Chương 1059: Bằng chứng về Tát Lãng
Đại nghị viên Chúc Mông mặt mày sa sầm, hắn nhìn chằm chằm vào bằng chứng đó, lắp bắp: "Chuyện này... chuyện này sao có thể chứ?"
"Đây là sự thật, chúng tôi đã điều tra rất nhiều lần. Người năm đó bị các vị phán quyết tử hình, Thánh đồ Văn Thái, thực chất không phải là người đứng sau tai họa Cổ Đô, mà chính là người đã cứu cả Cổ Đô." Một vị Thẩm Phán Sư của Thẩm Phán Hội nói với giọng điệu vô cùng chắc chắn.
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Năm đó, tất cả chứng cứ đều chỉ về phía hắn, chính hắn cũng đã thừa nhận tội ác của mình!" Chúc Mông kích động đứng bật dậy, không thể chấp nhận sự thật này.
"Đại nghị viên, xin ngài hãy bình tĩnh. Chúng tôi biết chuyện này rất khó tin, nhưng đây là sự thật. Văn Thái làm vậy là để bảo vệ một người, một người nắm giữ bí mật có thể lật đổ toàn bộ Hắc Giáo Đình." Một Thẩm Phán Sư khác lên tiếng.
"Bảo vệ ai?" Chúc Mông hỏi dồn.
"Tát Lãng."
Hai chữ này như một tiếng sấm vang dội bên tai Chúc Mông, khiến cả người hắn cứng đờ.
Tát Lãng!
Giáo Hoàng của Hắc Giáo Đình, kẻ đã gây ra vô số tai ương đẫm máu, lại chính là người được Thánh đồ Văn Thái liều mạng bảo vệ?
"Bằng chứng đây." Vị Thẩm Phán Sư đẩy một tập tài liệu khác đến trước mặt Chúc Mông.
Trong đó ghi lại chi tiết kế hoạch của Tát Lãng, cách ả ta lợi dụng Văn Thái, dàn dựng mọi chuyện, đổ hết tội lỗi lên đầu anh. Mục đích của ả không chỉ là tai họa Cổ Đô, mà còn là một âm mưu lớn hơn, nhằm vào toàn bộ Thẩm Phán Hội và cả Hội Ma Pháp.
Chúc Mông run rẩy lật từng trang, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Càng đọc, sắc mặt hắn càng trở nên trắng bệch. Hắn đã sai, sai một cách trầm trọng. Chính tay hắn đã đẩy một anh hùng vào chỗ chết, còn kẻ thủ ác thực sự thì vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, tiếp tục gieo rắc tai họa.
"Văn Thái... anh ta..." Chúc Mông nghẹn ngào, không nói nên lời.
"Trước khi chết, anh ấy đã để lại một thứ. Anh ấy biết sớm muộn gì sự thật cũng sẽ được phơi bày. Anh ấy tin tưởng Thẩm Phán Hội sẽ trả lại sự trong sạch cho mình."
Vị Thẩm Phán Sư lấy ra một viên đá ký ức, đặt lên bàn.
Ánh sáng ma pháp lóe lên, hình ảnh của Văn Thái hiện ra. Anh đứng đó, khuôn mặt bình thản nhưng ánh mắt lại chất chứa nỗi buồn vô hạn.
"Khi các vị xem được những hình ảnh này, có lẽ tôi đã không còn trên cõi đời này nữa. Tôi, Văn Thái, không hối hận về những gì mình đã làm. Tôi chỉ có một thỉnh cầu, hãy bảo vệ người tôi yêu, và hãy tiêu diệt Hắc Giáo Đình, tiêu diệt Tát Lãng, trả lại sự bình yên cho thế giới này."
Hình ảnh tan biến, trong phòng họp chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ.
Chúc Mông gục xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu. Nỗi ân hận và tự trách như một con dao cứa vào tim gan hắn. Hắn đã nợ Văn Thái một lời xin lỗi, một lời xin lỗi mà có lẽ cả đời này cũng không thể nói ra được.
"Tát Lãng... Hắc Giáo Đình..." Chúc Mông nghiến răng, ánh mắt bùng lên ngọn lửa căm hờn. "Ta thề, dù phải lật tung cả thế giới này, ta cũng sẽ bắt các ngươi phải trả giá!"
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Vozer thắm tình bao la ❂
Đề xuất Voz: Đôi Mắt Bồ Câu