Chương 1131: Hắn đã khinh bạc ta
Cuộc thi đoạt bảo bước vào giai đoạn thống kê và xếp hạng, Mạc Phàm cũng bắt đầu bế quan tu luyện.
Sau khi vòng thi thứ hai kết thúc, vòng chung kết sẽ chính thức bắt đầu. Phần thi này tuy đơn giản nhưng lại vô cùng khốc liệt: các học viên sẽ trực tiếp đối đầu với nhau, và ba người chiến thắng cuối cùng sẽ nhận được phần thưởng cực kỳ hậu hĩnh.
Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết thu được khối tài nguyên trị giá 2 tỷ, con số này đã ngang ngửa với tổng tài sản mà một đội năm sáu người kiếm được. Đó là còn chưa tính đến món báu vật mà Mạc Phàm mang về, nếu gộp cả vào thì số tài sản của hai người họ có thể sánh ngang với cả một đội tuyển quốc gia. Dù sao, không phải học viên quốc gia nào cũng có được cơ duyên và thực lực mạnh mẽ như vậy.
Nguồn tài nguyên khổng lồ mà cả hai mang về đã giúp đội tuyển Trung Quốc vươn lên vị trí thứ ba, chỉ xếp sau Anh và Đức.
Đội tuyển Mỹ, vốn được đồn thổi là có thực lực mạnh nhất, lại chỉ xếp ở vị trí thứ tư. Không biết có phải vì Ác Khắc không thu hoạch được gì nên đã kéo thành tích của cả đội đi xuống hay không.
Món báu vật thật sự được cất giấu cuối cùng cũng không có học viên nào tìm ra được. Đối với mỗi quốc gia, đây cũng có thể xem là một tin tốt.
Báu vật được cất giấu có giá trị cực cao, nếu là loại có thể tăng cường thực lực thì sẽ ảnh hưởng lớn đến cán cân thắng thua ở vòng đấu sau. Nhiều quốc gia đã từng tiếc nuối vì không giành được nó, nhưng khi cuộc thi kết thúc và hay tin không một ai tìm thấy, họ lại thở phào nhẹ nhõm.
May mắn là không ai giành được món hời béo bở này, và cũng chẳng ai ngờ rằng một học viên nào đó của đội tuyển Trung Quốc đã lấy được báu vật từ 32 năm về trước, một thứ có giá trị vô cùng to lớn.
Trong cuộc thi đoạt bảo lần này, cả Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết đều đã thể hiện thực lực đáng kinh ngạc của mình. Việc ba người đánh bại một đội hình mười hai người đã khiến khán giả toàn cầu phải há hốc mồm kinh ngạc, đồng thời cũng làm cho các đội tuyển quốc gia khác phải căng thẳng tột độ. Nào ai ngờ được lần này đội tuyển Trung Quốc lại xuất hiện hai tuyển thủ có sức mạnh vượt trội đến vậy.
Nhiều người cũng biết rằng Mục Ninh Tuyết và Mạc Phàm đã kiếm được một lượng tài nguyên kếch xù nhờ vào thực lực mạnh mẽ của mình. Trong trận đấu sắp tới, các học viên khác sẽ phải đối mặt với hai con quái vật này.
...
Khi cuộc chiến Học Phủ Chi Tranh đang diễn ra sôi nổi, thu hút sự chú ý của cả thế giới vào các đội tuyển và học viên, thì tại thủ đô Athens của Hy Lạp, một cuộc bầu cử tín ngưỡng cũng đang được tiến hành.
Ngôi vị Thần nữ của Đền Parthenon đã bị bỏ trống quá lâu, khiến ngôi đền mất đi khả năng chữa trị bằng thần lực, danh tiếng cũng bị tổn hại. Vì vậy, Đền Parthenon hy vọng sẽ bồi dưỡng ra một Thần nữ mới, được mọi người yêu mến và tôn trọng, một Thần nữ có thể khiến cả thế giới tự hào về Đền Parthenon.
Cuộc thi đoạt bảo vừa kết thúc cũng là lúc cuộc bầu cử của Đền Parthenon diễn ra.
Cuộc tổng tuyển cử này mới chỉ là vòng đầu tiên, sẽ chọn ra bốn vị Thánh nữ được yêu mến nhất trong số các ứng cử viên. Dù việc bầu cử của Đền Parthenon không được công khai với toàn thế giới, nhưng vẫn có rất nhiều người tìm đến Thần Sơn để chờ đợi kết quả, tin tưởng vững chắc vào người mà mình ủng hộ.
Kết quả bầu cử được công bố vào lúc hoàng hôn. Vị Thánh nữ đầu tiên được xướng tên là An Đức, người thứ hai là Pannija lớn tuổi hơn, người thứ ba là Asha Corea, con gái nuôi của vị Đại Hiền Giả đáng kính nhất thế hệ trước, còn người thứ tư lại là một cái tên khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc: Tâm Hạ.
Thánh nữ An Đức được xem là ứng cử viên có khả năng chiến thắng cao nhất. Bất kể là ở bán cầu Nam hay bán cầu Bắc, tiếng tăm của An Đức vẫn vững chắc không hề suy giảm. Điện Kỵ Sĩ đứng sau lưng An Đức đã chống đỡ cả một bầu trời cho cô, khiến cô như được sinh ra từ mây lành và lớn lên trong ánh sáng thần thánh. Mỗi lời nói, cử chỉ của cô đều toát lên khí chất xứng đáng với ngôi vị Thần nữ.
Có lời đồn rằng Thánh nữ An Đức không hề trong sáng và nhân hậu như vẻ bề ngoài, nhưng một vị Thần nữ cần có là trí tuệ chứ không phải lòng bao dung của một người mẹ. Giống như Thần nữ đời trước - Y Chi Sa, bàn tay bà cũng đã nhuốm đầy máu tươi.
An Đức rất giống Y Chi Sa ở sự khôn ngoan và quyền lực mà cô nắm giữ với Điện Kỵ Sĩ sau lưng. Điều đó cho mọi người thấy rằng cô không phải là một bình hoa di động, mà là người nắm giữ lực lượng vũ trang mạnh nhất trong Đền Parthenon.
Về phần Pannija, cô xuất thân từ một thế gia chữa trị lâu đời. So với sự kiêu ngạo của An Đức, Pannija và thế lực sau lưng cô biết cách lôi kéo đồng minh hơn, sẵn sàng hợp tác với các thế gia khác để họ chìa cành ô liu cho mình tại Đền Parthenon.
Pannija cũng đã làm rất nhiều việc truyền cảm hứng, quỹ từ thiện mang tên cô có quy mô sánh ngang với các tổ chức từ thiện lớn trên thế giới, vì vậy cô rất được lòng dân chúng.
Asha Corea là người được cả Hy Lạp yêu mến từ khi mới sinh ra. Trong mắt người dân Hy Lạp, cô là một thiên thần nhỏ thánh khiết nhất, bởi cô là con gái nuôi của Đại Hiền Giả đời trước – Văn Thái.
Cái tên Văn Thái đã nổi danh khắp thế giới từ 20 năm trước. Ông là người đàn ông duy nhất có thể tự do ra vào Đền Parthenon, cũng là người đàn ông duy nhất đảm nhiệm chức vụ Đại Hiền Giả để phục vụ Thần nữ. Ông là một người sống theo cảm tính, trong mắt người đời, Văn Thái tựa như một Thánh tử giáng trần.
Trên thực tế, người dân Hy Lạp đều gọi Văn Thái là Thánh tử.
Vì vậy, khi Thánh tử Văn Thái qua đời, rất nhiều người đã gửi gắm tình cảm yêu mến và kính trọng đó lên người con gái nuôi của ông là Asha Corea. Người dân Hy Lạp coi Asha Corea như một tinh linh cao quý và thánh thiện, có thể vì cô mà trao đi tất cả.
Có thể nói, cô là người không cần xây dựng hình tượng, không cần bất kỳ hoạt động nào nhưng vẫn sở hữu một lượng tín đồ cuồng nhiệt nhất.
Điều thú vị nhất là Asha Corea không hề tham gia bất cứ buổi học nào dành cho Thần nữ, cũng chẳng bao giờ xuất hiện tại phòng học của Điện Nữ. Thậm chí, cô còn chẳng muốn trở thành ứng cử viên, nhưng mọi người vẫn cứ đẩy cô lên vị trí này. Con gái của Thánh tử Văn Thái quả thực khiến người ta ghen tỵ vô cùng.
Việc Asha Corea được xem như Thánh nữ đã nằm trong dự đoán của mọi người. Nhưng ứng cử viên thứ tư thì lại là một người chẳng có mấy quan hệ với Đền Parthenon.
Ai mà không biết Diệp Tâm Hạ trước đây chỉ là một nữ hầu thực tập, sau đó mới trở thành ứng cử viên cho chức Thần nữ. Dù trong một khoảng thời gian ngắn gần đây, cô đã lập được một số công lao và nhận được sự ủng hộ nhất định, nhưng vẫn còn một chặng đường rất xa mới có thể lọt vào vị trí thứ tư.
Thế nhưng, Tâm Hạ đã được chọn. Kết quả này làm dấy lên những cuộc bàn tán xôn xao. Người này rốt cuộc có bối cảnh lớn đến thế nào, và được ai chống lưng mới có thể trở thành một con ngựa ô gây chấn động cả thế giới như vậy?
...
Bên ngoài bàn tán xôn xao, bên trong Đền Parthenon lại càng dậy sóng. Tâm Hạ ngồi trong phòng mình, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những đóa hoa rực rỡ sắc màu.
Trước đây, Tâm Hạ vẫn thường ngồi ngẩn ngơ nhìn ra khu vườn nhỏ, ngắm những cánh bướm bay lượn và để cho suy nghĩ của mình phiêu du theo chúng.
Nhưng hôm nay, cô không thể nào gạt bỏ được chuyện này ra khỏi đầu.
Việc này quá kỳ lạ.
Trở thành ứng cử viên cho ngôi vị Thần nữ của Đền Parthenon không phải là chuyện đùa, mà nó còn liên quan đến cả thế giới.
Không gì có thể ngăn cản được danh tiếng của các Hiệp hội Ma pháp trên toàn thế giới, nhưng Đền Parthenon thì có thể.
Trong mắt Tâm Hạ, chỉ cần có thể trở thành một thành viên của Đền Parthenon đã là một niềm vui to lớn rồi. Ít nhất, đó là những suy nghĩ ban đầu của cô.
Nhưng mọi việc lại phát triển theo một hướng mà cô không thể ngờ tới, giống như một cô nữ sinh nhỏ bé đang lạc vào một giấc mơ hoang đường.
“Cô đang sợ sao?” Một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến từ bên ngoài cửa sổ.
Tâm Hạ ngẩng đầu, phát hiện một người có vóc dáng xinh đẹp đến nao lòng đang chậm rãi bước đến. Gương mặt cô toát lên vẻ tự tin và thong thả, một khí chất mà Tâm Hạ phải mất rất lâu mới học được.
“Cô là... Asha Corea?” Tâm Hạ hỏi.
Trước giờ Tâm Hạ chỉ nghe tên chứ chưa từng gặp mặt Asha Corea. Cô ấy rất ít khi xuất hiện trong Đền Parthenon, đây là lần đầu tiên Tâm Hạ nhìn thấy cô.
“Ừm, cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Cô đang sợ sao?” Asha Corea đi đến bên giường, nhẹ nhàng cúi xuống, mái tóc mềm mại của cô buông xõa trên bệ cửa sổ.
“Đúng vậy.” Tâm Hạ gật đầu.
Tâm Hạ thật sự đang sợ hãi. Đột nhiên nhận được vinh quang to lớn thế này khiến một học viên nhỏ bé như cô khó lòng chấp nhận nổi. Hơn nữa, cô lại không biết nguyên nhân đằng sau là gì.
Vì sao mình lại được chọn? Rõ ràng đây chỉ là sự cảm kích của Điện Mẫu khi cho mình được theo học, nhưng giờ đây lại trở thành một trong bốn ứng cử viên cho ngôi vị Thần nữ. Nói thẳng ra, Tâm Hạ chỉ còn cách ngôi vị Thần nữ không xa nữa.
Điều này quá khó tin. Đến tận bây giờ, Tâm Hạ vẫn không nghĩ mình có thể leo lên vị trí này. Ở một vị trí cao như vậy khiến cô không biết phải làm gì, lòng dạ khó mà yên ổn được.
“Cô cũng không muốn trở thành Thánh nữ của Đền Parthenon sao, cũng không có hứng thú với ngôi vị Thần nữ?” Asha Corea hỏi một cách nghiêm túc.
Tâm Hạ lắc đầu. Cô muốn học được thần lực chữa trị là thật, nhưng để tiếp nhận một vị trí như thế này thì ngoài sợ hãi ra, cô không còn cảm giác nào khác.
“Tôi... tôi có phải bị xem như một quân cờ không?” Tâm Hạ ngẩng đầu lên, khẽ hỏi.
Asha Corea có chút ngạc nhiên, nhưng rồi cô nở một nụ cười, nói: “Cô thông minh hơn tôi tưởng đấy.”
“Cô là người chơi cờ sao?” Tâm Hạ chất vấn.
“Cô không phải là quân cờ của tôi. Tôi chỉ tiện tay xem qua một chút tư liệu về cô, phát hiện cô có một người anh trai không cùng huyết thống ở Trung Quốc, vừa hay lại là kẻ mà tôi muốn ra tay trừng trị.” Asha Corea chậm rãi trả lời.
“Anh ấy đã chọc giận cô sao?” Tâm Hạ biết Asha Corea đang nói đến Mạc Phàm.
“Hắn đã khinh bạc ta.” Asha Corea nói.
Tâm Hạ khẽ há miệng, nhất thời không biết phải trả lời thế nào. Một mặt, cô kinh ngạc trước sự thẳng thắn của Thánh nữ Asha Corea. Mặt khác, cô vừa sợ hãi vừa thán phục anh trai Mạc Phàm của mình quả là một tên sắc lang to gan lớn mật, đến cả Asha Corea cũng dám động vào chiếm tiện nghi.
Bản thân mình chỉ là một ứng cử viên hữu danh vô thực, còn Asha Corea lại là Thánh nữ thật sự của Đền Parthenon, người có lượng tín đồ ủng hộ đủ để san bằng cả một quốc gia.
Vozer gọi ta về nhà
Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Quân