Chương 1078: Bốc Thăm Đối Thủ Đầu Tiên

Tất cả mọi người đều đổ xô về Venice, khiến lượng du khách đổ về thành phố nhỏ bé này trong vài ngày ngắn ngủi đã tăng gấp ba lần bình thường. Trên du thuyền, trên cầu, xe buýt hay quảng trường, nơi đâu cũng tấp nập người qua lại.

Thành phố Venice không thể tiếp nhận một lượng người khổng lồ như vậy nên đã bắt đầu hạn chế du khách tiến vào.

Nguyên nhân chính khiến mọi người đổ về đây chính là Giải Đấu Tranh Tài Giữa Các Học Viện. Trên thực tế, không có nhiều cuộc thi tay đôi giữa các pháp sư trên thế giới, các hiệp hội ma pháp cũng không khuyến khích các pháp sư giao đấu với nhau như những màn trình diễn màu mè trên TV. Suy cho cùng, ma pháp vốn là một thứ trang trọng và thiêng liêng, nhưng thời gian trôi qua đã biến nó thành một vũ khí hủy diệt, mang tính tàn phá cao.

Cuộc tranh tài này chỉ dành cho học viên tham gia nhằm thể hiện thành quả giáo dục ma pháp của mỗi quốc gia. Giải Đấu Tranh Tài Giữa Các Học Viện đã trở thành một cuộc so tài đỉnh cao được tổ chức bốn năm một lần. Ngoài ra, sức mạnh của các học viên cũng không quá cao để gây ra thảm họa, cũng không quá thấp để trận đấu trở nên nhàm chán, rất phù hợp để đông đảo khán giả theo dõi.

Tại Phủ Thống đốc Venice, cờ của các quốc gia đã được treo lên cao. Tổng cộng có 32 đội tham dự, đều là những đội đã thể hiện xuất sắc trong các vòng tuyển chọn quốc gia, hoàn thành các nhiệm vụ rèn luyện. Bảng xếp hạng này cũng phần nào phản ánh trình độ ma pháp của các quốc gia, với sai số không quá lớn.

Có thể đến Venice tham dự trận quyết chiến này cũng đồng nghĩa với việc được công nhận là một cường quốc ma pháp.

32 lá cờ quốc gia tung bay trên bầu trời Venice. Khi mặt trời lên cao, tiếng chào mừng vang vọng khắp thành phố ven vịnh này. Ánh sáng lộng lẫy và thiêng liêng chiếu rọi lên những gương mặt trẻ trung, tràn đầy năng lượng của mỗi đội tuyển. Họ lắng nghe những bản nhạc ma pháp hào hùng của Italy, tận hưởng sự ngưỡng mộ, ghen tị và ánh mắt tràn đầy niềm tin của người dân từ khắp các quốc gia. Không biết bao nhiêu học viên ma pháp đã mơ về ngày này. Từ thời khắc này, họ không còn là những pháp sư nhỏ bé vô danh nữa, mà là những pháp sư mang danh vọng chói lòa, sẽ được ghi danh tại Thần miếu Parthenon, tiến vào Thần Điện Tự Do, Thánh đường St. Peter hay Thánh Tài Viện. Dù đi đến đâu, chỉ cần xướng tên mình cũng đủ khiến người khác phải ngưỡng mộ.

Mà những người tham dự đều là các pháp sư có tiếng tăm trên thế giới.

“Trước tiên, xin được cảm ơn Thần Điện Tự Do ở châu Mỹ, Tháp Pháp Sư Dubai ở châu Á, Thánh đường St. Paul ở châu Âu, Ma Pháp Bảo Hảo Vọng Giác ở châu Phi, Thánh Khải Chi Đàn ở châu Úc. Một lần nữa, tôi xin chân thành chào mừng mọi người đến Venice. Cũng xin gửi lời cảm ơn đến Liên Minh Thợ Săn, Liên Minh Thị Tộc Quốc Tế, Thần miếu Parthenon, Thánh Tài Viện, Liên Minh Duyên Hải, Cố Cung Đình, Đền Thờ Ma Pháp Sư ở Tokyo, Đại giáo đường St. Peter... đã không quản ngại đường xa mà tới đây. Và còn có các nhân vật chính đến từ 32 quốc gia, được tuyển chọn kỹ lưỡng từ các học viện danh tiếng.” Thống đốc Venice, Fabio, đọc diễn văn khai mạc.

Hội trường khai mạc không lớn, nhưng có lẽ tất cả những người ngồi ở đây đều là những nhân vật lừng lẫy trên thế giới, sau lưng họ là đại diện của các thế lực mà mọi pháp sư đều khao khát.

Đại diện của Trung Quốc là Pháp sư Thủ tịch của Cung Đình - Bàng Lai. Cố Cung Đình mà Thống đốc Fabio nhắc tới chính là nơi quy tụ những pháp sư mạnh nhất Trung Quốc, địa vị còn cao hơn nhiều so với các Thẩm Phán Viên, Pháp Sư Đoàn Minh Châu và Pháp Sư Đoàn Cấm Vệ.

Các quốc gia khác cũng lấy tên của những địa danh nổi tiếng trong nước để đặt cho tổ chức của mình, và những tổ chức này cũng đại diện cho chính quốc gia đó. Trong số đó, danh tiếng cao nhất là Thần miếu Parthenon và Thánh Tài Viện.

Thần miếu Parthenon, Thánh Tài Viện, Liên Minh Thợ Săn đều có sức ảnh hưởng không kém gì Hiệp Hội Ma Pháp Năm Châu Lục.

Bởi vậy, nếu nói về các tổ chức lớn nhất trên thế giới thì có tám thế lực lớn nhất.

Xét về địa vị, Mạc Phàm hiện là một Thợ Săn Đại Sư, đây cũng là một thân phận không tồi. Nếu lấy sức mạnh của tám thế lực lớn làm thước đo, một Thợ Săn Đại Sư năm sao có thể ngang hàng với thị trưởng của một thành phố hoặc một tướng lĩnh trong quân đội.

Đáng tiếc là Mạc Phàm vẫn còn một khoảng cách nữa mới lên được Thợ Săn năm sao. Khi đạt tới Thợ Săn Đại Sư bảy sao, người đó có thể tham gia tranh tài để giành lấy danh hiệu Liệp Vương. Địa vị của Liệp Vương cực kỳ cao, nhiều khi quân đội, hiệp hội, thành thị và quốc gia đều cần đến sự giúp đỡ của họ.

Mạc Phàm cũng muốn trở thành Liệp Vương. Sự kiện Nịch Chú đã giúp Mạc Phàm nhảy vọt lên Thợ Săn bốn sao, nhưng so với Liệp Vương thì vẫn còn một khoảng cách xa. Những nhiệm vụ treo thưởng vài trăm triệu, thậm chí vài tỷ quả thực khiến người ta chảy nước miếng.

Triệu Mãn Duyên khá am hiểu về các nhân vật quan trọng của các thế lực kia. Điều đó cũng bình thường thôi, vốn dĩ cậu ta từ bé đến lớn đã tiếp xúc với các pháp sư danh tiếng, biết rõ về các thế lực và người chỉ huy quân đội, đó là kiến thức cơ bản của gia tộc cậu ta.

Sau khi nghi lễ khai mạc kết thúc, chính là phần bốc thăm. 32 đội sẽ bốc thăm xem mình sẽ đấu với đội nào. Sau đó, khán giả trên toàn thế giới sẽ đổ tiền vào cá cược xem đội nào thắng. Nếu không phải vì thế, họ xem Giải Đấu Tranh Tài Giữa Các Học Viện làm gì chứ?

Một là chủ đề lôi cuốn bốn năm mới diễn ra một lần, liên quan đến sự hưng thịnh và vinh quang của quốc gia. Hai là nguồn tiền từ cá cược có thể so sánh với quỹ xuất nhập khẩu của một quốc gia.

“Đội trưởng, lên bốc thăm đi.” Phong Ly nói với Ngải Giang Đồ.

Từng đội trưởng của 32 quốc gia đứng lên khỏi ghế ngồi. Trước đây, chuyện rút thăm là do các giáo viên phụ trách, nhưng không biết từ khi nào đã đổi thành đội trưởng. Dù sao thì đây cũng là một việc vinh quang khi hình ảnh các đội trưởng bốc thăm được chiếu trực tiếp đến khán giả trên toàn thế giới.

Ngải Giang Đồ khí phách hiên ngang, bốc thăm xong cũng không thèm nhìn là đội nào, đưa thẳng cho trọng tài xem rồi cầm về chỗ ngồi của mình.

Dù là các siêu cường quốc gia thì cũng rất hồi hộp khi bốc thăm. Bốc trúng quốc gia nào cũng rất quan trọng. Không ai muốn ngay từ đầu đã đụng phải một cường quốc, như vậy sẽ lộ bài quá sớm. Các nước yếu hơn thì không cần phải nói, họ chỉ sợ thua các đội mạnh hơn, khiến người khác còn chưa kịp nhớ mặt đặt tên đã phải mang bộ mặt ủ rũ về nước. Thể hiện không tốt, không chừng về đến quê nhà còn bị chửi mắng. Thời đại này là tự do ngôn luận, ngay cả người bình thường cũng có thể mắng. Họ không biết ma pháp, nhưng họ chửi rất có logic, khiến người ta hiểu nhầm đây là một vị pháp sư thần thánh nào đó lên mạng phun nước bọt.

Cho nên, đội tuyển Trung Quốc vừa hưng phấn lại vừa áp lực nặng nề. Nghe nói khóa trước, đội tuyển Trung Quốc cực kỳ thiếu may mắn, vừa đánh tới vòng hai đã gặp đội tuyển Mỹ, bị vùi dập một cách thê thảm.

Năm nay mà không có thành tích tốt hơn thì các lãnh đạo quốc gia đều sẽ đen mặt. Như thế làm sao mà ngẩng cao đầu nói chuyện với các quốc gia khác được. Chẳng lẽ các lãnh đạo quốc gia khác lại đến vỗ vai rồi nói: “Nghe nói đội tuyển quốc phủ của ông năm nay lại thua rồi à?”, lúc đó chẳng lẽ lại đuổi người ta đi được sao?

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về Ngải Giang Đồ, xem thử nét mặt của cậu ta mừng hay lo. Nhưng khuôn mặt ngăm đen của Ngải Giang Đồ lúc nào cũng nghiêm nghị như vậy, mọi người có chờ cũng vô ích.

Trong lúc chờ Ngải Giang Đồ công bố kết quả, đội tuyển quốc gia Nhật Bản ngồi bên cạnh có đội trưởng không ngừng nói tiếng Anh.

“Lucky! So lucky!”

Cho ai không biết thì tên đó đang nói: “Thật may mắn.”

Bọn họ đã quen biết đội tuyển Nhật Bản từ trước, khi đối phó với Hồng Sức Công Hội vùng Caribbean. Mạc Phàm vẫn còn nhớ tên và bộ dạng của họ.

Người đội trưởng vừa nói may mắn chính là kẻ cũng muốn có được Ám Tước Đấu Bồng. Hắn liếc mắt nhìn qua với vẻ không mấy thiện chí, trên mặt là nụ cười đắc ý.

“Đối thủ của chúng ta là đội Nhật Bản à?” Mạc Phàm hỏi.

Một nửa thành viên của đội tuyển Nhật Bản liếc sang phía đội của Mạc Phàm, trong đó có Minh Bộ Thông, Thiệu Hòa Cốc, còn có cả Nhuyễn Muội Chỉ cũng coi như là người quen.

“Đúng vậy.” Nam Giác cầm thẻ bốc thăm xem qua rồi nở một nụ cười khổ.

32 quốc gia cũng được phân chia mạnh yếu, đội tuyển Nhật Bản chỉ nằm ở mức giữa hoặc trên một chút. Vừa ra quân đã bốc phải đội Nhật, cũng coi như là duyên phận.

“Thật không biết bọn họ vui vì cái gì nữa.” Tương Thiểu Nhứ nhìn bọn họ với vẻ xem thường.

“Còn không phải vì khóa trước chúng ta có thành tích quá thê thảm sao? Bây giờ đến lượt mình, người ta mặc định xếp chúng ta vào nhóm yếu rồi. Mà khóa trước tham gia cũng không phải yếu, chẳng qua là gặp phải đám thổ phỉ nước Mỹ trong vòng loại mà thôi.” Giang Dục nói.

“Cứ cho bọn họ vui vẻ trước đi, đợi đến lúc thi đấu chính thức sẽ cho bọn họ khóc lóc xin tha.” Quan Ngư hừ lạnh, nói.

Một bên khác, đội tuyển Nhật Bản đã thu lại vẻ đắc ý, bắt đầu thảo luận kế hoạch một cách chuyên nghiệp.

Giáo viên của họ là Nobuko Fujikata không lạc quan như các học viên. Bà liếc qua đội tuyển Trung Quốc, nhìn Mạc Phàm rồi nói: “Chính cậu ta là người đã đối đầu với Hội trưởng của Hồng Sức Công Hội, Picasso.”

“À, thì ra là cậu ta, suýt nữa thì quên mất.” Thiệu Hòa Cốc lập tức nhớ lại.

Lần trước đối đầu với Hồng Sức Công Hội, cậu ta đã thể hiện ra sức mạnh kinh người, không thể xem thường được.

“Sợ cái gì chứ? Theo tôi thấy thì trong đội tuyển đó cũng chỉ có cậu ta là lợi hại một chút, còn các thành viên khác thì bình thường. Chẳng lẽ một mình cậu ta đủ sức gồng gánh cả đội sao?” Một thành viên mới của đội tuyển Nhật, Dương Giới (Yosuke), nói.

Đề xuất Voz: Cô gái chạy ra khỏi lớp và biến mất
BÌNH LUẬN