Chương 977: Hắn đang ở Sahara!

...............

“Ủa, nhưng không phải Mục Ninh Tuyết thắng sao? Theo ta thấy, Asha Corea dường như đã bị băng khí xâm nhập, không chịu nổi nữa nên mới chịu thua.” Tương Thiểu Nhứ trầm ngâm nhận xét.

Trương Tiểu Hầu lại không đồng tình, hắn lắc đầu phản bác: “Sát thủ mà không có sát ý thì việc hành thích chẳng khác nào trò đùa, kiếm trong tay cũng chỉ là khúc gỗ mà thôi.”

“Cung thủ tầm xa cũng đâu có dùng cung, mỗi lần kéo dãn khoảng cách đều là thời cơ tuyệt vời để phát huy lợi thế, vậy mà nàng ấy lại không sử dụng lợi khí mạnh nhất của mình.” Khỏi phải nói, Eileen cũng đứng về phía Mục Ninh Tuyết.

Theo thái độ của nàng, Mục Ninh Tuyết không dùng Cực Trần Băng Cung thì không còn là Mục Ninh Tuyết nữa.

Ngải Giang Đồ lại lên tiếng bênh vực Asha Corea: “Nàng ấy mới chỉ gọi ra 50 thanh phi kiếm. Nếu triệu hồi toàn bộ, sức mạnh bộc phát ra chưa chắc Mục Ninh Tuyết đã khống chế nổi. Hệ Hỗn Độn của Mục Ninh Tuyết dường như đã đạt tới giới hạn khi điều khiển 50 thanh phi kiếm kia rồi.”

Tương Thiểu Nhứ nhướng mày phản bác: “Mục Ninh Tuyết cũng đâu có gọi Bạch Hổ và Phong Cơ Thánh Linh.”

Ngay lúc này, Triệu Mãn Duyên liền cười cười xen vào: “Nếu ta nhớ không nhầm, Phong Cơ Thánh Linh của Mục Ninh Tuyết là do một tay Asha Corea nuôi dưỡng rồi đem tặng… Gọi ra trong tình huống này thì không thích hợp cho lắm.”

Lời này của hắn lập tức khiến Eileen lườm một cái.

Triệu Mãn Duyên vội vàng ngậm miệng, gãi gãi đầu làm như mình chưa hề nói gì.

Giang Dục đứng về phía Mục Ninh Tuyết: “Mục Ninh Tuyết chưa dùng hệ Triệu Hoán. Hệ Triệu Hoán… không phải chuyện đùa đâu…”

“Bạch Hổ và Phong Cơ Thánh Linh chính là hệ Triệu Hoán của Mục Ninh Tuyết, nàng ta còn thủ đoạn nào khác sao?” Ngải Giang Đồ trợn tròn mắt, nghi ngờ hỏi.

Đến lượt Eileen trả lời: “Nghe nói nhờ có Nhân Vương Nhật Ánh làm cầu nối, Mục Ninh Tuyết đã có một đội quân Băng Tinh Linh hộ thuẫn vô cùng hữu dụng. Hơn nữa, Mục Ninh Tuyết bây giờ đã là học trò chân truyền của Nhật Ánh, trình độ tương lai có thể tưởng tượng được.”

Giang Dục nghe câu này, khóe mắt khẽ giật lên.

Bất quá, hắn chỉ đành cười khổ, chẳng thể làm gì hơn.

Mục Ninh Tuyết quả thực sở hữu thiên phú quá mức yêu nghiệt, được cao nhân chỉ điểm cũng không có gì là lạ. Giang Dục biết sức mình, hắn là kẻ tương đối chậm chạp, dù đọc nhiều sách cũng không thể nào giống như Mục Ninh Tuyết, chỉ cần yên lặng minh tu là có thể lĩnh ngộ ra hình thái ma pháp, lĩnh ngộ ra pháp môn Cấm Chú, lĩnh ngộ ra pháp tắc lĩnh vực.

Bỏ qua nụ cười khổ của Giang Dục, Trương Tiểu Hầu biết nguyên nhân hai người phụ nữ này giao đấu, hắn tự nhiên luôn đứng về phía Mạc Phàm. Mà đã ở phe Mạc Phàm, hiện tại chỉ có thể xin lỗi Mục Ninh Tuyết để chọn Asha Corea.

“Asha Corea chưa dùng ma pháp Cấm Chú hệ Độc. Nếu đây là một trận chiến sinh tử, kết hợp thêm hệ Độc, ám khí, cùng mọi thủ đoạn hèn hạ khác, ai thắng ai thua còn chưa biết được đâu.”

“?????” Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.

Cái gì mà Cấm Chú hệ Độc???

“Tiểu Hầu, ngươi nói Asha Corea có năm hệ Cấm Chú?” Triệu Mãn Duyên há hốc miệng.

Trương Tiểu Hầu cũng ngạc nhiên không kém, hắn còn kinh ngạc trước tin tức này hơn cả những người khác: “Các ngươi không biết sao?”

“Mẹ kiếp, không biết! Nàng ta giấu kỹ như vậy, làm sao bọn ta biết được?” Triệu Mãn Duyên nói, rồi đột nhiên quay lại nhìn Asha Corea một cái.

Trương Tiểu Hầu gãi đầu, cười gượng.

Ngồi ở phía bên kia, Hades Hải Long giật mình nhìn thân ảnh Trương Tiểu Hầu, trong mắt lộ ra hàn quang run rẩy.

Hắn nói nhỏ điều gì đó với Thần Nữ đang ngồi bên cạnh.

Chỉ thấy Diệp Tâm Hạ nhẹ nhàng khoát tay.

Nàng thì thầm: “Phải, vị diện Minh Giới đã tách rời khỏi thế giới ma pháp. Bây giờ, chuyện về Hư Vô Đảo và hành lang Minh Giới chỉ còn mỗi Trương Tiểu Hầu cùng Sát Uyên là những vị vua duy nhất của nơi đó.”

Hades Hải Long vốn là hắc ám sứ giả của Văn Thái. Vong linh Hy Lạp sớm đã vô chủ, sau đó đã thần phục Trương Tiểu Hầu tại Hư Vô Đảo.

“Chuyện của Minh Giới không cần thế giới ma pháp can dự nữa. Nhưng chủ nhân hiện tại của Hư Vô Đảo chính là Trương Tiểu Hầu, hắn là Minh Vương duy nhất. Vài tháng trước, việc Vạn Yêu Thần Tọa rút khỏi vị trí đệ nhất trong Thập Uyên Chúa đã khiến quy tắc của thế giới ma pháp phải lập tức thay đổi. Trương Tiểu Hầu chính là Thập Uyên Chúa Tể mới, đại biểu cho vong linh lục địa, nắm giữ thần quyền Minh Vương của Hư Vô Đảo.” Diệp Tâm Hạ giải thích.

Đương nhiên, lời này đồng thời mang một tầng ý nghĩa khác, Trương Tiểu Hầu đã không còn là nhân loại, không còn mang quốc tịch Hoa Hạ, cũng không còn nghĩa vụ công dân. Bây giờ hắn chính là Vua của Hư Vô Đảo, của đế quốc riêng mình. Chuyện của nhân loại, chưa chắc Trương Tiểu Hầu sẽ ra mặt giúp sức.

Diệp Tâm Hạ nhìn vào con ngươi của Trương Tiểu Hầu, biết rằng hắn đang không ngừng bành trướng lực lượng. Chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ siêu việt Cổ Lão Vương thời cổ đại, siêu việt Khufu, siêu việt cả Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Đế.

Tri thức thế giới được ghi chép không thiếu, chăm đọc sách, giỏi tính toán, tự nhiên có thể thu được kho tàng tri thức toàn cảnh.

Huống chi, nàng là Thần Nữ, nắm giữ một con đường giao tiếp với pháp tắc.

Một trong những năng lực tối thượng thuộc thần quyền của Trương Tiểu Hầu là có thể nhận biết chính xác đến từng chi tiết nhỏ nhất của mọi loại khí tức, biết trước nguy hiểm, biết trước thời điểm tử thần sẽ ập đến trong toàn bộ phạm vi thế giới ma pháp.

Dưới con mắt của hắn, không một chuyện vụn vặt nào có thể che giấu nổi. Coi như Mạc Phàm đứng trước mặt Trương Tiểu Hầu cũng chưa chắc giấu được tu vi, Cổ Nguyệt Tru Đế cũng vậy, còn những thứ như lừa gạt chi nhãn, tà môn ngoại đạo đều trở nên vô dụng.

Kết quả cuối cùng là hòa.

Mặc dù mọi người vẫn tiếp tục tranh cãi, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt.

“Mục Ninh Tuyết là trời sinh băng thể, đã tiến cấp thành trời sinh hồn chủng.” Tương Thiểu Nhứ rất thân với Mục Ninh Tuyết, trong tư tưởng của nàng dĩ nhiên Mục Ninh Tuyết mới là người chiến thắng.

“Asha Corea là trời sinh kiếm linh.” Triệu Mãn Duyên phản bác.

“Mục Ninh Tuyết là băng hệ pháp sư mạnh nhất toàn cầu.” Tương Thiểu Nhứ đỏ mặt, nóng nảy nói tiếp.

“Asha Corea là kiếm đạo ma pháp số một thế giới.” Triệu Mãn Duyên lúc này đã không còn sợ Eileen nữa, một mực muốn châm chọc Tương Thiểu Nhứ.

Không có Mục Bạch ở đây, phải tranh thủ một chút!

“Mục Ninh Tuyết là phong hệ pháp sư mạnh nhất toàn cầu.” Tương Thiểu Nhứ sắp cắn người đến nơi rồi.

Triệu Mãn Duyên lại nói: “Asha Corea nắm giữ vô thượng kiếm pháp.”

“Aaaa... các ngươi... tại sao câu nào câu nấy mở miệng ra cũng là kiếm với kiếm, pháp sư thì cần gì học kiếm pháp!” Tương Thiểu Nhứ suýt chút nữa đã túm cổ áo Triệu Mãn Duyên để mắng.

“Kiếm pháp rất mạnh mà. Ngươi đưa cho một đứa trẻ thanh kiếm, đứa còn lại bắt đánh tay không, đoán xem ai thắng?” Triệu Mãn Duyên bâng quơ nói.

Tương Thiểu Nhứ không phục phản bác: “Đó là vì hai đứa trẻ không có ma pháp. Mục Ninh Tuyết không phải đứa trẻ.”

“Ừ, chính vì vậy nên ta mới nói là hòa, ta có bảo Asha Corea thắng đâu.” Triệu Mãn Duyên cười nói.

Lúc này, tất cả mọi người đều không nhịn được cười, bao gồm cả Eileen và Giang Dục, những người luôn đứng về phía Mục Ninh Tuyết.

“Ngươi... ngươi nói năng xiên xẹo, cưỡng từ đoạt lý.” Tương Thiểu Nhứ bực dọc chửi ngang.

Chỉ thấy mọi người vẫn không thể ngừng cười lớn, cũng không biết là đang cười nàng hay cười Triệu Mãn Duyên nữa.

Cảnh giới pháp tắc vẫn đáng sợ như cũ.

Hai hệ Phong và Băng của Mục Ninh Tuyết có cảnh giới siêu việt hơn Asha Corea. Nếu đánh đúng thực lực, nàng chỉ cần hai hệ này cũng đủ để nghiền ép năm hệ ma pháp của Asha Corea, đây là sự thật không thể chối cãi.

Asha Corea chỉ có mỗi hệ Ám Ảnh đạt tới cảnh giới pháp tắc, mà pháp tắc này cũng không cao như hệ Băng của Mục Ninh Tuyết.

Nhưng bù lại, kiếm cảnh và kiếm pháp của Asha Corea quá mạnh. Một chữ “mạnh” không đủ để hình dung, dưới nhãn quan của Trương Tiểu Hầu, kiếm cảnh này phảng phất đủ để cho nàng vượt tận ba, thậm chí bốn tiểu giai để đánh người.

Không biết tương lai Mục Ninh Tuyết đi theo Nhật Ánh sẽ còn phát triển tới mức nào, nhưng hiện tại, nếu là một trận sinh tử chiến, Trương Tiểu Hầu tự nhiên đã có đáp án rõ như ban ngày trong đầu, chỉ là hắn không tiện nói ra.

“He he... mà này, có ai biết Mạc Phàm ở đâu không? Hắn gọi chúng ta đến đây rồi biến đi đâu mất?” Triệu Mãn Duyên đi tới bên cạnh Diệp Tâm Hạ hỏi.

Diệp Tâm Hạ hướng Triệu Mãn Duyên gật đầu một cái, mở miệng nói: “Ca ca đang yết kiến nóc nhà Sahara.”

.......................

.......................

Ở một nơi xa xôi trong thế giới sa mạc bụi bặm, một màu vàng nâu mênh mông óng ánh và thô ráp khiến người ta không cách nào nhìn rõ được vạn vật.

Mạc Phàm quay đầu, thu lại không gian chi nhãn của mình, miệng treo một nụ cười yên ổn.

“Chuyện gì, ngươi vừa nhìn về phía Hy Lạp?” Sa Hoàng Giáo Chủ Behemoth mở miệng hỏi.

“Khụ khụ, có chút chuyện vặt thôi, hai bà vợ ở nhà đang sinh tử chiến... Tốt, tốt, hòa rồi, ôm nhau rồi, không cần đến lượt ta ra tay. Lão ca, chúng ta bàn tới đâu rồi nhỉ?” Mạc Phàm nói chuyện rất thản nhiên, ra vẻ như anh em trăm năm không gặp.

Biện pháp của Vũ Ngang quả nhiên hữu hiệu!

Mượn kiếm tránh cung, sau đó mình về giả vờ ăn một kiếm một cung, thế là cả làng cùng vui!!!

Behemoth không để ý nhiều, cũng không trầm mặc tính toán chuyện này.

Nó cũng chẳng bận tâm suy nghĩ đánh giá gì về Mạc Phàm.

Những gì Mạc Phàm đã làm bốn tháng trước, và mục đích hắn tới đây bây giờ, nó đều đã có dự liệu nhất định.

.....................

Đề xuất Linh Dị: Thi vương Tương Tây - Ma Thổi Đèn
BÌNH LUẬN