Chương 1103: Thi Đấu Đoạt Bảo

Ngoài ra, còn có phần thưởng cho hạng hai và hạng ba. Hạng hai sẽ được đến tu luyện ở Hư Không Chi Đàn.

Hư Không Chi Đàn của Hội Ma Pháp Châu Úc và Thánh Khải Chi Đàn được toàn thế giới công nhận là thánh địa tu luyện, nơi đó có thể gia tăng tốc độ tu luyện lên gấp bao nhiêu lần thì không ai đoán trước được. Thế nhưng, Pháp sư Cao Giai sau khi vào đó tu luyện, lúc đi ra đột phá thêm một tiểu cảnh giới cũng là chuyện thường tình. Vô số Pháp sư Cao Giai đỉnh phong lắm tiền nhiều của thậm chí còn cầu xin một suất vào Hư Không Chi Đàn, hòng phá vỡ gông xiềng để đột phá lên Siêu Giai.

Số liệu cho thấy, đây là một trong những thánh địa có tỷ lệ đột phá lên Siêu Giai cao nhất thế giới.

Hư Không Chi Đàn cũng không phải là nơi có tiền là vào được, đây chính là phần thưởng cho hạng hai. Đội ngũ nào giành được vị trí này sẽ có khả năng rất lớn bước đến ngưỡng cửa Siêu Giai trong tương lai.

Hạng ba được thưởng một bộ ma cụ.

Phần lớn ma cụ đều được chế tạo từ các vật liệu khác nhau, nhưng bộ ma cụ này lại được làm từ vật liệu thống nhất, gồm Lữ Ma Cụ, Thuẫn Ma Cụ, Khải Ma Cụ, Dực Ma Cụ và Trảm Ma Cụ. Năm món ma cụ này tạo thành một thể thống nhất, liên kết với nhau tựa như Tinh Quỹ, Tinh Đồ, Tinh Tọa, có thể tạo thành một trận pháp truyền thừa.

Uy lực của pháp trận này lớn đến đâu còn phụ thuộc vào tài lực và tinh thần lực của người sử dụng, nhưng đây là thứ chỉ có các Hội Ma Pháp lớn mới chế tạo nổi. Phần thưởng cho hạng ba đến từ Hội Ma Pháp, cũng là thứ có tiền chưa chắc đã mua được.

"Đúng rồi, ba hạng đầu đều có thưởng, vậy những thứ hạng sau thì sao, chẳng lẽ không có gì à?" Mạc Phàm hỏi.

Muốn giành được ba vị trí đầu, nói thì dễ. Mạc Phàm cũng cảm thấy trên thế giới này không chỉ có mình hắn là kẻ biến thái. Hắn vẫn nhớ như in Hạo Kiếp Thủy Khiếu mà tên Tây Ban Nha kia thi triển, nếu chiêu đó chỉ nhắm vào một mình hắn thì e là khó lòng chống đỡ, cảm giác xương cốt vỡ vụn đến giờ vẫn còn ám ảnh.

"Các thứ hạng sau không có phần thưởng thực tế, nhưng trong mỗi trận đấu, Ao Tài Nguyên sẽ lần lượt được mở ra," Bàng Lai nói.

"Ao Tài Nguyên? Đó là thứ gì vậy?" Mạc Phàm thắc mắc.

"Mấy ngày trước cậu không có ở đây, quên chưa nói cho cậu biết. Trong quá trình chúng ta đi lịch luyện, không phải vẫn được cấp tài nguyên sao? Những tài nguyên đó đều được lấy từ Ao Tài Nguyên của quốc tế, dùng để khen thưởng cho những người có biểu hiện xuất sắc trong các nhiệm vụ. Nhưng trên thực tế, Ao Tài Nguyên cực kỳ khổng lồ, do toàn thế giới chuẩn bị cho Học Phủ Chi Tranh, số tài nguyên thưởng cho chúng ta chỉ là một phần rất nhỏ mà thôi. Sau vòng đấu loại, chúng ta sẽ bước vào Thi Đấu Đoạt Bảo, mỗi người có thể lấy được bao nhiêu tài nguyên trong ao này đều phải dựa vào bản lĩnh của mình," Phong Ly từ tốn giải thích cho Mạc Phàm.

Mạc Phàm mở to hai mắt, nhìn quanh một lượt, hóa ra những người khác đều đã biết, chỉ có mỗi mình hắn là không.

"Vòng loại chỉ là để loại bỏ những đội ngũ yếu kém đục nước béo cò ở các quốc quán thôi. Tiếp theo là Thi Đấu Đoạt Bảo, đó mới là phần quan trọng nhất của Học Phủ Chi Tranh. Cậu không biết đâu, tài nguyên ở đó chất cao như núi, những thứ chúng ta nhận được trước đây chỉ như muối bỏ bể thôi," Triệu Mãn Duyên nói với Mạc Phàm.

Mạc Phàm bắt đầu nhẩm tính, những tài nguyên hắn nhận được trong quá trình lịch luyện có tổng giá trị khoảng 200 triệu, nếu đây chỉ là một phần rất nhỏ thì chẳng phải khắp nơi đều là vàng sao?

"Khó trách mọi người đều liều mạng muốn đến giải đấu ở Venice, hóa ra là còn có loại thi đấu kích thích thế này," Mạc Phàm nói.

Thi Đấu Đoạt Bảo, chính là tập trung tài nguyên của cả thế giới lại một chỗ, sau đó dùng phương thức này để cho các học viên tranh cướp. Mọi người đều là những pháp sư trẻ tuổi, có thể nói đây là cách tốt nhất để thực lực tăng tiến vượt bậc.

Ban đầu Mạc Phàm chẳng có hứng thú gì với cái Học Phủ Chi Tranh này, nhưng sau khi biết được phần thưởng của ba hạng đầu, lại còn có cả phần thi Đoạt Bảo, cả người hắn đều sôi sục nhiệt huyết.

Hỏi thế gian này, còn ai đốt nhiều tài nguyên hơn hắn chứ? Càng về sau, hắn càng cần nhiều tiền hơn.

Cô Đường Nguyệt đã sớm nói với Mạc Phàm, trời sinh song hệ đúng là một cái máy đốt tiền, phải tiêu tốn vô số tài nguyên mới có thể thực sự tỏa sáng được. Vòng thi Đoạt Bảo của Học Phủ Chi Tranh, tài nguyên vô hạn, dựa vào thực lực mà tranh đoạt, cái này quả thực có thể bổ sung cho mấy hệ mà Mạc Phàm còn chưa tăng đến cực hạn.

Thiên tài nào đã nghĩ ra cái Học Phủ Chi Tranh này vậy, phải chăng được tạo ra cho kẻ trời sinh song hệ đốt tiền như mình?

"Mỗi kỳ Thi Đấu Đoạt Bảo đều không giống nhau, cũng không biết lần này sẽ có quy tắc thú vị gì," Hàn Tịch cười, nhìn dáng vẻ kích động của Mạc Phàm.

"Nhắc nhở mọi người, đây không phải là cuộc thi luận bàn ma pháp đơn thuần, sẽ có những hoàn cảnh nguy hiểm nhất định. Cho dù ban tổ chức quốc tế sẽ cố gắng đảm bảo các cô cậu không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng không có nghĩa là trong Thi Đấu Đoạt Bảo sẽ không có thương vong. Hy vọng các cô cậu đều đặt mạng sống của mình lên hàng đầu, đừng quá tham lam," Phong Ly quả nhiên là một người cứng nhắc, vừa mới có chút không khí tốt đẹp đã lập tức dội một gáo nước lạnh.

"Rõ!"

Trước đây cũng từng có tai nạn ngoài ý muốn, nhưng đâu cần phải khoa trương như vậy.

Mỗi một vòng của Thi Đấu Đoạt Bảo đều khác nhau, nên cẩn thận vẫn hơn.

Cũng không biết Liên Minh Thợ Săn sẽ chọn nơi nào để tổ chức.

...

Đội Trung Quốc đã chiến thắng ở vòng loại, có tư cách tiến vào vòng thứ hai, Thi Đấu Đoạt Bảo.

Nghĩ đến cuộc thi Đoạt Bảo hấp dẫn này, trong tay lại vừa có 300 triệu, Mạc Phàm hy vọng có thể nâng cao thực lực của mình thêm một lần nữa.

Lần này, mục tiêu hàng đầu của Mạc Phàm là Hệ Triệu Hoán.

Tật Tinh Lang đã kẹt ở cấp Chiến Tướng cả vạn năm nay rồi, nếu nó không tiến giai, Mạc Phàm chỉ có thể dùng nó làm thú cưỡi mà thôi.

Cùng con Tật Tinh Lang này đã có tình cảm nhiều năm, lại thêm khát vọng mạnh lên mãnh liệt của nó, Mạc Phàm quyết định đập tiền lên người Tật Tinh Lang.

Tật Tinh Lang có huyết thống hạn chế, nếu không có ngoại lực tác động thì rất khó tiến giai. Vừa hay Venice là thành phố mà cái gì cần cũng có, Mạc Phàm muốn đưa Tật Tinh Lang đi cường hóa.

Cường hóa thú triệu hồi cần có bột xương, thú hồn và huyết mạch.

Thể trạng của bản thân Tật Tinh Lang đã đến giới hạn, Mạc Phàm cần phải mua bột xương cao cấp hơn để giúp nó đột phá cực hạn của cơ thể.

Khi sức mạnh cường hãn đến mức thân hình nhỏ bé của Tật Tinh Lang không chịu đựng nổi, nó sẽ tự khắc khao khát được thay đổi, đây là bản năng của mọi yêu ma.

Bột xương không tốn nhiều tiền lắm, lại tương đối dễ mua. Mạc Phàm nói với Triệu Mãn Duyên một tiếng, Triệu Mãn Duyên đã mua được rất nhiều bột xương chất lượng tốt.

Phiền phức nhất là huyết mạch và thú hồn. Dù sao lang tộc cũng là một bộ tộc lớn trong giới yêu ma, mạng lưới thông tin đủ rộng để tìm được huyết mạch của yêu lang, vấn đề chỉ là tiền bạc. Đau đầu nhất chính là thú hồn.

Hồn, đều là do tinh phách biến thành. Một cái tinh phách cấp Thống Lĩnh đắt giá thế nào Mạc Phàm sao có thể không biết, huống chi là tinh hồn, có thể khiến người ta tán gia bại sản trong vài phút.

Hơn nữa, yêu cầu đối với tinh hồn còn rất hà khắc, quá mạnh không được, yếu quá cũng không xong, tốt nhất là lang hồn. Nếu không có lang hồn thì cũng phải là loại hồn thú gần giống. Tật Tinh Lang có một chút thuộc tính Phong, nên thú hồn cũng phải có thuộc tính Phong.

"Mạc Phàm, vấn đề này cậu nên đi gặp Giang Dục, hoặc là lão già Bàng Lai. Lão già đó là một pháp sư Hệ Triệu Hoán mạnh nhất Trung Quốc. Tiến giai là chuyện lớn, còn hơn cả một ván cược, nếu không cẩn thận là cậu sẽ gặp rủi ro lớn đấy," Triệu Mãn Duyên tìm cho Mạc Phàm bột xương và huyết mạch xong, liền nhắc nhở một câu.

Mạc Phàm cảm thấy con hàng này nói rất có lý, liền chạy đi tìm Giang Dục.

Thật trùng hợp, thủ tịch pháp sư Bàng Lai đang ở chỗ đồ đệ yêu quý của mình là Giang Dục, Mạc Phàm cũng không ngại ngùng mà đi vào.

"Mạc Phàm, sao cậu lại chạy tới đây, tôi còn tưởng cậu đang bế quan tu luyện chứ," Giang Dục ngồi trước khay trà, tay ôm tiểu mèo Dạ La Sát. Dạ La Sát đã quen ngủ trên tay của Giang Dục.

Ngồi đối diện là Bàng Lai, người mà bình thường rất khó gặp mặt. Mạc Phàm và Giang Dục có quan hệ tốt, nên cũng tiện tới đây thỉnh giáo.

Ngay sau đó, Mạc Phàm nói rõ ý định của mình. Bàng Lai và Hàn Tịch có quan hệ không tệ, đối với Mạc Phàm cũng có phần thưởng thức, liền cho hắn vài lời khuyên.

"Đầu tiên, Hệ Triệu Hoán của cậu đã đạt tới Tinh Hà chưa?" Bàng Lai vừa định bắt đầu bài giảng, bỗng nhiên ý thức được điều gì đó, liền hỏi Mạc Phàm một câu.

Mạc Phàm lắc đầu.

"Nếu Hệ Triệu Hoán của cậu vẫn còn ở Tinh Vân, tức là Trung Giai, vậy thì lần tiến giai này chắc chắn sẽ thất bại. Không có sức mạnh của Tinh Hà cấp Cao Giai, cậu không thể giúp thú triệu hồi của mình từ cấp Chiến Tướng đột phá lên cấp Thống Lĩnh được," Bàng Lai chân thành nói.

"Không phải chứ... Cũng may là đến hỏi ngài trước, nếu không thì tiền của tôi đổ sông đổ biển cả rồi," khuôn mặt Mạc Phàm giãn ra.

Bàng Lai xoa hai bên thái dương, đây đều là kiến thức cơ bản của Hệ Triệu Hoán, cái này mà còn không biết thì phải giảng giải rất lâu đây.

"Bột xương, huyết mạch, những thứ này cứ cho thú triệu hồi của cậu dùng trước. Việc cường hóa xương cốt và thay đổi huyết mạch nên được tiến hành thường xuyên, như thế thú triệu hồi mới có thời gian hấp thu, huyết thống cũng sẽ từ đó mà được nâng cao. Con sói này của cậu có một thân thể tốt, không có gì đáng ngại, chỉ cần nhớ kỹ là phải làm cho xương cốt của nó mạnh lên," Bàng Lai nói.

"Sắp đến trận đấu Đoạt Bảo rồi, đại sư Bàng Lai, có kịp không ạ?" Mạc Phàm lần này ghi nhớ kỹ.

"Cậu sao có thể nóng vội như thế được, tiến giai phải theo từng bước... Thôi được rồi, nhớ kỹ là được. Ta thấy tu vi của cậu và con sói của cậu cũng không phải là không có xác suất thành công," Bàng Lai nói.

Đề xuất Linh Dị: [Kỳ Bí] Quá trình khai hoang từ thế kỷ 19 của Gia Tộc
BÌNH LUẬN