Chương 1124: Chướng Khí Hồ Cốc

Mạc Phàm nhìn Mục Ninh Tuyết, Mục Ninh Tuyết lại nhìn sang Irene. Irene suy nghĩ một lúc rồi mới chậm rãi đáp: "Chuyện này tôi có nghe nói qua, nhưng không thể xác định là thật hay giả."

"Khà khà, xem ra mấy người là kiểu học viên ngoan ngoãn nhỉ. Thực tế thì trước khi Giải đấu Đoạt Bảo bắt đầu, tất cả học viên đều đã dựa vào thế lực và mạng lưới tình báo của mình để thu thập thông tin về các báu vật rồi. Chỉ cần nắm được chút manh mối là có cơ hội tìm đến nó trước tiên. Sau khi vào cuộc, những người này sẽ bỏ qua các bảo vật khác, trong mắt chỉ có duy nhất mục tiêu đó thôi." Tony nói.

"Chẳng lẽ báu vật này cũng đang bị người khác nhắm tới à?" Mạc Phàm hỏi.

"Đó là điều tất nhiên." Tony cười hì hì, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Mục Ninh Tuyết và Irene, ánh lên vẻ thèm thuồng.

"Nói như vậy thì cậu biết nó nằm ở đâu à?" Mạc Phàm hỏi dồn.

"Tôi cũng chỉ biết sơ sơ thôi, lúc chữa trị cho đám người kia tôi đã nghe lén được. Bọn họ cũng không biết tôi còn là một pháp sư Âm hệ." Gã béo Tony cười nói.

Mạc Phàm nhìn tên mập này, hầu hết học viên đội Thụy Điển đều khôi ngô tuấn tú, không hiểu sao lại lòi ra một gã Tony tham tiền đến thế, cái điệu cười của hắn chỉ khiến người ta muốn đấm cho một trận.

"Vậy cậu nói thử xem..." Mạc Phàm nói.

"Ai cũng muốn hưởng lợi, dù sao đây cũng là việc làm ăn ngoài luồng. Thế nên tôi đang nghĩ, nếu mấy người đồng ý giúp tôi lấy được báu vật cao cấp nhất đó, tôi cũng sẽ chia cho mấy người một ít đồ tốt. Đương nhiên, đã là một đội thì tôi sẽ chữa trị miễn phí." Tony cười nói.

"Vậy dự định phân chia thế nào?" Mạc Phàm quan tâm nhất vấn đề này.

"Tôi năm phần, còn lại mấy người tự chia." Tony nói.

"Vậy thì chúng ta về thôi." Bàn tay còn lại của Mạc Phàm bùng lên một ngọn lửa, phe phẩy ngay trước mặt gã béo Tony.

"Ấy, sao cậu cứ thích động tay động chân thế, không hài lòng thì chúng ta có thể thương lượng lại mà..." Tony không muốn bị Mạc Phàm ép đến mức phải dùng cả quyển trục không gian, mà làm vậy thì cũng chẳng được bao nhiêu tiền.

"Cậu gia nhập đội chúng tôi, tổng cộng bốn người, lấy được báu vật nào thì chia đều sẽ dễ hơn." Mạc Phàm nói thẳng.

"Huynh đệ Mạc Phàm, chẳng lẽ cậu không biết phí tình báo là..." Thôi được, thôi được, cứ theo lời cậu đi. Nhưng các cậu phải dốc toàn lực đấy nhé. Báu vật lớn nhất do Liên Minh Thợ Săn sắp đặt, nếu chúng ta không đồng tâm hiệp lực thì khó mà lấy được, huống chi đối thủ cạnh tranh toàn là mấy đội quái vật, cứ hở ra là đánh nhau đến chết." Tony vội nói.

"Nói sớm thế có phải chúng ta đã không lãng phí thời gian ở đây rồi không." Mạc Phàm thu nắm đấm lại, sau đó nhìn Irene: "Cô lập một giao ước với tên này đi, để tránh hắn giở trò."

Irene gật đầu, không thể loại trừ khả năng gã béo gian trá này có tính toán khác, vì vậy phải dùng Tâm Linh Chi Ước để trói buộc hắn.

Tâm Linh Chi Ước thực ra rất đơn giản, pháp sư Tâm Linh hệ sẽ gieo một ma pháp tâm linh tiềm ẩn vào đối phương khi họ không phòng bị, ma pháp này chỉ kích hoạt khi bên kia vi phạm điều ước. Tâm Linh Chi Ước của Irene là một loại ma pháp cổ xưa do Hội Ma Pháp Anh quốc sáng tạo, không phải pháp sư Tâm Linh hệ nào cũng sử dụng được.

"Nếu cậu dám lừa dối chúng tôi hoặc làm bất cứ điều gì trái với thỏa thuận của đội, khế ước này sẽ giúp tôi cảm nhận được linh hồn của cậu. Vì thế, dù cậu có trốn đi đâu cũng không thoát được đâu." Irene đặc biệt cảnh báo Tony một câu.

"Mấy người đừng có trông mặt mà bắt hình dong nhé, tôi thật lòng muốn mời mấy người hợp tác làm ăn, và tôi cũng hiểu tinh thần đồng đội cơ bản, tuyệt đối không vi phạm."

...

Tony gia nhập đội đã giải quyết được vấn đề cấp bách của cả ba người.

Nhìn gã béo Tony có vẻ không đáng tin nhưng tay nghề chữa trị lại vô cùng xuất sắc, cánh tay tưởng chừng sắp phế của Mạc Phàm đã nhanh chóng hồi phục.

Vết thương của Mục Ninh Tuyết và Irene cũng được chữa lành, chẳng bao lâu sau, cả ba đã lấy lại trạng thái tốt nhất. Còn về phần ma năng đã hao tổn thì chỉ có thể dựa vào thời gian để hồi phục.

Tony chủ tu là Hệ Trì Dũ, thứ tu là Hệ Âm, phụ tu là Hệ Độc, chính vì vậy hắn mới nghe lén được thông tin của những người kia, bao gồm cả tin tức về báu vật nọ.

"Tôi nghe bọn họ nói là ở một cái hồ trong cốc, nhưng đáng tiếc là tôi cũng không biết chính xác nó ở đâu." Tony nói.

"Cô có thể tìm được chỗ đó không, Irene?" Mục Ninh Tuyết hỏi.

"Cần một chút thời gian. Mọi người cứ minh tu để hồi phục ma năng đi, để tôi tìm nơi mà Tony nói đến." Irene nói.

Lần này, Irene không dùng Đồng Tử Ưng để tìm kiếm thông tin nữa, mà trực tiếp sử dụng Nhiếp Hồn Khống Tâm, biến tất cả Đồng Tử Ưng thành đôi mắt của mình, để chúng bay về các hướng khác nhau, giúp cô quan sát được nhiều hình ảnh cùng lúc.

Mạc Phàm nhìn vào đôi mắt của Irene, thấy vô số hình ảnh lướt qua rất nhanh, dường như là những khung cảnh hoàn toàn khác nhau, giống như những thước phim đang tua nhanh vậy.

Đây là lần đầu tiên Mạc Phàm được tận mắt chứng kiến có người sử dụng ma pháp tâm linh như thế này. Kỹ năng này quả thực rất hữu dụng, có thể dùng để trinh sát yêu ma trong một phạm vi cực lớn.

Irene điều khiển mười hai con Đồng Tử Ưng, việc này đòi hỏi cô phải tập trung tinh thần cao độ để liên tục xử lý những hình ảnh mà chúng truyền về.

...

Không biết qua bao lâu, khi ma năng của Mạc Phàm hồi phục được hơn một nửa thì nghe thấy tiếng Irene gọi mọi người.

Gã béo Tony đang ngủ gà ngủ gật, dụi dụi mắt hỏi: "Đại công tước Irene, cô tìm được hồ cốc kia rồi sao?"

"Tôi đã tìm rất nhiều nơi, cảm thấy nơi phù hợp nhất chỉ có thể là khu vực cuối dãy núi kia. Nơi đó có thung lũng trải dài, khe núi, lòng chảo và các địa hình tương tự, nhưng không hề có nước, chẳng liên quan gì đến hồ cả. Tuy nhiên, bên trên lại tỏa ra một lớp chướng khí màu đen. Khi tôi cho một con Đồng Tử Ưng bay qua đó, nó đã chết ngay lập tức... Tôi cũng không chắc đây có phải nơi chúng ta cần tìm không." Irene nói.

"Cô nói vậy làm tôi nhớ ra, đám người kia có nhắc đến việc phải tìm một lối vào an toàn, nói rằng phía trên là một lớp bình phong độc khí, còn báu vật thì nằm ở bên dưới... Chắc chắn là chỗ đó rồi!" Tony nói.

"Cậu chắc chứ?" Mạc Phàm hỏi.

"Chắc chắn! Lúc đầu nghe họ nói tôi cũng thấy kỳ lạ, họ miêu tả nơi đó không giống một cái hồ. Nếu là hồ thì phải có nước, nhưng họ không hề nhắc đến nước, ngược lại còn nói về lớp bình phong độc khí kia. Vừa nghe tôi đã cho rằng nó dùng để ngăn cản người khác tiến vào hồ cốc, nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại thì chắc chắn là nơi đó rồi." Tony khẳng định.

"Nơi đó cách đây một khoảng, thời gian của chúng ta không còn nhiều, chúng ta đi thôi." Irene nói.

"Được."

...

Việc này không thể chậm trễ, bốn người lập tức bay nhanh về phía hồ cốc mà Irene đã tìm ra.

Những dãy núi trông không rộng lớn nhưng thực chất là một không gian bị nén lại. Sau khi vượt qua hết dãy núi, cuối cùng mọi người cũng phát hiện một vùng đất trũng rộng lớn dưới chân núi, được bao phủ bởi một lớp khí đen nồng đậm đang cuồn cuộn. Nhìn từ xa, nó trông như một hồ nước màu đen thực sự.

Toàn bộ hồ khí đen này không phải là một vùng đất bằng phẳng, mà có những lưu vực thung lũng, những khe nứt trên mặt đất, và một vài đỉnh núi chia cắt nó thành nhiều phần, tạo thành những hồ lớn nối với hồ nhỏ, hồ nhỏ lại chảy xuống qua các khe núi và con sông dài. Toàn bộ vùng núi trũng này là một cụm hồ cạn không có nước. Quan sát từ trên cao xuống, chỉ thấy đá tảng lởm chởm.

"Địa hình phức tạp thật, tìm báu vật ở một nơi như thế này chẳng khác nào mò kim đáy bể." Mạc Phàm phóng tầm mắt nhìn quanh, cảm thấy thật rối rắm.

"Người của Liên Minh Thợ Săn sẽ không đưa ra một đề bài không thể giải quyết đâu. Tôi nghĩ chắc chắn phải có gợi ý gì đó. Vấn đề là với lớp độc khí dày đặc phía trên, chúng ta làm sao xuống được?" Irene nói.

"Khà khà, mấy người đừng quên tôi tu hệ gì nhé. Chút độc này trước mặt tôi chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ." Tony cười đắc ý.

Tony tìm một chỗ tương đối bằng phẳng. Toàn bộ sườn núi có độ dốc khoảng 50 độ, đi xuống thêm một chút nữa là chạm tới lớp độc khí. Kỳ lạ là lớp khí độc này lại lơ lửng ở một độ cao nhất định, trông như một mặt phẳng màu đen.

Rõ ràng, thung lũng hồ cốc bên dưới lớp khí độc này chính là nơi họ cần đến.

"Đến đây, tôi sẽ mở ra một khe hở, có thể duy trì được khoảng mười mấy giây, mọi người cùng nhau nhảy xuống nhé." Tony nói xong liền lập tức hành động.

Bốn người nhanh chóng nhảy xuống. Điều khiến mọi người bất ngờ nhất chính là không gian bên dưới lớp độc khí còn rộng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của họ.

Lớp độc khí chỉ dày khoảng 2 đến 3 mét, nhưng họ vẫn tiếp tục rơi xuống thêm chừng 70 đến 80 mét nữa mới chạm tới đáy.

Trong lúc rơi xuống, Mạc Phàm vẫn ngẩng đầu nhìn lớp độc khí phía trên, một cảm giác sợ hãi âm thầm dâng lên trong lòng. Cảm giác này giống như đang rơi vào một nơi tăm tối không có ánh mặt trời, tựa như đáy biển sâu thẳm, một cú rơi vô tận vào cái lạnh lẽo và bóng tối bao trùm.

Đề xuất Huyền Huyễn: Hủ Bại Thế Giới
BÌNH LUẬN