Chương 930: Tái Lập Giao Ước

...............

Tam Giác Quỷ Bermuda.

Trên bầu trời cao.

[...]

Mạc Phàm đang trò chuyện cùng Leviathan.

“Chẳng lẽ ngươi không sợ ta phản bội giao ước?” Leviathan hỏi ra nỗi nghi hoặc lớn nhất trong lòng nó.

“Sợ ngươi? Tại sao phải sợ ngươi?” Mạc Phàm lại cười một tiếng, lắc đầu đáp.

“Không có sự chống đỡ của thế triều đế quốc hùng mạnh sau lưng, nhưng ta vẫn là Phong Vị Đế Hoàng. Với sức mạnh của một Đế Hoàng, bóp chết các ngươi, loài người, cũng không phải là chuyện bất khả thi.”

Leviathan vô cùng bình tĩnh nói ra hai chữ ‘Đế Hoàng’.

Đôi long đồng sắc bén của nó tràn ngập uy nghiêm không thể xâm phạm.

Dường như nó vô cùng tự hào về thân phận Đế Hoàng hải dương của mình, không hề xem sự mất mát của đồng tộc là vấn đề gì to tát.

“Ngươi nói bóp chết nhân loại, nhưng ta cũng đâu phải hoàn toàn là nhân loại. Ta chỉ đang cố gắng hết sức mình, nếu thấy thực sự không xong, khó quá thì ta cuốn gói bỏ đi, sống một cuộc đời an nhàn của riêng mình. Chẳng lẽ ngươi còn muốn lên tận Mặt Trăng Máu để chơi với ta sao?”

Mạc Phàm lại cười khẽ, thản nhiên nói.

Bản thể của hắn chính là Tà Thần chí tôn bán nhân bán ma, vốn không thuộc về nhân tộc.

Bỏ chạy vì bản thân, đương nhiên không ai dám trách móc. Hơn nữa, Tà Thần mà dễ bị giết đến vậy, hắn đổi sang họ Triệu cho rồi.

“Người thân của ngươi thì sao?” Leviathan cố gắng dò hỏi, tìm kiếm điểm yếu của Mạc Phàm.

Mạc Phàm liếc nó một cái đầy ẩn ý, trong lời nói phảng phất sự nghiêm túc: “Đương nhiên là phải đi theo ta.”

Mạc Phàm khác với Bee. Bee luôn suy nghĩ cho nhân loại, hắn cứu vớt nhân loại mà không cần báo đáp. Hơn bất kỳ ai, hắn mới là người xứng đáng nhất được nhân loại tín ngưỡng và thờ phụng. Đây cũng chính là điểm yếu của Bee, hắn phải bảo hộ sự tồn vong của nhân loại, không phải là tuyệt đối, nhưng ít nhất cũng phải tính bằng hàng tỷ người.

Trong khi đó, điểm yếu của Mạc Phàm chỉ vỏn vẹn nằm ở người thân. Chỉ cần không xung đột với ranh giới cuối cùng của hắn, thì sao cũng được. Mạc Phàm nguyện ý liều mạng để bảo vệ quốc gia và thế giới, dù phải trả cái giá lớn đến đâu cũng sẵn sàng tiêu diệt Hải yêu, đối kháng với các vị diện khác giáng lâm. Muốn hắn liều mạng, đánh cược tính mạng cũng không phải là không thể.

Thế nhưng, Tiểu Thiên Hy là ranh giới cuối cùng của hắn, Mục Ninh Tuyết, Diệp Tâm Hạ, Mạc Gia Hưng cũng là ranh giới cuối cùng của hắn. Nếu mức độ nguy hiểm đã đạt đến cảnh giới toàn cầu diệt chủng, buộc phải hi sinh bọn họ, thì giữa đại nghĩa và người thân, Mạc Phàm chắc chắn sẽ mỉm cười lựa chọn người thân.

Bee có thể treo mạng mình vì nhân loại, dùng tính mạng để lập huyết thệ ràng buộc với Liên Hợp Quốc, với Leviathan để bảo hộ nhân loại. Đó là vì Bee quá chính nghĩa, quá có khí phách đại hiệp, vì mục đích cao cả mà quên đi bản thân mình. Xin lỗi, chuyện như vậy Mạc Phàm không làm được.

Bản thân Mạc Phàm cũng nhiều lần cảm thấy khó hiểu. Về mặt lý trí thì rất hợp logic, nhưng không hiểu sao, hắn vẫn cảm thấy có chút luyến tiếc khó tả. Mọi người tôn xưng Bee là ‘Tuệ Tri Thần’ khủng bố như vậy, tại sao lý tưởng của hắn lại có chút nhạt nhẽo đến thế? Hay là do hắn cảm thấy bộ não mình đã quá thông minh, vô địch đến mức tịch mịch, buồn chán nên mới đi sắp đặt cái chết của chính mình? Hắn sống mà không có người thân để nuối tiếc ư? Hay hắn chết là để bảo vệ người thân của mình?

Nhưng nếu chỉ đơn thuần muốn bảo vệ người thân, Bee thậm chí đâu cần phải chết...

Leviathan không hề bất ngờ trước câu trả lời của Mạc Phàm, theo bản năng hỏi thêm một câu: “Nếu ta liên thủ với Cổ Nguyệt Đế thì sao?”

Nó có ấn tượng sâu sắc rằng nhân loại rất giảo hoạt, không phải là đồng minh tốt.

Có điều, Mạc Phàm không cho rằng nó dám làm vậy, hắn rất tự nhiên phản hồi:

“Câu trả lời cho câu hỏi đó, không phải Bee đã nói với ngươi rồi sao? Cần ta phải nhắc lại một lần nữa à?”

Tuy tạm thời chưa nghĩ ra trước đây Bee đã nói gì với Leviathan để mọi chuyện được xử lý êm xuôi, nhưng Mạc Phàm tin chắc, Leviathan nhất định cũng từng dùng câu hỏi này để làm khó Bee.

Leviathan sững sờ. Đối phương thế mà lại dùng thái độ như vậy để chất vấn ngược lại mình, khiến nó có cảm giác như tự đào hố chôn mình. Hỏi tiếp cũng không thể hỏi được, hơn nữa, khả năng Mạc Phàm và Bee có cùng một đáp án không phải là không thể.

Thực ra, đúng như Mạc Phàm nói, Bee đã từng bị Leviathan đặt câu hỏi này. Khi đó, Bee đã rất điềm đạm trả lời rằng ‘nó không có khả năng hợp tác với Cổ Nguyệt Đế’.

Bee là chuyên gia phác thảo các tình huống tương lai. Hắn chỉ đơn giản dùng tâm lý chiến, vạch ra cho Leviathan một bối cảnh: nếu Leviathan theo Cổ Nguyệt Đế, Cổ Nguyệt Đế chắc chắn sẽ bắt nó làm tiên phong, đại chiến với toàn bộ kẻ địch ở thế giới ma pháp. Một mình Leviathan đương nhiên có thể chiến thắng, nhưng để không hề sứt mẻ thì không thể, thậm chí còn có thể trọng thương rất nặng. Đến lúc đó, làm sao nó có thể ngồi vững trên ngai vàng của mình?

Đó là còn chưa kể đến hai nóc nhà Sahara Sa Hoàng Giáo Chủ và Nam Cực Đế Vương Hàn Băng Khu Đế Cự Thần liệu có để yên cho nó hay không. Thậm chí, tính cả trường hợp khó xảy ra nhất, là cả ba vị nóc nhà đều vì lý do nào đó mà liên minh với Cổ Nguyệt Tru Đế, thì xác suất rất cao Leviathan vẫn sẽ bị điều ra tiền tuyến làm pháo hôi đầu tiên. Thân phận của nó không cho phép nó có thể đứng trên hai gã nóc nhà còn lại.

Chẳng bằng như thế này, Bee cho nó một cơ hội đứng ở thế trung lập, không làm gì cả, bỏ qua ân oán với nhân loại, chỉ cần ngồi ngoài xem kịch. Chính nó cũng không ngại Cổ Nguyệt Tru Đế gây khó dễ, càng không lo bị ảnh hưởng. Nếu Cổ Nguyệt Tru Đế chiến thắng, nó có thể tùy thời gia nhập dưới trướng hoặc không. Nhưng nếu nhân loại may mắn chiến thắng, Leviathan sẽ lấy ra bản cam kết mà Bee để lại, dựa vào sự ủng hộ của nhân loại để tiếp tục cân bằng với tam đại nóc nhà còn lại, chậm rãi bồi dưỡng quân đội của mình.

Sự ủng hộ của thế triều đế quốc rất quan trọng, không có thế triều, nó làm sao dám xưng bá trở thành nóc nhà? Quân Vương không có thế triều còn không thể trở thành Thập Uyên Chúa Tể, thậm chí có thể bị một Thập Uyên Chúa Tể yếu hơn mình nhiều lần vây quét đến chết. Giữa các nóc nhà với nhau cũng là đạo lý như vậy.

Nghĩ lại chuyện này, Leviathan lần nữa cảm thấy gã Bee kia thật quá đáng sợ, có thể tính toán xa đến như vậy.

Mặt khác, nó cũng âm thầm chửi rủa trong lòng, mắng hai cái tên đáng chết Behemoth và Ymir. Chính hai tên khốn kiếp này đã bày mưu lừa gạt nó đột phá, để nó lâm vào khốn cảnh như hiện tại.

Nhìn màn độc thoại nội tâm lộ liễu này của Leviathan, Mạc Phàm cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn đúng là không biết Bee đã trả lời thế nào, cũng không thể nghĩ ra cách trả lời thuyết phục hơn. Nhưng mặc kệ nó là gì, tương kế tựu kế, trò này của cuồng hồn Lục Niên quả thực vô cùng hiệu quả.

Sau đó, cả hai nhanh chóng tái lập giao ước. Leviathan cũng không làm khó Mạc Phàm thêm. Bản cam kết mới thống nhất cũng không có gì khác biệt so với hợp đồng cũ của Bee, chẳng qua là đổi người ủy thác sang cho Mạc Phàm.

Về phần lão lang, ừm, thực ra mà nói, đạt tới cấp độ của Leviathan, bây giờ nó cũng không nhất thiết phải để bụng mối thù cỏn con với một tên nhãi nhép quá lâu, dần dần rồi cũng sẽ lắng xuống.

Có điều, đó là bởi vì nó vẫn chưa thu hoạch được thần vị mà thôi.

Đợi nó có được thần vị, Leviathan chắc chắn sẽ đem mối thù ngày hôm nay ra xử lý sạch sẽ.

Lang tộc, Khuyển tộc, và tất cả những loài chó má khác ---- bắt buộc phải bị tuyệt diệt!!!

......................

❈ Vozer ❈ Dịch VN

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Ở Nhân Gian Đạp Đất Thành Tiên
BÌNH LUẬN