Chương 999: Triệu Sắc Tông
............
Quái lạ thật, ta nhớ vài năm trước mình vừa mới xuyên qua từ thế giới khoa học, bây giờ lại bị xuyên không lần nữa sao?
Nghĩ đến đây, một nỗi sợ hãi đột ngột dâng lên. Mạc Phàm vẫn mang trong mình sức mạnh cấm chú ma pháp của mười lăm hệ, hắn định giãy giụa thoát ra, nhưng tinh thần đại hải đột nhiên bị thế giới tâm linh chấn động dữ dội, não bộ dần dần mệt mỏi rã rời. Cơn buồn ngủ ập đến, và hắn thiếp đi lúc nào không hay.
Một luồng ánh sáng vàng óng tựa thiên đường bao bọc lấy Mạc Phàm, sau đó tiến hành đánh giá và phân tích hắn.
[Kẻ ngoại lai đến từ thế giới khoa học, đến từ thế giới ma pháp ----- nhân loại? Tà thần? Mạc Phàm]
[Thế giới tâm linh nhận định lực chiến: Siêu việt cấp Quân Chủ, ước tính đạt 6.5 điểm trên thang đo tiến đến cảnh giới Đế Hoàng thần thoại]
[Mức độ nguy hiểm: Cấp Truyền Thuyết. Có khả năng hủy diệt một phần nhỏ thế giới, cực kỳ đáng sợ, là ác mộng của tuyệt đại đa số sinh linh]
Theo tình báo gần nhất được lưu trữ trên bia đá của Siêu Duy Sơn, thế giới này trong vòng 200 năm qua đã gặp phải bốn kẻ đạt cấp độ Truyền Thuyết. Nghe nói người có hạng mức thấp nhất là vị Vĩ Linh Hoàng kia, cũng đã đạt 5.5 điểm.
[Dữ liệu ký ức của kẻ ngoại lai đã được tìm thấy, đang đồng bộ hóa vào bia đá Siêu Duy]
Mạc Phàm lúc này đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, hắn dường như nghe được lời thì thầm của Thiên Đạo Pháp Tắc đang nói với mình.
“???”
“Tại sao lại đồng bộ hóa? Ý các ngươi là ký ức của ta sẽ bị lưu lại sao?”
Đối phương không trả lời câu hỏi trọng tâm của Mạc Phàm, chỉ nhàn nhạt truyền đến một ý niệm khác.
[Nếu ngươi chết tại Siêu Duy Vị Diện, chúng ta sẽ lưu trữ ký ức của ngươi như một phần của truyền kỳ]
“...”
Bụp một tiếng! Tất cả quầng sáng biến mất, Mạc Phàm một lần nữa chìm sâu vào hôn mê.
...............
...............
Thanh Vụ Sơn.
Mạc Phàm vừa mở mắt đã thấy mình đang nằm dưới một ngọn đồi trồng ngô, toàn thân đau nhức ê ẩm.
Hắn đứng dậy chỉnh lại y phục, thậm chí quên mất mình sở hữu tám tòa Hồn Cách trong thức hải, cũng không mở ra thăm dò, cơ thể rã rời, đứng bất động tại chỗ.
Hắn muốn nhớ lại điều gì đó, muốn nghĩ xem nên làm gì tiếp theo, nhưng đầu óc trống rỗng, bực bội không sao nghĩ ra được.
Mà tám tòa Hồn Cách còn bị chấn động khủng khiếp hơn cả bản thân hắn, tất cả đều chìm vào hôn mê sâu, dù có tỉnh lại cũng chưa chắc đã giúp ích được gì.
Tình huống hiện tại vô cùng kỳ quái, Mạc Phàm cảm thấy cực kỳ phiền muộn.
Hắn nhìn thấy phía trước có một căn nhà dẫn nước cạnh thửa ruộng ngô, bèn không do dự tiến đến định hỏi thăm một phen.
Cùng lúc đó, một đám cướp lương thực bất thình lình từ trong căn nhà nhỏ chạy ra. Chúng đã sớm giết chết vợ chồng ông bà lão chủ nhà để chiếm đoạt tài sản.
Bọn chúng vốn dĩ không cần phải đâm thẳng về phía Mạc Phàm, cứ thế chạy đi là xong, nhưng tên thủ lĩnh lại hung hăng đâm sầm vào người Mạc Phàm, húc hắn ngã lăn ra đất.
Sau đó, hắn quay lại cười đùa với đám đồng bọn:
“Ha ha ha, các ngươi xem, thằng nhãi thối tha này ở đâu ra định bắt quả tang chúng ta. Đúng là một thằng nhóc xúi quẩy, ha ha ha!”
“Đại ca, hay là chúng ta trói nó vào đuôi bò rồi kéo lê đi cho oai, thể hiện khí thế của Nông Sói Đoàn chúng ta.” Một thiếu niên chừng 20 tuổi lên tiếng.
“Được, ngươi đến trói nó lại đi.”
Mạc Phàm mặt dính đầy bùn đen, phải nhổ ra một ngụm nước bọt bẩn, sau đó lảo đảo đứng dậy.
Hắn nghe hết những lời kia, nhưng lạ thường là không hề nổi giận hay phát tác, cũng không có ý định động thủ với bọn chúng.
Hắn nhìn thấy trên tay tên thủ lĩnh có một vò rượu, đang thoải mái uống rồi nhìn mình cười cợt, trên yên bò còn vác theo dây thừng để kéo xe lương.
Cảm nhận một chút xe lương thực bên trong, Mạc Phàm phát hiện lương thực ở nơi này có nồng độ dinh dưỡng khá cao, giống như thức ăn dành cho sinh vật cấp Thống Lĩnh.
“Ta đang đói, các ngươi có thể chia cho ta chút đồ ăn được không?” Mạc Phàm sờ sờ bụng, nhịn không được hỏi.
Những tên nông tặc kia nghe vậy thì phá lên cười như được mùa.
“Các ngươi có nghe không, nó muốn chúng ta chia sẻ đồ ăn kìa. Ha ha ha ha!!!” Tên thủ lĩnh cười lớn.
Tiếng cười càng lúc càng to, đám thuộc hạ cũng ung dung cười theo, ánh mắt nhìn Mạc Phàm tràn ngập vẻ khinh thường cùng cực.
“Thằng nhãi thối, ta thấy ngươi giống một con gà bệnh sắp chết, không ngờ khẩu khí lại lớn lối như vậy.”
Nói xong, tên thủ lĩnh lại hất Mạc Phàm ngã xuống đất một lần nữa.
Hắn gằn giọng ra lệnh cho thuộc hạ: “Trói tay nó lại, thắt vào đuôi bò.”
“Nhóc con, đừng nói bọn ta tra tấn mà không dạy dỗ ngươi. Ở thế giới này, kẻ yếu đuối như ngươi không có tư cách mở miệng, cho dù là xin ăn từ đám nông tặc như chúng ta.”
Mạc Phàm nằm dưới đất, vẫn đang suy nghĩ rốt cuộc vì sao mình lại xuất hiện ở nơi này.
“Yếu đuối? Cường giả?” Hắn lẩm bẩm trong miệng.
Muốn sinh tồn, thì phải là cường giả sao?
“Xoẹt!”
Đột nhiên, một luồng ý niệm truyền đi, một thanh kiếm rực rỡ ánh sáng bỗng nhiên xuất hiện trong không gian trước mặt Mạc Phàm.
Chỉ thấy khóe miệng Mạc Phàm nhếch lên một nụ cười.
Nụ cười ấy, chính là nụ cười của đại ma đầu Mạc Phàm ngày nào từng khiêu chiến Hỏa Viện Minh Châu.
Bối cảnh này cũng hay đấy.
Không cần biết ta đang ở đâu.
Vậy thì giẫm đạp lên tất cả một lần nữa!!!
..................
.................
Cùng lúc đó, tại Đế quốc Thanh Vụ ở phương Bắc.
Sấm sét giữa trời quang liên miên đánh xuống đại địa, gây nên một trận rung chuyển đất trời.
Nơi đây có dãy Trác Sơn hùng vĩ quanh năm chìm trong sương trắng.
Trên một con đường nhỏ dẫn lên đỉnh núi, một tòa sơn môn hiên ngang, khí thế bàng bạc sừng sững vút lên tận trời xanh.
Trên sơn môn ấy, có khắc ba chữ lớn bay bổng, phiêu dật: ‘Triệu Sắc Tông’.
“Được rồi, chỗ đó trồng hoa, chỗ kia nữa, trồng cho đủ vào. Sâu trong viện cần bồi dưỡng nhiều cỏ Thanh Vụ càng tốt, lô dược liệu thuốc phiện ta kiếm được ở Sơn La lần trước, tất cả đều phải thu hoạch mang về.”
“Bẩm tông chủ, chúng ta sẽ làm theo lời ngài.”
“Tông chủ, tẩm cung của chúng ta đã xây dựng hơn nửa năm, cũng đến lúc đón tiếp môn hạ rồi ạ.”
Tông chủ khoát tay áo, cắt ngang lời người nọ.
“Các ngươi làm tốt việc của mình là được.”
“Đồ đệ, đích thân ta sẽ đi thu nhận.”
Người nói chuyện này có phong thái phiêu diêu, tuổi chừng ba mươi, mái tóc dài màu vàng kim quý phái, khoác trên mình một bộ hoàng bào, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ ảo, tựa như một vị tiên nhân đang dạo bước giữa hồng trần.
Hắn chính là tông chủ của Triệu Sắc Tông.
Tên họ đầy đủ của hắn gầm lên ba chữ có thể khiến trời long đất lở --- Triệu Mãn Duyên.
Ngày hôm nay, dưới chân sơn môn, Triệu Mãn Duyên đã hoàn thành đại nghiệp, sáng lập nên một đại tông môn cho riêng mình.
Hắn đứng trên đỉnh núi, thân ảnh phiêu lãng trong gió, vân đạm phong khinh, một tầm mắt có thể bao quát cả ngàn dặm đất trời.
“Haiz, đã 100 năm trôi qua, ta vẫn cảm thấy như có một đoạn ký ức dài đã bị nuốt chửng.”
“Đau đầu, thật đau đầu.”
“Thôi kệ đi.”
“Hôm nay khai trương tông môn, chính thức hoàn thành ước mơ của ta.”
Trên tay Triệu Mãn Duyên đang cầm một cuốn sách do chính hắn viết.
Tựa sách kể về cuộc đời hào hùng của hắn.
“Từ Kẻ Nô Bộc Mất Trí Nhớ, Tiến Hóa Thành Siêu Cấp Đế Vương, Triệu Mãn Duyên Ta Vô Địch Thanh Vụ Đế Quốc.”
Một cuốn tiểu thuyết bí lược này, đủ để hắn, Triệu Mãn Duyên, mở tông lập phái, thu nhận đệ tử, vì sự nghiệp phát dương quang đại Triệu Sắc Tông trong tương lai.
Hắn vẫn còn một ước mơ khác chưa viết ra.
Đó là - Ta, từ Tông chủ Triệu Sắc Tông, trở thành hoàng đế duy nhất của Siêu Duy Vị Diện, ngự trên tinh tú, ôm trọn vạn mỹ nữ chốn bồng lai tiên cảnh!!!
..............................
Đề xuất Huyền Huyễn: Mục Long Sư