Chương 1104: Tranh Giành Bảo Vật
"Cậu đi mua Tinh Hà Chi Mạch trước đi, để nâng Triệu Hoán hệ từ trung giai lên cao giai. Với tu vi hiện giờ của cậu, một phần là đủ rồi," Bàng Lai chỉ dẫn.
"Ồ, được ạ."
Có đại sư chỉ điểm, Mạc Phàm chỉ cần làm theo là được.
"Sau khi đột phá thành công, cậu hãy truyền năng lượng sơ khai của tinh hà cho Tật Tinh Lang. Năng lượng tinh khiết và mạnh mẽ nhất chính là năng lượng sinh ra lúc tinh hà vừa hình thành, luồng sức mạnh này rót vào cơ thể Tật Tinh Lang sẽ trợ giúp nó rất lớn trong quá trình tiến giai," Bàng Lai nói tiếp.
Bàng Lai cẩn thận dạy cho Mạc Phàm toàn bộ trình tự tiến giai, khi đề cập đến hồn thú, ông bắt đầu giải thích tường tận.
Mấu chốt nhất là vấn đề chọn hồn thú. Giang Dục thấy Mạc Phàm ngơ ngác trước những thuật ngữ xa lạ, bèn nói xen vào: "Sư phụ, hay là thầy giúp Mạc Phàm đi một chuyến đến hội đấu giá hoặc chợ ma pháp đi ạ. Ai có thể qua được cặp mắt tinh tường của thầy chứ? Dù thầy có chỉ dạy tường tận, bọn con cũng có thể mua nhầm. Thầy giúp cậu ấy lần này đi, trong quá trình lịch luyện Mạc Phàm cũng đã chiếu cố con không ít."
Bàng Lai là ai chứ? Ngài là Thủ tịch pháp sư Cung Đình, được ngài giảng giải về trình tự tiến giai của lang tộc đã là may mắn lắm rồi, huống hồ là nhờ ngài đích thân đến hội đấu giá hay cửa hàng chọn hồn thú? Chuyện này e rằng ngay cả mấy vị nghị viên cũng không mời nổi.
Bàng Lai thoáng do dự, nhưng ngài lại coi Giang Dục như con ruột, mà Giang Dục lại hết lòng nhờ vả cho Mạc Phàm. Cuối cùng, Bàng Lai cũng thở dài: "Chỉ giỏi sai bảo ông già này thôi. Được rồi Mạc Phàm, cậu đi với ta một chuyến, ta giúp cậu chọn hồn thú."
Mạc Phàm mừng rỡ, biết mình được lợi lớn, vội vàng nói lời cảm ơn Bàng Lai và Giang Dục.
"Không cần cảm ơn ta đâu. Học Phủ Chi Tranh liên quan đến tôn nghiêm quốc gia, càng liên quan tới tài nguyên được phân phối trong bốn năm tới. Chỉ cần cậu dốc hết toàn lực trong trận đấu này, làm bậc trưởng bối như ta giúp một hai việc cũng là nên làm," Bàng Lai nói.
...
Đi theo Bàng Lai đến một cửa hàng ma pháp, trong lòng Mạc Phàm không khỏi thắc mắc: "Thủ tịch, sao chúng ta không đến hội đấu giá? Đồ vật ở đó chẳng phải sẽ tốt hơn sao?"
Cửa hàng ma pháp trưng bày đủ loại ma cụ, bên trong có những món hàng đẹp mắt, nếu có thời gian đi dạo cũng sẽ tìm được vài thứ kỳ lạ.
Nhưng vì hàng hóa đến từ nhiều nguồn khác nhau, có rất nhiều món đã qua sử dụng, nên dù giá thành rẻ hơn, nếu không có con mắt tinh tường thì rất dễ lãng phí tiền bạc.
"Cậu có nhiều tiền không?" Bàng Lai quay đầu lại, hỏi Mạc Phàm.
"Dạ... rất nghèo," Mạc Phàm thành thật trả lời.
"Thế thì không được rồi. Đồ ở hội đấu giá thì tốt thật, nhưng ở đó cũng có quá nhiều kẻ lắm tiền, họ sẽ đẩy giá lên cao một cách vô lý. Bên trong cửa hàng ma pháp cũng có nhiều đồ tốt, quan trọng là cậu có đủ tinh mắt để nhận ra hay không," Bàng Lai chắp hai tay sau lưng, đi trước Mạc Phàm và Giang Dục, vừa đi vừa giảng giải cho Mạc Phàm bí quyết của các cửa hàng ma pháp.
Bàng Lai giống như một người mua sắm lão luyện, mấy món đồ trông có vẻ bắt mắt đều bị ông khịt mũi coi thường.
Giang Dục nói nhỏ với Mạc Phàm: "Sư phụ tôi hồi trẻ từng buôn bán ở chợ ma pháp, kiếm lời không ít. Mọi người còn đặt cho sư phụ biệt danh là 'Kim Nhãn' đấy."
"Thì ra là thế," Mạc Phàm không khỏi thán phục.
Những cửa hàng ma pháp thế này Mạc Phàm rất ít khi tới. Có thể tích lũy kinh nghiệm ở đây quả thực sẽ tiết kiệm được một khoản tiền lớn, đáng tiếc Mạc Phàm ở nơi này chẳng khác nào kẻ mù.
"Cái này, cậu trả tiền đi," Bàng Lai chỉ vào một món đồ lơ lửng trên bàn, nói với Mạc Phàm.
"Đây là Tinh Hà Chi Mạch sao?" Mạc Phàm hơi kinh ngạc, nhìn kỹ món đồ trên bàn, vẻ mặt lại càng ngạc nhiên hơn.
Thật tình mà nói, Mạc Phàm không muốn mua phải Tinh Hà Chi Mạch giả. Đồ ở cửa hàng ma pháp này tuy rẻ nhưng chất lượng không đảm bảo, đến lúc đột phá thật sự mà dùng phải hàng giả thì đúng là tức lộn ruột.
"Đúng vậy, mua đi, chỉ có 70 triệu, không đắt," Bàng Lai nói.
Mạc Phàm sững sờ, Giang Dục huých tay Mạc Phàm, ra hiệu trả tiền.
Mạc Phàm không nói gì, rút thẻ ra thanh toán.
Gã thương nhân người Venice không nói một lời, ngay cả chào hỏi cũng không, cầm lấy thẻ của Mạc Phàm quẹt đi một số tiền lớn.
Nhận đủ tiền, gã đưa cho Mạc Phàm Tinh Hà Chi Mạch, ngay cả một câu cảm ơn cũng không có, lại cúi đầu làm việc của mình.
Đi một vòng lớn mà Bàng Lai vẫn chưa ưng ý được một hồn thú nào. Dù các thương nhân ra sức tâng bốc hàng của mình lên tận mây xanh, Bàng Lai cũng chẳng thèm liếc mắt, tiếp tục đi về phía trước.
"Cả Venice này chẳng có chiến hồn nào ra hồn cả, không thể so được với các cửa hàng ở Đế Đô của chúng ta. Không được nữa thì chắc phải tìm tạm hàng thứ phẩm thôi," Bàng Lai nói.
"Làm phiền ngài quá rồi," Mạc Phàm bất lực nói.
"Hả? Thứ này..." Bỗng nhiên, Bàng Lai phát hiện ra điều gì đó, đột ngột dừng lại trước một quầy hàng vắng khách, ánh mắt dán chặt vào một khe hở trong cửa hàng.
...
Ở lối vào quầy hàng, một gã trai tóc cam va vào nhiều người nhưng không thèm xin lỗi.
"Thưa cô, lúc nãy em không chắc chắn về món đồ này nên mới cố ý gọi cô đến thẩm định. Dù sao giá cũng không thấp nên em chưa dám mua," gã trai tóc cam nói.
"Theo miêu tả của cậu thì thứ này không tệ, không nên do dự. Ở đây có rất nhiều người tinh mắt, chậm một chút là bị người khác mua mất ngay," người phụ nữ lớn tuổi nói.
Người này tóc đã bạc trắng nhưng khuôn mặt chỉ trạc bốn mươi, được chăm sóc kỹ càng. Nhìn cách ăn mặc cũng biết là người có tiền, đôi lông mày lại mang theo vẻ thờ ơ, có chút cau có khó chịu.
"Yên tâm đi ạ, đó là một quầy hàng ở trong góc sâu, ít người qua lại, huống chi em cũng không rời đi quá lâu," gã trai tóc cam nói.
Vội vàng đi, cuối cùng họ cũng đã đến quầy hàng.
Thế nhưng vừa tới nơi, gã tóc cam định chào hỏi chủ quầy thì phát hiện có ba người phương Đông đang đứng ở đó.
Quầy hàng có khách đến là điều bình thường, nhưng ba người này lại đang nhìn chằm chằm vào món bảo bối mà mình đã nhắm trúng từ trước, sắc mặt gã lập tức thay đổi.
"Thanh toán đi, thứ này chúng ta lấy," Bàng Lai khẳng định.
"Được... nhưng trong tay tôi hiện giờ không có nhiều tiền như vậy, ngài có thể ứng trước giúp tôi được không ạ?" Mạc Phàm có chút do dự, chỉ là giá cả vượt xa ngân sách của cậu.
Bàng Lai đã nhìn trúng một hồn thú cấp thống lĩnh, nhưng nó có giá đến 300 triệu.
Trước đó mua huyết mạch, bột xương đã tốn 80 triệu, vừa rồi mua Tinh Hà Chi Mạch lại mất thêm 70 triệu, trong tay cậu chỉ còn lại 150 triệu.
"Đã nghèo mà còn không chịu học cách nhìn hàng!" Bàng Lai tức giận nói.
Sau khi biết được những món đồ Mạc Phàm mua được trong hội đấu giá, Bàng Lai không khỏi muốn cốc cho cậu một cái. Nếu Mạc Phàm biết cách phân biệt, cậu đã có thể mua được với giá rẻ hơn nhiều.
Mạc Phàm cười khổ, bản thân cậu ngay cả kiến thức thường thức về đồ vật cũng không có, ở mấy quầy hàng này mua đồ không khéo bị lừa đến cái quần lót cũng không còn.
"Không có tiền thì để chúng tôi mua. Chúng tôi lấy thứ này, đây, cầm lấy 300 triệu đi." Đúng lúc này, Yake bước tới, đưa thẻ ngân hàng cho chủ quầy.
"Là cậu à, người anh em," chủ quầy hàng Hepburn cười nói.
"Là tôi đây. Cái hồn thú này là chúng tôi nhìn thấy trước, chẳng qua là tôi mời trưởng bối đến trả tiền thôi, thật ngại quá," Yake nói, thuận tiện tỏ vẻ áy náy.
Chủ quầy hàng Hepburn nghe Yake nói vậy liền ngẩn người.
Bàng Lai là ai, là người từng trải, xuất thân từ chốn rồng rắn lẫn lộn, chỉ cần nhìn vẻ mặt của chủ quầy hàng là biết gã thanh niên này vẫn chưa quyết định mua.
"Ai nói chúng ta không có tiền? Thứ quý giá như thế làm sao để tiểu bối trả tiền được? Ta đã muốn thứ này rồi, cậu đến sau thì đừng có không biết phép tắc như vậy," Bàng Lai cũng móc thẻ của mình ra.
Hai tấm thẻ cùng đặt ngay trước mặt Hepburn. Ông ta không biết nên lấy thẻ nào, nhưng cuối cùng vẫn đặt tay lên thẻ của Bàng Lai.
Dù sao cũng là họ thương lượng xong trước, cậu trai kia chỉ nói không đủ tiền chứ chưa hề nói không mua.
"Chủ quầy, món này chúng tôi nhìn trúng trước, ông lại cầm thẻ của bên kia, như vậy không hợp lý cho lắm. Mấy ngày nữa là đến cuộc thi đấu đoạt bảo, hồn thú này rất quan trọng với nó... À, đây là danh thiếp của tôi," người phụ nữ lớn tuổi nói, rồi đưa ra một tấm danh thiếp.
Hepburn nhận lấy danh thiếp, xem qua không khỏi hít vào một hơi.
"Thì ra ngài là Phó hội trưởng của Thần Điện Tự Do, thất kính rồi," Hepburn vội trả lại danh thiếp, không dám nhận.
"Cứ cầm lấy đi, sau này có việc gì cần thì cứ gọi một tiếng. Chỉ là đệ tử của tôi đúng là đã ghé qua tiệm của ông trước, cũng đã nhìn trúng món bảo vật này, hy vọng ông có thể giải thích với mấy vị khách này một câu," vị Phó hội trưởng Thần Điện Tự Do nói với giọng điệu có vài phần hung hăng, vênh váo.
Bà ta vừa nói vừa liếc nhìn món bảo vật kia, đúng là một món đồ tốt. Giá niêm yết chỉ có 300 triệu, quả thật là một món hời.
Trước đó bà có nghe Yake kể rằng ông chủ này tiếp quản quầy hàng từ cha mình, làm ăn thua lỗ lớn nên mới bán món đồ này đi. Vì không muốn bị hội đấu giá tính thuế đắt đỏ nên đã tự định giá món đồ này để bán.
Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Thiên Mệnh