Chương 976: Ngươi thắng!

.............

Vù vù vù!

Đại chiến đã trôi qua hơn ba trăm hiệp.

Cả Asha Corea và Mục Ninh Tuyết đều đẩy ma năng lên đến cực hạn, mỗi một chiêu pháp thuật, một đạo kiếm khí, một luồng băng vũ đều ẩn chứa uy lực đủ để đánh cho Đế Vương hồn phi phách tán.

Tuyết quang mờ ảo bao phủ quanh thân, pháp tắc Băng Tuyết của Mục Ninh Tuyết tuyệt đối mạnh hơn pháp tắc Hắc Ám của Asha Corea rất nhiều, cái rét buốt của Vĩnh Dạ trong bóng tối thôn phệ toàn bộ vật chất hắc ám. Thế nhưng, Băng hệ pháp thuật lại không thể lấn át được kiếm pháp của Asha Corea. Kiếm pháp của nàng vô cùng xảo diệu, chém nát cả băng vũ, kiếm khí sắc bén phản kích ngược lại, xé toạc băng vũ sang hai bên, chém rách cả không gian, tạo ra một vết nứt.

Bất quá, Asha Corea biết, nếu trận đấu này còn tiếp tục kéo dài, nàng chắc chắn sẽ thua. Cơ thể nàng đã bắt đầu tê cóng, tay chân có chút run rẩy. Không thể giao chiến lâu với Mục Ninh Tuyết, nếu không nhờ kiếm cảnh giữ ấm thân thể, không có tâm linh lực để trấn an bản thân, nàng đã sớm bị nhiệt độ âm gần trăm độ làm cho mê sảng, mất đi ý thức.

Từ bên ngoài quan sát, toàn bộ khuôn viên Thần Ấn Sơn và mặt phía đông của Parthenon Thần Miếu đã bị tuyết trắng bao phủ. Mọi người ai nấy đều phải khoác lên mình những chiếc áo lông dày cộm, co ro xuýt xoa bên đống lửa để theo dõi trận đấu, mỗi hơi thở đều hóa thành từng làn khói trắng. Nếu không nhìn kỹ, người ta rất dễ lầm tưởng nơi đây là vùng cực bắc băng giá chứ không phải một Hy Lạp ôn đới.

Keng keng keng keng keng!

Phi kiếm vũ ào ạt tuôn ra, càng đánh càng biến ảo thành những chiêu thức hoa lệ. 50 thanh kiếm tạo thành một Bát Quái Trận Đồ, từ trận đồ lại diễn sinh ra hàng trăm loại bí kiếm cổ xưa, đan xen vào nhau vô cùng nhuần nhuyễn, muôn hình vạn trạng.

Mưa sao băng và tuyết vũ của Mục Ninh Tuyết đã bắt đầu không theo kịp chuyển động của kiếm. Nàng quả thực chưa từng luyện qua thương kỹ, dù nàng hợp với thương hơn là kiếm, nhưng suy cho cùng, nàng vẫn đơn thuần là một pháp sư, không phải một Nữ Võ Thần dùng thương. Trong tích tắc, nàng bị kiếm mang ép lùi, rơi vào thế hạ phong, buộc phải chuyển sang phòng thủ.

Đột nhiên, trong đôi mắt đẹp đang chăm chú nhìn 50 chuôi phi kiếm sáng chói đang bay tới, một tia sáng lóe lên. Cấm chú Hỗn Độn dung hợp Phong hệ, Trật Tự Đẩu Di, Tinh Chuyển Vật Dời!

Xoạt một tiếng, đầy trời phi kiếm hắc ám trong nháy mắt tỏa ra ánh sáng xanh gợn sóng, cuộn tròn lại, tựa như gợn sóng mỹ lệ lan tỏa trên mặt Tĩnh Hồ, lởn vởn nhưng không cách nào chạm được vào người nàng.

Mục Ninh Tuyết không hổ là thiên tài có ngộ tính kinh người, nàng bây giờ đã không cần dùng đến găng tay dung hợp. Mặc dù trình độ dung hợp không được thâm bất khả trắc như Mạc Phàm, nhưng việc dung hợp cơ bản ba hệ, bốn hệ vẫn có thể làm được.

Thoáng chốc, tất cả kiếm mang trước mặt nàng đều bị nhốt vào dòng sông hỗn độn.

Phải biết, Asha Corea đã phân tán tâm linh cấm chú của mình, rót vào mỗi chuôi phi kiếm một luồng sức mạnh chúc phúc, mà mỗi một thanh địa ngục cổ kiếm danh tiếng như vậy lại đồng dạng sở hữu cấp bậc thần trí. Khi nàng truyền dẫn thêm kiếm cảnh vào, kiếm trận tự nhiên phát huy đến mức đăng phong tạo cực, những chuôi phi kiếm uyển chuyển theo trận pháp, từ cực tốc đến đoạt mạng chỉ trong một sát na, uy lực có thể so được với toàn bộ cấm chú của Sát Thủ Điện cộng lại.

Vậy mà 50 thanh vong linh phi kiếm, xám xịt u tối bủa vây đầy trời, dùng những góc độ khác nhau, phương thức xuất kiếm khác nhau, hết lần này đến lần khác lại bị một dòng khí lưu dập dờn cuốn lấy tại vị trí cách Mục Ninh Tuyết chưa đầy mười mét, tựa như rơi xuống một con sông hỗn độn đang chảy xiết.

Asha Corea trên mặt viết đầy vẻ kinh ngạc, không ngờ chỉ trong gần bốn tháng, Mục Ninh Tuyết đã nắm vững được dòng chảy hỗn độn.

Đây là một trong những pháp môn cấm chú khó nhằn nhất của trật tự hỗn độn, thứ mà Hỗn Độn Pháp Vương Nakroth cũng phải mất gần bảy năm trời để luyện thành thục.

Đừng nhìn Nakroth chỉ có hai hệ đạt tới áo nghĩa mà hiểu lầm. Các lãnh tụ cường giả của Liên Hợp Quốc không phải được xếp hạng cho vui, không ai trong số họ thời trẻ lại không phải là đệ nhất thiên kiêu, thiên tài hiếm có. Hơn nữa, Hỗn Độn hệ luôn là hệ ma pháp huyền bí nhất, Nakroth dùng tu vi Hỗn Độn nửa bước chạm vào pháp tắc, hiệu xưng là Vô Địch Đánh Hòa. Trừ Nhân Vương Nhật Ánh và Aliénor ra, trong top 10, nếu không sử dụng Huyền Âm hệ, một mình Nakroth có thể cân được bảy vị còn lại tấn công cùng một lúc.

Chỉ cần hắn còn ma năng Hỗn Độn hệ, ngay cả Makala Ngư Tổ năm xưa cũng không có cách nào đánh thắng được hắn trong vòng 200 hiệp.

Dưới mắt Asha Corea, nếu cho Mục Ninh Tuyết tu luyện thêm vài năm nữa, trước 40 tuổi, nàng khẳng định có thể có tu vi Hỗn Độn tiệm cận Nakroth, thậm chí là vượt qua.

Quả nhiên là thiên tài nhất lưu!

Nàng và Mạc Phàm đều là yêu nghiệt.

Mạc Phàm có được thành tựu như vậy là nhờ kế thừa tư duy thứ nguyên từ Chaos, nhờ vào vô số lần chiến đấu sinh tử, nhờ được Chaos âm thầm dẫn dắt lĩnh ngộ ngay từ những ngày đầu, lại có cả cơ duyên từ tiền kiếp, đột phá cấm chú hai lần nên mới sớm bước vào cảnh giới pháp tắc như vậy.

“Trả lại cho ngươi.” Mục Ninh Tuyết một ý niệm khẽ động, chỉ tay về phía Asha Corea.

Lập tức 50 thanh phi kiếm vậy mà toàn bộ thay đổi phương hướng, tái hiện lại tất cả chiêu thức trước đó, được dòng chảy hỗn độn múa lượn thành một dòng Cự Long Kiếm Giang bay vụt về phía Asha Corea.

Asha Corea dùng thần phú Tâm linh hệ Tâm Kiếm Hợp Nhất. Trước dòng chảy hỗn độn, nàng điều khiển từng thanh kiếm của mình phản kích lại trật tự.

Cả hai cứ thế giằng co kịch liệt, những thanh kiếm ở giữa không cách nào di chuyển, bất động giữa không trung.

Asha Corea trên người còn có Hắc Long kiếm, nàng nâng kiếm, trong nháy mắt biến thành một tia lửa đen xoẹt ngang qua giữa bốn ngọn Ấn Sơn, trong khoảnh khắc cận thân đâm vào bên hông Mục Ninh Tuyết.

Mục Ninh Tuyết lông mày khẽ nhíu lại, gần như theo bản năng xoay người, Phong Quỹ nổi lên ngập trời, vòng eo mềm dẻo uốn cong, mạo hiểm tránh được một kiếm quét tới từ phía sau.

Gót ngọc nhẹ nhàng điểm một cái, Mục Ninh Tuyết uyển chuyển như một Thiên Phượng, múa lượn dưới Ấn Sơn, lướt nhẹ trên vách núi một khoảng rồi lập tức trở về vị trí cũ.

Bang bang bang!

Hắc kiếm của Asha Corea như Ngọa Long tập kích, kiếm khí tuôn ra liên miên bất tuyệt, hình thành một dòng thác Thiên Hà ầm ầm đổ xuống, dường như muốn nhấc bổng cả Ấn Sơn lên.

Mục Ninh Tuyết thì không ngừng lui lại, dựa vào cảnh giới Phong hệ pháp sư đệ nhất toàn cầu để tiếp tục giữ vững khoảng cách. Nàng đồng thời đan thành một tấm lưới Phong Chi Tử Thần để phản sát Asha Corea, nhưng phát hiện kiếm kỹ của đối phương quá ma diệu, vừa công kích vừa phá giải được cạm bẫy của nàng.

Thời tiết đã vô cùng lạnh giá, khi ánh mắt Mục Ninh Tuyết lại hướng về phía Asha Corea, lần này nàng ta không đuổi theo nữa, chỉ đứng yên tại nơi vừa tung ra dòng thác kiếm quang thất bại.

Nàng thu kiếm, rất tự nhiên mở miệng nói: “Ngươi thắng.”

Nàng không thể tiếp nhận thêm hàn khí được nữa, bàn tay Asha Corea đã tê cứng, việc điều tức đã không còn ổn định, nếu đánh tiếp, hàn băng xâm thực, thua sẽ càng mất mặt hơn.

Mục Ninh Tuyết nghiêng người nhìn dòng thác kiếm, nhìn quang cảnh chung quanh khắp nơi đầy trời kiếm quang lại không hề lộ ra một tia sát ý nào đang thu về, lúc này mới giải tán lĩnh vực Băng Tuyết.

“Là ngươi thắng.” Mục Ninh Tuyết thanh lãnh như băng, dứt khoát nói.

Kiếm ý trùng thiên, Mục Ninh Tuyết xưa nay giao chiến chỉ có công không có lùi, nhưng khi gặp Asha Corea thì ngược lại, chỉ có lùi không có công. Hơn nữa, đối phương dường như trong mỗi một tia kiếm đều không ẩn chứa sát ý.

Người luyện kiếm, nhất là trường phái thích khách, rút kiếm là để đoạt mạng. Trong một trận luận bàn mà không dùng thủ đoạn ám khí, lại kiêng dè không thẳng tay dùng tuyệt chiêu tất sát, kéo dài dĩ nhiên sẽ bất lợi trước một người dùng Băng thuật.

“Lợi hại... lợi hại, hai người các ngươi đều nói người khác thắng, vậy tính là... lợi hại ngang nhau, không cần phân tranh... không cần phân tranh.” Phía ngoài, Triệu Mãn Duyên đắng chát nói. Hắn lạnh đến mức miệng lưỡi khô khốc, nói năng lắp bắp.

Nói theo một cách nào đó, đúng là trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết mà.

..........................

Đề xuất Tiên Hiệp: Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người
BÌNH LUẬN