Chương 1167: Thực Lực Của Parthenon

Cô ấy là huyết tộc, mà huyết tộc ở Thượng Hải lại có mối quan hệ mật thiết với các thế lực màu xám và những doanh nhân giàu có. Anh không rành về giới thượng lưu, tiệc tùng hay các mối quan hệ phức tạp đó. Liễu Như đã nhiều lần nói với anh rằng họ có thể giúp được việc lớn, nhưng anh còn chẳng buồn liên lạc với họ. Mạc Phàm nói.

Liễu Như nhìn vậy thôi nhưng trong giới huyết tộc lại là bậc trưởng bối. Thẩm Phán Hội mong Bao lão đầu ra tay để chèn ép các thế lực màu xám này ở Ma Đô. Những thế lực đó bao gồm các dị nhân, huyết tộc, và một vài câu lạc bộ bí mật, trong đó huyết tộc chiếm đa số. Bọn họ phân chia lãnh địa trong nội thành, làm một số việc qua mắt Thẩm Phán Hội.

Biện pháp của Bao lão đầu rất đơn giản, đó là bồi dưỡng Liễu Như để cô ấy chấn áp các thế lực màu xám này, tiến hành quản thúc, ngăn cản bọn họ làm những chuyện trời không dung đất không tha. Đồng thời, ông cũng bảo hộ cho họ, để họ không đến mức không thể sinh tồn trong đô thị.

Việc cân bằng được các thế lực màu xám là điều mà chính phủ và Thẩm Phán Hội muốn thấy nhất, bởi vì huyết tộc không phải người cũng chẳng phải yêu ma, nên Thánh Tài Viện không thể quản lý được. Dù sao cũng không thể coi tất cả họ là kẻ xấu, chuyện của Liễu Như chính là một minh chứng.

Hiện tại, Liễu Như đã cân bằng được hai thế lực lớn tại Ma Đô. Những người có liên quan đến thế lực màu xám đa phần là giới nhà giàu, họ tạo thành một thị tộc và một thế lực riêng. Trước đây Mạc Phàm không nghĩ đến chuyện này, nhưng giờ ngẫm lại thì vừa hay có thể giúp được Mục Ninh Tuyết.

Mình thuộc loại người không hợp là đánh, sớm muộn gì cũng đắc tội với nhiều thế lực lớn. Không có một thế lực chống lưng thì đừng mong sống yên ổn.

...

Mục Ninh Tuyết đã ngủ rồi, Mạc Phàm cũng không ở lại thêm nữa.

Cùng Mục Ninh Tuyết bàn về dự định tương lai, đơn giản là anh muốn thắt chặt lại mối quan hệ, rồi sẽ tìm được cơ hội "xuống tay" với nàng. Nào là đêm đen gió lớn, nào là say rượu bất tỉnh... Chậc chậc, bé thỏ trắng này không chạy thoát được đâu.

Đi trên đường phố Venice, Mạc Phàm không khỏi suy nghĩ về đội Ai Cập.

Đội Ai Cập có thể khiến cả đội Anh quốc lẫn đội Hy Lạp phải thua, tuyệt đối không phải do may mắn. Vong linh của bọn họ cực kỳ lợi hại, trong một trận đấu có thể triệu hồi gần như vô hạn.

Mạc Phàm có chút bực bội, tại sao đội Ai Cập lại trở nên mạnh mẽ đến vậy? Vong linh của họ trước đây vốn rất yếu trước những kẻ mạnh, giờ lại mạnh đến không tưởng.

Mạc Phàm đang mải mê suy nghĩ thì một giọng nói dễ nghe vang lên từ trong con hẻm nhỏ. Anh quay lại nhìn, phát hiện một cô gái đeo khăn che mặt màu đen, bóng dáng cô hiện lên trong hẻm nhỏ, có thể thấy được vóc người duyên dáng. Người bình thường nhìn vào chắc chỉ thấy một cái bóng mờ ảo, không thấy rõ người đâu.

Mạc Phàm nhìn cô, không khỏi bật cười nói:

— Bao nhiêu tiền một đêm thế, gái đứng đường à?

— Cậu nguyện ý trả tôi bao nhiêu? – Asha Corea hỏi ngược lại.

— Người đẹp thế này, có táng gia bại sản cũng mong được thử một lần. – Mạc Phàm nói.

— Hạ lưu! – Asha Corea trừng mắt nhìn Mạc Phàm.

— Cô tìm tôi có chuyện gì? Sao tôi cứ có cảm giác cô lượn lờ quanh tôi suốt thế? Tôi thừa nhận là mình tỏa ra mị lực chết người, đối với nhiều cô gái là liều thuốc độc, khiến họ mê mẩn không cách nào kiềm chế được, nhưng tôi tin cô là một ứng cử viên Thần Nữ, chắc chắn phải hơn mấy cô gái bình thường đó chứ. – Mạc Phàm nói.

— Sáng mai tôi bay về Hy Lạp, bỗng nhiên nhớ tới một người nên tìm cậu để hỏi thăm chuyện của cô ấy. – Asha Corea chỉ vào một quán rượu với ánh đèn mờ ảo cách đó không xa, ra hiệu đến đó rồi nói chuyện chi tiết hơn.

— Sáng mai đi rồi thì đêm nay chúng ta phải trân trọng chứ, muốn mấy lần nào?

— Cậu nói cái gì?

— Muốn ngồi nói chuyện chân thành với nhau mấy lần. Giữa người với người phải có chút chân thành, hiểu nhau hơn một chút.

Asha Corea lười so đo với Mạc Phàm, cái tên miệng chó không mọc được ngà voi này, liền đi thẳng đến quán rượu.

Asha Corea có vẻ khá quen thuộc với nơi này, cô gọi một ly rượu trái cây, còn Mạc Phàm gọi một chai Sprite, vẻ mặt đầy khó hiểu, nói:

— Cô muốn hỏi về tình hình của Mục Ninh Tuyết, hay là về cây cung đã đánh bại cô?

— Cây cung đã đánh bại tôi? Dựa vào đâu mà cậu cảm thấy tôi có thể thua? – Asha Corea cười, hỏi ngược lại.

— Cô nhận thua thì chính là thua rồi. – Mạc Phàm nói.

— Thắng thua còn chưa chắc đâu, chỉ là tôi cảm thấy không nên dùng đến loại sức mạnh đó trong trận đấu nên mới từ bỏ thôi. Hơn nữa, tại sao cậu lại nghĩ tôi hỏi về tình hình của Mục Ninh Tuyết? – Asha Corea nói.

— Chẳng lẽ không phải sao? – Mạc Phàm hỏi.

Nhìn sắc mặt của Asha Corea, Mạc Phàm đã có đáp án, không khỏi kỳ lạ, hỏi:

— Vậy cô muốn hỏi về ai?

— Người hiện đang ở Parthenon Thần Miếu, cũng là một ứng cử viên cho vị trí Thần Nữ. Dựa theo lời cậu nói trên sân đấu thì cô ấy là vợ hai của cậu? – Asha Corea nói.

— Cô nói Tâm Hạ à? À, quên mất hai người cũng là đồng sự. – Mạc Phàm nói.

— Đồng sự? Có thể dùng từ nào nghe êm tai hơn được không? – Asha Corea liếc xéo Mạc Phàm.

— Cô hỏi em ấy làm gì? – Mạc Phàm hỏi.

— Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là muốn tìm cậu nói chuyện phiếm, thuận tiện hỏi về cô ấy. Tôi rất tò mò về cô ấy, cũng rất tò mò về cậu, không ngờ hai người lại là anh em trong nhà. – Asha Corea nói.

— Cái đó người ta gọi là nuôi con dâu từ bé. – Mạc Phàm cảm thấy ngữ khí của Asha Corea rất kỳ lạ.

— Vậy à, chúng ta nói một chút về chuyện quá khứ của hai người đi, tôi rất hứng thú. Khi còn bé, cha tôi cũng hay kể về những năm tháng thanh xuân tươi đẹp cùng cô bạn thanh mai trúc mã của ông. – Asha Corea nói.

Mạc Phàm không hiểu, nhưng Asha Corea đã muốn nghe thì anh cũng chiều theo ý cô. Đây cũng không phải chuyện gì bí mật, với khả năng của Asha Corea thì không khó để điều tra ra. Mạc Phàm bắt đầu bằng vài chuyện phiếm rồi mới kể một chút về chuyện ở Bác Thành.

Mạc Phàm kể, Asha Corea lắng nghe, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Nói chưa được bao lâu thì Asha Corea mở miệng hỏi:

— Hai người không ở chung sao?

— Rất ít khi ở cùng nhau. Tôi với cha tôi đều là đàn ông con trai, không tiện chăm sóc em ấy. Lên cấp hai, em ấy học ở trường nữ sinh, lại gần nhà dì nên từ đó ở nhà dì luôn. Lúc đó thì tôi học cấp ba, ở trong ký túc xá, chăm chỉ học ma pháp, một tuần gặp nhau một lần hoặc nói chuyện qua điện thoại.

— Không ngờ cậu lại là người tự học thành tài. Từ một người chẳng có thành tựu gì, bây giờ đứng ở Venice thế này, có cảm giác thành công chưa? – Asha Corea cảm thán một câu.

— Cô chuyển sang làm phóng viên phỏng vấn sau trận đấu từ bao giờ thế? – Mạc Phàm bực bội một hồi, mới nhớ ra là Asha Corea đang tán gẫu với mình. – Tôi nói nhiều rồi, giờ đến lượt cô đi, ứng cử viên Thần Nữ Asha Corea thân phận tôn quý, được nhiều người kính ngưỡng, nhan sắc tuyệt trần.

Asha Corea nghe giọng điệu Mạc Phàm có hơi kỳ lạ nhưng cũng không so đo, tùy ý nói:

— Tôi nghĩ tôi cũng không có gì đặc biệt để nói, đơn giản là được một người đáng kính nhận làm con nuôi thôi. Ngài ấy cho tôi cái tên này, cho tôi địa vị cao quý. Dù ngài ấy đã qua đời, tôi vẫn được người trong nước coi là công chúa, được tôn kính như thánh nữ.

— Người mà cô nhắc đến là ai? – Mạc Phàm hỏi.

— Thánh Tử Văn Thái, là đại hiền giả kiệt xuất nhất của Parthenon Thần Miếu trong vòng mấy trăm năm qua. – Asha Corea nói.

— A, là ông ta. – Mạc Phàm hiểu ra.

Mạc Phàm đã nghe qua tên Văn Thái, nhưng những thông tin về người này khá mâu thuẫn. Việc ông ta làm đủ để ghi danh vào sử sách của thế giới, được người đời kính ngưỡng, đời sau ca tụng. Nhưng Mạc Phàm thấy tư liệu về người này không được công khai nhiều, thậm chí không nói rõ về cái chết, giống như đã bị che giấu đi.

— Ông ta có vẻ là một nhân vật khá nhạy cảm. – Mạc Phàm nói.

— Đúng vậy, thánh danh lan rộng, có đóng góp to lớn nhất cho địa vị hiện tại của Parthenon Thần Miếu, nhưng cũng không chống lại được sự ghen tỵ. – Asha Corea nói đến đây, uống cạn ly rượu trái cây.

— Nói đến đây, chẳng lẽ cái chết của ông ta là do người khác hãm hại? – Mạc Phàm hơi kinh ngạc.

Asha Corea lắc đầu.

— Không phải bị hãm hại, vậy cô buồn làm gì? Lão già tuổi tác đã cao, gần đất xa trời thôi, có gì lạ đâu. – Mạc Phàm nói.

— Ngài ấy bị xử tử một cách công khai. – Ánh mắt Asha Corea có mấy phần nghiêm túc.

Mạc Phàm há to miệng, không biết phải trả lời thế nào.

— Chuyện của tôi thì vui vẻ nhẹ nhõm, đến chuyện của cô thì bi quan nghiêm túc. Hay là không nói những chuyện đã qua nữa, vừa hay tôi cũng đang muốn hỏi cô cái này. – Mạc Phàm quyết định đổi chủ đề, không nói tiếp chuyện về Thánh Tử Văn Thái nữa.

— Cậu muốn hỏi cái gì? – Asha Corea cũng ổn định lại cảm xúc, không đắm chìm trong quá khứ nữa.

— Parthenon rốt cuộc mạnh đến cỡ nào? – Mạc Phàm hỏi.

Asha Corea sững sờ, không ngờ Mạc Phàm sẽ hỏi vấn đề này.

— Vì sao lại hỏi thế?

— Tôi chỉ tò mò một tổ chức có sức ảnh hưởng toàn thế giới thì mạnh tới cỡ nào thôi.

— Parthenon Thần Sơn được chia làm bốn tòa đại điện: Thần Nữ Điện, Kỵ Sĩ Điện, Tín Ngưỡng Điện, và Phán Quyết Điện. Đứng đầu bốn đại điện này là Thần Nữ Điện. Kỵ Sĩ Điện có nhiệm vụ thủ hộ cho Thần Nữ Điện, Tín Ngưỡng Điện dành cho các tín đồ, còn Phán Quyết Điện dùng để thiết lập quy củ, trừng phạt những kẻ có tội.

— Thần Nữ Điện ở vị trí cao nhất, tiếp đến là Kỵ Sĩ Điện, xuống nữa là Phán Quyết Điện, còn Tín Ngưỡng Điện nằm gần chân núi. Pháp sư ở đó hầu như đều là Trung giai. Những pháp sư này là các tín đồ tự do đến đây để nhận được chúc phúc, số lượng không cố định. Vào những dịp lễ hội, các pháp sư tín ngưỡng từ Trung giai trở lên có thể tạo thành một quân đoàn hàng vạn người.

Nói đến đây, Asha Corea cười nhẹ nhàng:

— Cho nên, nếu hai chúng ta ở Tín Ngưỡng Điện, sẽ bị hàng vạn người có thực lực thấp nhất là Trung giai trở lên nuốt chửng. Bọn họ chia thành tám loại tín ngưỡng, không phải là quân đội hưởng bổng lộc, nên sức chiến đấu còn mạnh hơn cả quân đội.

Mạc Phàm chép miệng một cái, hỏi tiếp:

— Còn Phán Quyết Điện thì sao?

— Phán Quyết Điện là những pháp sư thi hành phán quyết, tất cả có một ngàn người, thực lực từ Cao giai trở lên.

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Vozer hóa giấc mơ xanh

Đề xuất Tiên Hiệp: Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người
BÌNH LUẬN