Chương 1158: Mạc Phàm đối đầu Asha Corea

"Chết tiệt! Triết La là đối thủ của ta, ngươi đến đây phá đám cái gì?" Gamenon của đội Hy Lạp gầm lên, lao thẳng về phía Ngải Giang Đồ.

Gamenon đúng là một gã điên. Hắn mặc kệ hiệp định liên thủ, trực tiếp phá tan không gian Ngải Giang Đồ vừa tạo ra, đánh văng anh rồi một mình đối mặt với Triết La.

Ngải Giang Đồ tức điên, gã này rõ ràng là đến gây sự. Anh lập tức phóng ra Mạng Nhện Nguyền Rủa, bao trùm lấy cả Triết La và Gamenon.

Dù sao đội Hy Lạp cũng đã phá vỡ quy tắc trước, Ngải Giang Đồ chẳng cần phải nể mặt nữa.

Lời nguyền phát tác, những sợi tơ máu bện thành một tấm mạng nhện khổng lồ dài hơn 200 mét. Có thể thấy những cây cối ở xa bị tơ nhện dính phải liền nhanh chóng mục nát.

Sức mạnh mục nát cũng tác động lên người Triết La và Gamenon, hai người bọn họ không dám ở lại lâu, lập tức tìm cách thoát ra.

Tốc độ của Triết La nhanh hơn một chút, dù sao cũng là một pháp sư Phong hệ. Hắn vừa thoát khỏi Mạng Nhện Nguyền Rủa thì đã bị con chó điên Gamenon cắn riết không tha. Gamenon thi triển ma pháp Quang hệ, điều khiển những mũi quang tiễn bay vút về phía Triết La.

Những mũi quang tiễn này có khả năng truy đuổi mục tiêu. Triết La nhanh nhạy né tránh, cuối cùng cũng phát hiện trên lưng mình có một dấu ấn ánh sáng, chính nhờ nó mà đám quang tiễn mới có thể bám theo dai dẳng như vậy.

"Ta không khách khí với hai người nữa đâu!" Triết La cảm thấy phiền phức, sau khi tránh được loạt quang tiễn, hắn bắt đầu xoay tròn tại chỗ.

Gió màu trắng xuất hiện theo tốc độ xoay chóng mặt của Triết La, biến thành những ngọn roi gió vừa thô vừa mạnh, quất thẳng về phía Ngải Giang Đồ và Gamenon. Roi gió quất vào rừng cây, quật xuống mặt đất, tất cả đều biến dạng.

"Ngươi thích khoe mẽ thì ta tặng mấy cái roi gió này cho ngươi đấy!" Gamenon lướt qua Ngải Giang Đồ, thi triển sức mạnh hắc ám giam cầm.

Gamenon nhanh chóng rời khỏi khu vực tấn công của roi gió, đồng thời giữ chân Ngải Giang Đồ lại khiến anh không thể chạy thoát.

"Ngươi cũng đừng hòng thoát được!" Ngải Giang Đồ đâu phải dạng vừa, ánh mắt anh ngưng tụ, dùng ý niệm tóm lấy bóng của Gamenon từ trong bóng tối, rồi áp đặt Không Gian Trọng Lực lên người hắn. Gamenon đang đắc ý bỗng phát hiện mình không thể di chuyển được nữa.

...

Liên minh vốn dĩ chẳng thể bền lâu, lại thêm Gamenon phá luật trước nên cuộc hỗn chiến ba bên càng thêm hỗn loạn.

Mạc Phàm thấy tình hình đã thay đổi, lập tức áp dụng chiến thuật giữ sức, bảo toàn ma năng để đối phó với những tình huống sau đó.

Lúc bị vây công, hắn đã tiêu hao quá nhiều năng lượng, giờ ma năng chỉ còn lại khoảng 50-60%. Trước khi làm rõ tình hình, Mạc Phàm không muốn liều mạng chiến đấu.

"Tên ngu này, không biết xử lý đội Anh quốc trước sao?" Asha Corea thấy Gamenon phá vỡ quy tắc, lập tức tỏ vẻ chán ghét.

Không hiểu sao đội tuyển Hy Lạp lại cho một kẻ chỉ thích đánh nhau mà không có não tham gia, thảo nào lại thua đội Ai Cập xảo trá.

"Mạc Phàm, tôi với cậu tóm một tuyển thủ Anh quốc vào trận hỗn chiến, sau đó chúng ta sẽ giả vờ đối đầu rồi giải quyết hắn." Asha Corea cũng biết tình hình hiện tại, mọi người đều đang tức giận và chẳng còn quan tâm đến việc liên thủ nữa.

"Ý kiến hay!" Mạc Phàm đồng ý ngay. "Vậy thì chọn tên tiểu bạch kiểm này đi, hắn nhìn chằm chằm tôi lâu rồi, chắc muốn đánh bại tôi để nổi tiếng đây mà."

"Được."

Mạc Phàm và Asha Corea lại một lần nữa liên thủ, giăng bẫy để xử lý tên công tử bột kia.

Tên công tử bột này quả thực rất muốn đánh bại Mạc Phàm. Một số người tinh ý có thể nhận ra Mạc Phàm đang cố tình khiêu khích trước, ngay sau đó Asha Corea cũng bước tới.

"Này cô em xấu tính, không phải chúng ta đã thỏa thuận là không được động vào đồng đội của tôi sao? Gã Gamenon kia làm vậy là có ý gì? Đêm qua trên giường em đâu có nói thế này!" Mạc Phàm thấy Asha Corea đi tới liền bắt đầu diễn sâu, lớn tiếng la lối.

Pháp sư của đội Anh quốc nghe xong thì giật mình, có chút không tin nổi mà nhìn Mạc Phàm và Asha Corea.

Hai người này vậy mà đã có một giao dịch thể xác, thật đáng xấu hổ! Đáng giận, tại sao Asha Corea không chọn mình chứ?

"Im miệng, nếu không tôi cắt lưỡi cậu bây giờ!" Asha Corea giận đến tím mặt.

Nàng mặc một bộ khải giáp đen tuyền ôm trọn lấy thân thể mềm mại, ngay cả khuôn mặt mỹ lệ rung động lòng người cũng được che lại bằng một chiếc mặt nạ bạc. Mái tóc được buộc gọn, thả dài xuống tận vòng eo, gần tới nơi kín đáo nhất.

Hắc ám năng lượng cuồn cuộn tỏa ra từ người Asha Corea, Mạc Phàm có cảm giác cô gái này đã biến thành một người hoàn toàn khác, tựa như bị một Chúa Tể Hắc Ám nào đó nhập vào.

Một thanh kiếm dài và mỏng xuất hiện trong lòng bàn tay nàng. Khí tức hắc ám phác họa ra một con hắc mã một sừng, từ xa đạp không lao tới, tốc độ nhanh đến mức người ta ngỡ như có một tia chớp màu đen vừa vụt qua.

"Cái quỷ gì đây, còn biến hình được nữa à?" Mạc Phàm nhìn đến ngẩn người.

Toàn thân Asha Corea là một bộ giáp đen, tay cầm hắc kiếm, nếu không phải dáng người thướt tha nổi bật không hề thay đổi thì Mạc Phàm đã nghi ngờ đây là một Nữ Hắc Ám Kiếm Chủ nào đó giáng lâm.

"Hiển nhiên là cậu chẳng có năng khiếu gì với hắc ma pháp." Giọng nói của Asha Corea truyền ra từ sau lớp mặt nạ.

Hắc mã một sừng lao tới với tốc độ cực nhanh, Mạc Phàm cảm thấy ánh sáng xung quanh như bị nuốt chửng, đã thế thanh kiếm trong tay Asha Corea còn tỏa ra khí tức chết chóc.

Vút!

Một kiếm chém tới, kéo theo vô số tàn ảnh. Sau khi mặc bộ giáp đen, Asha Corea cứ như biến từ một pháp sư thành một nữ kiếm khách hắc ám, bất kể là tốc độ, sức mạnh hay kiếm lực đều cực kỳ giống Hắc Ám Kiếm Chủ.

Mạc Phàm né rất nhanh, nhưng nhát kiếm vẫn sượt qua vai hắn. Vài giây sau máu mới chảy ra, cảm giác đau đớn nóng rát ập tới, ngay sau đó vết thương như muốn nổ tung.

"Cô làm thật à?" Mạc Phàm cười, vết thương này cũng không đáng kể.

"Cũng nên giả mà như thật chứ." Asha Corea cười đáp lại.

"Theo tôi thấy, trong đấu trường này, người xảo quyệt nhất, khiến người ta bất an nhất chính là cô đấy." Mạc Phàm nói với vẻ nghiêm túc.

"Cậu muốn nghĩ sao thì nghĩ, tôi không quan tâm." Asha Corea nói.

"Thực ra có một chuyện làm tổn thương lòng tự trọng của tôi." Mạc Phàm nói.

"Nói tôi nghe xem nào." Asha Corea cầm kiếm đặt trước người, thân trên cao ráo, bộ ngực mềm mại được lớp giáp đen che chắn, toát lên vẻ quyến rũ kinh ngạc. Cổ chân và bắp chân thon thả, tương phản rõ nét với sự đầy đặn của đùi và bờ mông.

"Lúc ở núi Bạo Quân, cô nói tôi không thể đánh bại được cô. Tôi cũng muốn xem thực lực thật sự của cô đến đâu." Mạc Phàm nói rồi dậm mạnh xuống đất. Kiếp Viêm và Hồng Viêm bùng lên, liệt hỏa cực nóng bao bọc lấy người hắn như một lớp áo choàng, sóng nhiệt lan tỏa, đối chọi với hắc ám chi lực của Asha Corea.

Liệt diễm và màu đen thuần khiết tạo thành một ranh giới rõ ràng, nơi chúng tiếp giáp có thể cảm nhận được khí tức chết chóc.

Hai người này rất khác với những pháp sư bình thường. Mạc Phàm mượn sức mạnh từ Viêm Cơ Thiếu Nữ, trở thành một cuồng nhân tràn ngập năng lượng hỏa diễm bùng nổ. Còn Asha Corea thì dùng khế ước hắc ám để mượn sức mạnh của Hắc Ám Kiếm Chủ. Điều này làm cho tên pháp sư đội Anh quốc không biết phải làm sao, bởi vì hắn không tu luyện loại ma pháp nào có thể cường hóa bản thân như hai người kia.

Vì xấu hổ, gã này bắt đầu tấn công cả hai. Nếu muốn nổi tiếng, chỉ có cách liều mạng khiêu khích pháp sư hủy diệt mạnh nhất – Mạc Phàm, và cả người được mệnh danh là ứng cử viên Nữ Thần.

Thạch Hóa Nhãn phóng ra, cây cối, mặt đất, dòng sông nhanh chóng hóa thành đá. Sức mạnh này lan đến gần Mạc Phàm và Asha Corea.

"Cút ra chỗ khác!"

"Biến ngay!"

Tên pháp sư này đúng là tự chuốc lấy nhục, lập tức bị Asha Corea và Mạc Phàm phản công.

Mạc Phàm gọi ra Viêm Kiếm, chém một nhát có sức mạnh dời non lấp bể.

Asha Corea vung kiếm nhanh như điện, ánh điện và lửa lướt qua cơ thể tên pháp sư kia, vô số kiếm ảnh nhảy múa loạn xạ quanh người hắn.

Bị tấn công như vậy, tên pháp sư không chịu nổi mấy hiệp. Chỉ trong thời gian ngắn, toàn thân hắn đã đầy vết thương, sau đó ngã gục xuống mặt đất khô cằn.

Thực lực chênh lệch quá rõ ràng, cảnh giới của gã kia không cùng đẳng cấp với Mạc Phàm và Asha Corea. Đối mặt với một người đã khó, huống chi là cả hai.

...

"Các cao thủ đang đánh nhau, cậu xen vào làm gì?" Trọng tài đương nhiên nhận ra gã này, tên là Mục Văn. Thấy hắn toàn thân đầy vết thương, ông vừa kéo hắn ra khỏi sân vừa mắng cho vài câu.

Mục Văn chỉ muốn khóc, biết là hai người kia mạnh nhưng ai ngờ lại mạnh đến mức vô lý như vậy. Hắn bắt đầu suy sụp như một con chó bị ngược đãi, hoài nghi cả cuộc đời.

Mọi người đều là pháp sư, tại sao họ lại chơi cận chiến cơ chứ?

...

Tốc độ của Asha Corea rất nhanh, tuy chưa đạt tới trình độ một kiếm đoạt mạng nhưng điện quang mỗi khi xuất kiếm cũng đủ khiến người ta phải đề phòng. Đáng sợ nhất là nàng còn là một cao thủ Không Gian hệ.

"Để xem cô tránh thế nào! Hỏa Sơn Quyền!"

Mạc Phàm tung một quyền xuống ngay dưới chân mình.

Mặt đất nứt toác, dung nham cuồn cuộn trào dâng. Ban đầu là chín cột dung nham phụt lên trời, sau đó vô số ngọn lửa nối liền chúng lại, biến cả khu vực thành một miệng núi lửa khổng lồ đang tùy ý phun trào man dại.

Đề xuất Đô Thị: Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa
BÌNH LUẬN