Chương 1105: Đột Phá Hệ Triệu Hoán

Ban đầu, ông chủ ra giá 500 triệu, nhưng nhiều chuyên gia cho rằng thứ này không đáng tiền như vậy. Gần đây, lượng khách đến Venice rất đông, ông cứ nghĩ sẽ bán được, nhưng khách chỉ đứng xem rồi bỏ đi chứ không có ý định mua, thế nên ông chủ đành giảm giá xuống còn 300 triệu.

Ông đang hy vọng mức giá này sẽ thu hút được khách mua, quả nhiên chiều nay có một thanh niên người Mỹ ghé qua. Tưởng anh ta có ý định mua, ai ngờ lại bảo muốn về thương lượng thêm, khiến Hepburn nghĩ rằng mức giá mình đưa ra vẫn chưa ổn.

Ai ngờ lại có ba người phương Đông đến, vừa xem không bao lâu đã quyết định mua ngay, thế là hai nhóm người này bắt đầu tranh giành.

Hepburn cũng khá khó xử. Mặc dù ba người phương Đông đã khẳng định muốn mua và chuẩn bị trả tiền, nhưng ông lại không thể đắc tội với vị Phó Trưởng Lão của Thần Điện Tự Do.

Thần Điện Pháp Sư có địa vị vô cùng cao quý trong xã hội, chưa kể đến chức Phó Trưởng Lão, chỉ cần tùy tiện dậm chân ở thành phố nào là thành phố đó rung chuyển mấy phen.

"Ngài đã nói như vậy rồi... vậy cái này..." Hepburn định đưa tay nhận lấy tấm thẻ của Yake.

"Hừ!" Bàng Lai hắng giọng một tiếng, làm Hepburn khựng lại. Ông ném ánh mắt mang vài phần khinh thường, nói: "Thật không ngờ Phó Trưởng Lão của Thần Điện Tự Do cũng phải dùng đến thân phận của mình để tranh giành đồ vật, ta còn thấy ngại thay cho Thần Điện Tự Do đấy."

"Lão già chết tiệt, ngươi ăn nói kiểu gì thế?" Yake nghe xong thì nổi giận lôi đình, lập tức chửi bới.

Ánh mắt Bàng Lai ngưng tụ, hóa thành một luồng khí thế tựa yêu báo vô hình hung mãnh, ập thẳng về phía Yake.

Yake đột nhiên kinh hãi, bất giác lùi lại mấy bước, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa.

"Người trẻ tuổi, chú ý lời nói của mình." Bàng Lai lạnh lùng nói.

Yake thở hổn hển, ánh mắt hắn lộ vẻ khó tin.

Vị Phó Trưởng Lão của Thần Điện Tự Do cũng nhận ra có chuyện, ánh mắt lập tức chuyển sang Bàng Lai.

"Tiểu bối không hiểu chuyện, xin các hạ bớt giận. Cho hỏi các hạ là...?" Phó Trưởng Lão nói, giọng điệu mang vài phần kiêng dè nhưng vẫn không hề khách khí.

"Ta không phải loại người dùng thân phận để phân định đúng sai. Món đồ này chúng ta đã định mua trước, đừng có ở đây mà không biết điều." Bàng Lai càng không khách khí đáp trả.

"Chúng tôi đâu có quấy rối, rõ ràng là chúng tôi nhìn thấy thứ này trước."

"Mấy người có đặt cọc chưa? Có thương lượng với ông chủ rằng món đồ này thuộc về mấy người chưa? Nếu có thì chúng tôi không nói gì. Nhưng vừa rồi ông chủ định bán cho chúng tôi, còn đệ tử của Phó Trưởng Lão đây chỉ mới ngỏ ý chứ chưa hề nói muốn mua. Ông chủ, không cần vì thân phận của họ mà đổi trắng thay đen. Nếu ông không bán, chúng tôi cũng sẽ không từ bỏ ý định." Bàng Lai nói thẳng.

Những lời này của Bàng Lai khiến vị Phó Trưởng Lão và Hepburn đều ngẩn người. Không nói đến tâm trạng của Phó Trưởng Lão, đường đường là một Phó Trưởng Lão của Thần Điện Tự Do, đi đến đâu cũng chẳng mấy ai dám chống đối, nên đã quen thói ngang ngược, vậy mà lão già này lại dám làm vậy.

Hepburn thì càng sững sờ, ngây ngốc. Nhìn khí thế của lão già này, thân phận chắc chắn không kém Phó Trưởng Lão của Thần Điện Tự Do. Sao hôm nay cái quầy hàng nhỏ của mình lại đón tiếp hai vị Phật lớn thế này, phải làm sao mới ổn đây?

"Vậy thì để ông chủ quyết định đi." Phó Trưởng Lão hừ lạnh một tiếng.

Hepburn nhìn sang trái rồi lại nhìn sang phải, cuối cùng vẫn lựa chọn tuân theo quy tắc mua bán, nhận lấy tấm thẻ của Bàng Lai.

Cả hai người đều có địa vị cao, nên Hepburn đương nhiên sẽ dựa theo phương thức kinh doanh thông thường. Nói thế nào thì ba người phương Đông cũng đến mua trước, còn hai người Mỹ kia là đến sau tranh giành.

"Không có ý định nói ra thân phận sao?" Giọng điệu của Phó Trưởng Lão trở nên thiếu thân thiện.

Thứ này đúng là bảo vật, bị người ta giành trước một bước, trong lòng ông ta vô cùng bất mãn, không tin đối phương là nhân vật lớn cỡ nào.

"Bàng Lai." Bàng Lai chỉ đáp lại hai chữ, sắc mặt không mấy vui vẻ.

Cầm lại thẻ, nhận lấy đồ vật, Bàng Lai cũng không có ý định đôi co thêm với hai người này, ra hiệu cho Giang Dục và Mạc Phàm xoay người rời đi.

Phó Trưởng Lão vẫn đứng sững ở đó, nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.

Chờ Bàng Lai đi khuất được một lúc, Yake mới thoát khỏi cơn hoảng sợ, nóng nảy nói: "Lão sư, cứ để bọn họ đi như vậy sao? Mấy người phương Đông đó lấy tư cách gì mà phách lối ở Venice này, dựa vào cái gì mà không coi Thần Điện Tự Do của chúng ta ra gì?"

"Về sau gặp người đó thì ăn nói cẩn thận một chút. Không phải bảo cậu phải tôn kính, mà là thân phận người đó rất đặc thù. Người trẻ tuổi nóng tính, đừng để người ta tóm được cái đuôi." Phó Trưởng Lão nói.

"Ông ta rốt cuộc là ai?"

"Thủ tịch pháp sư Cung Đình Trung Quốc, một người có thực lực nằm trong Thiên Bảng, xếp hạng ba thế giới về pháp sư Hệ Triệu Hoán." Phó Trưởng Lão trả lời.

Yake đang định mở miệng, vẻ mặt đã lộ rõ sự hoảng sợ thì đột nhiên sau lưng có tiếng đồ vật rơi loảng xoảng.

Yake và Phó Trưởng Lão quay đầu lại, thấy chủ quầy hàng đang luống cuống nhặt những viên ma thạch bị rơi lên bàn.

Hepburn vội vàng sắp xếp lại đồ đạc cho gọn gàng để che đi vẻ lúng túng của mình, xong xuôi đâu đấy mới làm dấu thánh giá trên ngực.

Hú hồn, may mà mình đã đưa ra quyết định công bằng, nếu không thì phiền phức to rồi.

...

Rời khỏi cửa hàng ma pháp, Giang Dục đi sau lưng Bàng Lai, cười nói: "Sư phụ à, vừa nãy người ngầu lắm đấy! Không cần nói thẳng thân phận, chỉ đọc mỗi cái tên mà cũng khiến bọn họ câm nín, quả đúng là danh xứng với thực mà."

"Người của Thần Điện Tự Do kiêu ngạo ngang ngược, ta đã ngứa mắt từ lâu. Hôm nay gặp phải ta, không lôi vị Phó Trưởng Lão kia ra chấn chỉnh đã là nể tình người lớn tuổi như nhau, nên mới giải quyết trong hòa bình đấy." Bàng Lai trông qua thì ra dáng đạo cốt tiên phong, nhưng hóa ra cũng là một người có dã tính.

Mạc Phàm trong lòng cũng thầm khoái chí. Bà già kia đúng là đụng phải họng súng, còn tưởng mình có thể dùng thân phận để cướp đồ.

Cũng không hỏi xem đối phương là ai. Pháp sư Cung Đình Trung Quốc tuy thanh danh không vang dội bằng Thần Miếu Parthenon, nhưng ai cũng biết đó là nơi tập trung những ma pháp sư mạnh mẽ và dày dạn kinh nghiệm, chỉ chuyên tâm tu luyện, rất ít khi dính vào chuyện khác. Nếu thật sự phải đánh nhau, pháp sư của Thần Điện và pháp sư Cung Đình cũng chỉ năm ăn năm thua mà thôi.

Mà người kia chỉ là một Phó Trưởng Lão, còn Bàng Lai lại là Thủ tịch. Cấp bậc này nếu đến Mỹ cũng phải do Hội Trưởng Thần Điện ra đón tiếp, địa vị cách nhau đến ba bậc.

Về phần thực lực thì khỏi phải bàn, Bàng Lai chỉ cần lôi một hệ phụ tu ra cũng đủ bón hành no cho vị Phó Trưởng Lão tu bốn hệ kia.

...

"Lần này cảm ơn ngài đã ra tay giúp đỡ, lại còn để ngài tốn tiền, thật không biết phải nói gì hơn." Thời điểm cần nói lời ngon ngọt, Mạc Phàm cũng rất biết điều, dù sao đại sư Bàng Lai cũng đã giúp mình một vố lớn.

"Tốn kém cái gì, ta giúp cậu cũng chỉ vì ngứa mắt bà già kia thôi. Anh em bạn bè thì tiền bạc cũng phải rạch ròi. Tiền của ta không phải tự nhiên nhặt được. Trước tiên đưa số tiền còn lại của cậu đây, sau đó trong cuộc thi đoạt bảo kiếm được đồ tốt thì mang đến chỗ ta mà trả nợ." Bàng Lai không hề khách sáo, dăm ba câu đã làm hình tượng đạo cốt tiên phong của ông trong lòng Mạc Phàm tan thành mây khói.

Sao lại khác hẳn trong phim ảnh tiểu thuyết thế nhỉ? Mấy vị cao nhân có mắt nhìn người khi thấy nhân vật chính không phải đều vung tay tặng mấy tỷ làm quà gặp mặt sao? Cớ gì lão già này lại đi cò kè với mình 300 triệu cỏn con chứ?

...

Mạc Phàm cũng không dám nói là sẽ không trả, đành đưa 150 triệu cho Bàng Lai, còn thiếu 150 triệu nữa hẹn sẽ trả sau cuộc thi đoạt bảo.

"Đồ đã đủ rồi, cậu cứ theo phương pháp ta nói mà làm, tỷ lệ thành công phải đến tám chín phần. Cái Chiến Hồn này ta giành cho cậu tuyệt đối là hàng tốt, nếu Giang Dục mà cần thì ta đã mua cho nó rồi, không đến lượt cậu được hời thế này đâu." Bàng Lai nói với Mạc Phàm.

"Sư phụ, là chúng ta mua được." Giang Dục sửa lời.

"À đúng, bọn họ mới là người đến cướp." Bàng Lai gật đầu, trở về dáng vẻ đạo cốt tiên phong.

...

...

Mạc Phàm làm theo những gì Bàng Lai chỉ dẫn, bắt đầu quá trình đột phá Hệ Triệu Hoán lên cao giai.

Cầm Tinh Hà Chi Mạch giá 70 triệu trên tay, trong lòng hắn có chút bồn chồn.

Hắn sợ đến thời điểm mấu chốt, năng lượng của Tinh Hà Chi Mạch bị xì hơi, đột phá thất bại, lại phải tốn tiền mua thêm một cái nữa.

Có lo lắng cũng vô dụng, Mạc Phàm chuyên tâm tiến vào minh tu, bắt đầu tích lũy năng lượng để đột phá hàng rào tinh vân.

Tinh Hà Chi Mạch liên tục trợ giúp Mạc Phàm. Hắn cảm giác mình đang cưỡi trên một ngọn sóng năng lượng cuồng bạo, thế như chẻ tre xuyên thủng mọi rào cản.

Nhất cổ tác khí! Mạc Phàm cảm thấy mấy lần đột phá trước đều gặp phải lực cản rất mạnh, lần này cũng vậy nhưng bây giờ đã khác. Hắn dồn sức một hơi phá tan gông xiềng, khiến tinh vân vỡ vụn, hóa thành năng lượng tinh hà mênh mông, tràn ngập xung quanh.

Màu xanh của tinh hà vừa thần bí vừa duy mỹ, tựa như có hai sợi dây rốn vô hình kết nối với hai thú triệu hồi của hắn.

"A hú!"

"Ninh!"

Tật Tinh Lang và Tiểu Viêm Cơ cùng reo lên vì Mạc Phàm đã thành công. Chúng cảm nhận được mình đã vượt qua hàng rào cũ, tiến đến một lĩnh vực triệu hoán rộng lớn hơn, trong tương lai cũng sẽ nhận được nhiều ma năng hơn để bồi dưỡng.

"Đến đây, Tật Tinh Lang, hớp ngụm sữa đầu tiên nào!" Mạc Phàm nghe theo lời Bàng Lai, truyền nguồn năng lượng tinh khôi đầu tiên khi lên cấp tinh hà cho Tật Tinh Lang.

Hoàn thành xong, Mạc Phàm ngồi tại chỗ để ổn định tu vi mà mình đã phải bỏ ra rất nhiều công sức mới có được.

Sau khi đã ổn định, Mạc Phàm mở mắt ra, ánh sáng trong mắt càng thêm trong trẻo.

"Sư phụ của Giang Dục đúng là thần thánh!" Mạc Phàm không nhịn được mà tán thưởng.

Mạc Phàm vốn cho rằng bỏ 70 triệu ra cũng chỉ mua được Tinh Hà Chi Mạch loại hai, không đủ năng lượng. Dù sao Tinh Hà Chi Mạch thật cũng đắt đến 100 triệu, có lúc lên tới 120 triệu, giá cả thấp như vậy không biết hàng có tốt không. Ai ngờ được Tinh Hà Chi Mạch này không phải hàng loại hai, vậy mà trước đó hắn cứ nghĩ hàng ở hội đấu giá sẽ tốt hơn.

Lão Bàng Lai thật có con mắt tinh đời, có thể chọn ra được hàng tốt như vậy.

Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Diệt Thần Vương
BÌNH LUẬN