Chương 94: Không Phải Người
...
Khi Mạc Phàm còn đang tập trung vào tình hình của Tiểu Mei và Quan Ngư, lông tóc gáy hắn đột nhiên dựng đứng. Hắn kinh hãi cảm nhận được chấn động từ thềm lục địa sống khổng lồ bên dưới, nó chẳng biết từ lúc nào đã lao thẳng về phía mình với tốc độ kinh hoàng.
Cả một hệ sinh thái khủng bố, với hàng chục tòa băng sơn, sâm lâm rậm rạp, thác ghềnh chập chùng bên trên, giờ đây lại đang lơ lửng giữa không trung, lao vùn vụt về phía một điểm nhân loại nhỏ bé.
Dưới luồng khí bị chèn ép khi một thân thể vĩ đại phi hành tới, Mạc Phàm khó có thể hô hấp bình thường, hai lá phổi như bị bóp nghẹt. May mắn là thân thể hắn cường hãn phi thường, bằng không chỉ cần chưa chạm tới, da thịt đã bị thổi cho tan thành từng mảnh.
“Chết đi!!!” Băng Ngưu Thú Vương gầm lên một tiếng long trời lở đất, âm thanh vang dội khắp dãy Côn Lôn.
Băng Ngưu Thú Vương không hổ là loại càng sống lâu càng cáo già, nó sao lại không biết thực lực của mình tuy nghiền ép vạn yêu nhưng vẫn thất thế trước kẻ vừa đá bay nó ban nãy. Cho dù miễn cưỡng giả sử mình mạnh hơn hắn một chút, cũng không cần phải đến mức cá chết lưới rách, mà nên thi triển vài thủ đoạn.
Đầu tiên, nó lập kế hoạch thay đổi mục tiêu sang hai người đồng bạn yếu hơn. Sau đó, nó lợi dụng thân hình nhỏ bé của Mạc Phàm dễ dàng bị che khuất bởi lớp lớp bình nguyên dày đặc. Cuối cùng, nó vận sức cày nát cả một vùng, xung quanh thân thể hiện lên một tầng vảy băng lấp lánh. Những vảy băng này chính là thứ cứng rắn nhất trên người nó, tầng tầng lớp lớp như muốn xé toạc cả màn đêm.
Bản chất thuần túy nhất của hung thú cổ đại chính là thể chất và thần lực, dùng sức mạnh bẩm sinh hoang dã nhất để tranh phong. Mà ở phương diện này, yêu tộc Côn Lôn vang danh năm châu, đứng đầu chắc chắn là sức mạnh man di của loài trâu bò.
Nén chặt từng khớp xương đồ sộ, nó giẫm một đạp uy mãnh, trực tiếp cày nát mấy trăm mẫu bình nguyên làm bệ phóng, rồi “oành” một tiếng bắn lên như một khẩu thần công khổng lồ, nhắm thẳng vào bầu trời.
Là một Đế Vương yêu thú, nó hoàn toàn có thể dựa vào cảm nhận không gian để phán đoán chính xác vị trí di chuyển của Mạc Phàm. Sau khi đã khóa chặt mục tiêu, thân thể khổng lồ sánh ngang một tòa sơn trang vọt lên, nhắm thẳng hướng Mạc Phàm mà lao đến.
“Đồ bỉ ổi!” Mạc Phàm buột miệng chửi.
Suy nghĩ vận động nhanh như chớp, Mạc Phàm nhận ra mình không thể nhìn thấy bất kỳ một khoảng trống nào ở phía chân trời xa xôi. Mặc dù hắn đã đạt tới cảnh giới Tinh Biến Tà Nhãn, nhưng trước mặt là cả một thềm lục địa sống, khoảng cách này trừ khi có năng lực nhìn xuyên thấu, bằng không chẳng có cách nào xoay sở.
Thân thể của con trâu này đúng thật là một khối lục địa di động, với cái đà lao tới như vậy, cho dù muốn dùng Độn Ảnh, Mạc Phàm cũng không tự tin có thể tránh thoát thành công.
Về phương diện phòng ngự, đứng giữa không trung chính là hạn chế lớn nhất. Ngay cả người chuyên phòng ngự như Triệu Mãn Duyên cũng cần một điểm tựa, thân mình lơ lửng trên không chẳng khác nào con mồi phơi mình.
Né không được, chạy không kịp, thủ cũng không xong, vậy chỉ còn một con đường duy nhất: phản kích.
Chó điên trên thế gian này ta còn từng đánh, không lẽ lại bất lực trước một con trâu điên!
Dứt luồng suy nghĩ, Mạc Phàm không chút do dự. Đối mặt với áp lực kinh hoàng, hắn ngược lại đem ý niệm man lực bắn thẳng về phía va chạm, hung hăng cắt qua không gian phạm vi chục dặm, lóe lên một cái kén bạch quang hào nhoáng ngay trên đầu Băng Ngưu.
Cùng lúc đó, thân ảnh Mạc Phàm cũng hiện ra tư thế ác ma, lấy cẳng chân làm trọng tâm, xoay mình mạnh mẽ tung ra một cú đấm phải cuồng dã xé rách trời cao.
Cú đấm phải tung ra, tựa như một cột sáng bạc trắng, trong khoảnh khắc hoàn toàn biến thành màu bạch lam, sau đó hóa thành vô số tia sét li ti, giống như ngàn vạn vì sao phủ xuống nhân gian, ngưng tụ lại một điểm rồi oanh tạc dữ dội vào cơ thể Băng Ngưu.
“Oành oành ~~~”
Hai luồng sức mạnh kinh thiên động địa va chạm giữa không trung, một tiếng nổ rung trời vang lên, có lẽ cả thành Tây Hải cũng nghe thấy. Ngay khoảnh khắc va chạm, mấy vòng sóng âm sáng rực bị xung kích nổ tung, phút chốc hình thành mấy tầng bụi vàng miên man kéo dài giữa bầu trời đêm.
Vô số mảnh gai băng trên thân thể ngàn dặm của Băng Ngưu không ngừng bị sức mạnh cường đại của Mạc Phàm đánh nát thành bột phấn, nhưng đổi lại, Mạc Phàm bị phản chấn kịch liệt, toàn thân bật ngược trở ra.
“Tỷ phu!” Tiểu Mei từ xa che chở cho Quan Ngư khỏi sóng chấn, ánh mắt còn lại của nàng đều dán chặt lên người Mạc Phàm.
Thần lực của Băng Ngưu quả nhiên chiếm ưu thế. Bất chấp sống mũi của mình bị đập nứt vỡ cả cây số, khuôn mặt móp méo vào trong, nhưng nó đã hất tung Mạc Phàm lên tận mấy tầng mây.
Bị đánh bay tít ra xa, Mạc Phàm lần đầu tiên cảm nhận được tiếng răng rắc của xương cốt trật khớp trong cơ thể mình, cả người trơ ra một cảm giác cực kỳ khó chịu. Hồi tưởng lại, trong lòng hắn không khỏi có mấy phần hoảng sợ. Bản thân hắn đã cường hãn đến cấp bậc thể chất Đế Vương, huyết mạch thâm sâu như vậy, nhưng so với con trâu điên kia thực sự vẫn còn một khoảng cách nhất định.
Dù sao vẫn chưa tính là trọng thương, Mạc Phàm nheo mắt lại, một lần nữa tập trung vào thân thể Băng Ngưu.
Khoảng cách vừa được kéo dãn, thân ảnh Băng Ngưu giữa trời quả nhiên không dễ dàng buông tha cho Mạc Phàm. Nó lộ ra dáng vẻ điên cuồng hung hăng nhất, tiếp tục xác định mục tiêu và giẫm chân lao đi.
Đúng là giẫm chân, Băng Ngưu quỷ dị giẫm đôi chân to như núi của mình vào không gian, trực tiếp xé rách không gian thứ nguyên để làm điểm tựa, tiếp tục bắn lên cao hơn về phía Mạc Phàm.
Mà không gian bị nó giẫm đạp, với thân thể mấy triệu tấn không thể tính toán nổi, lập tức đè nát chiều không gian đó, hình thành nên một vết nứt không gian dị dạng giữa nền trời.
Trong lúc đang bẻ lại khớp tay, nhận ra đối phương tiếp tục lao tới, hai mắt Mạc Phàm cũng đỏ rực chiến ý. Là một hủy diệt pháp sư, một kẻ quen với chiến đấu hoang dã, cảm giác thất bại ngay trong lần đối đầu trực diện đầu tiên thật khó chấp nhận.
“Lão tử muốn xem rốt cuộc con trâu điên nhà ngươi khỏe đến mức nào!” Mạc Phàm gầm lên.
Hai tay Mạc Phàm phát ra quang mang màu vàng nâu kết hợp với màu đỏ, trong chốc lát hình thành một lớp viêm thạch khổng lồ bao bọc lấy hai cánh tay.
“Sa Viêm Trọng Quyền!”
Từ một điểm sáng xa tít trên đỉnh bầu trời, đột nhiên xuất hiện vài tia sáng rực rỡ như mặt trời, bên cạnh là những đợt sóng lửa cuồn cuộn xung kích, nhấc lên một hồi hồng quang mang theo khí tức diệt thế, khiến cho Côn Lôn lạnh lẽo tựa hồ như muốn hóa thành tro tàn trong một giây.
Mạc Phàm một lần nữa vọt tới, đấm ra một quyền dung hợp viêm nham lên cơ thể khổng lồ của vị Đế Vương đang lao tới.
“Oành oành oành ~~”
Lại một lần nữa va chạm ở độ cao lớn hơn, không gian nơi đó phảng phất như muốn tan tành, cũng là hai luồng cuồng thần chi lực vô cùng cường đại đối đầu nhau.
Những hạt ánh sáng hồng như một vòng nhiệt lượng bùng nổ trong nháy mắt, từ đỉnh đầu Băng Ngưu phát tán ra. Phạm vi khuếch tán ban đầu chỉ ngắn ngủi trăm thước xung quanh thân thể nó, nhưng rất nhanh, những hạt sáng hồng đó bỗng mênh mông hóa thành một trụ sáng màu hồng khổng lồ. Trụ hỏa đập xuống đại địa rồi phóng thẳng lên cao, bạo phát ra năng lượng kinh khủng làm mấy trăm ngọn đồi trên cơ thể Băng Ngưu trực tiếp tan thành mây khói.
Thế công của bản thân đang đại thịnh, nó còn đang nghĩ rằng tên nhân loại kia trúng một đòn toàn lực vừa rồi không chết cũng tàn phế, ai ngờ đối phương lại điên cuồng như vậy, vừa mới đứng dậy đã lại xông tới trước mặt mình!
Đòn đánh bất ngờ và mãnh liệt kia cuối cùng cũng có chút hiệu quả, đẩy lùi được Băng Ngưu một quãng không xa, nhưng đồng thời, Mạc Phàm lại tiếp tục bị phản lực văng đi gần như biến mất.
Lơ lửng giữa không trung và có dấu hiệu mất phương hướng, Băng Ngưu Thú Vương khó khăn định thần lại, cả khuôn mặt chìm trong cảm giác choáng váng. Nhưng nhờ thể chất đặc thù, nó nhanh chóng đứng vững lần nữa khi đánh hơi thấy Mạc Phàm chẳng biết từ lúc nào đã lại xuất hiện ngay phía trước.
“Ăn thêm một quyền của ta!”
“Oành oành ~~~”
“Ăn tiếp một quyền...”
“Oành ~~~”
“Một quyền…”
Với khí thế cuồng bạo như vũ bão, Mạc Phàm đã hoàn toàn nổi điên, liên tục tung ra những cú đấm trời giáng, khiến cho thân thể khủng bố cỡ Băng Ngưu lần này cũng không cách nào thích nghi kịp. Từ thế chủ động lao vào, sau bốn năm vòng va chạm, thân thể nặng nề của nó bắt đầu dần dần trở nên bị động trước những đợt phản kích dồn dập của Mạc Phàm.
Trong lúc nhất thời, nó không còn biết né tránh thế nào, tối tăm mặt mũi chỉ có thể lợi dụng sức chịu đựng phi thường để nhận lấy những cú đấm hỏa diễm ngàn cân kia. Mặt đất xung quanh cùng với những tảng băng khổng lồ hoặc là bị đánh thành cát bụi, hoặc là bị sức nóng của hỏa diễm làm tan thành nước.
Từ xa quan sát, mỗi một tiếng “oành” rung động, người ta lại thấy một ngọn núi khổng lồ lao qua lao lại giữa trời.
Mà ở cấp bậc hai sinh vật đỉnh cấp lao vào nhau thuần chiến, năng lượng không gian không ngừng chấn động và tùy ý bao phủ. Bên trong vùng không gian chiến đấu của chúng, không gian thứ nguyên bắt đầu vỡ ra từng mảng!
Hỏa diễm ngập trời, từng viên tinh thể hỏa diễm to lớn như mặt trời khai thiên từ trên cao xẹt xuống, bao bọc xung quanh là mấy tầng bụi cát mịt mù. Trông như đang tạo ra một thiên thạch từ nơi xa xăm vậy.
“Đối đầu trực diện với cấp Đế Vương… Mạc Phàm, hắn không phải người sao?” Nhìn thấy Mạc Phàm ra tay bạo lực như vậy, khuôn mặt Quan Ngư trông như già thêm vài tuổi.
“Tỷ tỷ của ta nói tỷ phu có chút không giống người!” Tiểu Mei đứng một bên đáp lại.
“Tỷ tỷ của ngươi, là Mục Ninh Tuyết sao?” Quan Ngư mơ hồ đoán ra.
“Ân, lần cuối cùng nàng nói chuyện với ta, thân thể gần như khó khăn đi lại, yếu ớt bảo rằng sau hai tuần bế quan cùng tỷ phu, nàng phát hiện hắn có chút không giống người…” Tiểu Mei hồn nhiên nói.
“...” Quan Ngư không hỏi thêm gì nữa, sắc mặt hắn sa sầm.
Tiểu Mei không để tâm, nàng tiếp tục ngẩng đầu nhìn về phía Mạc Phàm. Đây là lần thứ hai nàng thấy hắn chân chính nổi điên, bộc lộ ra hình hài hoang dã cuồng bạo kia.
Rất ngầu!
…
Tuy quyền cước áp đảo như vậy, Mạc Phàm đã phô diễn ra thần lực hủy diệt mạnh mẽ của mình, đến nỗi hai tay hắn lúc này đều run lên vì gần như trật toàn bộ các khớp, nhưng vẫn không thể làm trọng thương con Ngưu Vương kia, chỉ có thể miễn cưỡng gây cho nó một ít xây xước bên ngoài.
Vướng phải tầng phòng ngự cường hãn này, Mạc Phàm có thể khẳng định cái đầu trâu điên này chính là đối thủ khó nhằn nhất hắn từng gặp.
Về phần sức mạnh của bản thân hiện tại, sau trận chiến với Lucifer ở Thánh Thành, Tiểu Viêm Cơ đã ít nhiều bị thương và cạn kiệt sức lực, nên vẫn đang chìm vào giấc ngủ, không thể phụ thể được.
Mạc Phàm thở dài một hơi, bẻ cổ, nghiêng đầu một chút.
Xem ra, cuối cùng vẫn phải thử nghiệm nó…
“Roẹt roẹt roẹt ~~~~”..
Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Thú Mê Thành (Dịch)