Chương 99: Ma pháp sư thì làm được gì?
...
Mùa hè năm nay không còn oi ả, thậm chí còn có phần ôn hòa, mát mẻ. Các nữ tử hái trà đã bắt đầu công việc từ trước lúc hừng đông, khi những giọt sương sớm còn đọng trên lá. Những lá trà hạ này thậm chí còn có hương vị thuần khiết, say đắm lòng người hơn cả trà cuối thu, luôn được những người sành trà và yêu trà nhất mực ưa chuộng.
Nổi tiếng nhất ở đây có lẽ là hồng sâm. Đó là tặng vật của đất trời, loại nhân sâm sinh trưởng ở đây cực kỳ giàu dinh dưỡng, từ lâu đã trở thành đặc sản trứ danh, một mặt hàng mang giá trị liên thành luôn được thương nhân khắp thế giới săn đón. Chẳng phải ngẫu nhiên mà Triệu Thị mấy chục năm qua gần như không hoạt động gì nhiều trong nước, nhưng cổ phiếu thương nghiệp vẫn tăng vọt không ngừng.
Căn bản là vì họ đã nhắm vào mặt hàng tiêu biểu nhất: Hồng Sâm.
Đối với ma pháp sư, hồng sâm cũng được xem là kỳ trân trị liệu, có tác dụng phục hồi ma năng và chữa trị thương tổn lâu dài rất tốt. Tác dụng của nó càng trở nên quan trọng hơn khi Hoa Hạ vốn không có nhiều Trị Liệu Sư mạnh mẽ, thậm chí có thể nói là cực kỳ khan hiếm.
Người Trung Quốc vẫn thường lưu truyền câu nói vang danh: “Đông có Hoàng Bích Ma Đô, trung dung thương xá Tam Dương Thị, còn Hoa Hạ đại trấn là thôn Minh Lang”.
Trung dung thương xá Tam Dương Thị…
Danh hiệu thương xá này nói đến hai thứ quan trọng nhất của địa phương: một là hồng sâm quốc nội, hai là Phượng Hoàng cổ trấn.
Phượng Hoàng cổ trấn đã tọa lạc tại Tam Dương Thị từ ngàn năm trước, được dòng Đà Giang êm dịu bao bọc xung quanh. Màu xanh ngọc bích phẳng lặng của dòng sông càng tô điểm cho cổ trấn thêm vẻ đẹp mê mẩn, khiến người ta lưu luyến không rời.
Dọc bờ sông là những ngôi nhà sàn cổ kính, tầng tầng lớp lớp được dựng lên từ thời xa xưa, có tửu lầu, có chợ phiên, có cả Bắc Môn thành cổ. Đó còn là hình ảnh người dân địa phương giặt giũ, rửa rau, bắt cá, cười nói vui vẻ, trong khi lũ trẻ không ngừng ríu rít bàn tán chuyện này chuyện nọ. Chỉ cần ngồi thuyền trôi lững lờ hay dạo bước dọc bờ sông, bất kỳ ai cũng có thể cảm nhận được vẻ yên bình, tuyệt đẹp nơi đây, tựa như một mộng cảnh chốn thiên giới.
Phía nam thành, trên cầu Vụ Kiều, đâu đó vang lên những giai điệu du dương, như tiếng đàn của ai đó vọng lại từ xa. Một nhóm thanh thiếu niên đang tụ tập, quây quần bên một lão nghệ nhân gánh hát đang dùng đàn tì bà và đàn tranh để gieo vần. Hẳn là hôm nay trong trấn có lễ hội lớn.
"Leng keng, leng keng..."
Tiếng chuông bạc vang lên, lão sư Trần Khương lắc lắc ra hiệu cho đoàn học viên tập trung lại.
Chuyện là vài hôm trước, Minh Châu học phủ và Đế Đô học viện đã cùng hợp tác mở một đề tài nghiên cứu sinh về khuẩn trùng học cho khóa mới. Năm nay, địa điểm dẫn dắt lại được chọn ngay tại chốn tiên cảnh bậc nhất Trung Quốc này.
Đẩy gọng kính, một thanh niên ăn mặc trang trọng đến từ Đế Đô nghiêng đầu nhìn quanh, ánh mắt dán chặt vào một nữ tử đang mải mê ghi chép gì đó vào vở. Hắn lén lấy điện thoại di động ra, vừa quay lại hình ảnh của nàng, vừa tủm tỉm cười.
Nàng và hắn rõ ràng không cùng trường. Hẳn nàng là đại biểu của Minh Châu học phủ. Mà nhắc đến Minh Châu học phủ, người ta lại không khỏi nhớ về thảm họa Ma Đô bị nhấn chìm, một hạo kiếp kinh thiên động địa. Cô gái ấy trông có vẻ nhỏ nhắn, nhưng thần thái tỏa ra lại như muốn lấn át cả dòng Đà Giang rộng lớn.
“Mấy tiểu tỷ tỷ trong quán trà, quán rượu, hay trên tửu lầu bên kia, người nào người nấy đều là ngọc ngà giai nhân, ai mà không xinh đẹp, không kinh diễm, mặc cho ngươi chọn.” Một nam sinh mập mạp đứng bên cạnh châm chọc.
“Ngươi bớt thối đi!” Nam sinh tên Cao Vu Chính mắng lại.
Hắn cũng không hiểu vì sao, hình ảnh người con gái với khí chất nhàn nhã và ôn nhu chân thực kia cứ mãi luẩn quẩn trong đầu hắn.
“Mau chóng vào hàng, ta không nhắc lại lần nữa!” Lão sư Trần Khương cất cao giọng.
Lần này, thanh âm của ông mang theo sự uy nghiêm, khiến mọi người dù đang bận việc riêng cũng phải nhanh chóng phủi tay, chạy đến ổn định hàng ngũ.
Một nữ nhân thanh nhã với mái tóc đen nhánh buông xõa trên vai, sở hữu đôi mắt linh động xinh đẹp tựa như bước ra từ trong tranh. So với những bạn học cùng lứa xung quanh, kẻ cao người thấp, người thì trang điểm đậm nhạt, sự xuất hiện của một cô gái như vậy trong đoàn dĩ nhiên thu hút mọi ánh nhìn, tựa như một tinh linh mỹ lệ nổi bật giữa đám đông.
Dáng người nàng đã vô cùng nảy nở, toát lên vẻ quyến rũ khiến trái tim bất kỳ thiếu niên nào cũng phải rung động. Nàng ôm quyển vở vào ngực, từng bước tiến vào hàng ngũ.
Linh Linh hôm nay ăn mặc thật sự rất đoan trang. Nàng mặc một chiếc áo sơ mi màu kem, khoác ngoài một chiếc áo vest xám sọc có gắn phù hiệu Minh Châu trước ngực, kết hợp với chân váy công sở cùng màu dài đến đầu gối. Cặp kính gọng đen càng tôn lên vẻ đẹp tri thức, nhưng vẫn không che được nét lanh lợi, xuất chúng trong đôi mắt nàng.
“Xếp hàng thì cứ lên trước đi, sao phải đứng đó chờ ta?” Linh Linh nói.
“Đế Đô học viện chúng ta luôn nghiêm khắc với bản thân. Đạo sư đã dạy về quy tắc xếp hàng, nam phải nhường nữ, người thấp bé đứng trước đều là chuẩn mực.” Cao Vu Chính cảm thấy thần kinh căng thẳng khi đứng gần Linh Linh.
“Vậy ý ngươi là nếu xếp hàng mua đồ ăn, dù nữ nhân đến sau cũng sẽ được lên trước, hay nói cách khác, nam nhân cao hơn ngươi đứng đằng trước đều phải lùi ra sau à?” Linh Linh hỏi lại.
“A... việc này...” Cao Vu Chính ngẩn cả người, không thể phản bác lại.
Nhưng Linh Linh cũng không xem đó là vấn đề, nàng thoải mái tiến lên phía trước đứng, mặc kệ lời lẽ của mình vừa dập tắt hắn.
Cả bốn, năm nam sinh ưu tú của Đế Đô học viện xung quanh đều rơi vào trạng thái tương tự, từ hả hê khi thấy bạn mình mất mặt, đến trong lòng có chút tê dại, sợ hãi trước cô gái vô cùng sắc sảo này.
Kể cả Cao Vu Chính, hắn vẫn đứng như trời trồng ở đó rất lâu.
“Đây là bản quy hoạch báo cáo. Các ngươi đã có vài ngày để tham quan, khảo sát, chắc hẳn đã có ít nhiều kiến thức và thành tựu về khuẩn trùng rồi chứ!?” Trần Khương lão sư nói.
“Vâng!!!” Cả nhóm đồng thanh hô vang.
“Tốt, rất tốt, lát nữa sẽ có kết quả xếp hạng đợt này. Các ngươi đừng làm ta thất vọng.” Trần Khương nói.
Nhìn bề ngoài, vị lão sư này chỉ trạc tứ tuần, khuôn mặt có chút phong trần sương gió nhưng trông khá phúc hậu. Điểm nhận dạng rõ rệt nhất hẳn là những chiếc khuyên. Từ mũi, tai cho đến hai bàn tay của ông đều có ít nhất hai, ba chiếc khuyên, một hình ảnh hoàn toàn trái ngược với vẻ phúc hậu của ông.
“Lão sư, em có thắc mắc!” Đột nhiên một nữ tử trong hàng giơ tay.
“Ngươi có thắc mắc gì?”
“Khuẩn trùng, dị trùng, các nhánh côn trùng… bao gồm cả nhiều loại nhuyễn thể đều vô cùng thần bí, đa số đều liên quan đến y học. Chúng ta là ma pháp sư, được đào tạo để phát triển dựa trên việc thức tỉnh tinh trần, lấy việc điều khiển tinh tử làm chủ, tại sao lại phải học về trùng học?” Nữ tử đến từ Đế Đô học viện lên tiếng.
Hai học phủ cùng tham gia khóa học ngoại khóa này, cũng tùy tiện chọn đề tài trùng học. Nhưng kể từ ngày đầu tiên đến đây, họ gần như không có thời gian rảnh rỗi để đặt ra câu hỏi như vậy. Một người thắc mắc, thực chất cũng là thắc mắc chung của tất cả học viên trong đoàn.
Trần Khương lão sư liếc một vòng, rồi cất giọng:
“Ai có thể trả lời câu hỏi này?”
Nhóm học viên nam nữ của cả hai học phủ nhìn nhau, đồng loạt im lặng. Một số ít vội vàng lấy điện thoại ra tra cứu, nhưng chẳng ai đưa ra được câu trả lời.
Là chân truyền đệ tử của Tiêu viện trưởng ở Minh Châu học phủ, cũng là tiền bối của thế hệ Mạc Phàm, Trần Khương tuy không quá xuất sắc ở phương diện ma pháp, nhưng về lý thuyết học thuật, đặc biệt là các chuyên ngành sâu như trùng học hay yêu thú biên sử, thì khắp cả nước hiện nay, e rằng không một ai có thể hơn được ông.
Sau khi Minh Châu học phủ dời về Đĩnh Thành, Trần Khương mới từ Mỹ trở về nước, được Tiêu viện trưởng bổ nhiệm làm đại sư trưởng ban đào tạo của học phủ. Hai năm nay, danh tiếng của ông ngày một vang xa, được xem là một nhân vật tiêu biểu trên giảng đường, rất được các học viên yêu mến.
“Ai trả lời được câu hỏi này, ta sẽ ký giấy cho các ngươi lên lớp ngay lập tức, không cần phải học năm đầu tiên!!!” Lắc đầu một cái, Trần Khương nhấn mạnh.
Lời này vừa dứt, một giọng nữ trong trẻo từ hàng đầu tiên lập tức vang lên, không một chút do dự, như thể nàng đã chờ đợi câu hỏi này từ lâu.
“Theo như khảo sát của Tự Do Thần Điện, trên toàn thế giới, ma pháp sư sơ giai chiếm 32%, ma pháp sư trung giai chiếm hơn 48%, 15% còn lại đạt đến cấp bậc cao giai, số ít 4% trong đó đột phá được tu vi siêu giai, còn những người vượt qua siêu giai thì thậm chí chưa tới 1%.” Linh Linh nói.
“Điều đó thì chứng minh được gì?” Một nữ sinh khác của Đế Đô học viện ném cho Linh Linh ánh mắt ghét bỏ. Hào quang của nàng ta trong lớp đã hoàn toàn biến mất khi tất cả nam sinh đều đổ dồn sự chú ý vào cô gái của Minh Châu học phủ kia.
"Giả sử có một đám thiên tài đột phá được vào danh sách 4% kia trước 40 tuổi, họ sẽ có từ 10 đến hơn 20 năm tiếp theo để lập nên đại nghiệp, hoặc trở thành trụ cột gia tộc, hoặc nắm giữ quân hàm trong quân đội, hoặc được nhiều tổ chức săn đón. Nhưng rốt cuộc thì, một siêu giai pháp sư đơn thuần có đủ thực lực để bảo vệ lục địa khỏi hải yêu không, có thể chống lại được vong linh không…?” Linh Linh tiếp tục đặt ra một nghi vấn, hoàn toàn không để tâm đến bạn học kia.
Thấy sắc mặt Trần Khương không có gì thay đổi, nàng nở một nụ cười khó đoán, đào sâu hơn vào vấn đề.
“Nói cách khác, phần lớn trong số 4% đó đều muốn an hưởng tuổi già. Xem ra thời đại này có quá nhiều Ma Pháp Sư chỉ muốn ru rú trong thành thị, đảm nhận những chức vị pháp sư học thuật, đến tuổi xế chiều cũng không muốn cống hiến sức mình để trở thành pháp sư chiến đấu."
"Tình hình hải dương nghiêm trọng như vậy, Ma Đô đã mất, pháp sư chiến đấu lại thiếu hụt trầm trọng. Ma Pháp Hiệp Hội đã nhận ra vấn đề đáng lo ngại nhất lúc này… chính là có kẻ muốn mượn gió bẻ măng!”
“Hay cho câu ‘mượn gió bẻ măng’! Tốt, tốt lắm! Ngươi nói tiếp đi!” Trần Khương vỗ đùi một cái, tỏ ra vô cùng thích thú trước vị nữ học viên có tầm nhìn xa trông rộng này...
Đề xuất Voz: Những câu chuyện kì bí của "Người Lính"