Chương 1132: Cái Chết Của Ứng Cử Viên
Trên đình bay ở phía nam, An Đức khoác trên mình một chiếc váy ngủ mỏng manh. Dung mạo của người phụ nữ quyền lực này chỉ ở mức bình thường, nhưng lại toát ra một khí chất kiêu ngạo. Gió đêm thổi qua, chiếc váy ngủ mỏng manh ép sát vào thân thể ngọc ngà của nàng.
An Đức đi chân trần, phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn thành Athens lấp loáng ánh đèn.
Bao nhiêu năm qua, An Đức thích nhất là đứng ở nơi cao để nhìn ngắm cảnh đêm của thành thị phồn hoa, thích nghe những người qua lại dưới phố náo nhiệt, thành kính nhắc đến tên mình.
Nhưng hôm nay, An Đức không còn tâm trạng để thưởng thức như mọi khi.
"Kết quả này nằm ngoài dự liệu của chúng ta," Mai Nhược Lạp đứng bên bồn hoa chạm khắc, ảm đạm nói.
"Đây là một cuộc bầu cử còn nghiêm túc hơn cả bầu tổng thống, làm sao có thể thuận buồm xuôi gió được? Không thể có chuyện cả bốn vị Thánh Nữ đều là người của chúng ta," An Đức bình tĩnh đáp.
"Cứ như thể cô không hề bận tâm việc Asha Corea đột nhiên nhảy ra phá rối, cũng chẳng thèm để ý xem ai là người đứng sau lưng Diệp Tâm Hạ vậy?" Mai Nhược Lạp nói.
"Ta có một dự cảm," An Đức bước xuống bệ đá trắng nơi bồ câu thường hay đậu, không tiếp tục chủ đề vừa rồi mà đột ngột chuyển hướng: "Ta vốn cho rằng kẻ địch lớn nhất là Pannija."
"Cô không lo lắng về Asha Corea sao?" Mai Nhược Lạp hỏi.
An Đức lắc đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Điều đáng sợ là ta đến giờ vẫn không biết đối thủ là ai."
"Có lẽ là cô lo lắng quá rồi. Chỉ cần chúng ta vượt qua được giai đoạn này thì không cần phải lo nữa. Năm đó khi tôi hỗ trợ Zoe Yarn, cô ấy cũng lo lắng, bất an như cô vậy, luôn kể cho tôi nghe về anh trai của cô ấy, nhưng cuối cùng thì cô ấy vẫn là chính mình, có đúng không nào?" Mai Nhược Lạp nói.
Hai người đang nói chuyện thì Cổ Lan vội vã chạy tới, đuổi hết những nữ hầu khác đi rồi bước đến chỗ Mai Nhược Lạp và An Đức với vẻ mặt kinh hãi.
"Essen Del... bị bắt rồi!" Cổ Lan thốt ra những lời này mà ngay cả chính bản thân cũng không thể tin nổi.
"Đây chính là dự cảm mà ta nói," An Đức nói.
Mai Nhược Lạp nghe xong thì sững người, đến cả cây gậy của đại hiền giả cũng không nắm chắc nổi, rơi xuống nền đá.
"Vậy chúng ta..."
"Chúng ta đã thua rồi," An Đức nói.
"Sao có thể như vậy được, rõ ràng chúng ta sắp thống trị nơi này rồi mà!" Mai Nhược Lạp hồn bay phách tán, trông như già đi mấy tuổi.
"Điều nực cười là, ta đến giờ vẫn không biết đối thủ là ai..." An Đức tự giễu, ánh mắt nhìn thành Athens lần cuối, rồi cởi bỏ bộ quần áo trên người và bước dần ra phía ngoài đình.
Bên dưới đình là vách núi của Thần Sơn, dưới chân núi là thềm đá vạn người.
Cổ Lan ở một bên còn định hỏi nên làm gì tiếp theo thì đã thấy An Đức đi về phía trước. Ánh trăng chiếu rọi lên thân thể trần trụi của nàng, tựa như một pho tượng bằng ngọc thạch trắng muốt, vừa lộng lẫy vừa quyến rũ.
An Đức vừa đến sát mép, bước thêm một bước nữa, thân thể đột nhiên lao xuống. Thấy cảnh tượng đó, Cổ Lan lập tức hét lên thất thanh.
Không một chút phòng ngự, cũng không sử dụng bất kỳ ma pháp nào, nàng cứ thế rơi thẳng xuống với tốc độ kinh người.
...
Cách đó không tới 100 mét là cửa sổ phòng của Tâm Hạ. Tâm Hạ đang ngồi trò chuyện phiếm với Asha Corea, nghe thấy tiếng rơi, cô mới nhìn về phía vách núi xa xa.
"Hình như có người rơi xuống thì phải," Tâm Hạ không chắc chắn lắm, chỉ tay ra bên ngoài.
"Cô là ứng cử viên, nơi cô ở làm gì còn ai khác nữa chứ?" Asha Corea không quay đầu lại, trên khuôn mặt nở một nụ cười dịu dàng.
"Đó là người thật sao?" Hai tay Tâm Hạ nắm chặt xe lăn, muốn đi ra ngoài.
Thần Sơn rất cao, rơi xuống cũng mất một khoảng thời gian, nếu Tâm Hạ có thể qua đó thì có lẽ sẽ cứu được.
"Nếu đêm nay cô không để cho bà ta được chết, bà ta sẽ oán hận cô cả đời," Asha Corea nói.
"Người đó là An Đức?" Tâm Hạ hỏi.
"Đúng vậy, bà ta cứ nghĩ mình là một người phụ nữ thông minh. Tuy nhiên, bà ta xứng đáng với kết cục đó," Asha Corea nói.
"Tôi muốn rời khỏi nơi này," Tâm Hạ nói một cách chắc chắn.
Thực ra, ngay từ ngày Điện Mẫu chọn mình làm ứng cử viên, Tâm Hạ đã muốn rời đi rồi. Tâm Hạ vốn là người ngoài đến Thần miếu Parthenon, lại bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu của những ứng cử viên cho vị trí Thần Nữ.
"Từ ngày đầu tiên bước vào học viện của Thần miếu Parthenon, cô đã phải đi trên con đường màu xanh lá cây dẫn đến Điện Thần Nữ, có phải không?" Asha Corea nói.
"Tôi muốn rời khỏi nơi này."
"Những lời này của cô là thật sao?" Asha Corea cười, không đợi Tâm Hạ trả lời lại, nói tiếp: "Ta cứ ngỡ cô đã trưởng thành lắm rồi, không ngờ vẫn còn non nớt như vậy. Hy vọng sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng."
......
Venice
Lại một thông tin gây chấn động thế giới truyền đến Venice, càng làm cho mọi người ở đây bàn tán sôi nổi.
Mạc Phàm vừa kết thúc bế quan tu luyện thì cảm nhận được mọi người đang xôn xao về một sự kiện chấn động: Thánh Nữ An Đức qua đời vì bạo bệnh.
Mạc Phàm cũng đã nghe qua cái tên An Đức. Một là vì ở châu Âu, người ta vô cùng sùng đạo, họ coi Thần miếu Parthenon là nơi linh thiêng nhất, coi Thần Nữ là người phát ngôn của các vị thần, giống như Giáo hoàng vậy. Hai là do nghe Tâm Hạ kể.
Thần Nữ ở đây không chỉ dựa vào tín ngưỡng và thuyết giáo, mà còn nắm giữ Thần thuật Phục Sinh. Mạc Phàm nhớ mang máng về cái chết của hai người, và mọi người đều bảo hắn hãy đi tìm Thần Nữ của Thần miếu Parthenon.
Lúc Hứa Chiều Đình bị biến thành Nguyền Chú Súc Yêu, Mạc Phàm từng gọi điện hỏi cô Đường Nguyệt về cách cứu chữa, và câu trả lời duy nhất là Thần miếu Parthenon.
Anh hùng Vương Tiểu Quân trong trận dịch bệnh ở Hàng Châu bị đoạt mất hồn phách, cách duy nhất để cậu bé tỉnh lại cũng chỉ có Thần thuật Phục Sinh của Thần miếu Parthenon.
Cái chết chính là cái chết, đó là thứ duy nhất mà con người không thể ngăn cản. Nỗi đau đớn và tuyệt vọng khi mất đi người thân có thể xóa nhòa đi ý nghĩa của cuộc sống.
Bởi vậy, ý nghĩa của Thần thuật Phục Sinh vượt lên trên tất cả mọi thứ.
Điện chủ Khẳng Đế khẳng định Thánh Nữ An Đức qua đời là do bệnh di truyền. An Đức vốn muốn cống hiến cuộc sống ngắn ngủi của mình cho người dân trên toàn thế giới, đã vì họ làm rất nhiều việc. Các vị thần đều cảm thấy thương xót cho cô ấy, nên mới để cô ấy tới thiên đường. Thánh Nữ An Đức không rời xa chúng ta, mà đến gần với thần hơn, không cần truyền đạt ý chí, không cần lắng nghe và cầu nguyện, Thánh Nữ An Đức ở bên cạnh thần linh cầu phúc cho chúng ta.
Thánh Nữ An Đức qua đời, cả thế giới âm thầm thương tiếc. Chỉ có một số người ở Thánh Tài Viện nghi ngờ rằng Thánh Nữ An Đức sợ tội nên tự sát, vì những tội ác trước đây của Essen Del cũng có quan hệ mật thiết với nàng.
Không ai được phép xem thi thể của Thánh Nữ An Đức. Điện chủ Khẳng Đế cũng mang tâm tình của một người cha, làm vậy cũng là điều dễ hiểu. Thánh Nữ An Đức là một ứng cử viên sáng giá, cô ấy đã vì Hy Lạp, châu Âu cùng các lục địa mà cống hiến rất nhiều.
Tin tức này tràn ngập mọi bản tin, mặt báo. Mạc Phàm mở điện thoại ra cũng thấy toàn những việc liên quan tới An Đức. Mọi người bàn tán xôn xao, nhưng Mạc Phàm vốn không quan tâm đến chính trị hay những sự kiện lớn của Thần miếu. An Đức chết thì cũng đã chết rồi, Mạc Phàm cảm thấy chẳng cần phải làm rùm beng lên như thế.
Ngược lại, việc lão già tên Essen Del, kẻ từng bí mật nói chuyện với Bàng Lai, bị bắt và xử tử lại khiến Mạc Phàm cảm thấy khó hiểu.
Người có thực lực đánh bại được Essen Del chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà Essen Del còn là pháp sư Hệ Ám Ảnh, được xưng là Hắc Ám Chi Tôn, không có lý do gì lại dễ dàng bị tóm gọn như vậy.
"Sao tớ thấy cậu có vẻ không quan tâm đến việc Thánh Nữ An Đức chết vậy? Để tớ nói cho cậu nghe, tớ có người trong cuộc kể rằng An Đức tự tử đấy, đến cả quần áo cũng không mặc, nhảy từ chỗ cao nhất của Thần Sơn xuống, không có bất kỳ phòng hộ nào, ngã nát bét trên thềm đá, máu thịt be bét luôn, chậc chậc chậc... một ứng cử viên dáng người đẹp như thế mà lại biến thành bộ dạng đó, chắc mẩm một người trong sáng như tiên nữ vậy mà còn chưa biết mùi đàn ông là gì..." Triệu Mãn Duyên vừa nói vừa thở dài một tiếng.
Triệu Mãn Duyên là người có địa vị cao, biết được nhiều tin tức nội bộ cũng chẳng có gì lạ.
"Cô ta chết, kéo theo cả chuyện của Essen Del. Haizz, ai rảnh mà quan tâm là tự sát hay bệnh thật, mẹ nó chứ, tớ chỉ muốn biết tại sao một lão tổ tông của Hệ Ám Ảnh lại có thể ngu đến mức bị tóm gọn như vậy chứ!" Mạc Phàm nói.
"Cậu thật sự muốn biết à?" Triệu Mãn Duyên thần bí nói.
"Nói nhảm, tớ đây là người tôn sùng ma pháp, là sức mạnh chứ không phải mấy trò tranh giành quyền lực," Mạc Phàm đáp.
Chuyện của An Đức, dùng mông để nghĩ cũng biết là do tranh giành quyền lực thất bại, chết trước lúc bình minh, còn có liên quan đến những mối quan hệ phức tạp nào không thì Mạc Phàm không muốn biết, cũng chẳng quan tâm.
"Tớ nói cho cậu nghe, còn có đồ tốt cho cậu xem, một đoạn video ngắn về lúc bắt và giết Essen Del, cậu có muốn xem không? Đây là hàng cấm đấy, Thánh Tài Viện đã thông báo, bất cứ ai chia sẻ đoạn phim này đều bị xử tội tương tự. Cậu chắc chắn muốn xem chứ?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Nguồn có sạch không đấy?" Mạc Phàm nhíu mày.
"Tất nhiên là sạch rồi."
"Vậy thì mở xem đi."
.....
Cũng không biết Triệu Mãn Duyên lấy đoạn video bị cấm này từ đâu, bởi vì bất luận ma pháp gì cần đến tinh đồ, tinh cung, hầu hết điện thoại hay máy ảnh đều không thể sử dụng được. Vì thế trong Giải đấu các Học viện, người ta cần dùng đến Đồng Tử Ưng để ghi hình, sau đó xử lý qua ma pháp mới có thể phát lên những màn hình lớn. Còn điện thoại thì chỉ hiện một màu trắng xóa.
Cho nên, video này của Triệu Mãn Duyên 100% đã được quay lại bằng đồ chuyên dụng của quân đội, một khi bị phát hiện thì Thánh Tài Viện sẽ xử lý không thương tiếc.
"Trông như do người của Thánh Tài Viện quay lén, góc quay này không thấy được mặt Essen Del," Mạc Phàm nhìn chằm chằm vào đoạn video bị nhiễu, lẩm bẩm.
Mạc Phàm khá tò mò về thực lực của pháp sư đã ra tay với Essen Del. Phải biết rằng, Bàng Lai đã là một pháp sư cực mạnh ở Trung Quốc nhưng vẫn không phải là đối thủ của Essen Del. Có thể thấy, trận chiến mà Thánh Tài Viện dùng để bắt Essen Del chắc chắn kinh thiên động địa.
Đề xuất Huyền Huyễn: Kiếm Động Cửu Thiên