Chương 938: Giao dịch

.................

Thế nhưng, Mạc Phàm đã nhìn thấu. Kỳ thực, Ymir vẫn luôn bị giam cầm. Hắn trời sinh mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh, sở dĩ lợi hại đến vậy cũng là vì nơi này chính là lãnh địa Nam Cực. Nếu không đứng trên sân nhà này, lại trong tình trạng bị giam cầm không thể thi triển toàn bộ pháp lực, dù có thể hiệu triệu thiên tai ách vận, ly thuật của Ymir tuyệt đối không thể nào mang theo sức mạnh hủy diệt đủ để đánh giết cường giả từ cấp Quân Vương trở lên, thậm chí đối phó với Đại Đế cũng vô cùng miễn cưỡng.

So với điều đó, trận pháp hàn lưu quét qua toàn bộ nhờ kết nối với Thần Môn ‘Kỷ Băng Hà’ hẳn là do Ymir dùng thiên phú của mình để giao tiếp với không gian bảo vật mới có thể thực hiện được, chứ bản thân nó đơn độc không thể làm nổi. Nó vẫn chịu sự phong tỏa nhất định của vị diện.

Mạc Phàm chợt nhớ đến Mục Nhung từng bị Ymir biến thành con rối. Hắn suy luận và phân tích, bắt đầu thắc mắc tại sao Ymir bị giam cầm mà vẫn sở hữu năng lực kinh khủng đến vậy?

Những thứ hóa thành thiên tai thì có thể hiểu được, nhưng chẳng lẽ ly thuật của Ymir lại mạnh đến thế sao? Thậm chí còn có khả năng khống chế cả cấm chú pháp sư làm con rối?

Điều này thật phi logic!

Chỉ là, không đợi hắn kịp hỏi, nghĩa hồn Austin đã cho Mạc Phàm biết, năng lực khống chế con rối không phải của Ymir, mà là của thuộc hạ hắn, Bạch Trạch Quân Vương. Trong lúc giao đấu, Austin đã nhìn ra Bạch Trạch sở hữu năng lực này.

Bạch Trạch là cánh tay phải của Ymir, gã mới chính là kẻ đứng sau thao túng Mục Nhung. Mục đích thực sự là để thu thập tình báo về phía nhân loại, và xa hơn là động thái của vị kia đang ngủ say trên Côn Lôn.

Thuộc hạ của Hàn Băng Khu Đế Cổ Thần, tự nhiên mỗi một kẻ được thả ra đều không phải tầm thường.

“Nói đi, ngươi đến tìm ta có việc gì?” Ymir mở lời. Kể từ khi bị giam cầm đến nay, đây là lần đầu tiên hắn gặp được một người có thể mò đến tận đây để nói chuyện, lại còn có thể bước qua ly thuật ách vận của hắn mà vẫn sống sót, dĩ nhiên là có chút tò mò.

Mạc Phàm cũng không vòng vo, hắn đi thẳng vào vấn đề.

“Ta đến để giao dịch.”

“. . .”

Nghe những lời này, Ymir cũng không tiếp tục suy đoán mập mờ, rất nhanh đã nhìn ra cục diện: “Cách đây không lâu, ta cảm nhận được một Hắc Ám Chúa Tể cực mạnh giáng lâm thế giới này, nhưng sau đó nó đã bị đánh đuổi. Ta dự cảm trong vòng 5 năm tới, khi vị diện tiến hóa, nó sẽ quay trở lại để giải quyết vấn đề với nhân loại. Ngươi bây giờ muốn ta sau này đứng ở vị trí trung lập, không giúp đỡ Hắc Ám Chúa Tể, đúng không?”

Mạc Phàm ngưng mắt nhìn vị Titan băng tuyết, chậm rãi hỏi: “Tại sao ngươi không nghĩ rằng ta muốn nhờ ngươi viện trợ nhân loại, cùng chung tay xua đuổi Hắc Ám Chúa Tể? Ngoại xâm từ vị diện khác, chẳng phải nên lá lành đùm lá rách, cùng nhau tiêu diệt giặc ngoài sao?”

Ymir nở một nụ cười: “Phe nào về phe nào, tất cả chẳng qua chỉ là vấn đề lựa chọn. Hắc Ám Chúa Tể giáng lâm cũng không phải muốn hủy diệt vị diện này, hắn và ta chưa từng có thù oán. Với trí tuệ của ngươi, đã dám đến trước mặt ta để thảo luận giao dịch, hẳn là phải biết suy xét từ góc nhìn của ta, không thể dựa theo cảm tính muốn nói gì thì nói.”

“Cho nên, ngươi hẳn cũng tự hiểu, ngươi chẳng có vốn liếng gì để nhờ ta ủng hộ phe nhân loại các ngươi cùng chống lại một kẻ cường đại như Hắc Ám Chúa Tể. Ngươi tự nhiên thừa biết ta sẽ từ chối, ngược lại còn có khả năng khiến ta sinh ra ác cảm.”

“Làm như vậy, đối với các ngươi càng không có lợi. Cho nên, hẳn là ngươi chỉ cần chúng ta giữ vị thế trung lập là được. Có đúng không?”

Mạc Phàm lại một lần nữa sững sờ.

Lời này ----- từ đầu chí cuối không sai một chữ.

“Nói chuyện với người thông minh quả thật nhẹ nhõm.” Mạc Phàm cũng nở nụ cười, Ymir quả thật có cái nhìn đại cục vô cùng sáng suốt.

Với thân phận của một tồn tại đỉnh cấp, đương nhiên nếu có thể lôi kéo về phe nhân loại là tốt nhất.

Nhưng đối phương đâu có ngu, làm sao có thể bảo người ta đi chết chung trong khi họ hoàn toàn có cơ hội sống sót!?

Tùy tiện thả một tồn tại đỉnh cấp và cơ trí như vậy ra ngoài, số người trên thế giới này có thể khôn ngoan hơn nó chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Mạc Phàm chỉ có thể thuyết phục đối phương giữ vững lập trường trung lập trong trường hợp vạn nhất mà thôi.

“Việc này, ta không thể hứa trước.” Đột nhiên, Ymir thở dài một tiếng.

Mạc Phàm: “???”

“Ngươi dao động, sợ hãi trước hắc ám sắp buông xuống?”

“Bây giờ thì không, nhưng tương lai thì không nói trước được.”

Ymir trả lời rất bình tĩnh.

Nó là một tồn tại cực mạnh, thế mà đối với Mạc Phàm lại không có nửa điểm khinh thường.

Đối phương đã dám đứng ra chống lại Hắc Ám, không sợ quyền lực trấn áp, ý chí và sự đảm đương như vậy... quả thật đáng khen, tương lai chắc chắn sẽ có thành tựu lớn!!!

Kỳ thực, trong ba đại tồn tại đỉnh cấp, bọn chúng đều quan sát và thu thập rất nhiều thông tin về nhân loại.

Mạc Phàm không biết rằng, bất luận là Leviathan, Ymir hay Behemoth, cả ba dù là những tồn tại gần như vô địch trong thế giới ma pháp, nhưng vẫn không ai dám khinh suất hay xem thường Mạc Phàm, Nhật Ánh và Bee. Một kẻ thì mạnh đến phi lý, tu luyện như gắn tên lửa vào người, nói thẳng ra là bật hack. Một kẻ khác thì tiềm năng vô hạn, không biết ngày mai sẽ mang đến con quái vật gì để trấn áp mình. Còn người cuối cùng thì nhất định phải bị tiêu diệt, chỉ cần chạm vào đôi bông tai thôi cũng phảng phất toát ra một loại nguy hiểm khiến người ta trăm đường bất an.

Những kẻ như vậy mà còn xem thường, rất có khả năng sẽ rước họa sát thân!!!

Thấy Mạc Phàm im lặng trầm ngâm, Ymir mới lên tiếng nói tiếp: “Tuy nhiên, nghe nói ngươi muốn giao dịch với ta về chuyện này, vậy vật phẩm giao dịch là gì?”

Khi đã lên đến Đế Hoàng cảnh, khí chất và tư thái đều khác xưa. Những tồn tại đỉnh cấp thực ra bây giờ rất lười biếng đi xâm lược lãnh địa của các Thống trị giả khác. Đế Hoàng đỉnh cấp cũng chỉ chơi với Đế Hoàng đỉnh cấp, đi xâm chiếm và giết chết các Đế Vương khác thì có lợi ích gì?

Cứ cho là Leviathan bây giờ đã đột phá Đế Hoàng, việc tiêu diệt các Đế Vương thông thường cũng không giúp nó tăng tiến thêm chút cảnh giới nào, chẳng khác nào muối bỏ biển.

Tài nguyên của thế giới ma pháp đối với chúng đã vô hiệu. Những thứ như Đại Địa Chi Nhụy, cốt nhục Đế Vương, hay Thánh Chủng, đối với Đế Vương tầm thường và cấm chú pháp sư dĩ nhiên là bảo vật tha thiết ước mơ, nhưng trong mắt ba đại tồn tại đỉnh cấp, chúng chẳng khác nào cỏ dại.

Thậm chí cả Vô Thượng Thần Nhãn... ngoại trừ top 1 và top 2, bốn cái còn lại cũng chỉ dùng làm đồ chơi mua vui chứ không có công dụng gì lợi hại.

Muốn giao dịch với người ta, chưa chắc người ta đã nể mặt.

Mạc Phàm do dự một chút, cuối cùng vẫn mở miệng: “Ta giúp ngươi thu phục tên Vạn Niên Ma Kiếm kia. Kể từ khi ngươi bị vị diện chế tài đến nay, đế quốc của ngươi thường xuyên bị quấy rầy nhất chính là bởi Vạn Niên Ma Kiếm. Với cấp bậc của nó, thuộc hạ của ngươi không đánh lại, hơn nữa, nó chắc chắn không sợ thứ gọi là Kỷ Băng Hà hay ly thuật ách vận của ngươi. Ngoại trừ bản thân ngươi ra tay, đế quốc của ngươi không có cách nào chống lại Vạn Niên Ma Kiếm.”

Thông tin về việc nóc nhà Cực Nam không tùy tiện trêu chọc Vĩnh Dạ Vạn Niên Ma Kiếm không phải là không có lý do, thậm chí lý do còn lớn hơn người ta tưởng.

Vạn Niên Ma Kiếm cũng là một tồn tại cấp tạo hóa, một Thần Kiếm trời sinh có hồn linh, một thái cổ chi yêu. Mặc dù về cấp bậc nó sẽ bị Ymir đánh cho nhừ tử, nhưng ở một phương diện nào đó, nó là kiếm, mà kiếm thể thì vô cảm, không biết lạnh, không biết đau đớn thống khổ là gì, lại còn có băng thể kháng lại băng pháp. Băng thuật không ảnh hưởng đến nó, dùng băng thuật ly tai để đấu với nó, Ymir không thể thắng được. Ở một ý nghĩa nào đó, đế quốc của Ymir còn tồn tại đến bây giờ là phụ thuộc vào việc Vạn Niên Ma Kiếm có động sát tâm hay không.

Sở dĩ trước đây Vạn Niên Ma Kiếm còn e ngại, chưa toàn lực động thủ với Ymir, là bởi vì nó không biết ba đại tồn tại đỉnh cấp bị vị diện chế tài. Bây giờ tin tức này đã không còn là bí mật, rất có khả năng trong vòng nửa tháng tới, khi Vĩnh Dạ phát huy uy lực cao nhất, Vạn Niên Ma Kiếm sẽ thật sự có ý định kéo quân đội sang san bằng nhà của vị nóc nhà này để đoạt bảo, chiếm lấy tài nguyên.

Đương nhiên, Vạn Niên Ma Kiếm cũng không quá sợ Ymir sẽ báo thù sau 5 năm nữa. Thứ nhất, muốn giết nó không dễ. Thứ hai, biết đâu nó có thể tìm được kỳ ngộ từ mảnh vỡ vị diện trước khi Ymir thoát ra. Thứ ba, 5 năm sau nó có khả năng sẽ đầu quân cho Cổ Nguyệt Tru Đế, khi đó tình hình sẽ càng thêm phức tạp.

Mạc Phàm chắc chắn phải thu phục tên nguy hiểm này, Vạn Niên Ma Kiếm không thể tiếp tục tồn tại. Bây giờ hắn chỉ là tiện đường đến giao dịch với Ymir mà thôi.

Ymir thông minh bậc nào, nó tính toán một lúc, thấy mình không thiệt mà chỉ có lợi, liền lập tức gật đầu đồng ý.

Thế nhưng, có một điểm khiến nó sững sờ...

“Ngươi có chút nhầm lẫn, ta đâu có nói ta muốn giao dịch với ngươi để ngươi đứng ở vị trí trung lập.” Mạc Phàm cười cười nói.

Ymir nhíu mày, không vui nói: “Đừng làm càn, ta sẽ không giúp các ngươi ra tay chống lại Hắc Ám Chúa Tể.”

Mạc Phàm lại lắc đầu một lần nữa.

“Cũng không phải như vậy.”

Thấy Ymir lúc này đã đứng thẳng người dậy, nghiêm túc nhìn về phía Mạc Phàm, ngữ khí trầm xuống: “Đừng luyên thuyên nữa, nói thẳng vào vấn đề chính.”

Trong nháy mắt, Mạc Phàm cũng bay đến ngang tầm mắt của Ymir, với vẻ mặt thản nhiên như gió thoảng mây bay, hắn giải thích: “.....”

“. . .”

Mạc Phàm lặng lẽ thuật lại toàn bộ ý tưởng mà hắn đã từng nói với Leviathan cho Ymir nghe.

Vị Nam Cực Đế Hoàng nghe xong, thân thể giống như bị chấn động mạnh một cái.

Thần sắc hắn có chút kinh ngạc nhìn về phía Mạc Phàm.

“Ngươi... ngươi thực sự muốn làm như vậy?”

“Đối với ngươi cũng có chỗ tốt mà.”

“Có mấy phần nắm chắc?”

“Dưới sự giúp sức của tất cả các ngươi, ta đoán chừng có 7 thành.” Mạc Phàm cực kỳ tự tin trả lời.

“Còn 4 tháng nữa, để xem Behemoth thế nào. Ta cần phải từ từ suy nghĩ.” Ymir cũng không vội vàng, rất chậm rãi nói.

“Được, cũng đã muộn, vậy ta đi trước để giải quyết một việc khác.” Mạc Phàm gật đầu, ánh mắt chăm chú dán lên thân thể Ymir, tỏ vẻ rất dứt khoát.

Chỉ thấy Ymir xoay người lại, hắn khoát tay một cái, thân thể dần dần mông lung lùi về phía động quật, sau đó cả thế giới lăng kính mịt mù tuyết trắng không còn thấy gì nữa.

......

......

“Chúng ta trở lại New York.”

....................

Đề xuất Tiên Hiệp: Hảo Hữu Tử Vong: Ta Tu Vi Lại Tăng Lên
BÌNH LUẬN