Chương 1102: Thần Ấn Tán Dương

Đội tuyển Trung Quốc thắng!

Trọng tài chính vừa tuyên bố, khán giả trên khán đài số 7 lập tức reo hò vang dội.

Khán giả tại khán đài số 7 đều là người Trung Quốc, đã bay tới tận Venice để cổ vũ cho đội tuyển nước nhà. Chiến thắng liên tiếp như vậy khiến mọi người dấy lên hy vọng sẽ tạo nên được kỳ tích.

Học Phủ Chi Tranh có liên quan tới rất nhiều thứ, chỉ cần giành được danh vọng tại đây thì sẽ có vô số thế lực đến lôi kéo. Chưa kể, nguồn tài nguyên quý hiếm cũng sẽ được phân chia tại Học Phủ Chi Tranh này, vì thế chính phủ không hề keo kiệt tài nguyên để bồi dưỡng và khen thưởng cho các học viên.

Đánh bại được Tây Ban Nha, cho dù sau đó có thua thì đội tuyển cũng đã đứng trong top 16, thành tích tốt hơn hẳn lần Học Phủ Chi Tranh trước đó.

“Hahaha, tớ biết ngay là cậu sẽ giành được chiến thắng mà!” Triệu Mãn Duyên vỗ vai Mạc Phàm mấy cái.

Vốn tưởng Mạc Phàm sẽ cười, nhưng Triệu Mãn Duyên lại thấy trong mắt tên này chứa đầy sát khí, chẳng lẽ mình đã làm sai điều gì?

Hắn cố nhớ lại, thấy mình chưa từng làm gì có lỗi với Mạc Phàm cả.

“Cậu nhìn đi, sắp có tiền chuyển đến rồi, lần này cậu giàu to rồi!” Triệu Mãn Duyên lôi điện thoại ra cho Mạc Phàm xem.

Mạc Phàm kinh ngạc nhìn con số hiển thị trên màn hình, vẻ mặt lập tức thay đổi.

“500 triệu?” Mạc Phàm vẫn chưa hoàn hồn.

“Đương nhiên rồi, phe Trung Quốc chúng ta đặt cược cao lắm mà! Mọi người đều nghĩ Tây Ban Nha sẽ thắng, cậu không biết đâu, lúc chiêu Hạo Kiếp Thủy Rít được tung ra, người xem ở Tây Ban Nha reo hò mừng như điên, kết quả bị cậu lật ngược tình thế. Những người đặt cược cho đội Trung Quốc chúng ta ai nấy đều cảm động đến phát khóc, còn muốn xếp hàng nhận cậu làm cha luôn đó!” Triệu Mãn Duyên cười lớn.

Trên thế giới này có đủ loại người. Có người bỏ ra bốn năm ròng rã để phân tích từng hình thức ma pháp của các quốc gia, thăm dò tư liệu của các thành viên, sau đó phân tích thắng bại rồi đi cá cược kiếm tiền, đem cả tiền tích lũy mấy năm chơi lớn một lần. Mặc dù trên quốc tế có nhiều quy định, cược từ mười vạn trở lên phải có giấy kiểm kê tài sản, xác nhận tiền cược không vượt quá 30% tổng tài sản, nhưng vẫn có nhiều người lách luật, xài hết tiền bạc rồi sau đó nợ ngập đầu.

Cho nên, một trận thắng bại không chỉ đơn thuần là nâng cao sĩ khí của người dân.

Nói đến Mạc Phàm, cược 200 triệu nhưng thu về hơn gấp đôi, sau khi khấu trừ các loại thuế thì Mạc Phàm bỏ túi 500 triệu, một bước thành đại gia.

Nhìn thấy số tiền lớn như thế, vẻ mặt của Mạc Phàm trở nên ôn hòa hơn rất nhiều.

Nói đi cũng phải nói lại, chỉ có người như Triệu Mãn Duyên mới có thể cược 200 triệu. Đổi lại là một tên công tử bột lắm tiền nào đó thì đã bị đuổi ra ngoài, loại cá cược này không phải ai cũng có thể tham gia.

“Hehe, số lẻ cũng đủ để bảo dưỡng một chiếc siêu xe rồi. Xem như tớ lập công lớn giúp cậu, đưa cho tớ số lẻ nhé?” Triệu Mãn Duyên hai mắt sáng rỡ.

“Cút! Đồ ngốc này, quen nhau mấy năm rồi mà đến ánh mắt của tớ cũng không hiểu ý. Cậu không thấy trận đấu này vất vả thế nào à? Một cái ma pháp Hạo Kiếp Thủy Rít đã suýt nữa làm toàn quân bị diệt!” Mạc Phàm được lợi lớn, nhưng nghĩ lại vẫn còn thấy sợ.

Dù sao cũng là thi đấu theo nhóm, nếu không cẩn thận xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì Mạc Phàm sẽ ôm món nợ 200 triệu. Lúc đó, hắn không biết phải trải qua bao nhiêu lần thập tử nhất sinh mới kiếm đủ tiền để trả, dù sao không phải lúc nào cũng có đơn hàng hơn một trăm triệu.

Mặt Triệu Mãn Duyên trở nên ủy khuất, đã giúp kiếm được món tiền lớn mà còn bị mắng. Nói gì thì nói, đại công tử của Triệu gia cược số tiền lớn như vậy cũng có nguy cơ bị ăn chửi.

Lần này thắng cược, Triệu Mãn Duyên được cầm lại 200 triệu tiền vốn. Xem như lần này kiếm được một món hời, Mạc Phàm cũng phải thưởng cho Triệu Mãn Duyên một chiếc siêu xe, chứ đừng nghĩ tới chuyện chia đôi tiền. Nếu mà thua, Mạc Phàm cam đoan sẽ ghi nợ tên tiện nhân Triệu Mãn Duyên 200 triệu, cho nên hắn không thể nào ăn hết được, nhưng cũng tiếc đứt ruột.

Có 300 triệu, Mạc Phàm lại trở nên dư dả, tâm trạng cũng dần tốt lên nhiều. Tất nhiên, khi nhìn thấy vẻ mặt của tên hoàng tử Beaubourg, Mạc Phàm lại diễn vai chủ nợ và con nợ.

“Sau ngày hôm nay, đội tuyển quốc phủ của chúng ta sẽ được nhiều quốc gia khác coi trọng.” Phong Ly nói với vẻ nghiêm túc.

Tranh tài thắng mà người này còn chẳng cười một cái, giống như một kẻ kỳ lạ mà trên đời này không có gì làm hài lòng được.

“Ngược lại, chúng ta đã thắng nhiều trận liên tiếp nên đối thủ về sau cũng sẽ mạnh hơn. Cho tới nay, phần lớn các thành viên trong đội đều đã lộ ra thực lực. Lần tiếp theo nhất định phải cẩn thận phối hợp với nhau, nếu không sẽ thua.” Tùng Hạc nói.

“Đối thủ kế tiếp của chúng ta còn chưa xuất hiện, mọi người cứ nghỉ ngơi cho tốt đi.” Bàng Lai nói.

“Đúng rồi, phần thưởng năm nay vẫn chưa có sao? Những năm trước khi bắt đầu thi đấu chẳng phải đều đã được nhận sao, sao tới bây giờ vẫn chưa có?” Hàn Tịch nhớ ra điều gì đó, liền hỏi.

“Người ở vị trí hạng nhất sẽ nhận được Thần Ấn Tán Dương, sẽ đến Parthenon Thần Miếu để nhận thưởng, cụ thể là trên Athens Thần Sơn.” Bàng Lai nói.

“Thần Ấn Tán Dương? Không có gì thực tế hơn sao, ví dụ như mười mấy hai mươi tỷ?” Mạc Phàm nghe xong không khỏi đặt câu hỏi.

Thần Ấn Tán Dương nghe qua có vẻ là một lễ nghi thần thánh linh thiêng, vấn đề là Mạc Phàm thực dụng hơn, hạng nhất tốt nhất là thưởng tiền. Người tu hành ma pháp ở khắp mọi nơi đều cần tới tiền, Mạc Phàm còn mấy hệ khác chưa tăng cấp được.

“Thế nào, tôi nói sai cái gì à?” Mạc Phàm thấy mọi người nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ, lại hỏi thêm.

“Anh nên đọc thêm sách đi.” Mục Ninh Tuyết, với vẻ mặt thoát tục như thường lệ, lên tiếng.

“Thần Ấn Tán Dương là thứ có tiền cũng không mua được đó!” Triệu Mãn Duyên biểu lộ vẻ khoa trương, lại nghĩ tới cảnh nữ thần phảng phất không mặc quần áo lại càng cảm thấy kích thích: “Thần Ấn Tán Dương là kỹ năng thần cấp của Chúc Phúc Hệ đó nha, nhận được Thần Ấn Tán Dương là tăng thực lực vĩnh viễn luôn…”

“Là sao?” Mạc Phàm không hiểu lắm.

“Cậu phải biết là ma pháp sư như chúng ta khi bắt đầu thức tỉnh hệ đầu tiên, ngoại trừ trời sinh thiên phú, trời sinh linh chủng, hồn chủng thì sức mạnh kỹ năng ma pháp đều giống nhau. Chúng ta thức tỉnh được hệ đầu tiên, sức mạnh ban đầu là 1, nếu hệ của chúng ta lúc đó bình thường thì cũng là 1, vì vậy, cấp bậc kỹ năng cùng uy lực của kỹ năng là như nhau. Nhưng khi có được linh chủng, hồn chủng thì mới tăng lên, linh chủng tăng thêm 2 hoặc 3 lần, hồn chủng tăng lên 4 hoặc 6 lần…” Hàn Tịch biết Mạc Phàm là một người ít hiểu biết, nên kiên nhẫn giải thích.

“Cái này thì tớ biết rồi.” Mạc Phàm nói.

“Thần Ấn Tán Dương cũng tăng uy lực của ma pháp sư, nhưng lại không giống linh chủng, hồn chủng, không phải là thứ bám vào ma pháp sư như đeo vũ khí, mà là tăng thêm uy lực bản thân của ma pháp sư, cũng là đem uy lực ban đầu của ma pháp sư từ 1 lên 1,5.” Hàn Tịch nói tiếp.

Mạc Phàm há hốc mồm. Ừ thì mình ít đọc sách thật, nhưng không có nghĩa là mình ngu. Nghe Hàn Tịch giải thích những con số này, khuôn mặt Mạc Phàm trở nên vô cùng kinh ngạc.

“Một số người có trời sinh thiên phú, mới có uy lực ban đầu cao hơn 1, đạt tầm khoảng 1,2 đến 1,3. Những người này khi phóng ra ma pháp bình thường đều sẽ mạnh hơn người thường mấy lần, mà nếu có linh chủng, hồn chủng thì lại càng khủng bố hơn. Nhưng mà những loại trời sinh thiên phú tăng uy lực như này ít đến đáng thương, đồng thời uy lực ban đầu sẽ không tăng theo tu vi. Lúc đầu là 1 thì mãi mãi cũng là 1, hoặc cũng chỉ tăng rất ít. Có một phương pháp để tăng lên, và nó chỉ có ở Parthenon Thần Miếu, được gọi là Thần Ấn Tán Dương.” Hàn Tịch nói tiếp.

Trời sinh thiên phú tăng uy lực, loại người này Mạc Phàm nhớ mang máng là đã gặp qua, chỉ là loại người này nếu không tăng tu vi lên, không có hồn chủng, linh chủng thì so với Mạc Phàm có trời sinh song hệ vẫn kém rất nhiều.

Nhưng bản thân Mạc Phàm có thiên phú hơn người, nếu nhận được Thần Ấn Tán Dương, đem uy lực ban đầu từ 1 lên 1,5 thì có nghĩa là uy lực kỹ năng của mình sẽ kinh khủng tới cực điểm.

1,5 lần! Giống như Bạo Quân Hoang Lôi tiếp nhận thêm 6 lần uy lực từ hồn chủng, sẽ khiến cho Mạc Phàm có uy lực kỹ năng gấp đến 9 lần so với người bình thường.

9 lần!

Uy lực gấp 6 lần đã khiến cho yêu ma cấp thống lĩnh chịu không nổi rồi, nếu mà phóng ra uy lực gấp 9 lần thì chẳng phải là gặp thống lĩnh nào là giết thống lĩnh đó sao? Tùy tiện phóng kỹ năng trung giai ra thì lực phá hoại cũng không kém kỹ năng cao giai là mấy.

Mạc Phàm sẽ cường hóa các kỹ năng sơ giai, trung giai, dù sao còn quá nhiều tinh phách không có chỗ để sử dụng. Kỹ năng tăng lên cấp 4, cấp 5, sau đó lại tăng uy lực ban đầu lên 1,5 lần, như vậy thì ma pháp trung giai có thể nghiền ép ma pháp cao giai.

“Thế bây giờ cậu nói cái nào tốt hơn, Thần Ấn Tán Dương hay là tiền?” Triệu Mãn Duyên thấy Mạc Phàm đã được thông não, liền hỏi.

“Cần gì phải nói nữa! Được rồi, cái Thần Ấn Tán Dương này nhất định tớ phải lấy được! Vậy cho tớ tám hoặc mười cái Thần Ấn Tán Dương thì tớ sẽ bất khả chiến bại!” Mạc Phàm nói.

“Cậu đang nằm mơ đúng không? Thần Ấn Tán Dương quý giá đến nỗi chỉ có người đứng đầu mới nhận được một cái.”

“Nói mới nhớ, Parthenon Thần Miếu chưa có nữ thần mới, làm sao tiến hành trao thưởng Thần Ấn Tán Dương được?” Hàn Tịch nói.

“Tranh tài cũng còn một khoảng thời gian dài nữa mới xong. Nếu đã chọn được nữ thần thì nữ thần mới sẽ tiến hành trao thưởng Thần Ấn Tán Dương cho người hạng nhất. Còn nếu không có thì phải trì hoãn lại, không được nữa thì Điện Mẫu sẽ thay nữ thần trao thưởng. Chỉ là nếu do Điện Mẫu tiến hành trao thưởng thì sẽ kém hơn nữ thần thật sự một chút.” Bàng Lai nói.

Đề xuất Huyền Huyễn: Trường Sinh Tu Tiên, Cùng Quy Đồng Hành
BÌNH LUẬN