Chương 958: Ta muốn hủy diệt thế giới!

.........

Hơn nữa, không phải cứ là kẻ yếu kém tầm thường được thần ân ban phước hay có cơ duyên kỳ ngộ là sẽ đột phá được Đế Hoàng. Phải biết, Đế Hoàng là cảnh giới ngay cả thần linh cũng có thể đập cho ra bã, là sự tồn tại mà ngay cả pháp tắc vị diện cũng phải sợ hãi tìm cách hạn chế, lấy tư cách gì mà ban phát khí vận cho người khác thăng cấp?

Thân là Nữ Vương Medusa chí tôn, Apase còn chẳng nhìn thấy nổi rào cản của cấp Đại Đế, ngay cả Tiểu Kỳ Lân với mệnh cách hiếm có phi thường cũng chỉ có thể đạt tới giới hạn của Dạ Hoàng Quân Vương. Đây chính là hạn chế của huyết mạch, không thể nào cao hơn được nữa, dùng bất cứ thứ gì cũng vô dụng.

Và lúc này, Mạc Phàm cũng phải đối mặt với một hạn chế tương tự: rào cản từ huyết mạch nhân loại của hắn.

Tà Thần thì ngược lại không thành vấn đề. Bản chất mệnh cách của Tà Thần đã gắn liền với Nguyệt Thực Tà Miếu, từ khi khái niệm được hình thành đã là Đế Vương, cùng cấp bậc với tạo hóa. Nếu có cơ duyên, nó hoàn toàn có thể đột phá đạt tới Đế Hoàng, điểm này Văn Thái đã sớm nhấn mạnh. Nhưng Mạc Phàm thì không được.

Bởi vì Mạc Phàm còn luyến tiếc thiên địa bát hồn, còn luyến tiếc thân phận nhân loại của mình. Trừ khi Mạc Phàm từ bỏ thân phận con người, hạ quyết tâm hấp thụ toàn bộ bát hồn cách để trở thành một Tà Thần phi nhân trăm phần trăm, đồng hóa cơ thể thành yêu ma đế vương, trở thành một quỷ hoàng chân chính --- hắn mới có tư cách đột phá Đế Hoàng.

Mạc Phàm hiểu rõ tất cả. Tà Thần phải là kẻ độc hành trong tịch mịch thì mới đúng là Tà Thần. Trên con đường của Tà Thần, hắn phải là kẻ phán xét thế giới trong cô độc tuyệt đối. Thiên địa bát hồn chưởng quản hồn cách thế gian, đúng vậy, đó là ám chỉ một mình Tà Thần mà thôi. Hắn cần phải nuốt chửng tất cả thì mới trở thành thiên địa Tà Thần chân chính... Nếu không, thì vẫn mãi là một vị vua và tám tên bộ hạ.

Nhưng hắn không làm được. Đối với hắn, thiên địa bát hồn đã trở thành tám người bạn, tám người thuộc hạ trung thành nhất. Suốt hơn năm năm qua, mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây, hắn đều cảm giác như có tám người bạn thường xuyên trò chuyện trong thế giới tinh thần của mình. Bảo hắn nói bỏ là bỏ, hắn không làm được.

Năm năm, năm trăm năm, hay năm nghìn năm nữa, hắn cũng sẽ vĩnh viễn không thể đột phá Đế Hoàng.

Bất quá...

Vạn nhất Mạc Phàm thực sự không được...

Vậy cũng không có nghĩa là Thanh Minh Long sẽ không được!

Không có nghĩa là Bạch Dương Tà Kiếm không được!

Thậm chí, Bạch Phượng Hoàng cũng có thể a!!!

Chỉ cần cho hắn thời gian...

Perjas nhìn khuôn mặt luôn nở nụ cười bình thản của Mạc Phàm, giờ khắc này hắn phát hiện Mạc Phàm vậy mà lại có nét tương đồng với quân bài Bee năm xưa!

Không giống Nhật Ánh uy nghiêm như mặt trời, khí phách chính nghĩa.

Mạc Phàm lại hơi nghiêng về phía Bee, luôn khiến người khác không thể nhìn thấu hắn đang nghĩ gì, chỉ đơn giản là dùng một nụ cười có phần ‘đáng sợ’ để đối mặt với mọi nguy hiểm.

Đã từng có lúc Perjas ngây thơ cho rằng đó là vì Bee lạc quan, nhưng sau này hắn mới hiểu, nụ cười chỉ là một lớp vỏ bọc, ẩn sâu bên trong là một bộ óc tính toán đến cảnh giới khiến người ta phải rùng mình.

Perjas nhìn về phía dàn sủng thú sau lưng Mạc Phàm: Thanh Minh Long cấp tạo hóa, Bạch Dương Tà Kiếm mang trong mình linh hồn thiên sứ cấp vị diện thần vật, còn có đủ loại yêu ma cấp Đế Vương khác, chưa kể đến mấy cái Thần Nhãn sáng như bóng đèn lắp trên hai mắt. Mạc Phàm phảng phất như một kẻ có thể tiêu thụ tài nguyên vô hạn.

Người này mang trong mình khí vận của thiên mệnh chi tử, ngay cả hơi thở cũng tỏa ra mùi may mắn.

Tất cả những thứ tốt đẹp và ưu việt nhất của ma pháp vị diện, hắn đều chiếm hết!

Đạt đến thực lực của Perjas, tầm mắt của hắn đã vô cùng rộng lớn. Triệu hoán vị diện hắn từng thấy, hắc ám vị diện hắn cũng từng đến, quang minh vị diện cũng vậy, dường như không còn điều gì có thể khiến hắn kinh ngạc. Thậm chí, cảnh tượng quân bài Nhật Ánh triệu hoán ra cả chục sinh vật cấp Đế Vương hắn cũng đã từng chứng kiến, phất phơ như thể đã trải qua hết mọi sự đời.

Thế nhưng, một trường hợp như Mạc Phàm lại là một trải nghiệm hoàn toàn mới. Một ác ma nắm giữ mười lăm hệ ma pháp, trong đó có mười một hệ đạt đến cấm chú, mà còn là cấm chú cực mạnh. Chó Đế Vương, thánh linh Bạch Phượng Hoàng niết bàn tái sinh, bầu trời chấp pháp giả lại đi làm sủng thú... Mẹ nó, quá phi lý!

Đó là còn chưa kể đến đội quân vong linh hùng hậu dưới đáy biển. Tất cả mọi thứ đều xoay quanh năng lực ma pháp của hắn.

Giờ khắc này, không chỉ Perjas, Aliénor, Nakroth ở bên ngoài, mà gần như tất cả cường giả trong top 50 của Liên Hợp Quốc đều phải gật đầu thừa nhận, Mạc Phàm thực sự quá khủng bố, rất có khả năng trong tương lai sẽ có một trận đánh sòng phẳng với Đế Hoàng.

Tất cả triệu hoán thú, tất cả linh ước, tất cả thần vật của Mạc Phàm, phảng phất đều được thôi diễn từ sức mạnh toàn hệ ma pháp làm trung tâm của hắn.

Vì sao bọn họ còn phải lựa chọn Hắc Ám, còn muốn làm khôi lỗi cho Cổ Nguyệt Tru Đế làm gì???

Trời cao không phụ lòng người, nhân loại cuối cùng đã khai sinh ra một vị kiệt xuất, một người đã vô cùng tiệm cận đến cảnh giới Ma Pháp Thần.

Hắn chỉ thiếu một chút nữa, chỉ một chút nữa thôi...

Toàn Chức Pháp Sư, đây có phải là Thần Vị của hắn không? Là tương lai sau cùng của nhân loại chăng?

Thế giới ma pháp đều đã lựa chọn xong người kế thừa rồi sao? Vì cớ gì mỗi một người mang trong mình dòng máu nhân loại như bọn họ lại không chịu tin tưởng?

Với suy nghĩ như vậy, tất cả mọi người đều quyết đoán. Từ hôm nay, Liên Hợp Quốc sẽ đứng về phe Mạc Phàm. Bất kể người được bầu làm quân bài tiếp theo là ai, Mạc Phàm nhận thì tốt, không nhận cũng chẳng sao, người kế nhiệm tuyệt đối không được chống lại hắn! Thậm chí, quan sát, hỏi han, chiếu cố lẫn nhau sẽ càng thuận buồm xuôi gió hơn.

Năm năm tới, toàn bộ nhân loại sẽ đoàn kết một lòng theo Mạc Phàm đại chiến với Hắc Ám Vị Diện, đại chiến với thế lực không thể đánh bại là Hắc Ám Chúa Tể. Đây là điều mà trước đây bọn họ ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Bây giờ, vậy mà đã có đủ dũng khí, sẵn sàng cầm ma cụ đứng lên chiến đấu!

Chiến thì chiến! Có Ma Pháp Thần ủng hộ, không thử đánh một trận, làm sao biết nhân loại chắc chắn sẽ thua bọn Hắc Ám dơ bẩn kia?

Hơn nữa, ai biết trước được năm năm sau, Nhân Vương Nhật Ánh có đổi ý, quay lại làm thêm một trận cuối cùng hay không???

Con người phải luôn hướng về phía trước, tìm kiếm ánh sáng trong bóng tối, tìm thấy hy vọng trong cửa tử. Nếu chỉ vì muốn sống yên ổn phần đời còn lại, để cho con cháu tương lai tự lo liệu, bắt chúng nó phải đứng lên từ vũng sình nô lệ, vậy thì thật không đáng mặt tổ tiên. Nói khó nghe hơn, có chút nhu nhược...

Đi vào bên trong tòa Empire State dưới lòng đất, lão lang liếm môi một cái, để lộ ra hàm răng nanh nhọn hoắt, sau đó hì hì liếm liếm chân Mạc Phàm, như thể đang nói: “Chủ nhân, người thấy ta thế nào?”

Mạc Phàm: “????”

Gràooooo! Lão lang bật giáp, tiến vào trạng thái cao quý băng lãnh của Băng Thần Minh Lang, làm bộ làm tịch liếc mắt về phía vô số Đại Địa Chi Nhụy, Tinh Hà Chi Mạch, Tinh Hải Chi Mạch và Thiên Chủng ở đằng kia.

“Vũ Ngang, phiên dịch!”

Vũ Ngang ban đầu còn cau mày hừ lạnh một tiếng, nhưng bị lão đại Tô Lộc trừng mắt, lập tức nhảy cẩng lên, thấp giọng nói: “Chủ Thượng, con... lão lang nói, ngài có muốn tiện tay nâng nó lên cấp Đế Hoàng, cho nó xin một suất không ạ?”

Đế Hoàng a!

Không chỉ lão lang, à không, phải nói là ngoại trừ Apase đủ lý trí, đủ tỉnh táo và biết thân biết phận ra, những sủng thú còn lại của Mạc Phàm, không có đứa nào không mơ ước trở thành Đế Hoàng.

Rất nhiều sủng thú của Mạc Phàm nhìn chằm chằm vào nồi lẩu thập cẩm tài nguyên trước mắt, cảm giác như mình sắp phát điên rồi!

Chưa bao giờ chúng nó thấy một kho báu siêu to khổng lồ như vậy.

Mặc dù có khả năng sẽ no đến nổ tung, nhưng đối với chúng, no chết cũng tốt, chúng tình nguyện ăn đến bể bụng còn hơn. Lên cấp nghịch thiên, đánh bại lão rồng xanh chính là tâm nguyện lớn nhất.

Lão rồng xanh quả thực quá cường đại, mạnh đến mức trở thành mục tiêu phấn đấu cho tất cả bọn chúng. Đứa nào cũng khao khát được một lần nắm đầu lão rồng xanh mà chà đạp xuống đất!

Cây cao đón gió lớn, làm lão đại như rồng xanh, tất nhiên phải gánh vác trách nhiệm bị đàn em nhăm nhe vượt mặt.

Mạc Phàm cười khổ nói: “Ngươi tưởng Đế Hoàng là rau cải trắng ngoài chợ sao. Ta còn không có cách nào đột phá, ngươi thì làm sao được?”

Top 10 cường giả của Liên Hợp Quốc do Perjas, Aliénor dẫn đầu lúc này cũng đi xuống kho tài nguyên dự trữ quốc gia, suýt chút nữa bị ánh sáng của Đại Địa Chi Nhụy làm cho mù mắt.

“Mọi người cứ lấy phần của mình đi, chỉ 10 người các ngươi thôi. Trong thời gian sắp tới, hãy tự lo củng cố sức mạnh bản thân, đừng nghĩ đến chuyện khác. Chúng ta sống sót qua đại chiến rồi sẽ bàn tiếp.” Mạc Phàm nhẹ nhàng nói.

“Vậy còn lại... còn lại xử lý thế nào?” Hỗn Độn Pháp Vương Nakroth hơi do dự lên tiếng.

“Garry, tên tay sai của Cổ Nguyệt Đế đúng là rất gai mắt, nhưng nói đi cũng phải nói lại, hắn vừa nhắc nhở ta một chuyện. Ngược lại, ta thấy đống tài nguyên này có một công dụng rất lớn.”

Trong lúc mọi người còn chưa hiểu rõ ý tứ của hắn.

Đột nhiên, Mạc Phàm buông một câu khiến tất cả bọn họ như rơi xuống vực sâu không đáy.

“Ta muốn hủy diệt thế giới!”

……………...

Đề xuất Giới Thiệu: Đại Kiều Tiểu Kiều
BÌNH LUẬN