Chương 957: Mạc Phàm không thể đột phá Đế Hoàng

. . . . . . . .

Thu hồi thi thể của pho tượng Nữ Thần Tự Do, Mạc Phàm một mình cưỡi Thanh Long trở về New York.

Hắn một lần nữa tiến về phía tòa tháp Empire State.

Để tránh mọi chuyện thêm rắc rối, Asha Corea chỉ để lại một lời nhắn cho Mạc Phàm rồi rời đi trước, không hề lộ diện trước mặt những người của Liên Hợp Quốc.

Lúc này, bầu trời bỗng giáng xuống tử quang vô tận, luồng sáng đáng sợ ấy bao trọn lấy tòa tháp Empire State. Đây chính là kiệt tác của Mạc Phàm.

Một mặt, hắn để Apase và lão lang ngăn cản mọi người tiến vào tòa tháp. Mặt khác, hắn chậm rãi mở ra Cửu U Tà Nhãn và Hỗn Độn Thần Nhãn, đồng thời phủ xuống một lời nguyền mạnh mẽ lên tòa nhà, dùng sức mạnh trật tự để thiết lập một ‘quy tắc mới’, tạo thành một lớp cấm chế nhằm ngăn chặn kẻ khác giở trò âm mưu.

Trong mười phút sau đó, tất cả mọi người đều nín lặng, ánh mắt đổ dồn về phía ‘kẻ thống trị’ tạm thời nơi đây. Bọn họ không biết hắn đang làm gì, nhưng cũng chẳng ai có đủ can đảm để tiến lên hỏi.

Apase vươn vai ngáp một cái, lười biếng liếc nhìn Thánh Đế Không Gian Perjas rồi chẳng thèm để ý nữa. Nàng cuộn mình trên thân Hồng Mãng Tà Long to lớn, trông như một con mèo trắng đang say ngủ.

Đã nửa đêm, cũng đến giờ Apase đi ngủ, một giấc ngủ sau trận chiến luôn đặc biệt ngon. Nàng chẳng hề phàn nàn gì Mạc Phàm, có một người chủ nhân đại ca ngày càng mạnh đến mức vô lý cũng tốt chán. Nàng chẳng cần làm gì cả, chỉ việc ăn no rồi chơi, chơi xong lại ngủ... cứ thế lười nhác tiêu dao qua ngày.

Perjas lúc này mới hoàn hồn, hắn hít một hơi thật sâu rồi hạ giọng hỏi Mạc Phàm: “Rốt cuộc mục đích thật sự của ngươi là gì? Bên trong còn thứ gì khác sao? Chẳng phải đã giải quyết xong âm mưu dùng trận pháp hủy diệt nước Mỹ rồi ư?”

Mạc Phàm không hề giấu giếm: “Thứ mà các ngươi gọi là sự vĩ đại của nước Mỹ.”

“???” Perjas trừng lớn mắt, không hiểu gì cả.

“Ồ, chẳng lẽ ngươi không biết nơi này chính là kho dự trữ quốc gia sao?” Mạc Phàm cười nói.

Lúc trước, vì thời gian cấp bách và để tránh những tình tiết rắc rối liên quan đến việc trục lợi tài nguyên, Mạc Phàm chỉ nói vắn tắt kịch bản với đám người này chứ không hề đề cập đến việc bên dưới tòa Empire State là một nhà kho khổng lồ.

Bây giờ mọi việc đã ổn thỏa, hắn đường đường chính chính mà làm, chẳng cần phải che giấu nữa.

Thế nhưng, mấy vị cường giả như Lôi Tiên Sofia, Nakroth, Perjas, Quân Thạch Hữu, Son Heung-Min nghe câu này của Mạc Phàm đều không khỏi ngây người tại chỗ.

Nữ cường giả Sofia trợn mắt hốc mồm, nhìn chằm chằm Mạc Phàm hỏi: “Kho dự trữ tài nguyên nằm dưới lòng cao ốc Empire State? Làm sao ngươi biết được? Chuyện này ngay cả ta, một Đại Nghị Viên quốc gia, cũng không hề hay biết, tất cả thư viện và di thư bản đồ đều không ghi chép lại!”

Sofia biết nước Mỹ có hai kho tài nguyên, nhưng chúng không được đặt ở New York. Một vài Đại Nghị Viên khác có thể đã loáng thoáng nghe thông tin rằng quốc gia còn một kho tàng nữa, nhưng rốt cuộc chưa từng có ai kiểm chứng hay nhìn thấy kho dự trữ tài nguyên quốc gia đó được chôn ở đâu.

Mạc Phàm cười đáp: “Ngươi không biết không có nghĩa là người khác không biết.”

“Hơn nữa, chuyện không biết thì đương nhiên phải mở miệng hỏi nha.”

Ta đương nhiên không biết, nhưng người khác biết và nói cho ta, Asha Corea, tình nhân của ta nói cho ta biết!!!

Nói xong, Mạc Phàm cố ý liếc nhìn Perjas.

Thấy trong ánh mắt hắn lộ ra vài phần hoảng hốt, Mạc Phàm liền hiểu ra, Perjas ngay từ đầu đã biết chuyện này.

Thánh Đế Không Gian Perjas, tứ hệ Cấm Chú, ba hệ đạt đến áo nghĩa Cấm Chú, hệ Không Gian càng là nửa bước chạm đến pháp tắc, được phong là đệ nhất nhân của đế quốc Mỹ. Làm sao hắn có thể không biết chuyện này?

Chẳng phải hắn chính là người thủ hộ New York hay sao? Mặc dù New York đã có viên Tự Do Thần Điện, nhưng Perjas vẫn được cử đến trấn giữ thủ phủ cũng vì lý do này!

Perjas biết dưới lòng tòa Empire State này là một kho tài nguyên dự trữ bí mật của cục liên bang quốc gia, số lượng cực kỳ khổng lồ, vượt xa hai kho còn lại cộng lại. Ngay cả người cầm quyền Nhà Trắng cũng chỉ biết nó được đặt ở New York, còn vị trí chính xác thì không rõ, những người còn lại càng không có quyền điều hành hay quyết định.

Muốn thực sự động đến kho tàng này, chỉ có Nghị Trưởng Tự Do Thần Điện, Quốc Hội tối cao, Tòa Án thẩm phán tối cao và Tổng tư lệnh Bộ Quốc Phòng, bốn người cùng hạ lệnh mới được. Lần này, hành vi muốn biến tất cả thành bom của Maguire rõ ràng là một kế hoạch vượt quyền, giấu giếm tất cả mọi người để chơi lớn.

Người Mỹ rất có đầu óc kinh tế. Mấy trăm năm trước, bọn họ đã thu thập hơn một nửa số Đại Địa Chi Nhụy và hóa thạch thô từ xác Đế Vương trên thế giới, nhưng lại cất kho không dùng, chỉ vung tiền và quyền lực để trao đổi, mua bán với các nước khác. Cứ thế đã giàu lại càng giàu, đã mạnh lại càng mạnh.

Nh_am hiểm, chơi xấu, nhưng thực tế. Đến khi những quốc gia khác cạn kiệt tài nguyên bồi dưỡng Cấm Chú, bọn họ sẽ bắt đầu mở kho, đội giá Đại Địa Chi Nhụy lên mức trên trời, hoặc yêu cầu vị pháp sư sắp trở thành Cấm Chú kia phải nhập tịch nước Mỹ để phục vụ.

Vai trò của Perjas ở nước Mỹ cũng tương tự như Hoa Quân Thủ ở Hoa Hạ, dĩ nhiên hắn phải rõ điều này hơn ai hết. Nhưng cũng chính vì hắn nắm giữ vai trò quá trọng yếu, tinh thần yêu nước khẳng định cực cao, cho nên khi thấy Mạc Phàm đang dùng một loại pháp tắc thần bí và tà ác nào đó để nhắm vào kho tài nguyên bí mật quốc gia, hắn không thể nào ngồi yên được nữa.

“Mạc Phàm... ngươi tính độc chiếm tài nguyên?” Perjas có chút nặng nề nói.

Giờ khắc này, Perjas đột nhiên kinh hãi, một luồng điện chạy từ đỉnh đầu xuống tim. Hắn chợt nhận ra, những thỏa thuận mà mình đã đạt được với Mạc Phàm trước đó, việc đồng ý viện trợ cho hắn, rốt cuộc là đúng hay sai?

Là Cổ Nguyệt Đế tốt hơn, hay là Mạc Phàm?

Mạc Phàm muốn độc chiếm tài nguyên, đó chính là hành động tuyệt hậu, cắt đứt con đường xoay mình của nhân loại sau này. Ít nhất, Cổ Nguyệt Đế sau này sẽ làm gì bọn họ không biết, nhưng những gì Mạc Phàm đang làm chính là một đi không trở lại. Sau này nếu hắn phản bội nhân loại, sẽ không ai cứu nổi nữa...

Trong lúc Perjas vẫn đang nặng trĩu, Mạc Phàm cười lạnh, thản nhiên đáp: “Ta độc chiếm nó làm gì, bỏ vào miệng ăn sao? Ta dù là Tà Thần bán ma đi chăng nữa, vẫn không có cách nào hấp thu toàn bộ số tài nguyên khổng lồ này.”

Mảnh vỡ vị diện là thứ hắn không dùng được. Mạc Phàm từng nhìn qua một lần ở Thiên Quốc, chính hắn cũng tự nhận là bó tay toàn tập, không có cách nào hấp thụ. Mà cho dù có cách, nhục thể của hắn cũng không chịu nổi.

Nhục thể của phàm nhân quá yếu, so với nô bộc còn không bằng. Vị diện ban cho nhân loại trí tuệ tối cao, nhưng lại lấy đi sự phát triển thể chất, đây cũng là khuyết điểm mà nhân loại trước nay không cách nào trốn tránh.

Pháp sư muốn hấp thu năng lượng chỉ có thể thông qua minh tu trong thế giới tinh thần. Đại Địa Chi Nhụy chỉ giúp đột phá một hệ nào đó lên Cấm Chú, ngược lại nếu muốn dùng số lượng lớn để làm năng lượng đột phá một loại cốt cách nào đó, cứ thế vô tội vạ rót vào thế giới tinh thần, vậy chính là tự bạo.

Chaos từng nói cho Mạc Phàm biết, nhân loại không có khả năng trở thành Đế Hoàng. Văn Thái còn giải thích rõ ràng hơn, rằng ngay cả Mạc Phàm khi hóa thành Tà Thần cũng không thể trở thành Đế Hoàng.

Mạc Phàm đồng thời sở hữu một chút huyết mạch từ vị diện khoa học, vị diện ma pháp và hắc ám vị diện. Hắn có một nửa huyết thống là của Tử Thần Mạn Châu Vu Hậu, điều này mới miễn cưỡng tăng cường độ thân thể, bảo toàn nhục thể không bị hủy diệt khi nhận huyết lợi tử để hóa thành ác ma. Cuối cùng, hắn dựa vào một thể song hồn hoàn chỉnh, mạnh hơn người thường mấy lần để vượt sông trở thành Đế Vương, trở thành Tà Thần.

Bản thân Tà Thần bây giờ chính là Quân Vương. Đây là điều Mạc Phàm từng nghĩ trước đây.

Nhưng bây giờ hắn đã hiểu ra mình đã sai. Cấp bậc Quân Vương này là nhờ vào độc huyết Cấm Chú chảy trong người, nhờ vào thần hồn của Lãnh Tước nguyền rủa cung cấp, chứ không phải bản chất của Mạc Phàm là Quân Vương. Tựa như tất cả những siêu nhiên lực khác của hắn, chúng đều đến từ ngoại lực ban cho.

................................

Đề xuất Linh Dị: Số 13 Phố Mink
BÌNH LUẬN