Chương 1166: Chiến Thắng
Đội tuyển Trung Quốc, thắng!
Trọng tài chính hô vang, những người Trung Quốc trong đấu trường lập tức ôm chầm lấy nhau ăn mừng, kích động không kìm nén nổi.
Đã bao lâu rồi, đội tuyển Trung Quốc chưa từng đạt được thành tích xuất sắc như thế này tại Giải đấu Học phủ Thế giới ở Venice. Quan trọng hơn cả là họ đã có tư cách bước vào trận chung kết. Chỉ cần đánh bại đội tuyển Ai Cập, họ sẽ đứng ở vị trí số một toàn thế giới, đây là vinh quang mà biết bao thế hệ pháp sư đã khát khao trong suốt nhiều năm.
Cuối cùng cũng giành được chiến thắng. Khi trận chiến giữa Mục Ninh Tuyết và Asha Corea kết thúc, tội danh mà Mục Ninh Tuyết phải gánh chịu chắc chắn sẽ được xóa bỏ, nàng cũng sẽ không còn bị thế gia ruồng bỏ nữa.
Dù sao đi nữa, một người thực sự cấu kết với Hắc Giáo Đình làm sao có thể dốc hết sức mình thi đấu vì vinh quang quốc gia được chứ? Mục Ninh Tuyết chỉ là gặp tai bay vạ gió. Chỉ cần cho nàng một cơ hội để chứng minh, nàng sẽ chứng minh được rằng dù không dựa vào gia tộc, nàng vẫn có thể khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc và trở nên mạnh mẽ hơn.
...
"Mục Thủy Ngân, tôi nhớ không lâu trước đây các ông còn thanh minh rằng cô bé này không có quan hệ gì với gia tộc các ông mà... Tôi thật sự không hiểu ai đã đưa ra quyết định thú vị như vậy?" Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh thản nhiên hỏi một câu.
Sắc mặt Mục Thủy Ngân vô cùng khó coi, cố nặn ra một nụ cười giả tạo.
Chờ khi trở về Mục gia, ông ta nhất định phải mắng cho đám ngu xuẩn kia một trận. Sự việc Hắc Giáo Đình đã rõ ràng như ban ngày, tại sao những kẻ đó lại còn hùng hổ đi dọa nạt, chèn ép Mục Ninh Tuyết? Bây giờ thì hay rồi, nàng vì quốc gia mà giành lấy thắng lợi quan trọng, tất cả vinh dự đều thuộc về một mình Mục Ninh Tuyết, chẳng liên quan gì tới Mục thị.
Mỗi một thế lực đều không tiếc tài nguyên đầu tư vào các hậu bối tham gia Giải đấu Học phủ, chẳng phải là để khoe mẽ, vỗ ngực xưng tên trước toàn thế giới hay sao? Một khi có ảnh hưởng đến các tổ chức thế giới, số lượng pháp sư mới gia nhập sẽ nhiều lên, thế gia vọng tộc mới có thể phồn vinh, trường tồn không suy.
Quan trọng nhất là lần này đội tuyển Trung Quốc không phải giành được vinh quang bình thường, mà là tiến thẳng vào vòng chung kết! Dù không được hạng nhất thì hạng hai vẫn là một thành tích vô cùng vẻ vang. Đây là một cột mốc có ý nghĩa trọng đại đối với Trung Quốc. Nếu Mục Ninh Tuyết vẫn còn mang danh nghĩa của Mục thị, thì Mục Thủy Ngân đã có thể dựa vào đó để đưa Mục thị thế gia lên vị trí lão đại trên toàn Trung Quốc.
"Nói thật thì Mục Đình Dĩnh biểu hiện cũng không tệ lắm, chỉ là hơi vụng về, ngốc nghếch một tí thôi..." Không biết là ai nói một câu như đâm nhát dao vào tim Mục Thủy Ngân.
Mục Thủy Ngân ngoài cười nhưng trong không cười, trong lòng đã sớm có dự định.
Dù sao người đuổi Mục Ninh Tuyết đi cũng không phải ông ta. Mục Thủy Ngân tuy là đại tộc trưởng nhưng rất nhiều chuyện không phải do một mình ông ta quyết định. Thậm chí, chuyện Mục Ninh Tuyết bị giới luật pháp sư yêu cầu phế đi tu vi, mãi sau này Mục Thủy Ngân mới biết.
...
Mạc Phàm đi đến sân thi đấu, dìu Mục Ninh Tuyết ra khỏi sân.
Gương mặt Mục Ninh Tuyết trắng bệch không còn một giọt máu, nhưng nàng vẫn nở một nụ cười nhàn nhạt. Một nụ cười chân thật.
Cũng phải thôi, cuối cùng nàng đã trút được gánh nặng trên vai. Mạc Phàm cũng không biết nên nói gì cho phù hợp.
Bỏ ra nhiều cố gắng như vậy, chịu đựng sự tra tấn của băng hàn, lúc nóng lúc lạnh, chẳng phải chỉ để có được thắng lợi này, để một lần tỏa sáng trước mặt mọi người hay sao?
Mạc Phàm không ngăn cản trận quyết đấu giữa Mục Ninh Tuyết và Asha Corea cũng là vì thấu hiểu tâm trạng của nàng. Nhìn dáng vẻ tiều tụy, nhìn nụ cười xen lẫn những giọt nước mắt cay đắng lăn dài trên má nàng, Mạc Phàm không khỏi thấy đau lòng.
"Kết thúc rồi. Lần sau đừng sử dụng nó nữa, kẻo có ngày em mất mạng vì nó đấy," Mạc Phàm vừa dìu Mục Ninh Tuyết vừa nói.
Đây là lần đầu tiên Mục Ninh Tuyết không cự tuyệt Mạc Phàm đến gần như vậy, mặc cho hắn ôm lấy mình. Một mặt là vì nàng đang vô cùng suy yếu, mặt khác, Mục Ninh Tuyết biết rõ mình có thể đi tới bước này đều là nhờ có Mạc Phàm âm thầm giúp đỡ. Dựa vào bờ vai này, nàng cảm giác an toàn đến lạ, an toàn đến mức nàng có thể gạt bỏ mọi thứ sang một bên và thiếp đi.
"Cô ấy sao rồi?" Triệu Mãn Duyên, Nam Giác, Tương Thiểu Nhứ, Mục Nô Kiều thấy Mục Ninh Tuyết đã không còn sức đi, vội chạy tới hỏi han.
"Tớ cũng không rõ," Mạc Phàm không phải pháp sư hệ Chữa Trị nên cũng không hiểu rõ về loại thương thế này.
Đúng lúc này, Asha Corea đang nói chuyện ở bên kia cũng đi tới xem xét. Nàng nói, Mục Ninh Tuyết sử dụng Băng Tinh Sát Cung chẳng khác nào tự sát.
"Lúc còn trẻ thì không sao, nhưng qua chục năm nữa di chứng mới bộc phát."
"Cái này... chúng ta cũng không có cách nào cả. Đây là tổn thương linh hồn, là sinh mệnh bản nguyên. Trên thế giới này, những thứ có thể bổ sung sinh mệnh bản nguyên vô cùng hiếm, khó có thể tìm thấy," Hàn Tịch kiểm tra cho Mục Ninh Tuyết một lúc rồi khẽ thở dài.
Bàng Lai và Phong Ly cũng đành bó tay.
Mạc Phàm đỡ Mục Ninh Tuyết đi nghỉ ngơi. Chữa trị đã vô dụng, chi bằng để cô ấy nghỉ ngơi cho lại sức.
...
...
Ngoài cửa sổ vang lên một bài hát du dương, dễ nghe. Giai điệu nhẹ nhàng hòa cùng tiếng chào đón long trọng từ phía xa, Mục Ninh Tuyết mơ màng tỉnh dậy.
Mở mắt ra, nàng phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc, thoang thoảng mùi hương mà mình yêu thích.
Bên ngoài cửa sổ, có người đang nói chuyện. Họ bàn tán sôi nổi về trận quyết đấu giữa kiếm và cung, liên tục nhắc đến tên nàng. Một lúc sau, lại có tiếng các cô gái ríu rít trò chuyện, bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với nàng.
Mục Ninh Tuyết biết mình ngủ chưa được bao lâu, tiếng pháo ăn mừng chiến thắng vẫn còn vang vọng. Điều đó có nghĩa là đội tuyển Trung Quốc đã giành chiến thắng và đang được khen thưởng. Đó là một nghi lễ trọng đại, các pháp sư khác hận không thể được đứng ở vị trí đó. Hồi còn nhỏ, nàng từng nghe mẹ kể rằng, mẹ chỉ cách vinh quang đó một bước chân và cả đời không thể nào quên được.
"Tỉnh rồi à?" Mạc Phàm ngồi ở một bên, tay cầm đĩa bánh, miệng còn dính đầy mỡ.
"Anh không ở ngoài kia sao?" Mục Ninh Tuyết kinh ngạc nhìn Mạc Phàm. Vinh dự này cả đời chỉ có một lần, sao hắn có thể bỏ lỡ được.
"Một nghi thức thôi mà, đi hay không cũng chẳng quan trọng. Còn không bằng ngồi ở đây, vừa ăn pizza của Ý, vừa nghỉ ngơi," Mạc Phàm dựa vào ghế, tay cầm một miếng pizza.
"Sao ngày nào anh cũng ăn cái này thế?" Mục Ninh Tuyết lườm Mạc Phàm một cái.
"Vì nó ngon. Muốn ăn một miếng không, để anh cắt ra từng miếng nhỏ cho," Mạc Phàm nói.
"Còn vết thương của anh thì sao?" Mục Ninh Tuyết nhìn Mạc Phàm, cảm thấy rất kỳ lạ. Hắn có phải trâu không vậy, bị thương nặng như thế mà vẫn có thể chạy đến đây ăn pizza? Đổi lại là người khác thì đã sớm nằm trong viện điều dưỡng, để cho mấy lão pháp sư chữa trị, giải phẫu rồi.
"Anh hồi phục nhanh lắm. Lão Hàn Tịch cho anh mấy cái ma pháp hệ Chữa Trị là ổn rồi. Em biết mà, anh là người không ngồi yên được, chi bằng tới đây xem em thế nào. Nào, ăn một miếng đi, tin anh đi, nó thật sự rất ngon," Mạc Phàm nghiêm túc nói.
"Anh còn không đeo găng tay vào?"
"Vợ chồng với nhau, ghét bỏ cái gì... Được, được, để anh đổi miếng khác."
Mục Ninh Tuyết cũng đói bụng, ăn một miếng. Nói thật, nàng chẳng cảm nhận được mùi vị gì, bây giờ cũng không có tâm trạng ăn uống, chỉ là nhét cho đầy bao tử mà thôi.
"Trận chung kết chắc em không ra sân được rồi," Mục Ninh Tuyết khẽ nói.
Trận quyết đấu với Asha Corea này đã vắt kiệt năng lượng của nàng. Bây giờ đừng nói là thi triển Băng Tinh Sát Cung, ngay cả ma pháp bình thường cũng rất khó thực hiện. Chỉ cần phác họa tinh quỹ thôi là đầu đã đau như búa bổ.
"Mọi việc sau đó cứ giao cho anh là được. Anh có biệt danh là Kẻ Hủy Diệt Vong Linh đấy. Đội Ai Cập bọn họ dùng mấy trò bàng môn tả đạo đó, để anh nhìn thấu rồi thì còn không đánh cho bọn họ hoa rơi nước chảy à," Mạc Phàm nói.
"Anh cũng bị thương không nhẹ, đến lúc đó có thể ứng phó toàn lực sao?" Mục Ninh Tuyết vẫn còn hơi lo lắng.
Trận hỗn chiến ba bên, Mạc Phàm thắng được Triết La cũng xem như là bán mạng mà đánh.
"Nghỉ ngơi vài ngày là được, không giống như em, bị tổn thương linh hồn, con đường tu luyện về sau sẽ bị ảnh hưởng," Mạc Phàm nói.
"Em không muốn thua."
"Được rồi, việc còn lại cứ giao cho anh. Đã đến bước này rồi, không giật được giải nhất thì chính anh cũng tiếc lắm," Mạc Phàm nói.
"Ừm." Mục Ninh Tuyết cũng hy vọng có thể giành được vị trí quán quân. Hạng nhất và hạng nhì là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Mục Ninh Tuyết tin rằng một khi đội tuyển giành được quán quân, bản thân nàng sẽ không còn dính líu gì tới cái gia tộc nhỏ bé kia nữa. Cha của nàng, Mục Trác Vân, cùng những người khác đã phải lăn lộn ở bên ngoài suốt một năm qua, ngay cả một cuộc sống bình yên như người bình thường cũng không có được.
"Sau này có tính toán gì chưa?" Mạc Phàm đột nhiên hỏi một câu.
"Sau này?" Mục Ninh Tuyết không khỏi sững người.
Đúng vậy, mình... Giải đấu Học phủ Thế giới sắp kết thúc rồi, đột nhiên nàng cảm thấy có chút mất phương hướng.
Ngày đó trên cầu Venice, Mục Ninh Tuyết đã thề rằng sẽ coi Mục thị là kẻ địch. Chỉ là nên bắt đầu từ đâu? Đâu phải nói quật ngã là có thể quật ngã được con quái vật khổng lồ như Mục thị.
"Em... em muốn tự mình lập nên một gia tộc." Do dự một lúc, Mục Ninh Tuyết mới trả lời.
Suy nghĩ này đã vụt qua đầu nàng vài lần. Mục Ninh Tuyết cảm thấy mình là người của thị tộc, muốn rời bỏ thị tộc là điều rất khó. Nàng không thể từ bỏ, cũng không muốn bị một thị tộc lớn hơn kiểm soát, vậy thì không bằng tự mình lập nên một gia tộc, một lần nữa chấn hưng huyết mạch của mình.
"Suy nghĩ này không tồi, anh ủng hộ em," Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm là người không thích bị gò bó, nhưng Mục Ninh Tuyết xuất thân từ thế gia, có nhiều ràng buộc. Mạc Phàm tin rằng Mục Ninh Tuyết sẽ lựa chọn con đường này. Con đường này rất chông gai, người hiền lành sẽ bị bắt nạt, không có chỗ dựa sẽ làm liên lụy tới người xung quanh, sẽ có vô số tiểu nhân như Mục Đình Dĩnh, Nam Vinh Nghê. Huống chi hiện tại Mục Ninh Tuyết còn gây thù với Mục thị, một mình hành động chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Chuyện của Mạc Phàm và Lục gia vẫn chưa xong. Mạc Phàm không thích thế gia, nhưng giúp đỡ Mục Ninh Tuyết cũng coi như giúp đỡ chính mình, xử lý sạch sẽ những lời chỉ trích.
"Sau khi về Thượng Hải, để anh giới thiệu cô hầu gái nhỏ của anh cho em biết. Cô ấy quen một đám nhà giàu, những người này có lẽ em sẽ cần tới," Mạc Phàm nói.
"Cô hầu gái nhỏ?" Đôi mắt xinh đẹp của Mục Ninh Tuyết nhìn Mạc Phàm.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Vozer dịch từng tờ yêu thương ☽
Đề xuất Voz: Yêu Người IQ Cao