Chương 97: Thu Hoạch Đế Vương

Băng Ngưu Thú Vương không tài nào hiểu nổi, vì sao bên trong thân thể yếu ớt của loài người lại có thể tồn tại một cá thể bộc phát ra nguồn năng lượng kinh hoàng đến thế. Đây là điều nó chưa từng thấy, cũng chẳng thể nào tưởng tượng nổi.

Cảm nhận tà quang đang tuôn trào dữ dội từ kẻ đó, nó thậm chí chẳng thèm liếc mắt đến Quan Ngư, chỉ trừng trừng nhìn với vẻ mặt kinh hoàng, khắc cốt ghi tâm hình bóng gã đàn ông tóc trắng. Đặc biệt là luồng sát khí kinh thiên kia, vừa tàn ác, vừa đẫm máu, lại mang theo mùi vị nặng nề của tế đàn u ma, không chỉ bao trùm một phạm vi nhất định mà còn ảnh hưởng đến toàn bộ đất trời.

Ngưu tộc Yêu Vương đã hoàn toàn bỏ mạng, đôi mắt nó trợn trừng trong kinh hãi, chưa kịp nhắm lại. Thân thể khổng lồ như núi non thung lũng của nó bắt đầu tan rã, từng mảng lớn hóa thành bùn lầy rơi xuống, thấm sâu vào lòng đất, gần như đã mục nát hoàn toàn sau mấy đợt diệt lôi hủy diệt. Trên không trung, Mạc Phàm, người ban nãy còn giẫm lên thân xác Băng Ngưu, cũng từ từ đáp xuống, phong thái tựa như một vị thánh nhân hạ phàm.

“Xoẹt xoẹt xoẹt!”

Tiểu Nê Thu trước ngực Mạc Phàm đột nhiên tỏa ra một vầng sáng rực rỡ tựa đom đóm. Đã lâu lắm rồi hắn mới thấy lại dáng vẻ thèm thuồng này của nó, nhất là kể từ khi đột phá đến Tà Thần Biến, hắn đã chẳng còn mấy hứng thú với việc thu nhặt hồn phách.

Lúc thuấn sát đám yêu ma cấp Vô địch Quân chủ ban nãy, Mạc Phàm căn bản chẳng buồn quan tâm Tiểu Nê Thu thu thập được bao nhiêu.

Nhưng sự rung động hiện tại rõ ràng không giống, đây chính là hồn phách của một sinh vật cấp Đế Vương!

Đối với Mạc Phàm, đây cũng là sinh vật cấp Đế Vương đầu tiên mà hắn tự tay thu được hồn phách. Sao có thể không thống khoái cho được.

“Tê tê tê tê!”

Từ xác của Ngưu Vương, từng chùm ánh sáng tương tự cũng nổi lên, toàn bộ quang mang hóa thành những đường viền bao bọc quanh thân thể khổng lồ của nó. Tiểu Nê Thu quen việc bắt đầu công việc của mình, dẫn dắt hồn phách của Ngưu Vương tách khỏi thể xác.

Đế Vương chung quy vẫn là Đế Vương, không chỉ thân thể và lực lượng cường đại, mà ngay cả khi đã chết, hồn phách của chúng vẫn là bá chủ trong thế giới linh hồn, cực kỳ khó bắt giữ.

Mạc Phàm nhận ra hồn phách của Băng Ngưu Thú Vương đang điên cuồng chống cự, không muốn bị Tiểu Nê Thu hút vào, xem bộ dạng của nó nhất định là không cam lòng bị nhân loại nô dịch linh hồn. Thậm chí, uy áp Đế Vương của nó vẫn bá khí như cũ, tuy chỉ còn là một luồng hồn khí lơ lửng nhưng lại cô đọng tựa một ngọn núi khổng lồ đang đè ép xuống, không ngừng gào thét, cố gắng phản kích ngược lại linh hồn Mạc Phàm.

Mà Mạc Phàm cũng không phải lần đầu thấy hồn phách yêu ma phản kháng như vậy. Có điều, trước sự bá đạo của Tiểu Nê Thu, từ xưa đến nay chưa từng có hồn phách nào mà nó không thể chế phục, không bị hút vào bên trong.

“Ong!”

Tiểu Nê Thu như một thói quen, đối với hồn phách chống cự liền phát ra một tiếng chuông ngân trong trẻo, một luồng tia sáng màu lam hiện lên, định bắn về phía linh hồn của Băng Ngưu Thú Vương.

Chỉ là Mạc Phàm đột nhiên ngăn lại, dùng một tia tinh thần lực cường hãn của mình đánh tan lực lượng của Tiểu Nê Thu.

“Để ta.” Mạc Phàm nói.

Lần đầu tiên cảm nhận được luồng sức mạnh này của Mạc Phàm, Tiểu Nê Thu bị hất ngược lại một cách dễ dàng, nhất thời bản thân nó cũng rung động, nhanh chóng thu liễm lại, không còn động tĩnh.

Bá khí mãnh liệt ập đến, hồn phách của Băng Ngưu Thú Vương liều mạng lao tới, định xé nát linh hồn của gã nhân loại đang ảo tưởng có thể cưỡng ép nô dịch mình.

Mạc Phàm thấy cảnh này nhưng trước sau vẫn giữ thái độ dửng dưng, khóe miệng hơi nhếch lên một nụ cười khinh miệt.

Đột nhiên, linh hồn Ngưu Vương co giật dữ dội. Mới một giây trước còn đắc ý diễu võ dương oai tấn công vào thế giới tinh thần của Mạc Phàm, vậy mà bất ngờ gào lên một tiếng sợ hãi. Không rõ nó đã nhìn thấy hình ảnh đáng sợ gì, cả người kinh hãi hoảng loạn muốn quay đầu bỏ chạy.

Nhưng chuột đã sa chĩnh gạo, Mạc Phàm chắc chắn sẽ không để nó thoát. Tám tòa Hồn Sơn sừng sững như tám cánh cửa địa ngục, triệt để phong tỏa mọi lối thoát. Từng tia sáng màu huyết mực hóa thành những sợi xích tà dị, trói chặt lấy hồn phách Ngưu Vương, lôi ngược nó trở về.

Hồn phách Băng Ngưu Thú Vương hối hận rồi. Nó không ngờ thế giới tinh thần của gã nhân loại này lại kinh khủng chẳng kém gì thực lực bên ngoài của hắn. Đứng trước mặt kẻ này, dù là một Đế Vương đỉnh cấp chân chính, nó cũng chẳng khác nào sâu kiến, có thể bị nghiền nát hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể siêu sinh bất cứ lúc nào.

Lại một lần nữa bất lực, dù có ra sức giãy giụa cũng chẳng thể nào thoát khỏi, hồn phách Ngưu Vương đành buông xuôi, từ từ thu nhỏ lại chỉ còn là một đốm sáng u linh lập lòe, ngoan ngoãn bay về phía mặt dây chuyền trước ngực Mạc Phàm.

Không phải tàn hồn!

Là Tinh phách cấp Đế Vương!

Mạc Phàm ánh mắt sáng rực lên vì vui sướng, đây chính là một viên tinh phách giá trị liên thành.

“Tiểu Nê Thu ngoan, đừng hấp thu tinh phách này, chúng ta còn có tính toán khác.” Hắn nói với Tiểu Nê Thu.

Tiểu Nê Thu dường như hiểu ý Mạc Phàm, dù sao lần này hồn phách cũng là do hắn tự tay chế phục, nó cũng không tham lam nuốt lấy tinh phách nữa mà giúp Mạc Phàm bảo quản bên trong không gian của mình.

Chiến lợi phẩm quan trọng nhất đã thu thập xong. Mạc Phàm nhẹ nhõm nhìn một vòng xung quanh.

“Đây là cái gì?” Hắn chỉ tay về phía đống thi thể của Yêu Vương.

Quan Ngư cũng ngoảnh sang nhìn, rồi đáp: “Ngươi nói mấy tảng trụ giống thân cây màu bạc đó à?”

“Không sai, ta thấy chúng còn sót lại sau khi thân thể kia tan rã.”

“Rất giống gân cốt của Băng Ngưu Thú Vương, ta đoán vậy.” Quan Ngư trả lời, hắn cau mày đi lại gần hơn để quan sát.

Mà ở vị trí gần nhất, Tiểu Mei từ lúc nào đã nhẹ nhàng vỗ cánh đáp xuống từ không trung. Nàng dùng tay gõ cồm cộp lên mảnh trụ bạc vài cái, rồi khuôn mặt không giấu được vẻ hài lòng, quay sang nói với Mạc Phàm:

“Hì, vận khí thật tốt, Băng Ngưu quả nhiên sở hữu Tự Chi Đại Địa trong người!”

“Tự Chi Đại Địa lại là cái gì?” Mạc Phàm tiến lại hỏi.

“Tỷ phu, ta hỏi huynh một câu, giả sử một cơ thể to lớn như một ốc đảo nguyên sinh, trông cực kỳ khổng lồ, nặng nề, nhưng ngược lại lại vô cùng nhanh nhẹn, linh hoạt, thì bộ phận nào là cần thiết nhất, cứng rắn nhất?” Tiểu Mei đặt câu hỏi.

Mạc Phàm nghe xong, trong đầu hình dung lại hình ảnh Băng Ngưu, rất nhanh đã hớn hở buột miệng:

“Sừng! Đôi sừng trên đầu chính là tinh hoa của nó!”

“Hả?” Tiểu Mei ngẩn ra với vẻ mặt kỳ lạ.

“Là xương cốt…” Quan Ngư không biết đã xuất hiện sau lưng từ lúc nào, nhỏ giọng nhắc vào tai hắn.

Thấy dáng vẻ kỳ quặc này, Mạc Phàm tỏ ra nghi ngờ, không hiểu ý đồ của Quan Ngư, vẫn khó hiểu hỏi lại:

“Ngươi sao lại nói nhỏ vậy? Mà xương cốt là sao, ý ngươi là mấy cái sừng đó à?”

Thở dài một hơi, Quan Ngư lần nữa dùng thanh âm nhỏ nhẹ nói, ánh mắt già nua của hắn vẫn điềm đạm nhìn Mạc Phàm.

“Là xương cốt đó…”

Tuy thanh âm vô cùng nhỏ, nhưng Tiểu Mei bên kia dĩ nhiên nghe được. Nàng nãy giờ vẫn đang khúc khích cười vị tỷ phu của mình, giờ lại càng hớn hở hơn với thái độ của Quan Ngư.

Mạc Phàm ý thức được Tiểu Mei đang cười mình, hắn cau mày nói:

“Quan Ngư, rốt cuộc ngươi muốn nói gì, đừng lằng nhằng nữa, có phải ngươi bảo cái sừng kia là xương cốt của Băng Ngưu Thú Vương không?”

…Dây thần kinh nhẫn nhịn đứt phựt…

“Mạc Phàm, ngươi có sừng không?” Quan Ngư nở một nụ cười khinh bỉ sau bộ râu.

“Ta không!”

“Thế thì cái đệt! Giả sử ngươi biến to ra thì có mọc sừng được chắc? Một cơ thể to lớn mà linh hoạt thì mắc mớ gì đến cái sừng!” Quan Ngư không nhịn được nữa, gầm lên.

Thích thú với tình huống này, Tiểu Mei phá lên cười ha hả, nàng nói:

“Tỷ phu, trưởng thôn chắc nãy giờ ngưỡng mộ huynh lắm, nên mới nhắc nhở một chút để huynh không mất mặt đó.”

Hiểu ra vấn đề, Mạc Phàm thấy trong bụng có chút cồn cào, cũng tại mình hấp tấp không nghĩ thấu đáo, càng không ngờ tới Quan Ngư hôm nay lại có ý tốt nhắc nhở mình.

“Ha ha, ra vậy, là xương cốt, là xương cốt!” Mạc Phàm cười cười vỗ vai Quan Ngư.

Quan Ngư đến cả nói thêm một lời với Mạc Phàm cũng chẳng buồn. Vốn dĩ mấy phút trước, trong mắt hắn tràn ngập sự ngưỡng mộ, thậm chí là tôn trọng đặc biệt, nhưng rất nhanh, mèo lại hoàn mèo…

“Xương cốt của Băng Ngưu Thú Vương, chính xác là tủy cốt của nó. Hẳn là có liên quan đến Thánh Sơn Côn Lôn nằm trên đại lục. Do nó ngâm mình ở đó thời gian dài, chiếm được tinh hoa, nên mới hình thành nên một kết cấu siêu bền, liên kết các mảnh xương cốt lại với nhau. Đây chính là lý do khiến bản chất thân thể nó đột phá. Nói rõ hơn, khối xương cốt này vô cùng quý hiếm, giá trị không thua gì tinh phách Đế Vương đâu!” Tiểu Mei đối với những vấn đề này vẫn phi thường am hiểu.

Nghe đến đây, miệng Mạc Phàm ngoác ra đến tận mang tai. Thế này chẳng phải là, nếu đem bán hết mớ này đi, hắn có khả năng trở thành người giàu nhất nhì Trung Hoa hay sao.

“Nhưng tại sao con trâu kia to như vậy mà tủy cốt của nó chỉ có vài mảnh như mấy thân cây cổ thụ thế này?”

“Tủy cốt chỉ là phần rất nhỏ gắn liền các khớp xương trọng yếu. Huynh xem, nó có thể chịu được vạn cân lôi điện mà không bị phá nát như những mảnh xương khác.” Tiểu Mei cười nói.

“Vậy là nó hoàn toàn chịu được lôi kích của ta sao?”

“Không hẳn vậy, nếu huynh dùng Hồng Ma Hữu Kiếm trực tiếp bổ xuống, nhất định sẽ đứt!”

“Hừm, thu… trước tiên thu hết đã. Ngươi đi một vòng kiểm tra, nhất định đừng chừa lại cái gì…”

Đề xuất Voz: Thời học sinh đáng nhớ
BÌNH LUẬN