Chương 1058: Bạo Quân Sơn

Linh Chủng mạnh hơn Phàm Chủng khoảng 2 đến 3 lần.

Mà Hồn Chủng lại mạnh hơn Phàm Chủng khoảng 4 đến 6 lần!

Asha nói Bạo Quân Hoang Lôi này có uy lực tiếp cận 6 lần, điều đó có nghĩa đây là loại mạnh nhất trong số các Hồn Lôi!

Cho dù là Hồn Chủng thì cũng có phân chia mạnh yếu. Một Hồn Chủng có uy lực gấp 6 lần, dù không có lĩnh vực cũng phải bán được giá bảy, tám trăm triệu, chưa kể đến hiệu quả bổ sung vô cùng cường đại từ Vết Tích Hoang Lôi!

Đây tuyệt đối là thượng phẩm trong các Hồn Lôi, nghe Asha miêu tả như vậy, tim Mạc Phàm đã đập thình thịch.

Mạc Phàm chính là kiểu người, đã không lấy thì thôi, còn đã muốn thì phải là thứ tốt nhất. Vừa nghĩ đến việc mình bỏ ra cả một gia tài mà lại mua phải Hồn Chủng không mạnh bằng của người khác, Mạc Phàm đã thấy toàn thân khó chịu!

"Tin tức này, cô ra giá bao nhiêu?" Mạc Phàm cũng trở nên nghiêm túc.

Hắn tin Asha không cần thiết phải dùng chuyện này để lừa mình, nhất là sau chuyện Hắc Ám Kiếm Chủ, đến cả khế ước hắc ám mà cô ta còn biết, sao lại có thể lấy một Hồn Chủng ra để đùa giỡn với hắn được.

"Ngươi mua một Hồn Chủng Lôi hệ bình thường bao nhiêu tiền, thì tin tức này đáng giá bấy nhiêu tiền." Asha đáp.

"Cô chém đẹp quá đấy, tôi bỏ ra 850 triệu chỉ để mua một tin tức, mà còn chưa chắc đã lấy được đồ." Mạc Phàm nói.

Asha lắc đầu: "Tin tức ta đưa cho ngươi không đơn giản chỉ là vị trí của nó. Thứ nhất, tin tức này không có người thứ ba biết. Thứ hai, nếu ngươi thật sự bỏ ra 850 triệu để mua, ta sẽ cho ngươi biết cách để đoạt được nó, chi tiết như hướng dẫn chơi game vậy. Còn về việc ngươi có lấy được hay không, thì phải xem bản lĩnh của chính ngươi."

"Không thể xem ở chỗ tôi mời cô ăn pizza mà giảm giá 50% hay gì à?" Mạc Phàm nói.

"Không giảm, vì tin tức của ta tuyệt đối là độc nhất vô nhị và cực kỳ giá trị. Hơn nữa, vị pizza này cũng bình thường thôi." Asha vừa cười vừa nói, trông như một con hồ ly trắng cao quý mà lười biếng, đôi mắt ánh lên vẻ thông minh và ranh mãnh.

"Đừng như vậy chứ, bộ dạng keo kiệt này của cô sẽ làm tổn hại hình tượng nữ thần hoàn mỹ của cô trong lòng tôi đấy." Mạc Phàm cười khổ.

"Ồ, hóa ra trong lòng ngươi ta lại cao thượng như vậy à. Đã thế, vậy ta cho ngươi một ưu đãi nhé." Asha cuối cùng cũng ra vẻ muốn nhượng bộ.

Mạc Phàm quả thực rất hứng thú với Bạo Quân Hoang Lôi kia, nghe Asha nói vậy, không khỏi có chút phấn khích.

"Trên dãy Bạo Quân Sơn đó, ta có một việc vẫn chưa hoàn thành, cần một người có năng lực giúp đỡ. Ta có thể giúp ngươi đoạt được Bạo Quân Hoang Lôi, nhưng ngươi cũng phải toàn lực hỗ trợ ta hoàn thành việc đó." Asha nói.

"Cái này thì không vấn đề gì, tôi giúp cô, cô giúp tôi, thế mới giống bạn bè chứ." Mạc Phàm cười rộ lên.

"Ngươi có thể đi tìm Triệu Hữu Càn lấy tiền về, sau đó chuyển vào tài khoản này." Asha cũng cười cười, rút ra một tấm thẻ hình mèo tinh xảo.

Mạc Phàm mặt cứng đờ, nói: "Sao vẫn phải trả tiền cho cô? Không phải đã nói tôi giúp cô, cô giúp tôi sao?"

"Ưu đãi này thực ra là một gói combo. Ngươi vẫn phải trả đủ tiền, nhưng ta sẽ đích thân giúp ngươi đoạt được Bạo Quân Hoang Lôi." Asha nói.

"Nhưng tôi cũng giúp cô hoàn thành việc của cô mà?" Mạc Phàm thắc mắc.

"Ta có thể tìm người khác mà!" Asha lại cười, trông hệt như một con hồ ly đa mưu túc trí.

"..." Mạc Phàm đúng là mắt mù, lúc trước sao lại cảm thấy trên người Asha có một luồng khí chất thánh khiết không màng thế sự cơ chứ.

Liếc nhìn mấy miếng pizza còn lại trên bàn, Mạc Phàm cũng cạn lời.

Vị bình thường mà cô ăn nhiều thế, ăn lắm thế sao không mập chết đi?

"Để tôi suy nghĩ một chút." Mạc Phàm uống một ngụm cocktail, tâm trạng vui vẻ và nhàn nhã lúc trước lập tức bay biến sạch.

Bạo Quân Hoang Lôi thì Mạc Phàm chắc chắn muốn, nó tốt hơn gấp vạn lần so với những thứ mua được ở hội đấu giá. Nhưng vấn đề là, những điều kiện Asha đưa ra nghe có vẻ cực kỳ không đáng tin, không thể vì dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của cô ta mà ngoan ngoãn giao tiền ra được, đây chính là khoản tích cóp lớn nhất trong hơn hai mươi năm qua của hắn!

Chỉ là, vừa nghĩ đến chuyện Hắc Ám Kiếm Chủ, Mạc Phàm lại cảm thấy Asha không phải loại lừa đảo. Huống chi nếu Asha là kẻ lừa đảo, Triệu Hữu Càn cũng sẽ không đích thân tiếp đãi, người như Triệu Hữu Càn, như lời hắn nói, một phút kiếm cả trăm triệu…

Asha hoàn toàn không để tâm đến tâm trạng rối như tơ vò của Mạc Phàm, nàng nhẹ nhàng nhấp ngụm đồ uống có cồn độ không cao, đôi môi đỏ mọng gợi cảm còn thở ra vài tiếng khẽ thỏa mãn, đặc biệt là cái âm thanh khẽ khàng phát ra từ mũi, trong nháy mắt có thể khiến đàn ông bùng nổ, hận không thể nhào tới dâng hiến tất cả "vốn liếng" còn lại của mình cho nàng.

Đây thật sự là một người phụ nữ có sức hấp dẫn bùng nổ, một vẻ đẹp hoàn toàn khác với kiểu lạnh đến tận xương tủy của Mục Ninh Tuyết, vừa gần gũi lại vừa xa vời như không thể chạm tới.

Mạc Phàm đang đau đầu thì điện thoại lại vang lên, là Triệu Mãn Duyên gọi tới.

"Mạc Phàm, anh tao điều tra rồi, trong danh sách đấu giá hơn một tháng tới đều không có Hồn Chủng hệ Lôi, các hệ khác thì có một ít, mày có cân nhắc không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Không thể nào, không phải nói ở đây cái gì cũng có sao?" Mạc Phàm nói.

"Ai biết được, ngay cả hắc ma pháp, bạch ma pháp đều có, chỉ đúng là không có hệ Lôi. Hay là đợi thêm tháng nữa, hoặc đi chỗ khác xem sao?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Thôi, ở đây còn không có, chỗ khác chắc càng khó kiếm hơn."

"Cũng đúng, Lôi dù sao cũng hiếm, lại còn là Hồn Chủng, nếu khan hàng nghiêm trọng, giá cả có thể còn bị đẩy lên cao nữa." Triệu Mãn Duyên nói.

"Vậy cậu cứ cầm thẻ về trước đi." Mạc Phàm nói.

"Ừ, đang ở trên tay tao đây. Mà này, lúc ở phòng triển lãm, mày có thấy cái bóng quỷ nào lén lút khả nghi không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Người lén lút? Chắc là không, sao vậy?" Mạc Phàm đáp.

"Chuông báo động vang lên, có thể có thứ gì đó bị trộm, nhưng bảo vệ đã kiểm tra một lượt lại không phát hiện mất mát gì, chắc là có kẻ định trộm nhưng không thành công."

"À, ừ."

Mạc Phàm cúp điện thoại, ánh mắt bất giác liếc sang Asha đang nhẹ nhàng nhắm mắt bên cạnh.

Chuyện Triệu Mãn Duyên nói khiến Mạc Phàm khá để tâm, lúc đó trong phòng triển lãm hình như chỉ có mình và Asha, cô ta còn nói có việc nhỏ cần làm, chẳng lẽ là định trộm đồ?

Nhưng Mạc Phàm nhanh chóng lắc đầu, chắc là do người khác làm, cô ta không có lý do gì để đi trộm đồ trong phòng triển lãm, những thứ đó đều mang ý nghĩa lịch sử, giá trị thị trường thực tế chưa chắc đã bán được giá cao.

"Suy nghĩ xong chưa?" Asha mở mắt, hàng mi dài cong vút khẽ chớp, khiến tim Mạc Phàm lại đập lỡ mấy nhịp.

"Cô có thể đảm bảo tôi lấy được Bạo Quân Hoang Lôi không?" Mạc Phàm hỏi.

"Không đảm bảo, mọi chuyện đều có thể có bất ngờ. Nhưng, ta sẽ cố hết sức." Asha nói.

"Vậy chúng ta lúc nào lên đường?" Mạc Phàm hỏi.

"Khi nào ngươi chuyển tiền, chúng ta khi đó lên đường." Asha đáp.

"Tiền phải được đóng băng trước, lỡ cô lừa tôi thì sao?" Mạc Phàm nói.

"Được."

Bạo Quân Sơn nằm ở Italy, hẳn là một dãy núi được đặt theo tên một vị Quân Vương nào đó từ thời La Mã cổ đại, cách Venice một khoảng khá xa.

Các thành viên đội tuyển quốc phủ sẽ ở lại Venice một thời gian dài cho đến khi cuộc thi Tranh Đoạt Giữa Các Học Viện Thế Giới chính thức khai mạc. Những người khác cũng sẽ chuyên tâm tu luyện ở Venice, hơn nữa Venice còn có mấy nhà đấu giá lớn nhất thế giới, thế lực đứng sau phần lớn các học viên bắt đầu điên cuồng đốt tiền.

Mạc Phàm muốn rời đi một thời gian, vốn định báo cho Mục Ninh Tuyết một tiếng, nhưng cô ấy đã vào trạng thái bế quan tu luyện, Mạc Phàm đến cả cơ hội gặp mặt cũng không có.

Nghĩ cũng phải, cô ấy còn quan tâm đến cuộc thi hơn cả mình, đây sẽ là cơ hội tốt nhất để cô ấy chứng tỏ bản thân.

Từ khi từ trên núi trở về, tu vi của Mục Ninh Tuyết vẫn luôn tăng trưởng rất nhanh, hơn nữa cô ấy cũng đã thức tỉnh hệ thứ ba, nhưng Mạc Phàm đến giờ vẫn chưa thấy cô ấy thi triển sức mạnh của hệ thứ ba bao giờ, không biết là do chưa tu luyện nhiều, hay là vẫn luôn giấu làm át chủ bài.

Chắc là cô ấy đã có được kỳ ngộ gì đó không tồi ở Thiên Sơn, Mạc Phàm thầm nghĩ.

Rời khỏi Venice, hắn trực tiếp tiến về dãy Bạo Quân Sơn.

Trước khi đi, Mạc Phàm đã nhờ Linh Linh tra cứu giúp, xem như làm chút bài tập về nhà. Linh Linh cho biết, trên Bạo Quân Sơn quả thực có các thợ săn lão làng nói rằng dấu hiệu Lôi Điện ở đó không bình thường, cũng có rất nhiều nhiệm vụ treo thưởng tìm kiếm Linh Chủng, Hồn Chủng Lôi Điện trên Bạo Quân Sơn, nhưng dường như cho đến nay vẫn chưa có ai tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của Hồn Chủng hệ Lôi trong dãy núi dài ngoằn ngoèo này.

Từ điểm này mà xem, Asha không lừa hắn, rất nhiều thợ săn lão làng đều cho rằng Bạo Quân Sơn có Hồn Chủng cường đại!

Mạc Phàm vốn tưởng Asha sẽ dẫn theo vài tùy tùng, nhưng không ngờ cô ta lại đi một mình.

Điều này khiến Mạc Phàm có chút bất ngờ, cô ta lại dám một mình đi mạo hiểm với hắn, chẳng khác nào đi du lịch riêng với một người đàn ông mới gặp hai lần. Trông mình vô hại đến thế sao? Một người phụ nữ đẹp đến kinh diễm như Asha lại không sợ hắn giở trò ở chốn rừng thiêng nước độc ư, toàn thân cô ta đều toát ra mị lực khiến người ta muốn phạm tội!

"Cô thật sự tin tưởng tôi đấy." Mạc Phàm cảm khái.

"Ngươi sẽ giở trò với ta sao?" Asha hỏi.

"Sức kiềm chế của đàn ông ngay cả chính họ cũng không lường được đâu." Mạc Phàm nói.

"Vậy cũng không sao, loại chuyện này chỉ xảy ra khi đàn ông mạnh hơn phụ nữ thôi." Asha nói một cách nghiêm túc.

"Ý cô là, tôi đánh không lại cô?" Mạc Phàm hỏi theo.

"Đúng vậy." Asha cũng gật đầu.

Nghe đến đây, Mạc Phàm chỉ muốn nhảy dựng lên!

Mẹ kiếp, mình không phải đối thủ của cô ta ư???

Nhìn khắp thế giới, trong lứa tuổi này, người có thể solo với hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Asha này trông có vẻ còn nhỏ tuổi hơn hắn một chút, dựa vào đâu mà nói hắn không phải đối thủ của cô ta chứ??

Không được, chuyện này liên quan đến tôn nghiêm!

Nếu mình thật sự là một tên cầm thú, đến cả chuyện cầm thú ở chốn rừng thiêng nước độc, kêu trời không thấu, gọi đất không hay mà cũng làm không xong, thì còn mặt mũi nào mà sống trên đời này nữa?

Đề xuất Tiên Hiệp: Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần
BÌNH LUẬN