Chương 1077: Trái Tim Sẽ Không Nguội Lạnh

Giáo viên Phong Ly đi tới chỗ Mục Đình Dĩnh và Nam Vinh Nghê, phớt lờ vết thương trên người hai cô gái.

Ánh mắt lạnh lùng của ông mang theo lửa giận, nói: "Tôi lười liên lạc với gia tộc của hai cô, khi nào trở về thì chuyển lời của tôi, chỉ cần là tuyển thủ quốc phủ vẫn còn đang tham gia Cuộc tranh tài các Học viện, gia tộc nào dám làm tổn thương học viên của tôi, Phong Ly này sẽ tìm tới truy cứu, dù cho đó là gia tộc đứng đầu hay đứng thứ hai đi nữa."

Mục Đình Dĩnh và Nam Vinh Nghê nghe xong câu này thì giận đến run người. Vốn dĩ hai người họ đã tung một đòn chí mạng vào Mục Ninh Tuyết, suýt chút nữa là có thể biến thiên kiêu chi nữ thành một ả tiện nhân mang tiếng xấu, để cả đời này cô ta phải vĩnh viễn quỳ dưới chân hai người. Thế nhưng, chẳng những không gây được tổn thương nào cho Mục Ninh Tuyết, ngược lại hôm nay còn bị Mạc Phàm đánh cho thảm hại, đã đủ không cam lòng, giờ lại còn bị giáo viên Phong Ly đặc biệt cảnh cáo. Những lời này còn khiến họ khó chịu hơn cả việc phải chịu đựng lôi điện và hỏa diễm.

Cho dù Mục Ninh Tuyết bây giờ không còn gì cả, nhưng cô vẫn là tài năng Băng hệ xuất chúng nhất trong nước, là thành viên chính thức của quốc phủ. Mấy vị giáo viên này đâu có quan tâm đến những tranh chấp lộn xộn trong các gia tộc, họ chỉ biết ai làm tổn thương học viên của mình thì sẽ truy cứu tới cùng.

"Ngoài ra, vết thương trên người hai cô là tự chuốc lấy!" Giáo viên Phong Ly hừ lạnh một tiếng, quay sang nói với Mạc Phàm: "Mạc Phàm, cậu ra tay vẫn còn nhẹ chán. Lần sau thay tôi chấp pháp cũng phải chú ý đến cảm xúc hơn."

Mạc Phàm hơi sững sờ, nhưng rất nhanh đã hiểu ý của giáo viên Phong Ly, vội vàng gật đầu nói: "Lần sau em sẽ chú ý hơn. Chỉ là em nhìn thấy cảnh hãm hại đồng đội nên không nhịn được, so với lần trước thì lần này đã ôn nhu hơn nhiều rồi. Thầy phải biết là em coi trọng Mục Ninh Tuyết nhà em hơn cả bản thân mình."

Phong Ly liếc mắt nhìn Mạc Phàm, râu ria vểnh hết cả lên.

Thằng nhóc khốn nạn này, đã cho nó một con đường lui rồi mà không đi, còn ở lại đây khiêu khích!

Phong Ly là giáo viên cố vấn của quốc gia, địa vị cao quý, bất kỳ gia tộc lớn nào cũng không dám đắc tội. Nam Vinh Nghê và Mục Đình Dĩnh vừa biết được Mạc Phàm là thay Phong Ly ra tay, trong phút chốc tức đến muốn nổ tung.

Như vậy chẳng khác nào họ không có cơ hội để trả thù Mạc Phàm.

Lê Khải Phong và Tổ Cát Minh cũng đã tỉnh lại sau cơn hôn mê, dù nghiến răng nghiến lợi nhìn Mạc Phàm nhưng cũng không dám làm gì.

"Chuyện này tới đây thôi! Tất cả ân oán của các cô cậu, đợi sau khi giải đấu kết thúc rồi muốn làm gì thì làm. Bất kỳ ai còn dám vi phạm nữa thì tôi sẽ cho người đó lẫn gia tộc chống lưng phía sau cuốn gói đi hết!" Phong Ly nói to răn đe, âm thanh khiến màng nhĩ của mọi người cũng cảm thấy hơi đau nhói.

Quan Ngư không tham gia trận chiến lúc này mới vội vàng dìu những người bị Mạc Phàm đánh cho trọng thương đi chữa trị. Ai cũng thấy được nỗi uất hận trong lồng ngực bốn người họ như sắp trào ra ngoài.

Bốn người liên thủ, vậy mà lại bị Mạc Phàm hành cho một trận tơi bời.

Bọn họ đánh không lại Mạc Phàm, lại không dám chọc giận giáo viên Phong Ly, đành phải nuốt cục tức này vào bụng, chờ cho Cuộc tranh tài các Học viện kết thúc.

Nam Vinh Nghê và Mục Đình Dĩnh thì khỏi phải nói, tôn nghiêm không còn, quần áo rách rưới, mặt mày lấm lem, toàn thân bụi bẩn. Con gái ai mà không chú trọng hình tượng của mình, huống hồ cảnh tượng thê thảm này vốn dĩ phải là của Mục Ninh Tuyết mới đúng.

...

"Mạc Phàm, cậu ăn phải gan hùm mật gấu đúng không? Bốn người này sắp phải ra sân thi đấu, cậu làm thế này là muốn đội tuyển quốc gia chúng ta bị loại sớm à?" Phong Ly nhìn Mạc Phàm, chửi ầm lên.

"Vậy sao lúc Mục Ninh Tuyết bị người ta bắt nạt thì không thấy thầy ra mặt?" Mạc Phàm cũng khó chịu đáp lại.

Xảy ra chuyện lớn như vậy mà các giáo viên cũng mặc kệ, mắt nhắm mắt mở để người của Mục thị đem Mục Ninh Tuyết đi, định cướp đoạt tu vi của cô ấy.

Không ai biết rõ hơn Mạc Phàm về sự cực khổ tu luyện của Mục Ninh Tuyết. Thành quả mười năm tu luyện bị cướp đi thì chẳng khác nào giết chết cô ấy.

Mạc Phàm chưa bao giờ tức giận như hôm nay, hận không thể xé nát bộ mặt của Nam Vinh Nghê. Bên dưới lớp mặt nạ đạo đức giả ghê tởm đó là một khuôn mặt xấu xí, buồn nôn đến tột cùng.

Nhớ ngày Nam Vinh Nghê trúng độc ở thành Đông Hải, nếu không phải Mục Ninh Tuyết liều mạng cứu giúp, cô ta đã sớm chết rồi. Gặp được ân nhân như vậy thì phải báo đáp cả đời, đằng này lại còn dùng thủ đoạn bỉ ổi, ác độc nhất, đến nỗi Mạc Phàm cũng cảm thấy phẫn nộ thay cho Mục Ninh Tuyết.

"Lần này đúng là chuyện ân oán giữa họ, cũng không cần cậu phải ra tay. Tôi đã giúp cậu giải quyết chuyện vừa rồi, cho nên cậu đừng có gây sự nữa, biết không? Trong đội tuyển chỉ có cậu là nhiều vấn đề nhất, có biết không hả? Lũ trẻ các cậu không kiềm chế được tính nóng nảy của mình hay sao, cũng không biết nhẫn nhịn một chút, người nào người nấy đều gây chuyện mà không thèm cân nhắc hậu quả, còn chưa đủ lộn xộn hay sao?" Phong Ly mắng.

"Mục thị và Nam Vinh thế gia sẽ tìm đến gây phiền phức cho Mục Ninh Tuyết, mấy vị giáo viên vô dụng như ông có quan tâm hay là mặc kệ?" Mạc Phàm hỏi thẳng.

"Thằng nhóc này, cậu nói ai vô dụng? Đừng tưởng có chỗ dựa thì làm tới! Đương nhiên là tôi sẽ đến Mục thị và Nam Vinh thế gia chất vấn hỏi tội. Chủ yếu là cậu, đừng có làm mọi chuyện phức tạp lên nữa!" Phong Ly tức giận đến nỗi cả mũi đều đỏ ửng.

"Tiện thể nhắc bọn họ một câu, còn dám đụng tới Mục Ninh Tuyết thì cứ chuẩn bị sẵn hai cái quan tài đến nhặt xác hai con tiện nhân kia về đi. Tôi sẽ tự đến Thẩm Phán Hội đầu thú!" Mạc Phàm gằn giọng nói.

Cậu đánh người ta trọng thương rồi còn cảnh cáo ngược lại họ.

...

Nói chuyện với Phong Ly xong, Mạc Phàm chạy lại chỗ Mục Ninh Tuyết hỏi thăm.

Từ lúc nghe Triệu Mãn Duyên nói Mục Ninh Tuyết mất tích, Mạc Phàm thật sự rất lo lắng. Hắn không ngờ sau khi mình rời đi thì Nam Vinh Nghê và Mục Đình Dĩnh lại tấn công cô. May là Mục Ninh Tuyết là người thà gãy chứ không cong, nếu không thì chuyện gì xảy ra cũng khó mà nói trước được.

Bị phế đi tu vi, như vậy khác gì giết con mẹ nó người ta. Mục thị mà dám làm thật, Mạc Phàm hắn sẽ san bằng cả gia tộc đó.

"Mấy ngày nay em vẫn ổn chứ?" Mạc Phàm chạm nhẹ vào người Mục Ninh Tuyết, giọng điệu ôn nhu hơn nhiều.

Mục Ninh Tuyết không nói gì. Mấy hôm nay cô chỉ ở một mình cho khuây khỏa, vốn định rời đi nhưng làm vậy chẳng khác nào thỏa hiệp với hai người kia, cho nên cô quyết định trở lại đội tuyển.

Biết được Mục thị và Nam Vinh thế gia sẽ tìm đến mình, cô đã đi tìm hai giáo viên là Phong Ly và Tùng Hạc. Họ đều cảm thấy phẫn nộ với hành vi hèn hạ của Nam Vinh Nghê và Mục Đình Dĩnh, cũng nói với Mục Ninh Tuyết rằng chỉ cần cô ở lại đội tuyển thì sẽ không ai dám đến uy hiếp.

Nếu rời khỏi nơi này, cô sẽ phải gánh chịu tiếng xấu liên quan đến Hắc Giáo Đình, thậm chí có thể trở thành kẻ phản bội gia tộc, mang danh ăn cắp bảo vật. Một đống tội danh này sẽ đổ lên đầu Mục Ninh Tuyết, tiếng nói của cô sẽ mất đi một nửa giá trị.

Cho nên, gặp phải tình huống này thì càng không được lùi bước, phải đứng ở vị trí cao hơn thì mới có quyền lên tiếng.

Nơi có thể giúp cô có được danh vọng, địa vị, vinh dự và quyền lên tiếng chính là Cuộc tranh tài các Học viện và thánh địa Venice vạn người đổ dồn ánh mắt.

Mục Ninh Tuyết đã rời khỏi gia tộc, giờ chỉ lẻ loi một mình. Muốn đối đầu với Mục thị và Nam Vinh thế gia, cô cần phải có một mảnh đất thuộc về riêng mình.

Không có gia tộc nào dám tùy tiện hãm hại một pháp sư khi người đó vẫn đang tham gia Cuộc tranh tài các Học viện.

"Có chuyện gì thì cứ nói với anh, đừng làm vẻ mặt lạnh lùng như vậy, càng làm anh lo lắng hơn." Mạc Phàm nói.

"Em ổn." Mục Ninh Tuyết cuối cùng cũng trả lời.

"Ổn đâu mà ổn, từ nãy đến giờ còn chẳng thèm nhìn mặt anh một lần. Anh biết sai rồi, không nên đi ra ngoài trong thời điểm này... Anh cam đoan lần sau sẽ không rời khỏi em nửa bước."

"Anh muốn em cảm thấy dễ chịu thì cách xa em một chút." Mục Ninh Tuyết nói.

"Em nhìn lại bản thân xem, vậy mà nói là mình ổn à?" Mạc Phàm nói.

Mục Ninh Tuyết biết Mạc Phàm là loại người mặt dày, bám dai như đỉa, đành quay người rời đi để tránh ánh mắt của hắn.

Mạc Phàm thấy Mục Ninh Tuyết đối xử lạnh nhạt với mình, nhìn theo bóng lưng cô với mái tóc bạch kim trắng như tuyết nay lại càng thêm lạnh lẽo, không nhịn được mà thở dài.

Mạc Phàm cũng không phải đồ ngốc, hắn nhận ra được bây giờ Mục Ninh Tuyết đang có ác cảm với mình, giống hệt như lần đầu tiên gặp nhau.

Sau khi cùng nhau đi lịch luyện, trải qua sự việc ở thành phố hoang Kim Lâm, Mạc Phàm cảm thấy Mục Ninh Tuyết đang dần chấp nhận mình, từ từ mở lòng.

Nhưng bây giờ, hắn lại cảm thấy mọi thứ như quay về vạch xuất phát. Mạc Phàm rất hận hai con tiện nhân kia, nhất định là bọn chúng đã nói gì đó với Mục Ninh Tuyết để cô ấy lạnh lùng với hắn, khiến nỗ lực trong thời gian dài của hắn đều trở nên vô ích.

Nhưng, Mạc Phàm sẽ không từ bỏ. Dù chuyện này có lặp lại hàng trăm lần đi chăng nữa, hắn vẫn sẽ chinh phục được người con gái mà mình yêu. Bất kể thứ gì ngăn cản, bất kể Mục Ninh Tuyết có lạnh lùng với hắn ra sao, Mạc Phàm cũng sẽ không bao giờ buông tay.

Cô ấy đang thay đổi. Lần gặp trước và lần này, Mục Ninh Tuyết khiến Mạc Phàm cảm giác như hai người hoàn toàn khác nhau.

Từ lời nói và ánh mắt, Mạc Phàm biết rõ trái tim của Mục Ninh Tuyết đang rơi vào một vực thẳm băng giá, không ai có thể chạm tới.

Nhưng chỉ cần trái tim hắn không thay đổi, trái tim của Mục Ninh Tuyết sẽ không bao giờ rơi vào đó, sẽ không bao giờ nguội lạnh đi.

Nói cho công bằng, để một cô gái có tâm hồn trong sáng như pha lê chấp nhận một tên vô lại như mình, quả thật là một thử thách quá sức cam go.

✺ Lời văn VN bay như gió — Vozer giữ chỗ bình yên ✺

Đề xuất Huyền Huyễn: Thiên Lao Ba Năm, Cái Kia Hoàn Khố Ra Tù
BÌNH LUẬN