùng đứng trên đầu Thanh Long, Mạc Phàm khó hiểu nhìn cảnh này, nụ cười trên môi hắn dần trở nên gượng gạo rồi tắt hẳn.
Kế hoạch ban đầu đâu có đến mức này, chọc chó cũng phải có giới hạn chứ, thế này khác nào tự rước thêm một kẻ địch cấp Đế Hoàng?
Hắn tỏa ra sát ý ngập trời từ phía sau, lạnh lùng trừng lão lang một cái, lão lang dứt khoát ngậm miệng.
Nhưng trong lòng nó vẫn âm thầm ấm ức, chủ nhân tại sao lại nổi giận với mình, mình làm gì sai sao? Chẳng phải lúc nãy ngài ấy cũng muốn chọc giận con thuồng luồng kia à?
Bất quá, hành động lại khác với suy nghĩ, lão lang vẫn cúi đầu lui lại, nằm sấp xuống sau lưng Mạc Phàm.
Mạc Phàm một lần nữa đối diện với Leviathan, Leviathan cũng phóng ánh mắt ma diệt nhìn thẳng vào Mạc Phàm.
Sắc mặt Leviathan rất không tốt.
Tên khốn này vậy mà dám xúc phạm nó, Hải Mộ Đế Giao Long vô địch, làm sao nó có thể giữ được thể diện.
Kể từ hôm nay, Leviathan đã lập lời thề có thiên địa chứng giám.
Một ngày nào đó nó thoát ra ngoài, nếu có thể sống sót và đạt được thần vị, đột phá thành Hải Long Thần Vương, nó nhất định sẽ ban xuống toàn vị diện sắc lệnh treo cổ toàn bộ Lang tộc, Khuyển tộc, và các loại chó má đáng ghét.
Leviathan nuốt xuống cơn giận, nhẫn rồi lại nhẫn, nhẫn rồi lại nhẫn, cuối cùng cũng nén được xuống, phun ra một câu với Mạc Phàm: “Ngươi cứ tùy tiện đứng đó như vậy, là đã chuẩn bị vài năm nữa chết trong tay ta rồi sao?”
Bị chỉ thẳng mặt hăm dọa, Mạc Phàm trầm mặc.
Sau mấy phút yên tĩnh, hắn mới trấn tĩnh lại, nhàn nhạt mở miệng: “Thấy ngươi buồn chán, ta đến đùa một chút, không cần phải căng thẳng như vậy.”
Leviathan nhíu mày hỏi: “Ngươi gọi đây là đùa một chút? Ta có nên cảm kích vì ngươi đã đến chơi với ta không?”
Ngữ khí của Leviathan đặc biệt có nội lực, dù nó đang đứng bên trong lăng kính vị diện, Mạc Phàm ở bên ngoài vẫn có thể cảm nhận được sự cường đại của cảnh giới Đế Hoàng.
“Cũng không hẳn, ta chỉ cảm thấy với trình độ thông minh của ngươi, nhất định có thể hiểu ra mấu chốt trong đó.” Mạc Phàm bình tĩnh nói.
Leviathan khẽ giật mình.
Bằng vào trình độ thông minh của ta...
Tên khốn!
Ma quang thâm thúy lóe lên, Leviathan tức đến xù lông, không nhịn được mà trườn tới, dùng đầu rồng húc thẳng vào kết giới.
Chỉ nghe một tiếng “ầm” kinh thiên động địa, cả tam giác thứ nguyên dường như rung chuyển kịch liệt, tựa hồ có hàng ngàn mảnh vỡ không gian liên tiếp vỡ ra rồi lại hồi phục, hồi phục rồi lại vỡ tan, nhưng trước sau vẫn bị cú húc này phá cho đổ sập.
Lực nổ này dù diễn ra ở phía trong kết giới, nhưng âm thanh khuếch tán ra ngoài vẫn đủ khiến Mạc Phàm dựng tóc gáy, đến cả Thanh Long và Ngục Nhung U Lang cũng lập tức vào tư thế chiến đấu.
Rất rõ ràng, đây chính là man lực của cấp Đế Hoàng.
Nếu không có kết giới, vậy thì... sẽ không có sau đó.
“Thông minh là chuyện thông minh, nhưng chạm đến danh dự của ta, ta tất sẽ giết ngươi. Đừng tưởng rằng ta không có thủ đoạn để trị ngươi?” Leviathan nhếch môi cười, để lộ ra hàm răng dữ tợn.
Mạc Phàm nhìn chăm chú Leviathan một lúc, sau đó kim ngân đồng tử sáng lên, con mắt ngụy thần không gian của hắn nhìn vào một cái hắc động bên dưới miệng vực.
Hắn nhìn đủ lâu, rồi mới có chút thản nhiên cười đáp: “Chắc chứ? Ngươi cứ thử xem?”
Bách Mộ Giao Long, được mệnh danh là quốc triều đệ nhị của thế giới ma pháp, với lời đồn quân chủ ma động đi đầy đất, đế vương nhiều như chó.
Nhiều như chó là bao nhiêu? Ta cũng có một con chó cấp Đế Vương, có muốn tính thêm không?
Có bản lĩnh thì mở cổng mà mò ra đây!!!
Hay là vốn dĩ... ngươi không dám!?
Nhìn thấy thái độ tự tin ngút trời của Mạc Phàm, Leviathan ngay lập tức ý thức được có điều gì đó không đúng.
Sợ rằng Leviathan còn chưa hiểu đúng ý mình, Mạc Phàm truyền âm nói nhỏ bổ sung: “Yên tâm, ta đến đây chỉ để xác nhận lại bí mật của ngươi, xác nhận xong sẽ đi ngay. Kia... khụ khụ, ta sẽ giữ bí mật cho ngươi.”
“Bí mật gì chứ, hừ, bí mật ta bị nhốt ở đây, chẳng phải tất cả các ngươi đều biết rồi sao.” Leviathan bình tĩnh trấn định, tỏ ra như bí mật mà Mạc Phàm biết chẳng có chút liên quan nào đến mình.
Mạc Phàm vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, đưa ánh nhìn ấm áp như nắng mai về phía Leviathan.
Hắn bây giờ càng thêm chắc chắn, rất từ tốn truyền âm: “Vậy đi, ta sắp tới sẽ đi gặp Sa Hoàng giáo chủ Behemoth một chuyến, để ta nói cho hắn biết, ngươi đột phá Đế Hoàng bằng cách...”
“Dừng... Dừng lại!” Leviathan bị gãi trúng chỗ ngứa, lập tức nhảy dựng lên, miệng mồm hoảng hốt thốt lên.
Mạc Phàm lúc này mới hài lòng gật đầu.
“Tên giảo hoạt... tên giảo hoạt kia nói với ngươi rồi?” Leviathan lẩm bẩm.
Tên giảo hoạt mà Leviathan đề cập, tự nhiên chính là Bee.
Mạc Phàm quan sát động thái của Leviathan, hắn cũng không vội trả lời, đang suy nghĩ xem bước tiếp theo nên nói gì.
Một bên khác, Leviathan bực bội mắng: “Đúng là bọn nhân loại giảo hoạt. Rõ ràng là tên kia đã tìm ra bí mật của ta, hắn thậm chí còn lập lời thề không tiết lộ. Hừ hừ, cái tên này làm trái lời thề, khẳng định sẽ chết vì huyết nhục nổ tung.”
Nói xong câu này, Leviathan tự mình chấn động ngay tức khắc, kinh hãi nói: “Chờ đã, tên đó thực sự dám tiết lộ, vậy hắn chết rồi sao?”
Mạc Phàm bị ngữ điệu của Leviathan làm cho giật mình, cũng sững sờ một chút, hỏi: “Ngươi không biết?”
“Biết cái gì?”
“Người ngươi đang nói đến đã hy sinh thân mình để đánh đuổi Cổ Nguyệt Tru Đế về Hắc Ám rồi. Hắn thực sự đã chết.”
“Đông!”, Leviathan bỗng nhiên tự đập đầu mình vào lăng kính kết giới, khuôn mặt mếu máo như vừa ăn phải quả đắng.
Chết tiệt, bị lừa rồi! Lại đi lập lời thề với một kẻ đã định sẵn sẽ chết!!!
Mạc Phàm ra hiệu cho Leviathan đừng kích động, hãy bình tĩnh lại.
Sau đó hắn mới nói: “Bất quá, hắn đúng là không nói gì với ta cả. Hắn có nói với người khác hay không thì ta không biết.”
Leviathan phảng phất như không nghe thấy.
Nói cái gì, hắn không nói, vậy ngươi dựa vào đâu mà biết!!
Đùa à!! Chẳng lẽ ngươi có khả năng đọc được suy nghĩ của lão phu!!!
Thế nhưng, không biết vì sao, trong thâm tâm, Leviathan lại có chút hoài nghi rằng Mạc Phàm thật sự đã tự mình tìm ra.
Tên Bee kia cũng tự mình tìm ra, tại sao lại không thể có người thứ hai tìm ra được chứ?
“Nói một chút, ngươi làm sao mà biết?” Leviathan lần nữa nén giận, mở miệng hỏi.
Chỉ thấy Mạc Phàm cười cười, đáp lại một cách vô thưởng vô phạt: “A, không phải chỉ cần có não là được sao?”
Leviathan: “???”
Có não là được?
Mẹ kiếp, chẳng lẽ ta cả triệu năm qua không có não hay sao?
Thế nào gọi là có não là được?
Tên khốn!
Bí mật của Leviathan chính là phương thức đột phá Đế Hoàng.
Nó không dùng mảnh vỡ vị diện, bởi vì nó đã dùng một phương thức khác, đó là giết chết đồng tộc, đoạt lấy năng lượng từ chính quốc triều dưới đáy biển của mình.
Leviathan không thể tìm được mảnh vỡ thích hợp, càng không thể nào trong tình trạng trọng thương sau trận chiến 4000 năm trước, sau đó không hề gây ra biến cố gì mà lại thu thập được mảnh vỡ. Lịch sử ghi chép lại, nó suốt 4000 năm nay đều án binh bất động, như vậy thì làm sao mà tìm được mảnh vỡ vị diện?
Mạc Phàm đã sớm xem qua tất cả động tĩnh lớn của các nóc nhà tại thượng cổ di tích Maya.
Phàm là động tĩnh lớn của nóc nhà, hầu như đều bị Nhạn Nhạn ghi chép lại.
Sa Hoàng giáo chủ Behemoth đã dùng không gian ma pháp để tìm kiếm mảnh vỡ thổ tinh trong hư vô, cuộc thăm dò này kéo dài hơn một vạn năm mới dám dẫn quân đi thu hoạch, vượt qua không biết bao nhiêu thế lực vị diện khác cản trở.
Nam Cực Khu Thần càng dị hơn, hắn nhờ vào hàng trăm vạn mảnh vỡ của Ngân Nguyệt vị diện rơi xuống thế giới ma pháp từ triệu năm trước, phải triệu tập quân đội suốt mấy ngàn năm để từ từ thu thập, cuối cùng mới gặt hái được thành tựu.
Vậy Leviathan lấy mảnh vỡ từ đâu ra?
Vốn dĩ là không có cách nào!
Ban đầu nó cũng đã bỏ ra vô số năm tìm kiếm, nhưng không thấy. Cho nên thời điểm nó đột phá Đế Hoàng, cách duy nhất chính là mượn mảnh quốc triều của đồng tộc mình.
Vì sao lại gọi là Hải Mộ Đế?
Bách Mộ Ma Thần ngủ say dưới đáy Tam Giác Quỷ, Leviathan chính là đã dùng một loại Thần Quyền Chúa Tể Mộ Quỷ đặc thù của mình để hấp thu năng lượng từ đội quân Giao Long.
Mảnh vỡ vị diện, suy cho cùng cũng chỉ là năng lượng, một loại năng lượng khủng khiếp hơn Đại Địa Chi Nhụy cả ngàn lần.
Mà truyền thuyết về Bách Mộ Giao Long, về đội quân Giao Long cấp Đế Vương nhiều như chó, phảng phất mấy trăm đầu Đế Vương đều đã trở thành lịch sử. Tất cả, tất cả, không gì phù hợp hơn việc trở thành nguồn năng lượng vô tận cho Leviathan đột phá. Bởi vì thuộc tính của bọn chúng, so với những mảnh vỡ vị diện khó tìm kia, dĩ nhiên càng tương thích với vị nóc nhà hải dương này hơn.
Mạc Phàm nói chỉ cần có não cũng không có gì quá đáng!
Thực ra, nếu nghiêm túc suy nghĩ một chút, sắp xếp lại tất cả dữ kiện có sẵn thì sẽ hiểu ra ngay.
Thời gian của Leviathan quá eo hẹp, lại đang thân mang trọng thương, nó nhìn thấy hai gã nóc nhà còn lại đánh trống thổi kèn, phô trương thanh thế khiêu khích cấp Đế Hoàng như thế, làm sao lại không sốt ruột muốn đột phá cho được? Dù có rủi ro, nhưng rơi vào một cái bẫy dụ hoặc được giăng ra quá tinh vi như vậy, dù thông minh đến mấy cũng khó tránh khỏi việc muốn chơi lớn một lần.
Khỏi phải nói, quốc triều sẵn có của nó, chính là phương pháp tốt nhất để giúp Leviathan đột phá Đế Hoàng.
Mặt khác, Mạc Phàm đúng là nhờ có thêm nhiều dữ kiện mà Bee để lại, hắn mới có thể chính thức xác nhận.
Giao dịch bốn cái đế vương với Leviathan? Tại sao chỉ bốn đại đế cấp đế vương, lại có tư cách giao dịch với Leviathan, kẻ vốn có lời đồn sở hữu đội quân đế vương đông đúc như vậy!?
Câu trả lời cuối cùng đã hiện ra trước mắt ---- bởi vì nó đang rất cần quân đội hộ giá!!!
Bee đã để Saga nhắn với Mạc Phàm một câu rất đơn giản.
“Nóc nhà luôn có thủ đoạn cho riêng mình.”
Ân, một câu đơn giản, nhưng lập tức có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề nan giải!
Mạc Phàm có thể tự mình suy luận và lắp ráp các mảnh ghép.
Behemoth trước khi bị vị diện chế tài, đã kịp ném Địa Tâm Thần Nhãn ra ngoài, chưởng khống khu vực Sahara, khiến nhiều người lầm tưởng rằng chính Behemoth đang thi triển ma pháp và không hề bị chế tài.
Mà Nam Cực Khu Đế Cự Thần cũng tương tự như vậy, nó đương nhiên có chút hoài nghi Behemoth, nên đã cẩn thận chừa lại một đường lui cho mình, để lại pháp bảo động phong hàn của mình bên ngoài trước khi đột phá. Cái hàn băng ma pháp đã xâm lấn lãnh thổ nhân loại hơn 5 năm trước, phô trương đến mức Michael phải đích thân điều binh đến ngăn chặn, chính là do pháp bảo của nó gây ra.
Gần hơn nữa, còn nhớ một quyền kia của Khu Thần tạo ra đại dương thứ năm ở Nam Cực, đây tuyệt đối lại là một màn lừa người. Kỳ thực, đó là nó đã câu thông với pháp bảo động phong hàn bên ngoài để tạo ra một vụ nổ ma pháp, trông như thể chính nó tạo ra vậy, mục đích chính là để lừa ‘kẻ tiếp theo’ là Vĩ Linh Hoàng, dẫn dắt Vĩ Linh Hoàng an tâm đột phá!
Leviathan cũng vậy, làm sao nó có thể không có bài vở phía sau để che mắt thế nhân.
Cái động quật bên dưới Tam Giác Quỷ, tựa hồ là Long Giác mà Leviathan đã tự mình chặt xuống, bố trí thành đại trận bên ngoài trước khi tiến hành bước cuối cùng để đột phá Đế Hoàng!
Tất cả đều là huyễn cảnh từ truyền thuyết.
Trong truyền thuyết đáng sợ kia, tất cả những gì liên quan đến sự tích Tam Giác Quỷ, có người chứng kiến vài trăm Đế Vương Giao Long di chuyển, trên thực tế, toàn bộ đều là huyễn cảnh do Long Giác của Leviathan tạo ra. Nó được bố trí trong hắc động để hô hoán yêu thuật.
Đương nhiên, Đế Vương quanh Bermuda cũng chính xác là có, nhưng e rằng chưa tới 20 đầu, đừng nói đến chuyện Đế Vương nhiều như chó.
Mạc Phàm đến đây trêu chọc Leviathan cũng không phải vì hắn phách lối tự đại hay bản tính chó điên trỗi dậy!
Hừm, nghĩ đến đây, Mạc Phàm lại liếc mắt lườm lão lang thêm một lần nữa... trừ cái thằng ngốc này ra...
Còn lại thì là tiện đường, nhưng xác thực là có chủ đích!
Hắn có hai việc cần làm.
Một là xác nhận lại xem suy đoán của mình có đúng hay không! Dù sao đây cũng là nghi hoặc lớn nhất trong lòng hắn...
Nguyên nhân thứ hai, có lẽ hắn phải làm như vậy, để cho Leviathan biết bí mật này, nói rằng chính hắn cũng đã biết, để Leviathan không dám nuốt lời với Bee.
Bee không nói trực tiếp với Mạc Phàm, nhưng bằng vào nhãn lực cùng trí tuệ sắp xếp của mình, tất cả đều gợi ý cho Mạc Phàm đi đến quyết định này.
Bee chết, lời thề mất đi sự tin cậy, Leviathan có thể sẽ lật lọng sau 5 năm, đây là một khả năng chắc chắn có thể xảy ra.
Nhưng Mạc Phàm hiện tại đã đến đây, vậy thì kết quả sẽ rất khác!
Đây chính là sự sắp đặt của Bee! Kể cả khi hắn chết đi, Leviathan dường như cũng không có cách nào đối địch với nhân loại!
Cứ như thể Bee đã nghĩ ra một phương thức tiểu xảo nào đó, nhuần nhuyễn sắp đặt để lừa gạt cả lời thề với thiên địa, gợi ý cho Mạc Phàm vén màn sự thật cốt lõi, tìm đến được đây, đứng ở nơi này, một lần nữa trấn áp Leviathan
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Sở Đệ Nhất Rể Hiền