Chương 100: Nửa tháng, 150 mạng người?
...
"Mấy năm gần đây, cùng với sự phát triển của tri thức nhân loại, ngày càng có nhiều nghiên cứu về trùng học. Nhắc đến luận điểm này, có ai còn nhớ tổ chức Hắc Giáo Đình không? Điều đáng sợ nhất của chúng không phải là thực lực của các giáo đồ hay Hồng y giáo chủ, mà chính là Hắc Súc Yêu. Chúng có nguồn gốc từ một loại Cổ Thần Mãn Trùng, một loài ký sinh sống bằng cách gặm nhấm chất dầu tiết ra từ da đầu của Cổ Thần Apollo." Linh Linh nói.
Nàng vừa dứt lời, sắc mặt của những người khác đều có chút thay đổi. Tuy Hắc Giáo Đình đã không xuất hiện trong một thời gian dài, nhưng mỗi khi nhắc đến, trong lòng mỗi người con dân Hoa Hạ đều dâng lên một nỗi căm phẫn tột cùng.
"Bạn học Lãnh Linh Linh, giáo sư phụ trách học hội là Trần Khương, thầy ấy có kinh nghiệm và lý thuyết vô cùng uyên bác, rất có thành tựu. Luận điểm của em có thể đúng, cũng có thể sai, nhưng chuyện của Hắc Giáo Đình, lẽ nào chúng ta lại muốn đi theo vết xe đổ của chúng, nghiên cứu loại trùng học này?" Chương Khải, cậu bạn mập mạp của Cao Vu Chính, lên tiếng.
"Đúng vậy!!" Linh Linh không chút e dè đáp thẳng.
"Ngươi... Ngươi lại có tư tưởng giống Hắc Giáo Đình!!!" Cô gái tên Khiết Tiểu Ân, người vừa nãy đã tỏ thái độ gay gắt với Linh Linh, lớn tiếng quát mắng.
Cao Vu Chính đứng bên cạnh muốn lên tiếng bênh vực Linh Linh, nhưng nghĩ đến sự nghiêm trọng của vấn đề Hắc Giáo Đình, đây không phải chuyện có thể nói đùa. Họa có khi còn liên lụy đến cả gia tộc, hắn đành e dè lùi lại một bước, tránh ánh mắt của cô gái mình thầm thương.
"Ngươi là Khiết Tiểu Ân?" Linh Linh bước đến trước mặt Khiết Tiểu Ân, ánh mắt nhìn thẳng vào cô ta, hỏi.
"Phải, nhưng ta không nhớ đã từng giới thiệu tên với ngươi!" Khiết Tiểu Ân vẫn giữ thái độ không chút khách khí.
Hỏi xong, Linh Linh lập tức quay lại phía những bạn học khác trong nhóm:
"Các ngươi thấy rõ không? Nếu ma pháp sư nào cũng chỉ như bạn học Khiết Tiểu Ân đây, tu vi tầm thường đến mức Hắc Giáo Đình còn chẳng thèm để mắt tới, lại không có chút tư duy nào về trùng học, thì cuối cùng vẫn chỉ là chất thêm xác cho chúng mà thôi!"
"Có hai con đường rõ ràng. Một là mù quáng tu luyện đến ma pháp chí cao, nhưng ngàn năm nay vẫn vậy, đám hải yêu thậm chí đã nắm được phương pháp vận dụng tinh tử của nhân loại. Yếu kém như vậy, cần gì phải cố chấp?"
"Con đường thứ hai, nghiên cứu trùng học. Ta tin rằng tương lai nhân loại chúng ta sẽ tìm ra một phương thuốc đặc trị, có thể đổ xuống biển cả, đẩy lùi hải yêu. Hơn nữa, tại thung lũng Hạ Lan, người ta đã từng phát hiện một loại côn trùng đặc biệt hữu ích trong y học!!" Linh Linh nói đến đây thì dừng lại, quay sang giáo sư Trần Khương, khẽ cúi người kết thúc phần trình bày của mình.
Rào... rào... rào...
Đầu tiên, giáo sư Trần Khương vỗ tay tán thưởng nữ học viên của mình, sau đó cả nhóm tham gia khóa học cũng đồng loạt vỗ tay hưởng ứng.
Họ đều là sinh viên năm nhất, tại sao kiến thức của cô gái này lại uyên bác đến vậy? Tầm nhìn trong bài khảo luận cũng phi thường hiếm thấy. Đừng nói là bản thân họ, mà ngay cả các gia tộc đứng sau chống lưng cho mỗi người ở đây, chắc chắn cũng không ai nhìn ra được khía cạnh vấn đề này như nàng.
Trong mắt mọi người, Linh Linh lập tức trở thành một thiên tài uyên bác!
"Lãnh Linh Linh, em có thể về nghỉ ngơi trước, khóa học của em kết thúc tại đây." Trần Khương không bình luận gì thêm về câu trả lời của nàng, dường như những gì nàng nói không sai một điểm nào, hoàn toàn đầy đủ.
Với tư cách là một bộ môn, phạm vi của trùng học không bị quyết định bởi sinh vật hay môi trường được nghiên cứu, mà bởi cách chúng sống, hình thành, tác động và trao đổi với các cá thể khác.
Điều đó có nghĩa là nó tạo ra một sự tổng hợp của các bộ môn khác, cần sử dụng kỹ thuật từ đa số các ngành như sinh học tế bào, miễn dịch học, di truyền học, tiến hóa, sinh thái học, và cuối cùng là các cấp bậc ma pháp. Dù sao đi nữa, nếu không am hiểu chút ma pháp, không có chút thực lực phòng thân, việc nghiên cứu trùng học vẫn vô cùng khó khăn.
Về phần Cao Vu Chính, giờ phút này, hắn thực sự ngẩn người. Dù bản thân tài hoa đến đâu, dù có gia thế Cao giai chống lưng, hắn vẫn muốn bước thêm một bước về phía nàng, hiên ngang dùng bờ vai này che chở cho nàng. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, nàng tựa như một đóa Bạch Ngân rực rỡ, cao cao tại thượng trên vách núi tuyết. Cái đầu nhỏ bé, thân người nhỏ bé này làm sao với tới được đây!?
Tại Vụ Kiều bắc ngang sông Đà Giang, sương mù giăng kín, dù là giữa hè nắng ấm vẫn có sương mai lạ thường. Bóng lưng Linh Linh quay đi, tách khỏi đoàn người, trong mắt hắn lại mang một vẻ ma mị, quyến rũ đến lạ. Ngay cả bờ vai mảnh khảnh của thiếu nữ độc lập ấy dường như cũng đủ sức che lấp cả những con thuyền gỗ đang lặng lẽ lướt trên sông.
Phượng Hoàng cổ trấn...
Linh Linh một mình dạo bước trên những con phố của đô thị cổ xưa nhất Trung Hoa, nơi từng có một giai đoạn giao thương nổi danh trong lịch sử. Bản thân nàng không phải là người ưa thích chuyện trăng hoa lãng mạn, nhưng cũng phải choáng ngợp trước bầu không khí huyền bí, cổ kính và vẻ đẹp nguyên sơ nơi đây.
Sách giáo khoa quả không sai, thường ngày vẫn nghe đồn Phượng Hoàng cổ trấn đông nghịt du khách, nhưng hôm nay, đi dọc một con hẻm nhỏ xinh đẹp, Linh Linh chỉ thấy lác đác vài người đang chụp ảnh. Cũng không có tiếng bàn tán xôn xao, thậm chí có mấy người còn cố tình đi thật nhanh để ra trạm xe rời khỏi trấn.
Thôi thì tình cảnh thế này, thật đáng để tận hưởng!
Thời tiết dễ chịu, mát mẻ. Dọc theo những dãy nhà lầu có kiến trúc đặc biệt, không ngừng tỏa ra mùi hương thơm phức từ các hàng quán địa phương.
Bụng tự nhiên réo gọi, Linh Linh ghé vào một tửu quán bán đồ ăn cay.
Nhắc đến cũng là do tên ôn thần Mạc Phàm. Trong khoảng thời gian nàng và hắn cùng nhau làm công việc ở hiệp hội thợ săn, nàng đã bị tư tưởng của hắn ảnh hưởng sâu sắc. Mỗi lần chọn quán ăn, thực đơn gọi ra chắc chắn đều là những món cay đến bỏng lưỡi, khiến toàn thân phải run lên. Thói quen đã hình thành, Linh Linh chọn vài cái cánh gà cay và một chiếc bánh bao Hồ Nam đặc sản ở quầy, sau đó bước vào hoa viên chờ đợi.
Qua cửa là một hoa viên vô cùng dễ chịu. Mấy chiếc bàn được sắp đặt công phu, đan xen thành hình trăng non ngộ nghĩnh. Cạnh bên có mấy cây bạch quả nhỏ lá tươi tốt, khóm hoa vờn quanh, sắc thái hòa quyện hoàn hảo với đồ ăn thức uống. Tiếng chim hót líu lo, xa xa là sườn núi xanh mơn mởn, hương thơm nhàn nhạt của hoa cỏ cùng mùi trà nóng càng khiến người ta muốn nán lại.
Chọn một bàn rồi ngồi xuống, Linh Linh đợi người phục vụ mang đồ ăn ra, tiện thể rót cho mình một tách trà. Trên mỗi bàn đều có một khay lớn trải vải thêu hoa màu đỏ, bên trên đặt ấm trà bằng sứ phượng hoa thạch màu trắng đang bốc hơi nóng, xung quanh là một vòng chén trà đơn giản.
"Này, hôm nay tin tức lại không đăng sao?" Tiếng một vị đầu bếp nói vọng ra từ gian bếp bên trong.
Gian bếp chỉ cách sân vườn của khách bằng một bức tường tròn lợp ngói hiên kiểu Mãn Thanh, không thể nào ngăn được âm thanh.
Bên ngoài không có khách, Linh Linh nghe rõ mồn một từng câu từng chữ họ nói, không sót một lời.
"Hừ, đúng là có chuyện thật rồi. Chuyện ở Tam Dương Thị có lẽ đã bị chính quyền giấu nhẹm." Giọng một nữ đầu bếp khác vang lên.
"Cũng phải thôi, Phượng Hoàng cổ trấn của chúng ta đứng đầu cả nước về du lịch. Nhất là sau thảm họa Ma Đô, mấy vị lãnh đạo cấp cao sao dám công khai chuyện này khi chưa rõ ngọn ngành?"
"Ngươi biết hôm nay ta nghe bà lão trong xóm nói gì không?"
"Lại có người chết à?"
"Ừ, lần này là 13 người trong một ngày. Tính từ nửa tháng trước đến nay, tổng số người chết trong trấn đã lên tới hơn 150 người rồi! Có khi ngày mai ta phải nộp đơn xin nghỉ việc thôi, nguy hiểm quá."
"Triệu chứng vẫn như cũ à?"
"Toàn thân nổi ban sốt, phổi sưng to, ủ bệnh không quá mười ngày, sau đó suy hô hấp cấp rồi chết."
"Rốt cuộc là chuyện gì thế này... Sau thảm họa Ma Đô, lẽ nào ông trời thực sự muốn nhấn chìm cả Tam Dương Thị, nơi xếp hạng thứ hai hay sao?" Nữ đầu bếp nức nở nghẹn ngào.
…
Ở bên ngoài, hai mắt Linh Linh đỏ hoe. Nàng nghe hết cả rồi, làm sao mà không run bần bật cho được.
Nửa tháng, hơn 150 người chết!?
Nếu không phải do đại yêu ma nào đó giáng lời nguyền rủa, thì đây chính là một trận dịch bệnh rồi!
Dịch bệnh ở Tam Dương Thị...
Đề xuất Voz: Cát Tặc