Chương 1159: Binh Bất Yếm Trá
Vút!
Vút!
Vút vút!
Thời điểm cột lửa phun lên, một bóng hình ma mị với những đường cong quyến rũ màu đen lướt qua. Khi dung nham phun trào đến đỉnh điểm và tốc độ chậm lại, tàn ảnh đó đã vòng ra phía sau.
Ngay lúc toàn bộ miệng núi lửa đồng loạt phun trào, Asha Corea đã lùi ra xa hơn trăm mét. Mũi chân nàng nhẹ nhàng kiễng lên, thanh kiếm trong tay giơ lên trước mặt, lưỡi kiếm mỏng như sợi chỉ khẽ che đi dáng vẻ duyên dáng của nàng.
Chiếc mặt nạ bạc phản chiếu lên hai mặt kiếm đen tuyền, không thể nhìn ra hỉ nộ của Asha Corea, chỉ toát ra khí chất anh hùng, sự cô độc và vẻ lạnh lùng của một sứ giả tử thần.
"Nhất Tự Kiếm!"
Thân thể nàng vẫn đứng yên tại chỗ, bất động như một pho tượng. Sau khi thốt ra ba chữ vừa rồi, những luồng khí tức hắc ám lập tức co rút lại theo từng cử động nhón chân của Asha Corea.
Từng luồng, từng luồng khí tức hắc ám không ngừng co lại, tụ vào mũi chân nàng.
Đột nhiên, những tia sáng hắc ám hoang dại bừng lên từ dưới chân Asha Corea, nở rộ thành một đóa hắc liên tử vong.
Kiếm quang tựa như một vệt đen xé ngang bầu trời, dư ảnh lạnh lẽo xuyên qua mọi thứ trước mặt nó, kể cả những cột núi lửa đang phun trào dữ dội của Mạc Phàm.
Xoẹt!
Âm thanh ngắn gọn nhưng uy lực lại kinh người, ngay cả núi lửa đang phun trào cũng bị một kiếm hắc ám này tách ra làm đôi.
Tốc độ di chuyển nhanh như chớp, từ lúc đóa hắc liên tử vong nở rộ, thân ảnh của Asha Corea đã xuất hiện tại một ngọn núi lửa đang phun trào khác. Ánh sáng hắc ám bắt đầu tan đi, thanh kiếm vẫn còn trên tay, tựa như chưa hề di chuyển.
Phụt!
Máu tươi phun ra như sương, trên lồng ngực Mạc Phàm xuất hiện một vết kiếm đỏ tươi, mỏng như sợi chỉ nhưng máu lại tuôn ra không ngớt.
Đứng giữa ngọn lửa cuồng bạo, Mạc Phàm chỉ cảm thấy trước ngực lạnh buốt, thoáng thấy một bóng đen lạnh lẽo lướt qua. Cũng may là hắn thường xuyên đối mặt với nguy hiểm nên đã kịp thời né tránh, nếu không thì vừa rồi lồng ngực hắn đã bị xé toạc.
"Mùi vị thế nào? Ta đã nói rồi, cậu không phải là đối thủ của ta." Bên trong chiếc mặt nạ truyền ra một tiếng cười quyến rũ.
"Chỉ là vết thương ngoài da, chảy chút máu thôi, có gì ghê gớm đâu." Mạc Phàm liếc qua vết thương, không cho rằng nó nghiêm trọng.
Hắn dùng một vệt lửa quét qua vết thương để cầm máu, coi như là một cách khâu vá trá hình.
Xử lý vết thương như vậy trông thì ngầu đấy, nhưng có chút đau nhức. Vẻ thản nhiên trên mặt Mạc Phàm nhanh chóng biến đổi, trán túa mồ hôi lạnh. Toàn bộ sự thay đổi sắc mặt này đều bị Asha Corea thu vào tầm mắt.
Asha Corea nghe Mạc Phàm khoe khoang thì càng cười tươi hơn, vòng eo nhỏ nhắn rung lên, khí chất tinh linh còn mạnh hơn cả sức mạnh hắc ám.
Nghe tiếng cười phát ra từ người đẹp này, Mạc Phàm hận không thể xiên chết con yêu nữ lẳng lơ này một trăm lần. Cho dù chỉ có năm phút, xiên một trăm lần cũng đủ để cô ta không cười nổi nữa, càng không thể xuống giường được.
"Có muốn tỷ tỷ chữa thương cho cậu không?" Asha Corea hỏi một câu.
"Cô đúng là một ly sữa độc!" Mạc Phàm không bao giờ quên được cái nghèo, nở nụ cười đáp.
"Tiểu Mạc Phàm à, nếu miệng cậu còn nói những lời như thế nữa thì ta sẽ đánh cho cậu tàn phế, rồi lại chữa trị cho cậu, rồi lại đánh, rồi lại trị thương, lặp đi lặp lại hàng trăm lần cho đến khi cậu học được cách nói chuyện với thánh nữ cao quý của Thần Miếu Parthenon." Asha Corea cười khanh khách.
"Đêm qua trên giường cô đâu có nói như vậy." Mạc Phàm đáp trả.
Bộ ngực của Asha Corea phập phồng kịch liệt. Đây không phải là lần đầu tiên tên tiện nhân chết tiệt này dùng những lời lẽ như vậy để nói với mình. Nàng tự nhủ không được thẹn quá hóa giận, không được để cho hắn thấy những lời này có tác dụng với mình. Nào ngờ Mạc Phàm cứ nói không ngừng, như thể muốn cho cả thế giới biết ứng cử viên thần nữ như Asha Corea đặc biệt yêu thích chuyện giường chiếu.
"Trước tiên ta sẽ xử lý cậu!" Asha Corea lần này nói đùa nhưng là thật.
Xử lý được Mạc Phàm thì tổng thực lực của đội Trung Quốc sẽ giảm mạnh, sau đó là đến Triết La. Cho dù gã có kế hoạch gì, nhưng kẻ đã chọc giận mình thì đều phải bị loại bỏ.
"Tới đi!" Mạc Phàm trở nên nghiêm túc, nghênh đón đòn tấn công của Asha Corea.
Asha Corea lại một lần nữa thi triển chiêu thức vừa rồi, đó là một loại bộ pháp giúp nàng có thể nhảy múa nhẹ nhàng như một con bướm đen, khó mà nắm bắt được vị trí.
Mạc Phàm đứng tại chỗ, lấy tĩnh chế động, ánh mắt không ngừng theo sát động tĩnh của Asha Corea, vẻ mặt nghiêm túc.
"Chính là lúc này!" Mạc Phàm bỗng nhiên hô lớn một tiếng, không gian trọng lực ép xuống.
Asha Corea không khỏi cười thầm, chính mình cũng là pháp sư hệ Không Gian, sao lại e ngại không gian trọng lực của Mạc Phàm chứ? Nói một cách nghiêm túc, tu vi hệ Không Gian của nàng còn cao hơn Mạc Phàm nhiều lần.
Asha Corea khẽ động ý niệm, thi triển ra một không gian trọng lực khác để triệt tiêu không gian trọng lực của Mạc Phàm.
"Asha Corea, ta công nhận cô đúng là một thánh nữ ngây thơ." Mạc Phàm nhếch miệng cười.
Asha Corea sững sờ, vừa định rút kiếm ra thì phát hiện không khí nơi này trở nên lạnh lẽo một cách bất thường.
"Vạn Băng Khóa Trận!"
Ngay sau đó, những xiềng xích băng giá bay khắp bầu trời, sương giá bao phủ khắp nơi. Những xiềng xích băng này lập tức khóa chặt cả Mạc Phàm và Asha Corea.
Mạc Phàm không bị trói chặt, chỉ có Asha Corea là bị từng lớp từng lớp xiềng xích bao phủ, nhanh chóng bị nhốt lại trong đại trận này.
Khuôn mặt xinh đẹp của Asha Corea biến sắc, vội vàng dùng Dịch Chuyển Tức Thời để chạy thoát, nhưng những xiềng xích băng giá kia hung hăng lao tới khiến nàng không thể phác họa được chòm sao.
Băng tỏa đại trận khóa hết mọi hướng đi của Asha Corea. Bị vây ở trung tâm, thân eo, cánh tay, hai chân của nàng đều bị những xiềng xích băng sương này trói chặt.
"Hèn hạ! Vô sỉ!" Mặt Asha Corea đỏ bừng lên.
Nói là một chọi một, vậy mà tên Mạc Phàm khốn nạn này lại tính kế mình, để Mục Ninh Tuyết mai phục sẵn, tạo ra cái bẫy băng này.
Loại Vạn Băng Khóa Trận này, trừ khi Asha Corea có thể dùng Dịch Chuyển Tức Thời ngay từ đầu, không phải là không thoát được, mà là phạm vi của nó quá lớn, xiềng xích cứ như muốn che kín cả bầu trời.
"Hahaha, còn không biết xấu hổ mà nói ta hèn hạ à? Người thích giở trò bẩn nhất chẳng phải là cô sao?" Mạc Phàm phá lên cười.
Cô nàng ranh ma này, cuối cùng chẳng phải cũng bị lão tử tóm được sao?
Cái gì mà tôn nghiêm đàn ông, ngay cả liêm sỉ Mạc Phàm còn không có. Nếu cách này có thể giải quyết được Asha Corea, tại sao phải đấu một chọi một làm gì?
"Mạc Phàm, cậu là một tên hèn hạ, vô liêm sỉ, hạ lưu, tiện nhân!" Asha Corea tức giận mắng to.
Asha Corea làm sao ngờ được mình lại bị người khác tính kế. Ngay từ đầu Mạc Phàm đã không có ý định một chọi một với nàng, Vạn Băng Khóa Trận của Mục Ninh Tuyết rõ ràng không thể nào bố trí được trong một thời gian ngắn như vậy.
"Tiểu Mộng à, ra khỏi sân đấu rồi từ từ suy nghĩ xem ‘binh bất yếm trá’ là gì nhé." Mạc Phàm cười, trong tay đã ngưng tụ hoang lôi thiểm điện.
Tình huống này chỉ cần thêm một đòn Thương Lôi Trảo là có thể loại Asha Corea ra khỏi cuộc chơi. Nụ cười nở trên môi, Mạc Phàm đắc ý nhìn về hướng Mục Ninh Tuyết, nhưng phát hiện ánh mắt của nàng lạnh đến mức khiến người ta không dám khinh bạc, nụ cười của Mạc Phàm nhanh chóng tắt ngấm.
…
"Thương Lôi Trảo!" Mạc Phàm không hề nương tay.
Đây là một trận đấu nghiêm túc, cùng Asha Corea liếc mắt đưa tình ở đó, làm gì có ai mà không có tính toán.
Ngay từ đầu, Asha Corea đã châm ngòi, liên thủ với đội Anh, sau đó lại liên thủ với đội Trung Quốc. Mạc Phàm cảm thấy Triết La là một mối nguy hiểm lớn, nhưng một kẻ thủ đoạn vô biên như Asha Corea cũng là một mầm họa khổng lồ. Giải quyết được Asha Corea thì mọi chuyện mới rõ ràng, có thể yên tâm tấn công đội Hy Lạp mà không cần phải lo đội Anh đâm sau lưng.
Ầm ầm ầm!
Lôi đình vạn quân phóng xuống, bộ giáp đen của Asha Corea bị đánh nát, lôi điện xuyên qua lớp phòng ngự đánh thẳng vào người nàng.
"Asha Corea!"
Carlos nhìn thấy Asha Corea gặp chuyện, lập tức phi thân vào trong Vạn Băng Khóa Trận của Mục Ninh Tuyết.
"Cô ta điên rồi à?" Mạc Phàm ngạc nhiên nhìn cô gái kia lao đến.
Mục Ninh Tuyết không để cho ai phá hỏng Vạn Băng Khóa Trận của mình, cũng xông lên đối đầu với Carlos.
Carlos hoàn toàn không để ý đến đòn tấn công của Mục Ninh Tuyết, dùng sức mạnh Thánh Hỏa phá tan những xiềng xích băng giá đang trói Asha Corea.
Asha Corea được tự do, sợ bị Vạn Băng Khóa Trận này tóm lại một lần nữa, liền mang theo Carlos dùng Dịch Chuyển Tức Thời.
Những xiềng xích băng giá trói chặt lấy Carlos, cưỡng ép cô không thể cùng Asha Corea dịch chuyển.
"Không cần để ý tới tôi! Đội Hy Lạp chúng ta không thể thua được!" Carlos kiên định nói.
Asha Corea cũng không tiếp tục miễn cưỡng, đóng lại cánh cửa không gian, thoát ra khỏi phạm vi khổng lồ của Vạn Băng Khóa Trận.
Carlos không có cách nào thoát ra, ăn thêm mấy phát Thương Lôi Trảo thì nhẫn Venice mở ra kết giới.
Ánh sáng hiện lên, Mạc Phàm cũng không tấn công nữa, mặc kệ cho trợ lý trọng tài mang cô ra khỏi sân.
Cách đó không xa, ánh mắt của Asha Corea lạnh lùng nhìn Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết.
Asha Corea cũng đã quá chủ quan, không ngờ hai người họ lại phối hợp với nhau ăn ý không một kẽ hở. Rõ ràng là trong đội Trung Quốc không phải chỉ cần giải quyết Mạc Phàm là xong, mà còn có Mục Ninh Tuyết với thực lực hệ Băng mạnh đến đáng sợ. Nếu không phải có Carlos đến giải cứu mình trong Vạn Băng Khóa Trận, người bị loại chính là nàng rồi.
Nghĩ lại, Asha Corea vẫn còn hơi sợ.
"Chúng ta hoàn toàn vạch rõ ranh giới với đội Hy Lạp rồi." Mục Ninh Tuyết nói.
"Đó là chuyện sớm muộn thôi, đáng tiếc là không giải quyết được con hồ ly tinh kia." Mạc Phàm vừa tiếc vừa hận.
Trong tay Asha Corea nhất định còn nhiều con bài tẩy. Mạc Phàm không lo tên biến thái Triết La, mà lo rằng sau khi mình dùng hết sức giải quyết Triết La thì Asha Corea sẽ tung ra con át chủ bài, khiến mọi người rơi vào tuyệt vọng.
Đề xuất Voz: Những Năm Tháng Ấy : Anh và Em !