Chương 96: Hắc Ma Lôi Hoàng
...
Đôi đồng tử hai màu của Mạc Phàm ánh lên vẻ tàn độc. Toàn thân hắn tỏa ra những luồng hắc quang lấp lánh không tan, trong đó sắc hồng huyết cuộn trào làm chủ đạo, còn ánh lôi chớp đen nhạt điểm xuyết khắp nơi, lan ra từng tấc da thịt, dần dần ngưng tụ thành một bộ ma linh chiến bào màu đỏ sậm!
Trước đây, thần thông hệ Lôi của hắn có phần khác biệt, không thể điều khiển sấm chớp hóa thành trang bị vũ khí như Chúc Mông. Nhưng hiện tại đã khác, sự cộng hưởng của song lôi hồn chủng đỉnh cấp, đặc biệt là biến hóa khôn lường của Luyện Ngục Ma Lôi, đã tạo ra một luồng ý niệm tương thông với thần khí Hồng Ma Hữu Kiếm, khiến Mạc Phàm thực sự trông như một vị Thiên tử Lôi Thần.
Ở một khía cạnh khác, dưới sự trợ giúp của Bát Hồn Thiên Địa, quy tắc về việc một pháp sư không thể chịu đựng hai hồn chủng cùng hệ trong một hồn thể cũng bị hắn dễ dàng phá vỡ!
Bên kia, Băng Ngưu Thú Vương cảm nhận được luồng thần uy biến hóa từ Mạc Phàm, một cảm giác bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng nó, không khí xung quanh phảng phất trong chớp mắt đều trở nên đặc quánh. Mỗi một hơi thở đều tràn ngập mùi sấm chớp điên cuồng, không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là hơi thở của sự diệt thế kinh hoàng.
Chỉ là khoảng cách giữa cả hai đã bị kéo ra quá xa, ít nhất cũng hơn ngàn dặm, nó muốn lấy đà tấn công phủ đầu Mạc Phàm cũng là điều không thể, đành phải miễn cưỡng dốc toàn lực phòng thủ qua đợt này, chờ đợi cơ hội phản kích.
"Nếm thử đi!"
Mạc Phàm hét lớn một tiếng, bàn tay vung mạnh Hồng Ma Hữu Kiếm lên cao, một vầng trăng lưỡi liềm viễn cổ hiện ra giữa màn đêm đen kịt, đồng thời một nhát chém kinh thiên từ không trung giáng xuống.
Một đạo sấm sét cực kỳ cường hãn từ địa ngục bộc phát, nhưng lại giáng lâm từ trên trời cao, lấy khoảng cách thiên địa làm thước đo, nhát chém khủng bố vắt ngang Côn Lôn Thánh Địa, tia sét tử vong điên cuồng xé rách tầng khí quyển mà nó lướt qua, nhắm thẳng vào thân thể Băng Ngưu Thú Vương mà oanh tạc lao tới.
Bạo Quân Hoang Lôi và Luyện Ngục Ma Lôi hợp nhất, khiến uy lực nhất thời tăng lên đến mức vô cùng khủng bố. Sắc lôi của cả hai hồn chủng ngưng tụ thành thánh kiếp Hắc Ma Lôi Hoàng trên thanh thần khí đen đỏ khổng lồ, không ngừng hấp thụ và khuếch trương uy lực ra xung quanh.
Là Hồng Ma Bổ Thiên!!!
Tia sét màu huyết hồng không ngừng lóe lên trên vòm trời, khiến toàn bộ bầu trời Côn Lôn bị hắc quang và huyết quang hoàn toàn thôn phệ. Màn đêm vốn đã đen kịt vô tận, giờ đây cũng trở nên mờ mịt, hóa thành một màu máu tím lan tỏa, vô cùng quỷ dị, âm u và hắc ám.
Mà với cấp bậc Đế vương, tốc độ phản xạ của Băng Ngưu Thú cũng kinh người không kém, nó dường như nhận ra sức mạnh kinh khủng trong nhát chém đang giáng xuống, vội vàng bộc phát man lực né sang một bên.
May mắn cho nó, đây là lần đầu tiên Mạc Phàm thử nghiệm sử dụng thần khí Luyện Ngục, hắn cũng có sai sót khi vung kiếm chưa được hoàn hảo, xét về góc độ kiểm soát lực, thời gian và nhịp thở, thì đó chắc chắn là một nhát kiếm lệch pha.
“Xoẹt!!”
Âm thanh nuốt chửng không gian vang lên, ngọt lịm như một đường dao sắc lẹm cắt qua. Dù cho tia sét giáng xuống kinh thiên động địa, nó lại không gây ra bất kỳ tiếng nổ vang trời nào.
Đạo lôi huyết tử kia vừa đánh xuống, tuy không trúng thân thể của Băng Ngưu Thú Vương, nhưng một cảnh tượng kinh thế hãi tục đã bày ra trước mắt. Trong phạm vi bị đạo Hoàng Ma Lôi Ngục chém xuống, một mảng băng tuyết mênh mông của đại địa Côn Lôn biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một khoảng không gian tối tăm trống rỗng, bên trong vang lên âm thanh ầm ầm còn sót lại của vô số tia song lôi chớp giật!
Đó là chiêu thức thứ hai của Hồng Ma Hữu Kiếm, cũng không phải hiệu ứng phụ nào cả.
“Thiên quân lôi hình!” Mạc Phàm phun ra bốn chữ.
Xung quanh khoảng không gian tối tăm đó kéo theo một luồng khí tràng vô cùng khủng khiếp, sóng xung kích như bạo quân bùng nổ, phát ra một cỗ lôi lực rung thiên động địa, bỗng hóa thành trường thương, bỗng hóa thành cự chùy, bỗng lượn vòng thành một vòng xoáy cực lớn, bỗng lại như vạn quân Cự Xà khổng lồ được cấu thành từ Hắc Ma Lôi Tai.
“Hống hống hống ~~~~”
“Oành oành oành ~~~~”
Băng Ngưu Thú Vương dù đã trực tiếp tránh được một đạo lôi kiếm hủy diệt, nhưng lập tức bị dư uy của lôi ngục mang theo khí thế vạn quân vạn binh nhào tới cào cắn, xé toạc từng thớ thịt.
Thân thể to lớn kia tuy cường tráng vô song, nhưng nhát chém chân không đen kịt mà Hồng Ma Hữu Kiếm để lại kéo dài vô tận, tựa như sóng thần tử vong tràn vào cơ thể Băng Ngưu Thú Vương. Một cú oanh kích dữ dội đánh bay nó đi rất xa, thân thể khổng lồ văng mãi đến khi đập vào mấy rặng núi ở phía bên kia bình nguyên mới chịu dừng lại.
Lôi ti lôi đình, vạn quân thiên lôi triệt để phô diễn thần uy. Dù đòn tấn công này không trực tiếp cuồng bạo như nhát chém bổ thiên ban nãy, dù không thể xuyên qua, cắt đôi cơ thể vị đế vương hung thú, nhưng nếu chỉ đơn thuần mang đến cho nó sự dày vò thống khổ nhất, thì nhất định đã thành công mỹ mãn.
Thảm thực vật trên cơ thể Băng Ngưu Thú, bao gồm cả những rặng đồi, thung lũng, đều bị đoàn Cự Xà thiểm điện oanh tạc, cày nát bét. Nhìn qua chỉ còn lại một mảnh hoang tàn đầy thương tích, trông như một con trâu trụi lông, vô cùng chật vật…
Quan Ngư lúc này đang đứng từ xa quan sát, nhìn thấy một màn chấn động này, đôi mắt hắn cũng trợn trừng như muốn rớt ra ngoài, cằm cũng bất giác muốn rơi xuống đất!
Cái này... đây thật sự là ma pháp sao?
Ma pháp của nhân loại từ khi nào đã đạt tới thành tựu cường hãn đến thế.
Hôm nay có lẽ là ngày dài nhất trong cuộc đời hắn từ trước đến giờ. Hắn sẽ không còn bất kỳ dị nghị nào đối với Mạc Phàm nữa, từ cái chết của Nam Giác cho đến thực lực khủng bố đang nghiền ép cả Đế vương mạnh mẽ... Quan Ngư không cần phải tiếp thu thêm gì nữa rồi.
Trong lòng hắn dâng lên một niềm mong chờ, hắn siết chặt bàn tay, mong chờ giây phút Mạc Phàm kết liễu kẻ đã giết chết đồng đội của bọn họ…
“Ma… năng, không phải ma pháp của nhân loại cần ma năng để thi triển sao, ngươi… ngươi làm sao không mất đi chút ma năng nào?” Đôi hốc mắt như sơn động của Băng Ngưu Thú Vương lóe lên, nhận ra điều quỷ dị trên cơ thể Mạc Phàm.
Nhìn thấy cảnh tượng cuồng ngưu hoảng loạn, Mạc Phàm vẫn cười gằn, thanh cự kiếm trên tay được thu liễm lại, cũng không tiếp tục chém xuống, chỉ để hình hài La Sát Tà Thần yên vị ở đó, khí thế và lực lượng không hề suy giảm chút nào.
Ngay cả cơ thể khổng lồ của nó, với huyết mạch Côn Lôn ngàn năm, khi chiến đấu cũng sẽ không ngừng hao tổn lực lượng. Thế nhưng tên nhân loại kia lại liên tục tung ra những sát chiêu tiêu tốn lượng lớn ma năng thuần chất mà vẫn hiên ngang không suy giảm. Làm sao nó lại không kinh ngạc cho được.
“Yêu thú các ngươi luôn tự cho mình đứng trên nhân loại, đặt ra một nền móng vững chãi ép bọn ta phải tin rằng điều đó là đúng. Hôm nay ta chẳng qua chỉ muốn làm ngược lại mà thôi.” Mạc Phàm nói, hắn không trực tiếp trả lời câu hỏi của Băng Ngưu.
“Gầm gầm gầm ~~~”
Bị coi thường, đế vương Côn Lôn đột ngột phì phò hơi thở nóng như lửa, bật dậy thân thể to lớn muốn lao đến tấn công Mạc Phàm.
Nhưng đúng lúc này, một chuyện kỳ dị lạ thường bỗng xảy ra. Từ móng chân cho đến toàn bộ các nhóm cơ, thớ bắp trên cơ thể sinh thái khổng lồ của Băng Ngưu Thú Vương, không biết vì lý do gì mà mọc ra vô số đóa hoa màu trắng, trong suốt như thủy tinh, mang theo một mùi hương tinh khiết cắm sâu vào nội phủ, tầng tầng lớp lớp nở rộ thành một biển hoa thủy ngân nguyên sinh.
Ánh bạc như thủy ngân hòa quyện cùng sắc trắng tinh khôi trên từng cánh hoa, vừa mượt mà, vừa trong suốt, lại tỏa ra hào quang màu trắng, mang theo cảm giác thanh dịu cuốn đi theo ngọn gió.
Bạch Ngân Cấm Giới!!
Đúng vậy, là Bạch Ngân nở rộ. Bạch Ngân là một loài thực vật sinh trưởng ở vùng núi cao lạnh lẽo Anpơ, nhưng tại Côn Lôn, dù cách xa nửa vòng trái đất, thời tiết cũng tương đồng với tuyết phủ quanh năm, Bạch Ngân hiển nhiên cũng trở nên cực thịnh.
Thân thể Băng Ngưu Thú Vương là một thảm địa băng giá, nhất thời trở thành nơi phát triển tuyệt vời đối với Bạch Ngân. Mà nói rộng ra, ngay từ lúc đặt chân lên Côn Lôn Thánh Sơn lạnh lẽo này, toàn bộ hệ sinh thái đã cộng hưởng với Bạch Ngân mất rồi.
Lĩnh vực nở rộ trên một diện tích khủng bố như vậy, thân thể Mạc Phàm hoàn toàn đắm chìm trong luồng năng lượng cực kỳ nhu hòa và tinh khiết này, nhẹ nhàng phiêu đãng. Cơ thể hắn nhận được tinh hoa từ Bạch Ngân, dĩ nhiên cũng rơi vào trạng thái toàn thịnh mỹ mãn, ma pháp tự nhiên cũng được chúc phúc thêm hai thành lực lượng.
Vậy nên, từ lúc giao chiến đến giờ, Băng Ngưu Thú Vương càng lúc càng bị hấp thụ nhiều chất dinh dưỡng, trong khi đó lại chuyển toàn bộ cho Mạc Phàm sử dụng. Hay nói rõ hơn, ngay từ đầu vị đế vương Côn Lôn này đã chọn sai địa hình, đánh nhầm trên sân nhà của Mạc Phàm.
Lúc này, nhìn thấy cơ thể mình như bị tầng tầng Bạch Ngân kia ký sinh, không ngừng bị thôn phệ và ảnh hưởng, tâm thái Băng Ngưu Thú Vương nhanh chóng chuyển sang hoảng loạn. Nó dường như đã nhận ra sự chênh lệch lực lượng.
Quay đầu…
Nhất định phải quay đầu, phải bỏ chạy…
Chỉ cần có thể thoát khỏi kiếp nạn này, nó đã ngửi được hơi thở của lãnh chúa yêu thú. Nàng đã thức giấc rồi, nếu chạy đi tìm nàng, tên nhân loại này chắc chắn không có khả năng sống sót. Đế vương chung quy vẫn là đế vương, kỹ năng chạy trốn vẫn bá đạo không thua kém năng lực tấn công, chỉ cần nó muốn thì hầu như chẳng có pháp sư cường đại nào trên thế giới có thể ngăn cản.
Nó rục rịch quay đầu, cả một thềm lục địa đột nhiên quay ngoắt lại, dự định lao thẳng về hướng Kỳ Liên Sơn.
Thân ảnh cục mịch nặng nề của Băng Ngưu quay lưng tìm đường trốn chạy khiến Mạc Phàm đứng ngây ra đó nhưng không khỏi phì cười.
Chạy sao…!?
Lôi của ta không sợ nhất chính là bỏ chạy!!!
"Bạo Quân Chế Tài!"
Lôi ngục kia đã sở hữu thuộc tính của Bạo Quân Hoang Lôi, dư uy lúc nãy đã để lại ấn ký lôi điện trên người Băng Ngưu Thú Vương, hắn có thể tiếp tục sử dụng một tầng hiệu ứng phụ của Bạo Quân Hoang Lôi.
Tầng hiệu ứng phụ thứ nhất, Bạo Quân Chế Tài!
So với quá khứ, khi chỉ là ma pháp trung giai, theo thời gian thăng hoa phát triển, Mạc Phàm sở hữu hai đại hồn lôi trân quý nhất, lại tương thích đồng bộ, đã nhanh chóng cường hóa loại hiệu ứng phụ này lên một tầm cao mới.
Hắc Ma Lôi Hoàng của Mạc Phàm nhất định không kém hơn bất kỳ thiên chủng nào, lại sở hữu Thần Ấn Tán Dương chúc phúc, Bạch Ngân chúc phúc, Hắc Ám chúc phúc… sức mạnh ở cảnh giới Tà Thần này so ra, cũng có thể gọi là lực lượng tương đương với cấm chú đỉnh cấp.
Ấn ký sấm sét trên thân thể Băng Ngưu Thú Vương đột ngột sáng lên, phá thể mà ra, hóa thành những đạo sấm sét thuần túy, len lỏi trong từng nhánh Bạch Ngân, nương theo phiến lá quấn chặt chằng chịt khắp cơ thể to lớn kia. Trong phút chốc, những đóa Bạch Ngân trong suốt nổi lên hai luồng gân điện, một luồng huyết sẫm, một luồng hắc thương, khiến tổng thể hóa thành một hơi thở lôi chớp thiên biến vạn hóa, cuối cùng ngưng tụ thành vô số quầng sáng tử vong quay quanh Băng Ngưu, ghì chặt nó lơ lửng giữa không trung.
Luyện Ngục Ma Lôi vốn sở hữu khả năng thôn phệ nguyên tố lôi cực kỳ mạnh mẽ, ăn sâu vào Bạch Ngân cũng đồng dạng muốn chuyển hóa tinh hoa nhật nguyệt thành chất dinh dưỡng. Mà ở khía cạnh này, Thần phú của Mạc Phàm đã triệt để phát huy đến cảnh giới cao nhất!
“Roẹt roẹt roẹt roẹt ~~~~”
Trên mấy trăm dặm cơ thể của Băng Ngưu Thú Vương, dù bản thân hung thú đế vương là cực hạn của thổ tính và băng tính, nhưng hết thảy tinh hoa đều theo Bạch Ngân chuyển hóa thành nguyên tố Lôi, mà nguyên tố Lôi hình thành dĩ nhiên đều bị Luyện Ngục Ma Lôi thôn phệ.
Thiên địa Côn Lôn bỗng chốc xuất hiện một chiếc kén sấm sét khổng lồ giữa trời, không ngừng thôn phệ vị đế vương Côn Lôn bên trong.
Tại đó, những tia sét điên cuồng xuyên qua lớp vảy giáp bảo vệ của Ngưu Vương, oanh kích, công phá vào nội tạng, huyết dịch khiến nó điên cuồng co giật trong thống khổ, trong phút chốc đã bị tê liệt hoàn toàn.
Mặc dù uy lực không tích tụ đến mức một tia sét đoạt mạng có thể bổ đôi Hung Thú, nhưng trước sự công kích điên cuồng dồn dập của Bạo Quân Chế Tài và Bạch Ngân đan xen, bất luận lớp vảy của con Băng Ngưu Thú Vương này có dày bao nhiêu, có cứng đến cỡ nào, lúc này trong ánh mắt nó chỉ còn lộ ra sự sợ hãi và kinh hoàng tột độ. Khí thế cao cao tại thượng coi trời bằng vung lúc ban đầu đã biến mất, thay vào đó chỉ là những tiếng la hét thất thanh, khiến mọi sinh vật đều run mình cầm cập.
“Hống hống hống ~~~~~”
Thân thể khổng lồ của nó kịch liệt giãy dụa, va vào hết ngọn đồi này đến thung lũng kia, nhưng xung quanh nó giờ đã biến thành một đầm lầy luyện ngục sấm sét. Hàng loạt hắc ma lôi đang xâu xé, chui sâu vào lục phủ ngũ tạng, xương cốt và huyết mạch. Từng lớp da thịt của nó bong tróc, huyết dịch chảy xuống cũng bị những tia sét thiêu đốt tan thành khí, tạo nên một màn tra tấn thẩm phán vô cùng kinh sợ. Lớp vảy cứng rắn như kim cương bất hoại lúc này cũng đã rách nát, rơi rụng tả tơi.
Sinh mệnh dù dai dẳng đến đâu, dù là đế vương đi chăng nữa, cũng phải có điểm dừng. Và với Ngưu Vương lúc này, trong cơn thống khổ cùng cực, nó cảm nhận được sự sống đang từng khắc chậm chạp trôi về hồi kết...
"Lần này ngươi có thể chết được rồi!!"
Hắn không có nửa điểm thủ hạ lưu tình với Băng Ngưu Thú Vương, tay phải cầm Lôi Ngục Ma Kiếm giơ lên, một đạo lôi điện khổng lồ từ bầu trời đen như mực giáng xuống thanh hắc huyết cự kiếm. Thuộc tính hắc lôi nồng đậm không ngừng tỏa ra, khí thế từ địa ngục che lấp thiên địa đang tụ hội trên lưỡi kiếm khiến người ta nhìn mà giật mình.
Lần này Mạc Phàm vung tay dùng toàn bộ lực lượng phóng thẳng Lôi kiếm xuống dưới, không gian trên đường đi của thanh kiếm nhất thời vặn vẹo, rơi vào một vùng loạn lưu chớp giật, giống như một cơn bão khổng lồ chứa đựng sấm sét tử vong đang rơi xuống từ bầu trời.
Băng Ngưu Thú Vương nhìn thấy lôi kiếm trút xuống từ thiên không, nó cảm nhận được rõ ràng mùi vị tử vong mãnh liệt đang tới gần.
"Grừuu~"
Nằm trên đại địa tro tàn, nó ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng yếu ớt, cũng chẳng còn chút sát ý nào với kẻ địch nữa rồi, đại khái là không còn khả năng phản kháng.
“Cạch”
Đột nhiên, ngay trước một tấc cuối cùng, Mạc Phàm dừng tay lại. Hắn nhìn về phía Quan Ngư, phóng ra ý niệm, trong một hơi thở đã đưa Quan Ngư đến gần.
“Quan Ngư, cái này cho ngươi…” Mạc Phàm nhìn thẳng vào mắt Quan Ngư, quay cán thần khí lại đưa về phía trước.
Hai mắt Quan Ngư trước hành động này lập tức đỏ hoe, rưng rưng không giấu nổi cảm xúc, giọng nói nghẹn ngào cất lên.
“Ngươi… ngươi thực sự cho ta cơ hội sao?”
Mạc Phàm kiên định nhìn vào con ngươi của hắn, nhẹ nhàng gật đầu:
“Ta cảm thấy nhát kết liễu này, ngươi sẽ muốn ra tay hơn!!”
…
Quan Ngư không nói thêm gì nữa, hắn không từ chối đề nghị của Mạc Phàm, nhanh chóng nắm lấy Hồng Ma Hữu Kiếm được giao. Hồng Ma Hữu Kiếm không phải là lôi tinh do người chưởng khống tạo thành, nó là thần khí Luyện Ngục, không phải ai cũng có thể cầm được trừ khi chủ nhân của nó chấp thuận.
Quay đầu lại, ánh mắt của Quan Ngư lẫm liệt nhìn chằm chằm Băng Ngưu Thú Vương đang thoi thóp dưới chân mình, trong lòng sục sôi nghẹn ngào:
“Thành viên Quốc Phủ, Nam Giác, nhận lễ! Thành viên Quốc Phủ… Quan Ngư, hành lễ!!”
Hét lớn một tiếng dữ dội, Quan Ngư mạnh mẽ cắm Hồng Ma Hữu Kiếm xuống người thú vương.
Trong khoảnh khắc đó, cơ thể vị đế vương Côn Lôn giống như bị một tầng không gian nén ép đè lên, chẳng những không thể di chuyển mà dường như còn bị hút ngược về phía lôi kiếm.
Tiếng kêu thảm thiết của Băng Ngưu Thú Vương vang lên, Hồng Ma Hữu Kiếm đã xuyên thấu qua lưng nó cắm thẳng vào mặt đất. Thân thể khổng lồ lúc này gần như bất động, chỉ có thể đứng đó mặc cho vực thẳm vạn lôi tàn phá cơ thể. Lần thứ hai trong đời, nó cảm nhận được cái chết chân chính đang chực chờ trước mắt, nhưng hoàn toàn bất lực.
Băng Ngưu Thú Vương sau một hồi co giật, cũng đã hoàn toàn bất động. Toàn bộ cơ thể tựa thềm lục địa của nó tan rã, hóa thành bùn đất thấm vào Côn Lôn Thánh Địa, tiếp tục vòng đời làm thổ nhưỡng…
Nó chết rồi…..
Đề xuất Ngôn Tình: Tinh Hán Xán Lạn