Chương 968: Cầu khẩn
............
Vốn có kinh nghiệm xử lý tình huống, Mạc Phàm lập tức trổ tài diễn xuất, giả vờ như không hiểu Tâm Hạ đang nói gì.
Đúng, rất có khả năng này.
Tâm linh hệ của nàng tuy mạnh, nhưng trước khi vào phòng, Mạc Phàm đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng. Đầu óc hắn tỉnh táo, linh trí minh mẫn, miệng lưỡi trơn tru, lời lẽ tuôn ra như nước chảy mây trôi, tuyệt đối không có khả năng chỉ liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu.
Tâm linh độc tâm thuật là xem đối phương đang nghĩ gì, có gian xảo dối trá hay không, chứ không phải đào sâu vào ký ức. Muốn lục soát ký ức cần phải tiếp xúc, dùng ma pháp kết nối với tinh thần đối phương, mà tinh thần lực của Mạc Phàm lại cao hơn nàng. Muốn tiếp cận ký ức của Mạc Phàm, trừ phi được chính hắn cho phép.
Khả năng cao là nàng chỉ đang đoán mò, cố ý gài bẫy mình. Phải bình tĩnh, phải trấn định, thử đánh trống lảng sang chuyện ở học viện Anpơ xem sao.
Đúng vậy, chính là như thế!
Mạc Phàm cảm thấy suy đoán của mình hoàn toàn chính xác...
Hắn bắt đầu nở một nụ cười hiền từ như thánh nhân, ôn hòa nhìn nàng: “Không giấu gì ngươi, mấy ngày nay ta quả thực có gặp lại cố nhân, cùng lão sư Heidy và Blanc trò chuyện rất vui vẻ. Khụ khụ... Tâm Hạ, có lẽ vì ta tiếp xúc với nhiều phụ nữ quá nên trên người còn vương lại mùi hương của họ, ngươi hiểu ý ta chứ?”
“Ồ, thì ra huynh vừa từ núi Anpơ về, thảo nào mùi hương trên người có chút hỗn tạp.” Diệp Tâm Hạ bâng quơ hỏi.
Mạc Phàm thở phào một hơi, xem ra nàng đúng là đang đoán mò thật.
Tốt, tốt, hắn vui vẻ cười lớn, giọng điệu sảng khoái: “Đúng đúng, sự tình chính là như vậy, ngươi có thể hỏi các nàng.”
Diệp Tâm Hạ nhìn bộ dạng chân thành của hắn, tự hỏi sao trước đây mình không nhận ra Mạc Phàm lại mặt dày đến thế?
Nàng nâng tay, tiếp tục nhấp một ngụm trà, hữu ý đáp lễ: “Mạc Phàm ca ca, lần sau vụng trộm trong rừng sương đêm lạnh, đừng dắt theo Tiểu Viêm Cơ đi xem.”
Nụ cười trên mặt Mạc Phàm dần dần cứng lại.
Có giai thoại cùng giai nhân, ắt cũng có bê bối đi kèm.
Hắn đã cố gắng hết sức kiềm chế bản thân, dự định thông báo cho hai bà vợ về chuyện của mình và Asha Corea rồi mới tính tiếp.
Nào ngờ trời xui đất khiến, đêm đó đi lạc ở Amazon, lại hít nhầm một chút tình dược Đế Vương. Ác ma độc huyết trong người không những không ngăn chặn được mà còn như biến hắn thành một lão dâm ma thực thụ.
Tâm không yên, thân không chủ, người có lòng, trời có ý, tại chốn rừng sâu suối mơ phong cảnh hữu tình, nghe tiếng chim hót líu lo mà động phòng hoa chúc.
Mạc Phàm có thể một tay che trời, một tay che đất, bịt mắt được đế quốc Amazon, bịt miệng được tên khốn Vũ Ngang, nhưng bởi vì tác dụng của xuân dược, hắn lại quên mất trường hợp bị con gái cưng nhà mình hại...
Mạc Phàm ho khan vài tiếng, bỗng cảm thấy tách trà này sao mà đắng chát.
“Tâm Hạ, sao ngươi lại nói chỉ cảm ứng được Viêm Cơ trong phạm vi quanh Hy Lạp, tại sao ta ở tận Nam Mỹ xa xôi kia...” Mạc Phàm choáng váng hỏi.
Diệp Tâm Hạ bị câu này làm cho bật cười, nàng dịu dàng đáp: “Mạc Phàm ca ca, là ta đã dạy Viêm Cơ cách ôn dưỡng tu luyện, thông qua trái tim tương liên để truyền tín hiệu vượt vạn dặm đấy.”
“? ? ? ?” Mạc Phàm á khẩu.
Hay lắm, Tiểu Viêm Cơ!!!
Được lắm, con với cái, uổng công ta cưng chiều, cưng quá hóa hư, lại còn dám lén lút đâm sau lưng bố... Lần sau về cắt ngay khẩu phần đồ ngọt, cấm ngậm kẹo mút nửa tháng!!!
“Là Asha...” Mạc Phàm cuối cùng cũng cúi đầu, chuẩn bị sẵn tinh thần vểnh tai nghe cơn thịnh nộ từ nóc nhà.
Nói hắn không dám nhận những gì mình làm là không đúng! Mạc Phàm trở về chính là muốn nói cho Diệp Tâm Hạ toàn bộ sự việc, dù sao hắn cũng không muốn giấu giếm các nàng.
Chỉ là Diệp Tâm Hạ bắt thóp ngay tại trận, khiến Mạc Phàm không khỏi sững sờ, phản ứng tự nhiên là chối bay chối biến.
Dù sao, có những chuyện tự mình khai ra thì dễ dàng hơn nhiều, nhưng khi bị người khác vạch mặt trước, tâm lý sẽ luôn có chút bài xích muốn chống đối!
Bất quá, đến nước này thì nói gì cũng đã muộn...
Ban đầu, trong mắt Diệp Tâm Hạ còn lóe lên hung quang. Nếu đổi lại là một gã sở khanh khác, bất kể có lý do hay không, nàng thật sự chỉ muốn có một thanh đao ở đây để cắt phăng cái lưỡi của hắn.
Nàng đương nhiên tức giận.
Thần Nữ cũng là người, không phải cục đá, càng không phải thánh nhân. Mặc dù nàng sớm đã biết chuyện của Mạc Phàm và Asha Corea, cũng biết chút ít tin tức thám tử báo về Mạc Phàm và Côn Lôn Yêu Hoàng... song, nàng vẫn luôn hy vọng mọi chuyện sẽ chỉ dừng lại ở mức dạo chơi, Mạc Phàm sẽ biết điểm dừng.
Đáng tiếc, hắn thực sự không dừng lại được...
Nếu Mục Ninh Tuyết có ở đây, vậy thì Mạc Phàm xong đời rồi.
Thực ra, xét về một phương diện nào đó, Diệp Tâm Hạ khá hiểu Asha Corea. Nàng có một chút chấp nhận, vốn dĩ ngay từ đầu đã mắt nhắm mắt mở cho qua đoạn tình cảm giữa hai người họ.
Nhưng Mục Ninh Tuyết thì chắc chắn không, cửa ải này, còn cao hơn vạn trượng núi cao!!!
“Tâm Hạ, ngươi đừng như vậy, ngươi có thể đánh ta, giết ta cũng được, ta tuyệt đối sẽ không trách ngươi.” Mạc Phàm rầu rĩ, khó khăn nói.
Có hắn ở đây, Diệp Tâm Hạ cũng không nghĩ thông được. Nàng chậm rãi đứng dậy, phất tay áo, quay mặt về phía nắng sớm, ý tứ khéo léo đuổi Mạc Phàm ra ngoài.
“Ta đi nấu cháo cho ngươi.” Mạc Phàm cúi đầu, giống như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện.
“Thần Nữ có khẩu phần ăn riêng đã được sắp xếp.” Diệp Tâm Hạ lạnh nhạt nói.
“Ta sẽ để cháo ở ngoài cửa.” Mạc Phàm mặt dày đáp lại.
“...”
“Ngươi không ăn, ta sẽ để thêm một ly sữa nho, cứ một giờ ta sẽ đến hâm nóng một lần.”
Nói xong câu cuối, Mạc Phàm xoay người rời đi.
Hắn cũng không biết làm gì hơn, Tâm Hạ hiếm khi tức giận như vậy cũng là điều dễ hiểu.
Chuyện này là Mạc Phàm sai.
Nếu nàng tha thứ, cười nói vui vẻ với hắn, vậy mới khiến hắn thấy lạ!!!
..........
Ngày hôm đó, Thần Miếu Parthenon như chìm trong bóng tối.
Tất cả mọi người không ai dám nói chuyện với ai, chỉ dùng cử chỉ giao tiếp, tránh kinh động đến hai nhân vật chính của sự việc.
Ba ngày nữa trôi qua.
Lời đồn, nếu không có kẻ châm ngòi thổi gió, sẽ tự sụp đổ.
Chuyện của Mạc Phàm và Asha Corea cũng dần phai nhạt trong tâm trí Diệp Tâm Hạ.
Những ngày u ám đó cuối cùng cũng dần tan biến, bầu không khí oán giận đục ngầu dường như cũng đã được gột rửa sạch sẽ.
Đây là buổi sáng đầu tiên có bình minh rạng rỡ, có sắc trời trong sáng.
Đẩy cửa sổ ra, có thể nhìn thấy hơn nửa bầu trời trong xanh hòa cùng hơi nước bốc lên từ sông hồ, nửa còn lại là màu vàng của cây cỏ, mùa thu lá đã ngả vàng.
..........
“Ra ngoài đi dạo một chút đi, đi xem liễu thu, đi nếm thử trà Thiết Quan Âm, là của lão sư Nhật Ánh gửi tặng đó.” Mạc Phàm đi tới phòng ngủ trong điện Thần Nữ.
Hắn không tự tiện xông vào. Dù hai người đã rất thân quen, thậm chí đã đăng ký kết hôn dưới sự chứng nhận của pháp luật Linh Vĩ Quốc, Mạc Phàm vẫn giữ gìn khí tiết và sự chừng mực cần có, lặng lẽ chờ bên ngoài, đợi Diệp Tâm Hạ đáp lời.
“Cho dù có giận ta, cũng nên ra ngoài đi dạo một chút, hít thở không khí trong lành.”
Mấy ngày nay, Mạc Phàm kê gối ngủ ngay trước cửa, ăn phần cháo nóng mà Diệp Tâm Hạ để thừa lại. Mỗi khi nàng mở cửa, hắn lại tức tốc chạy tới đứng bên cạnh, mặc kệ nàng có đoái hoài đến mình hay không.
Nhiều lúc, Diệp Tâm Hạ cũng không nhịn được mà thầm bật cười.
Mạc Phàm chỉ thiếu nước đi bằng bốn chân, trông hắn thực sự chẳng khác nào một chú chó ngoan ngoãn trung thành.
Nếu Lão Lang có ở đây, hai kẻ đồng cấp này có thể làm bạn với nhau được!!!
Diệp Tâm Hạ thích uống trà, đến suối núi Ayr ngắm hoa lá mùa thu, vừa uống trà vừa trò chuyện phiếm thì còn gì bằng...
Chờ đợi, chờ đợi, hắn rất giỏi chờ đợi, hy vọng lần này sẽ thành công.
Mạc Phàm tự nhủ trong lòng, bắp chân đã có chút mỏi nhừ mà vẫn không thấy Diệp Tâm Hạ đi ra.
“Thần Nữ hôm nay có lẽ không tiện. Mạc Phàm đại nhân, ngài không cần phải...” Lúc này, giọng một nữ hầu từ bên trong vọng ra.
“Không sao, Lilia, ngươi dọn dẹp phòng ta đi, ta ra ngoài một chút cũng tốt...” Diệp Tâm Hạ đột nhiên lên tiếng cắt ngang. Giọng nàng hôm nay rất mềm mại, không biết là do tâm trạng tốt, hay vì đã tha thứ cho Mạc Phàm mà bớt đi vẻ lạnh nhạt mấy ngày qua.
Mạc Phàm nghe vậy thì mừng rỡ, đứng nghiêm trang chờ đợi.
May mắn thay, trời không phụ lòng người. Cửa phòng kẽo kẹt mở ra, Diệp Tâm Hạ cuối cùng cũng chìa tay, dường như muốn để hắn khoác tay mình.
“Mạc Phàm ca ca, huynh thắng rồi.”
“Huynh đã vượt qua cửa ải của ta.”
Mạc Phàm cảm xúc dâng trào.
Hắn muốn cười, nhưng lại không dám, chỉ có thể làm bộ cảm động đứng đó nhìn nàng.
“Chúng ta đến suối núi Ayr sao?”
“Không, chúng ta đến Thần Nữ Phong Bộ Tháp.”
Mạc Phàm gãi đầu, đột nhiên nàng nói vậy khiến hắn có chút không hiểu.
“Mấy ngày qua ta đã để Hải Long đi khắp Hy Lạp cầu nguyện cho thần miếu, thu được rất nhiều nguyện lực. Ta sẽ giúp huynh khôi phục thể trạng và ma năng, tin rằng chỉ vài giờ là sẽ hồi phục hoàn toàn.”
...............................
Đề xuất Voz: Hai chữ: bạn thân