Chương 1153: Phong Thủy Luân Chuyển

Những cây đại thụ cao lớn hùng vĩ này hẳn là được gieo từ hạt giống yêu ma, nên tốc độ sinh trưởng mới nhanh đến kinh người, phạm vi chiếm đất phát triển cũng cực kỳ rộng lớn.

Giữa khu rừng rậm rạp, tuyển thủ vừa vào sân của đội Hy Lạp có chút mất phương hướng.

Vừa vào sân, gã đã phải né tránh đợt truy cản của các tuyển thủ Anh quốc, vất vả lắm mới chọn được nơi này để chờ đồng đội đến tập hợp.

Cuối cùng mọi người cũng tới... Nghe được âm thanh, gã thở phào một hơi thật dài.

Không mất nhiều thời gian kể từ khi tuyển thủ mới của đội Hy Lạp phát tín hiệu cho đồng đội.

"Đúng vậy, chúng tôi đến để tiễn cậu ra khỏi sân đấu đây." Giọng nói của Mạc Phàm vang lên ngay bên cạnh gã tuyển thủ.

Tuyển thủ đội Hy Lạp này phản ứng cực nhanh, trên người lập tức bao phủ một tầng phòng ngự bằng ánh sáng.

Ánh sáng tỏa ra xung quanh, lúc này mới hiện ra một bóng người đang đứng sau thân cây. Nếu không nghe thấy tiếng, gã tuyển thủ này còn chẳng hề hay biết có người khác ở đây.

"Người Trung Quốc?" Tuyển thủ đội Hy Lạp nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu.

Gặp phải đội Trung Quốc còn thảm hơn cả đội Anh quốc, vấn đề là làm sao bọn họ biết mình ở chỗ này?

"Cậu cho rằng có thể làm gì được tôi, tôi là..."

"Nói nhảm!" Mạc Phàm lười nghe mấy lời câu giờ vớ vẩn, Viêm Kiếm trong tay đã thành hình, chém thẳng một nhát vào lớp phòng ngự ánh sáng của gã kia.

Lớp phòng ngự ánh sáng nứt toác, gã tuyển thủ kia sợ đến trắng mặt, vội dùng lữ ma cụ chạy bán sống bán chết.

Lữ ma cụ của gã này khá cao cấp, hẳn là loại thuộc Không Gian hệ. Mỗi bước chân tuy nhỏ nhưng lại vượt qua một khoảng cách rất xa, trong nháy mắt đã cách hơn trăm mét.

"Không Gian Trọng Lực!"

Một giọng nói trang nghiêm vang lên, hai chân của gã tuyển thủ kia như bị buộc vào hai quả tạ, bước chân trở nên nặng nề, mỗi bước đều lún sâu xuống mặt đất.

"Lão tử xem ngươi chạy đi đâu, chạy nữa đi!" Mạc Phàm đuổi theo, biến cơn tức trong bụng thành những cú đấm đá Lôi Hỏa cuồng bạo.

Gã tuyển thủ Hy Lạp này cũng thuộc hàng ưu tú, vẫn có thể chống đỡ được.

Nhưng từ lúc Mục Ninh Tuyết và Nam Giác gia nhập cuộc chiến, gã hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.

Bị đánh cho toàn thân đầy thương tích, nhưng hết lần này đến lần khác, nhẫn Venice vẫn chưa tự động kích hoạt.

Gã tuyển thủ đội Hy Lạp sắp khóc đến nơi, dựa vào cái gì mà đám người phương Đông này lại trút hết mọi bất mãn trong mười lăm phút vừa rồi lên người mình chứ? Gã đâu phải kẻ chủ mưu tấn công, thậm chí lúc đó gã còn chưa được vào sân.

"Carlos, cứu tớ!" Gã đội viên của đội tuyển Hy Lạp, một Kỵ Sĩ Điện, nước mắt nước mũi giàn giụa khi thấy viện binh tới.

Bốn người bao gồm Carlos và Asha Corea vất vả chạy tới, lại thấy đồng đội mình vừa vào sân đã bị đội Trung Quốc đánh cho không nhận ra mặt mũi, sắc mặt ai nấy đều cực kỳ khó coi.

*Ong!*

Mạc Phàm tặng cho gã tuyển thủ một tia Thiểm Điện Lôi Quang, cuối cùng chiếc nhẫn Venice cũng hiện ra kết giới bảo hộ.

Kết giới vừa hiện lên, trợ lý trọng tài ở một bên cũng xuất hiện, nhưng không kịp mang gã tuyển thủ kia đi trước khi bị sét đánh trúng.

Thật lòng mà nói, trợ lý trọng tài cũng cảm thấy tuyển thủ đội Hy Lạp này quá bi thảm. Sao lại có thể xui xẻo như vậy, bị truyền tống ngẫu nhiên đến ngay gần vị trí của đội Trung Quốc, để rồi bị trả thù thành ra bộ dạng này.

...

"Thay... tớ... diệt... bọn họ..." Trước khi bị mang khỏi sân đấu, gã tuyển thủ kia dùng hết sức tàn để nói.

Đội Hy Lạp giận sôi máu nhưng không dám ra tay với đội Trung Quốc.

Một mặt, họ đã cùng đội Trung Quốc lưỡng bại câu thương, nếu còn tiếp tục thì chỉ béo bở cho đội Anh quốc. Mặt khác, họ chỉ còn bốn người, trong khi đội Trung Quốc vẫn còn năm.

Ít người hơn mà còn muốn liều mạng với đội Trung Quốc thì đúng là tự chuốc lấy khổ.

"Cái quy tắc tam phương hỗn chiến này thú vị thật, phong thủy luân chuyển mà." Mạc Phàm mỉm cười đi tới trước mặt đội Hy Lạp, nhìn Asha Corea với ánh mắt đầy khiêu khích.

Asha Corea tức đến sôi máu, lồng ngực phập phồng. Cô ta đâu thể ngờ được tên đồng đội mới vào này lại xui xẻo đến tột cùng như vậy, đi đâu không đi lại đáp ngay gần đội Trung Quốc. Nếu bên kia thực sự có ý định giết người, gã đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.

"Mạc Phàm à, chúng ta cứ đấu đá nhau như vậy thì chẳng có lợi gì cả." Asha Corea giữ bình tĩnh, tỏ ra như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Tôi vui là được." Mạc Phàm cười nói.

"Đừng nói với tôi là cậu không muốn thắng." Asha Corea nói.

"Còn muốn hỏi họ cái gì nữa, nếu không thì chúng ta đánh cho đám người phương Đông này ra khỏi sân đi!" Carlos đã vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Người vừa rời sân dù gì cũng là người trong mộng của Carlos, nhìn thấy cảnh cô ấy bị đội Trung Quốc đánh đến không nhận ra mặt, sao gã có thể không tức giận cho được.

"Đừng bốc đồng!" Asha Corea trừng mắt nhìn Carlos.

Mạc Phàm xắn tay áo lên, khuôn mặt lạnh lùng nói: "Đừng có nén giận trong lòng, muốn đánh thì cứ đánh cho thoải mái đi."

Carlos cùng hai người khác bị Mạc Phàm kích động, sao có thể không tức giận. Bọn họ là cường quốc ma pháp, ngay cả đội tuyển Mỹ còn bị đánh bại, đối mặt với đội Trung Quốc mà còn phải nhẫn nhịn hay sao?

"Cậu biết tôi là người làm việc gì cũng phải có lợi. Thay vì lãng phí thời gian ở đây, sao chúng ta không bàn bạc một chút để cùng đánh đội Anh quốc?" Asha Corea điều tiết cảm xúc rất nhanh, đã trở về dáng vẻ bình tĩnh.

"Asha Corea, cô đừng tưởng ai cũng có tâm địa hồ ly tinh như cô. Là các cô chọc đến chúng tôi trước, là các cô chơi không đẹp khiến chúng tôi bị loại hai người, những người khác thì bị thương. Đã không còn hy vọng chiến thắng rồi, đến nước này thì chúng tôi cũng đã chuẩn bị đồng quy vu tận với mấy người. Huống chi chúng tôi có quan hệ tốt với Irene, đội cô ấy chiến thắng không khéo còn mời chúng tôi đi ăn một bữa sang trọng, đem mấy mỹ nhân Anh quốc ra làm món khai vị..." Mạc Phàm một hơi xả hết oán niệm của mình.

"Thời điểm liên thủ, chúng tôi sẽ xung phong lên trước." Asha Corea đưa ra điều kiện.

"Cô không hiểu lời tôi nói à? Người Trung Quốc chúng tôi đông đảo, nhưng là quân tử, có thù tất báo, ân oán rõ ràng. Ai muốn đối phó với chúng tôi, chúng tôi sẽ đối phó lại người đó." Mạc Phàm nói tiếp.

"Chúng tôi sẽ chữa lành vết thương cho các người, để các người khôi phục lại sức chiến đấu."

"Người Trung Hoa chúng tôi có cốt khí và nguyên tắc."

"Tôi sẽ dùng ma cụ để khôi phục lại ma năng cho các người, tuy không được nhiều nhưng cũng được 30%." Asha Corea cắn môi nói ra những lời này.

"Thành giao!" Mạc Phàm nghe đến đây liền dứt khoát đáp lại.

Asha Corea thầm mắng trong lòng: "Tiện nhân!"

.....

Đạt được thỏa thuận, đội Trung Quốc và đội Hy Lạp, vốn trước đó còn đánh nhau túi bụi, cuối cùng vẫn quyết định liên thủ.

Mạc Phàm cũng thấy bực bội, không hiểu Asha Corea bị làm sao nữa. Ngay từ đầu cứ làm theo những gì đã nói ở nhà hàng pizza là được rồi, kết quả lại thành ra thế này, làm cho muốn vui cũng không được.

"Đầu cậu có vấn đề à, sao lại liên thủ với bọn họ? Lỡ may họ lật mặt thì sao?" Mục Đình Dĩnh bất mãn kêu lên.

"Ngực to mà não như trái nho, còn cô thì ngực phẳng lại không có não, tôi cũng chẳng biết phải nói gì hơn." Mạc Phàm nói.

"Yên tâm đi, bọn họ không lật mặt được đâu, trừ khi Asha Corea là gián điệp của đội Anh quốc. Mà dĩ nhiên, cô ấy là ứng cử viên Thần Nữ, không có khả năng mong Hy Lạp thua trận." Nam Giác khẳng định.

Tất cả những cái gọi là đồng minh, khi có lợi ích lớn hơn sẽ tự động tan rã. Những cái gọi là kẻ địch, cũng sẽ tìm được chí hướng chung mà trở thành người một nhà.

Sau khi đội Hy Lạp bình tĩnh lại, họ sẽ hiểu rõ lợi ích trong mối quan hệ này.

Hai đội buộc phải liên thủ, nếu còn chơi lẻ, cả hai sẽ cùng bị loại.

Đội Hy Lạp dùng ánh sáng thần thánh của Parthenon Thần Miếu chiếu rọi, thực lực ma pháp của họ cũng cao ngất ngưởng, nhất là về phương diện chữa trị, mạnh đến mức khiến người ta phải thốt lên hai chữ "thần kỳ".

Mục Đình Dĩnh, Ngả Giang Đồ, Mạc Phàm, cả ba người đều có những vết thương lớn nhỏ khác nhau. Cho dù có mang Nam Vinh Nghê vào sân thì trong thời gian ngắn cũng không thể hồi phục hoàn toàn. Nhưng sau khi nữ ma pháp sư Trì Dũ hệ của đội Hy Lạp thi triển ma pháp chữa trị, vết thương của ba người mau chóng biến mất. Những vết thương cỡ trung có thể nhìn thấy đang hồi phục bằng mắt thường, còn những vết thương trầm trọng cũng không còn ảnh hưởng đến chiến đấu nữa.

Không bao lâu, sức chiến đấu của ba người đã khôi phục lại 80-90%. Phối hợp cùng Nam Giác và Mục Ninh Tuyết mới vào sân, đội Trung Quốc cũng coi như đã khôi phục lại khí thế.

Sau khi giải quyết xong vấn đề vết thương, Asha Corea lấy ra một sợi dây chuyền tinh nguyên. Tinh thần màu xanh bên trong dây chuyền như chất lỏng bao bọc lấy tất cả đội viên của hai bên, ma năng dù tiêu hao nhiều đến đâu cũng nhanh chóng được lấp đầy.

Năm hệ của Mạc Phàm hệ nào cũng cạn kiệt ma năng. Khi cảm nhận được ma năng của cả năm hệ đã tràn đầy, Mạc Phàm mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào ngực của Asha Corea.

Sợi dây chuyền đồng hồ cát tinh nguyên kia đúng là một kiệt tác, có thể hồi phục ma năng trên diện rộng trong thời gian ngắn. Thứ này mà dùng trong chiến tranh thì đúng là thần khí rồi!

Không nói đến Tâm Linh hệ, Trì Dũ hệ hay Chúc Phúc hệ không có ma năng để khôi phục, mà bao gồm tất cả các ma khí cùng ma cụ, phần lớn chỉ có tác dụng hỗ trợ nghỉ ngơi tinh thần, kích thích tốc độ hồi phục ma năng của pháp sư nhanh hơn một chút, nhưng tuyệt đối không thể nào sánh bằng sợi dây chuyền của Asha Corea, ngay lập tức hồi phục 30% ma năng.

"Trên người cô còn bảo bối gì khác nữa không?" Mạc Phàm cẩn thận đánh giá trang phục của Asha Corea.

Lúc trước khi trốn khỏi Hắc Ám Chân Long, Asha Corea hẳn là cũng đã mượn một bảo khí Không Gian hệ. Nghĩ đến thân phận cao quý như Asha Corea, khẳng định trên người toàn là bảo vật, Triệu Mãn Duyên tuyệt đối không cùng một đẳng cấp.

Vozer gọi ta về nhà

Đề xuất Voz: Kỹ Năng Tán Gái Cao Cấp
BÌNH LUẬN