Chương 1118: Ngươi Không Nên Đụng Vào Ta

Cơ thể Angelo hóa thành một luồng gió đục ngầu, xuất hiện cực nhanh xung quanh Mạc Phàm, để lại tàn ảnh như thể hắn vẫn còn đứng ở vị trí cũ.

Tàn ảnh từ từ tan biến, nhưng lại hóa thành những lưỡi đao gió sắc bén vô cùng. Một hai cái thì không thành vấn đề, nhưng với số lượng lên đến hàng chục thì Mạc Phàm biết trốn vào đâu.

Mạc Phàm định dùng Độn Ảnh để thoát khỏi những lưỡi đao gió, nhưng trước mặt là Hạt Vĩ Cự Thú, sau lưng là đám Thiết Thi do Steve triệu hồi, bên trái còn có một gã người Canada đang giăng bẫy bằng thực vật. Chỉ còn lại con đường bên phải, nhưng chạy qua đó chẳng khác nào hứng trọn tất cả lưỡi đao gió, mà đứng yên tại chỗ thì còn thảm hơn.

Mạc Phàm đành gọi ra Huyền Xà Khải Giáp, chỉ có thể cố gắng chống đỡ được đến đâu hay đến đó, gắng gượng chờ đợi đến lúc Tiểu Viêm Cơ và Phi Xuyên Ngai Lang quay lại hỗ trợ.

Những lưỡi đao gió bay loạn xạ, Huyền Xà Khải Giáp sau khi hứng chịu cũng chi chít những vết rách. Khi còn ở Trung Giai, Huyền Xà Khải Giáp đúng là một món thần khí, đánh thế nào cũng không hề hấn gì. Nhưng khi lên đến Cao Giai, bộ khải giáp này chưa được rèn lại và cường hóa, nên rất khó chống đỡ những đòn tấn công của các học viên ưu tú được tuyển chọn từ khắp nơi trên thế giới.

“Chậc, lần sau phải nâng tu vi Không Gian hệ lên bằng với Ngả Giang Đồ mới được, lúc đó Không Gian hệ sẽ trở nên toàn năng.” Mạc Phàm vừa hứng chịu những lưỡi đao gió, vừa thầm nghĩ trong lòng.

Không Gian hệ của Ngả Giang Đồ đã đạt đến mức có thể dùng để tấn công, rút lui, khống chế, hủy diệt, thậm chí còn có thể dịch chuyển tức thời, những người khác muốn so cũng không thể bì được, một hệ của hắn có thể cân cả vài người có hai ba hệ. Mạc Phàm dù có nhiều hệ, nhưng nếu không đưa Không Gian hệ lên đến trình độ đó thì nó cũng chỉ có tác dụng hỗ trợ mà thôi.

Nghĩ đến đây, Mạc Phàm càng không cam tâm để mất thành quả mà mình đã vất vả kiếm được.

Tất cả bọn họ đều là cướp, suy nghĩ này của Mạc Phàm không sai, chỉ đơn giản là phe bên kia đông hơn mà thôi.

“Mọi người có để ý không, trên người cậu ta không có loại hỏa diễm mạnh mẽ kia.” Angelo lên tiếng.

Trận đấu giữa đội tuyển Trung Quốc và đội tuyển Tây Ban Nha ai cũng đã xem, Angelo và Yake đều nhớ Mạc Phàm sở hữu thực lực cực kỳ mạnh mẽ. Bọn họ nhớ rằng Mạc Phàm còn có thể điều khiển được Kiếp Viêm, sức khống chế đó đã gần tiếp cận Siêu Giai.

Nhưng Mạc Phàm vẫn chưa thi triển nó ra. Dưới tình thế khó khăn này, Mạc Phàm không thể nào giấu bài được nữa, vậy chỉ có thể là hắn không có cách nào thi triển mà thôi.

“Là khế ước thú của cậu ta, một loại khế ước thú tinh linh nguyên tố hiếm thấy có khả năng phụ thể. Khế ước thú đó đang chiến đấu với Mios, thế nên cậu ta không thể hóa thân thành trạng thái Liệt Diễm được.” Yake nói.

Liên quan tới chuyện này, Yake là người chủ tu Triệu Hoán hệ đã đặc biệt hỏi giáo viên của mình, cho nên nhóm của hắn phải đề phòng Mạc Phàm hóa thân thành trạng thái đó, nhưng bây giờ thì không cần thiết nữa.

“Vậy là cậu ta chủ tu Hỏa hệ, thứ tu là Triệu Hoán hệ, lại có cả Không Gian hệ, nhưng tại sao cậu ta còn dùng được năng lực của Ám Ảnh hệ?” Angelo thắc mắc.

“Cậu ta là Thiên Sinh Song Hệ, nhiều hơn người khác một hệ.” Steve vừa điều khiển Thiết Thi, vừa nói.

Hiện tại Mạc Phàm như chó cùng rứt giậu, cho dù những người này không ngừng phóng ma pháp, cho dù Mạc Phàm có thể đỡ, có thể chặn, nhưng chờ đến khi Khải Ma Cụ vỡ nát thì hắn cũng sẽ tan biến như hơi nước.

“Thảo nào luôn có cảm giác cậu ta chưa dùng hết kỹ năng...” Yake và Angelo chợt hiểu ra.

Bởi vì một số ma khí cũng có thể thi triển được một vài kỹ năng, cho nên bọn họ mới nghĩ Mạc Phàm thi triển ra các kỹ năng của hệ khác nhờ vào trang bị, lời giải thích này quả là hợp lý.

Thiên Sinh Song Hệ thì đã sao? Cho dù cậu ta lên được Siêu Giai, có bốn hệ, nhưng sáu người ở đây tổng cộng có mười mấy hệ, chẳng lẽ còn không đánh chết nổi tên này sao?

“Khải Ma Cụ của cậu ta sắp biến mất rồi, cái Khải Ma Cụ này đúng là đồ tốt, nếu không thì tôi đã kết liễu cậu ta từ sớm.” Angelo không thể kìm nén được thời khắc chín muồi để báo thù.

Thạch Tâm Tạng giá trị 400-500 triệu, đây là thứ mà không biết bao nhiêu đội ngũ, bao gồm cả đội của Angelo, đã phải cố gắng mới có được, thậm chí đội của hắn còn bị các đội khác truy đuổi vì muốn độc chiếm nó. Vậy mà Mạc Phàm, tên ác ôn vô liêm sỉ đó, nói cướp là cướp, khiến cho Angelo bị đồng đội xa lánh, các quốc gia khác cũng không thèm chứa chấp.

Nhịn nhục lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể trả thù được rồi.

Đối phương đã không còn bất kỳ phòng ngự nào nữa. Angelo với tốc độ nhanh như gió lướt đến chỗ Mạc Phàm đang chật vật chiến đấu với đám Thiết Thi và xác ướp.

Angelo hóa thành một cơn gió, ẩn mình bên trong luồng gió đục ngầu, lặng yên không một tiếng động.

Xác ướp từ dưới đất trồi lên tóm chặt lấy hai chân Mạc Phàm, khiến hắn không thể nhúc nhích, chỉ có thể miễn cưỡng dùng Không Gian hệ tạo thành một bức tường ngăn cản các nguyên tố khác tấn công.

Nhưng Không Gian hệ của Mạc Phàm chỉ ở mức bình thường, cơ bản không chống đỡ nổi mấy kỹ năng. Yake dùng một ma pháp cao giai hủy diệt, phá tan lớp phòng ngự cuối cùng của Mạc Phàm.

“Cho cậu ta một đòn tấn công tâm linh nữa.” Nhìn thấy Angelo đã sẵn sàng tung đòn chí mạng, Yake tàn nhẫn nói: “Hừ, Thiên Sinh Song Hệ? Cuối cùng chẳng phải cũng là một tên phế vật sao.”

Chiêu này của Yake quả thực hoàn hảo. Irene đã ở cách Mạc Phàm quá xa, không thể nào thi triển Tâm Linh Tường để bảo hộ cho hắn được. Mà bọn họ lại vừa phá vỡ hết mọi phòng ngự của Mạc Phàm. Bình thường mà nói, như thế đã là quá sức chịu đựng của Mạc Phàm rồi, vậy mà Yake còn ra lệnh cho người kia thi triển đòn tấn công tâm linh, quả thực là dồn người khác vào chỗ chết.

Ma pháp sư một khi bị tấn công tâm linh thì không thể thi triển bất kỳ ma pháp nào, bản thân sẽ suy yếu đến mức không thể chống đỡ nổi một ma pháp hủy diệt. Cứ nhìn cách Angelo ra tay tàn nhẫn là đủ biết hắn thù oán Mạc Phàm đến mức nào. Cho dù có giết Mạc Phàm thì đó cũng là quyết định của Angelo, trước mặt hắn, Mạc Phàm chỉ như người giấy. Cái gì mà Thiên Sinh Song Hệ, cái gì mà át chủ bài của đội tuyển Trung Quốc, chẳng phải cuối cùng cũng mặc cho người khác chém giết hay sao?

“Vèo!”

Angelo phi thân cực nhanh, ngay khi tàn ảnh quét qua, hắn đã cách Mạc Phàm không đến nửa mét, khóe miệng nở một nụ cười tàn nhẫn.

“Cái mạng nhỏ của cậu tôi có thể giữ lại, nhưng con đường ma pháp của cậu thì phải dừng ở đây rồi.” Giọng của Angelo truyền tới, mặt dây chuyền gió trong tay hắn phát ra một thứ ánh sáng màu xanh lam khó có thể nhận thấy.

Màu lam là màu của linh hồn, thứ mà Angelo thi triển không phải ma pháp Phong hệ, mà là một Trảm Ma Cụ.

Đó là loại ma cụ tấn công trực tiếp vào tinh thần và linh hồn của con người, một khi bị thương thì khó có thể chữa trị được. Luồng gió đục ngầu bay quanh cũng chỉ là do Angelo tạo ra để che mắt người khác, một đòn này không tạo nên bao nhiêu thương tổn cho thể xác Mạc Phàm, nhưng với linh hồn thì...

Angelo đã sớm chuẩn bị, những gì mà mắt ưng của đội trưởng nhìn được cũng chỉ là ma pháp Phong hệ, trong khi những người khác cũng đang tập trung tấn công. Khi có ai nghi vấn, hắn chỉ cần nói rằng mình chỉ tấn công bằng Phong hệ, còn ai đã làm Mạc Phàm hồn bay phách tán thì không biết, trong một cuộc hỗn chiến như thế này thì ai mà điều tra ra được.

“Hù hù hù!” Gió rít lên đục ngầu, Mạc Phàm có chút không chịu nổi.

Mạc Phàm quay đầu lại thì thấy một cây chùy gió đang bay tới, cảm nhận được sự điên cuồng trả thù của Angelo.

Mạc Phàm dùng Không Gian hệ tạo ra một bức tường, bức tường này rất yếu, nhưng có thể kéo dài được một chút thời gian.

“Tao cướp đồ của mày, mày cũng có thể đến cướp lại, đây chỉ là tranh tài. Mày chắc chắn muốn trả thù tao một cách độc ác như vậy ư?” Ánh mắt Mạc Phàm nghiêm nghị nhìn Angelo.

Bức tường không gian đã bị chùy gió đánh vỡ rồi tan biến.

“Cậu đang nói gì thế, cùng lắm tôi chỉ giáo huấn cậu một trận mà thôi.” Angelo bình tĩnh nói, vẻ mặt tự nhiên, nhưng trong mắt đã lộ ra dã tâm nham hiểm.

Mạc Phàm thấy trong chùy gió có thứ gây sát thương lên linh hồn, khuôn mặt vốn chưa biểu lộ bao nhiêu tức giận bỗng trở nên rắn rỏi, lạnh lùng như một tảng băng.

Mạc Phàm vốn nghĩ những người này sẽ đánh mình đến mức dù có Trị Dũ hệ mạnh mẽ đến đâu cũng phải mất mấy tháng nằm viện, không thể tham gia phần thi sau. Dù sao cướp là cướp, có người mang hận là chuyện thường tình, nhưng tên Angelo này ra tay ác độc như vậy lại làm cho Mạc Phàm bật cười.

Xem ra những người này đã có kinh nghiệm làm những việc này mà vẫn tỏ ra là người đàng hoàng, nếu không làm sao có thể bình tĩnh như thế, suy nghĩ lão luyện đến mức còn tính cả đường lui.

“Lúc đầu tao chỉ tính giáo huấn mày một trận, nhưng giờ tao nghĩ lại rồi.” Giọng nói Mạc Phàm vang lên ầm ầm.

Angelo sửng sốt, rõ ràng đối phương đã đến tình cảnh chó cùng rứt giậu, vì sao giọng nói vẫn tỏ ra uy nghiêm đến thế, vì sao khí thế của cậu ta lại đột ngột tăng lên?

Angelo cũng không vì thế mà dừng tay. Ai làm cho mình cảm thấy không thoải mái, thì mình sẽ hoàn trả người đó gấp trăm lần. Loại thiên tài như cậu ta, mình diệt không được mười thì cũng được tám, nhưng nào có ai làm gì được mình.

“Sai lầm lớn nhất của cậu là chọc đến tôi đấy, là Angelo này đây!” Angelo mang theo sát khí nhắm vào linh hồn, không một chút do dự hay run rẩy.

“Mày cũng không nên đụng tới tao.” Mạc Phàm lạnh lùng nói, rồi gằn lên mấy chữ sau: “Thương! Lôi! Trảo!”

Lôi điện đột ngột xuất hiện không một lời báo trước. Hoang Lôi Lĩnh Vực bá đạo lập tức thể hiện hết sức mạnh ngay trong lĩnh vực của Mục Ninh Tuyết. Trong đám mây đen, một con rồng sấm đang cuộn mình bay lượn, hùng vĩ và mang theo hơi thở của tử vong.

Một luồng phích lịch từ dưới chân Angelo phóng thẳng lên trời, lôi điện kết hợp với ý niệm của Mạc Phàm đánh bay Angelo lên không trung.

Angelo hoàn toàn không có phòng bị, ý nghĩ trả thù đã làm lu mờ đôi mắt hắn, không hề để ý đến mặt dây chuyền trước cổ Mạc Phàm đang lóe sáng.

Angelo bay vút lên trời cao mấy chục mét. Giữa những đám mây thấp, một móng vuốt khổng lồ màu đen được tạo thành từ những tia sét đen kịt xuất hiện, và ngay lúc Angelo đang ở vị trí cao nhất, nó hung hãn vồ tới.

Uy lực của Lôi Trảo cực kỳ chấn động, giống như một con ác quỷ vô tình. Uy lực của Hoang Lôi mạnh gần gấp sáu lần, biến bầu trời thành một địa ngục sấm sét, không ngừng đuổi theo xé xác kẻ sống.

Vozer dẫn ta về nguồn ✿

Đề xuất Ngôn Tình: Tận Thế Nhạc Viên
BÌNH LUẬN