Chương 998: Vị Diện Thời Gian

..................

Vút!

Xuyên qua Siêu Duy Thánh Môn, Mạc Phàm trông thấy một dòng sông thế giới trải dài vô tận. Toàn thân hắn như bị ném vào một hố đen vũ trụ, tốc độ bị vòng xoáy không gian cuốn đi vun vút. Khoảnh khắc đó cũng khiến hắn một lần nữa cảm nhận sâu sắc sự vĩ đại của đa vị diện, tận mắt chứng kiến từng tầng thế giới đại thụ chồng chất lên nhau.

Mạc Phàm đương nhiên có lý giải vô cùng sâu sắc về đa vị diện.

Thế giới ma pháp và thế giới khoa học của Song Diện Lưỡng Cực sở dĩ đặc biệt là vì cả hai chiều không gian có vô số điểm tương đồng.

Thế giới ma pháp có Mặt Trăng, Mặt Trời; thế giới khoa học cũng có Mặt Trăng, Mặt Trời, nhưng Mặt Trăng và Mặt Trời ở hai nơi hoàn toàn khác biệt.

Tại nơi Mạc Phàm đang ở, những gì hắn thấy như Mặt Trăng, Mặt Trời, Sao Hỏa, Sao Thổ, Sao Thủy, Sao Kim... đều thuộc về các vị diện kết nối với chiều không gian của thế giới ma pháp, hoàn toàn không có bất kỳ liên hệ nào với các khái niệm tương tự trong thế giới khoa học.

Mặt Trăng ở nơi này, theo một cách nào đó, nó đại diện cho một vị diện. Mà tất cả những ngôi sao người bình thường ngẩng đầu nhìn thấy trên bầu trời, chính là những vị diện nằm giáp ranh bên ngoài thế giới ma pháp. Nhìn bằng mắt thường thì tưởng chừng rất gần, cảm giác như một Cấm Chú pháp sư có thể bay đến nơi chỉ trong nháy mắt, tay không hái sao trời. Nhưng thực tế điều đó không thể nào xảy ra, không phải vì khoảng cách vô cùng xa, mà đơn giản là không thể dùng phương pháp phi hành để đi tới, xác suất tử vong là 100%.

Bởi vì một khi bước ra khỏi lớp vỏ bảo vệ của thế giới ma pháp, bước ra khỏi rào cản pháp tắc của vị diện, sẽ lập tức đối mặt với cõi hư vô vô ngần, đó chính là loạn lưu không gian. Muốn tiếp xúc với loạn lưu hư vô, trừ phi sở hữu nhục thân cấp Đế Hoàng, bằng không ngay cả Mạc Phàm khi bước chân vào cũng đối mặt với nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc, hắn không thể nào đủ liều lĩnh để dùng nhục thân cứng rắn xuyên qua loạn lưu được.

Muốn xuyên qua, chỉ có thể dùng thủ đoạn truyền tống không gian, thực hiện những bước nhảy vọt trong không gian ma pháp.

Mặt khác, loạn lưu giữa các vị diện cũng không phải là Hắc Ám Vị Diện. Hắc Ám Vị Diện, Triệu Hoán Vị Diện, Siêu Duy Vị Diện tồn tại ở những tọa độ không gian khác biệt, nằm ở một tầng thứ nguyên cao cấp hơn nào đó mà sinh vật trong thế giới ma pháp không cách nào quan sát bằng mắt thường được.

Giữa các vị diện với nhau, khái niệm thời gian là khác biệt.

Không, cũng không phải là khái niệm khác biệt, mà là có cách lý giải khác biệt.

Thời gian là một khái niệm tương đối. Nói là tương đối vì nó được định nghĩa bởi thiên đạo pháp tắc của từng nơi; thiên đạo muốn sinh linh nơi đó hiểu thế nào thì kết quả sẽ là như vậy.

Thời gian nhanh hay chậm, cũng phụ thuộc vào cách mà các sinh linh nơi đó tin tưởng.

Ví như một ngày ở Trái Đất được tính bằng thời gian nó tự quay quanh trục, một năm của Trái Đất thì tính bằng thời gian nó quay quanh Mặt Trời.

Hắc Ám Vị Diện không có mặt trời, khái niệm tính thời gian ở đây gần như không tồn tại. Pháp tắc nơi đó dùng sự kiện một tinh cầu vẫn lạc hay một tinh cầu bị bóng tối nuốt chửng để tính toán thời gian.

Mạc Phàm từng ở Hắc Ám Vị Diện một khoảng thời gian tưởng chừng chưa tới 10 ngày, nhưng ở thế giới ma pháp lại đã trôi qua tận 1 năm. Đây không phải nói thời gian ở Hắc Ám Vị Diện trôi chậm, mà nên nói là một ngày ở nơi này quá dài, dài đến mức chỉ cần mấy ngày đã bằng 1 năm ở thế giới ma pháp.

Nhưng điều kỳ lạ là, tại sao Mạc Phàm lại không cảm thấy ngày ở Hắc Ám Vị Diện dài?

Trên thực tế, chỉ có hai chữ để giải thích --- đó là ‘cảm giác’.

Pháp tắc nơi đó đã khiến cho đám người Mạc Phàm mất đi khái niệm thời gian vốn quen thuộc với mình, không cảm nhận được rằng thực ra một ngày ở Hắc Ám Vị Diện rất dài, dài bằng cả tháng trời ở thế giới ma pháp.

Nếu đặt Tiểu Thiên Hy ở Hắc Ám Vị Diện một năm, nàng chắc chắn sẽ phát triển toàn diện, trở thành một nữ nhân trưởng thành đầy quyến rũ.

Siêu Duy Vị Diện, Triệu Hoán Vị Diện cũng tương tự, chung quy chỉ là một khái niệm. Con người khi đến những nơi đó, bị pháp tắc nơi đó ảnh hưởng lên giác quan nên họ sẽ không có cảm giác thời gian trôi nhanh hay chậm.

Theo như ban đầu Diệp Tâm Hạ nói, mỗi người sẽ phải lịch luyện lần này 16 năm, tức tương đương 320 năm ở Siêu Duy Vị Diện, Triệu Mãn Duyên đã ngay lập tức mở miệng từ chối, định chửi ầm lên. Làm sao hắn có thể sống tận 320 năm được?

Nhưng sau khi nghe Tâm Hạ và Linh Linh giải thích một hồi, hắn mới thôi.

Tuổi thọ gắn liền với linh hồn và nhục thể của một người, tính theo thời gian Trái Đất thì trung bình sống được khoảng 80 tuổi. Điều đó có nghĩa là người đó có thể sống được 1600 năm theo thời gian của Siêu Duy Vị Diện.

Đương nhiên trong khoảng thời gian đó, bởi vì pháp tắc ảnh hưởng, đám người Triệu Mãn Duyên cũng chắc chắn không cảm giác được ngày ở thế giới này nhanh hơn so với thế giới ma pháp, đúng gọi là nhập gia tùy tục.

Thời gian không chảy trôi trên linh hồn, mà nó chỉ tồn tại dưới dạng cảm giác để người ta cảm nhận. Không có chuyện đi tới một vị diện khác, gặp một khái niệm thời gian khác, lại bắt con người Trái Đất phải chết đúng sau 80 năm ở nơi đó --- ở đâu ra??

Chuyển động của Trái Đất quanh Mặt Trời và sự dịch chuyển của Thái Dương Hệ khiến con người cảm thấy thời gian trên hành tinh trôi nhanh hơn so với khi ta đứng yên trong vũ trụ.

Không thể tính toán thời gian cho cả vũ trụ bằng một loại đồng hồ duy nhất. Thực tế, điều đó đồng nghĩa với việc mỗi một cá nhân, mỗi một thực thể sẽ có cảm nhận khác nhau về thời gian ở bất cứ không gian nào.

Giống hệt như ở vị diện khoa học, Trái Đất và các hành tinh khác có thời gian khác biệt. Thời gian Sao Thổ quay quanh trục rất nhanh, 1 ngày trên hành tinh này chỉ mất 10 giờ 32 phút 35 giây. Ngược lại, Sao Thổ di chuyển xung quanh Mặt Trời rất chậm. 1 năm trên Sao Thổ tính ra bằng khoảng 10.759 ngày Trái Đất, tức khoảng 29,5 năm Trái Đất.

Tương tự, chu kỳ thiên văn của Sao Thủy dài bằng 58 ngày trên Trái Đất. Tuy nhiên, nó chỉ mất 88 ngày để hoàn thành chu kỳ quỹ đạo. Do đó, trên Sao Thủy, một năm chỉ dài 1,5 ngày.

Tất cả những thứ này đều là khái niệm do con người viết nên. Đặt một chiếc đồng hồ điện tử cấp cao siêu bền lên Sao Thổ, một năm sau lấy xuống, nó cũng chỉ trôi qua một năm của Trái Đất, đây chính là sự thật bất di bất dịch không thể chối cãi.

Thế giới này là thế giới ma pháp, không phải tiểu thuyết tu tiên, Mạc Phàm không đọc truyện tiên hiệp quá nhiều để khiến đầu óc mình lú lẫn. Ở thế giới ma pháp, mặc dù chuyện bói toán cũng rất ảo diệu, nhưng còn chưa đến mức bẻ cong được định nghĩa về thời gian.

...........

...........

Ong! Ong! Ong!

Mạc Phàm cảm thấy đầu óc tê dại, đau như búa bổ.

Khi tầm quan sát bị kéo dài như vậy, trong lúc vô thức, ký ức của hắn dần mai một. Rất nhiều hình ảnh người thân, bạn bè lần lượt thoáng hiện trước mắt, nhưng lại cứ như thể đang bị một thế lực nào đó dùng thủ đoạn đặc thù rút thẳng ra từ trong não bộ.

Mạc Phàm không thể nào nhớ nổi tên của những người trong hình ảnh là ai. Hắn thậm chí còn phát giác ra một chuyện còn nguy hiểm hơn, đó là chính hắn đang hoang mang tự hỏi, tại sao mình lại đến nơi này? Tại sao lại xuất hiện ở đây?

.........................

❀ Vozer ❀ Dịch VN cộng đồng

Đề xuất Ngôn Tình: Đào Hoa Ánh Giang Sơn
BÌNH LUẬN