Chương 1168: Xác Ướp Đỏ Thẫm
Kỵ sĩ điện chỉ có tổng cộng 365 kỵ sĩ thủ hộ, khi nữ hầu thực tập, nữ hầu, hiền giả, đại hiền giả ra ngoài cứu tế thì họ sẽ có kỵ sĩ thủ hộ tương ứng đi theo để bảo đảm an toàn. Cũng sẽ có các kỵ sĩ ra ngoài rèn luyện để tăng cường thực lực, nhưng vẫn duy trì lại 200 người. Những người này đều là những thiên tài ở những nơi xa xôi, kỵ sĩ điện sẽ chọn ra một kỵ sĩ thủ hộ có thể đấu được với tám học viên trong học phủ chi tranh,” Asha Corea nói.
“Số lượng cao giai của các cô nghe như phóng đại vậy,” Mạc Phàm cảm thán.
Ở trong nước, các ma pháp sư cao giai đã có địa vị khá cao, giống như Thành Bác ở phía Nam, người quản lý thành phố cũng chỉ là một pháp sư cao giai. Vậy mà Parthenon có hơn một ngàn người phán quyết đạt tới cao giai, kỵ sĩ điện lại còn có 365 người, mỗi người đều có thực lực cao giai và tiềm năng lớn.
Chỉ là một thần sơn mà lực lượng vũ trang đã giống như một quốc gia nhỏ, mà cốt lõi của Parthenon lại là Thần Nữ Điện.
“Học phủ vẫn chỉ là học phủ, bước vào xã hội ma pháp này thì cường giả nhiều vô kể,” Mạc Phàm lại cảm thán.
“Cậu muốn đối đầu với Thần Miếu Parthenon sao, tham vọng đó không hề nhỏ đâu. Nhưng cậu cũng nên thỏa mãn đi, hiện tại cậu có danh hiệu mạnh nhất học phủ, không ai dám tìm cậu gây phiền phức đâu,” Asha Corea nói.
Mạc Phàm lắc đầu, làm sao mà không có ai dám tìm mình gây phiền phức được chứ. Người muốn tìm mình gây phiền phức rất nhiều, huống chi mình còn là một kẻ thích gây chuyện, sao có thể yên ổn khi thực lực chưa đủ mạnh?
“Khi cậu đối phó với đội Ai Cập, phải cẩn thận một chút, hơn một nửa số vong linh không hoàn toàn thuộc về họ,” Asha Corea chuyển chủ đề về trận đấu.
“Cô biết điều gì à?” Mạc Phàm nhướng mày.
“Tôi nghĩ bọn họ đã lấy được bí thuật cổ xưa trong kim tự tháp, loại bí thuật này cũng không bị cấm sử dụng.”
“Không thuộc về bọn họ thì càng tốt, tôi sẽ dốc toàn lực ứng phó.”
Cuối cùng thì trận chung kết cũng bắt đầu sau mấy ngày nghỉ ngơi, trận chiến khai mạc trên đảo Venice.
Vì trận đấu này là một sự kiện trọng đại nên Venice đã bố trí chiến trường trên một hòn đảo nhỏ, xung quanh hoàn toàn là nước biển. Nhìn từ xa, nó như một cái đấu trường nổi trên mặt nước màu xanh, được một kết giới bằng nước bảo hộ toàn bộ.
Chỗ ngồi của khán giả là trên những con tàu du lịch khổng lồ, có tới bốn chiếc, lần lượt ở bốn hướng khác nhau, nhìn qua kết giới là có thể thấy rõ trận chiến đang diễn ra.
Pháo hoa được bắn lên theo thứ tự ở Venice, nối thành một màn trình diễn hoàn hảo trên bầu trời rồi chậm rãi kéo dài đến hòn đảo này.
Các tuyển thủ Ai Cập đã đứng bên trong sân đấu. Họ là đội đáng kinh ngạc nhất trong cuộc thi này, và chủ đề bàn tán về họ luôn xoay quanh vong linh.
Vong Linh hệ, đây là một hệ ma pháp hiếm thấy, chuyên điều khiển vong linh, rèn luyện vật chết. Từ khi xuất hiện, Vong Linh hệ luôn gây tranh cãi, thậm chí còn bị xem như cấm thuật, bị Thánh Tài Viện phong sát.
Bây giờ Vong Linh hệ xuất hiện trong học phủ chi tranh, vô số người đang bàn tán say sưa, chắc hẳn sau sự kiện này, Vong Linh hệ sẽ trở nên phổ biến hơn.
“Nói mới thấy cũng thú vị thật, Ai Cập với Trung Quốc đều là những đế quốc vong linh. Nhớ lúc Cố Đô hạo kiếp, hàng triệu vong linh xông tới, suýt nữa đã phá hủy thành trì hàng trăm năm của Cố Đô. Mà kim tự tháp ở Ai Cập cũng không phải đất lành, giống như một ngọn núi lửa có thể phun trào bất cứ lúc nào, mang đến tai nạn khó lường cho các thành thị.”
“Cậu nói đúng. Cố Đô ở Trung Quốc là vùng đất vong linh ngàn năm, còn Ai Cập là lãnh địa của Pharaoh. Mặc dù người Trung Quốc chưa tìm hiểu sâu về lợi ích của Vong Linh hệ, nhưng người Ai Cập thì đã nắm giữ cách sử dụng vong linh một cách hiệu quả.”
“Vong linh của Ai Cập, vong linh của Trung Quốc… đây là những quốc gia về vong linh lớn nhất thế giới. Ai mà ngờ trận chung kết lại là cuộc đối đầu giữa hai quốc gia này chứ.”
“Rốt cuộc vẫn không ai hiểu rõ đám người Ai Cập kia điều khiển vong linh bằng cách nào sao?” Giang Dục hỏi.
“Đánh với bọn họ chẳng qua là đánh với một đám vong linh rác rưởi mà thôi, còn bày đặt âm mưu thủ đoạn, chẳng ra làm sao cả,” Quan Ngư tỏ vẻ khá khinh thường hành vi của đội Ai Cập.
Trong trận đấu với đội Ai Cập, đội hình ra sân đầu tiên gồm có Mạc Phàm, Giang Dục, Mục Nô Kiều, Quan Ngư và Triệu Mãn Duyên.
Sau trận tam phương hỗn chiến, những người bị thương nặng là Nam Giác, Ngả Giang Đồ, Mục Ninh Tuyết, Mục Đình Dĩnh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, rất khó để lên sân. Trong khi đó, đội Ai Cập được nghỉ ngơi dưỡng sức nên đang rất sung sức.
“Kiều Kiều, hệ thứ ba của cậu là Băng hệ sao?” Mạc Phàm cố ý hỏi.
“Ừm,” Mục Nô Kiều khẽ gật đầu.
Mục Nô Kiều tu luyện các hệ tương tự như Mục Ninh Tuyết, chủ tu là Thực Vật hệ, thứ đến là Phong hệ, phụ tu là Băng hệ. Về thực lực, hẳn là cô không kém Tổ Cát Minh bao nhiêu, mà mấy hệ này lại rất có hiệu quả khi chiến đấu với vong linh.
“Mục Ninh Tuyết ở đây thì tốt rồi, sinh vật vong linh sợ nhất là Băng hệ,” Giang Dục nói.
“Ừm ừm, cô ấy thi triển lĩnh vực thì đám vong linh nhỏ kia chắc chắn sẽ trở nên vô dụng.”
Tất cả mọi người đều đã trải qua hải thị thận lâu ở Ai Cập. Lúc đó, Mục Ninh Tuyết thi triển lĩnh vực Băng hệ đã đông cứng cả đại quân vong linh, giúp đội quân pháp sư nhân loại giải tỏa áp lực rất lớn.
“Băng hệ của tớ không bằng Mục Ninh Tuyết, nhưng đông cứng lũ vong linh nhỏ này cũng không thành vấn đề. Kết hợp thêm Thực Vật hệ nữa thì càng mạnh,” Mục Nô Kiều nói nghiêm túc.
“Ừm, nhờ cả vào cậu rồi,” Mạc Phàm nói.
Băng hệ khắc chế vong linh, tiếp đến là Thực Vật hệ. Mục Nô Kiều chủ tu Thực Vật hệ, phụ tu Băng hệ, mà Phong hệ lại có thể trợ giúp Băng hệ, cho nên mấu chốt để chống lại Vong Linh hệ nằm ở Mục Nô Kiều.
Ở Ma Đô, Mục gia là một trong tứ đại thế gia. Khi nghe tin Mục Nô Kiều sẽ tham gia vòng chung kết, họ đã mạnh tay đặt cược một khoản tiền lớn vào cô, hy vọng Mục Nô Kiều có thể bộc lộ tài năng để mang về vinh quang cho Mục gia.
Giờ phút này, ý chí chiến đấu của Mục Nô Kiều đang sôi sục. Việc đối phó với vong linh của đội Ai Cập chính là cơ hội để cô nhận được sự chú ý.
“Khi giết vong linh phải phá vỡ kết tinh vong linh của chúng. Mỗi loại vong linh khác nhau thì vị trí kết tinh cũng khác nhau, cho nên không được chủ quan,” Mạc Phàm dặn dò.
Mạc Phàm giết vong linh không phải một vạn thì cũng tám ngàn, chiến tích vô cùng nổi bật. Hắn tin rằng hai đội Anh quốc và Hy Lạp đều thua Ai Cập vì họ chưa hiểu rõ điểm yếu của những sinh vật vong linh này.
Mọi người khẽ gật đầu, nghe theo lời Mạc Phàm.
“Các tuyển thủ chuẩn bị!”
Thời gian đếm ngược, mỗi tuyển thủ đều lộ vẻ khẩn trương.
“Bắt đầu!”
Giọng trọng tài chính vang lên, vẫn còn đang vọng khắp hòn đảo, đã thấy cả năm người của đội Ai Cập đều đồng loạt niệm chú ngữ.
Một loạt tinh quỹ màu xám hiện lên, nhanh chóng hóa thành những hoa văn màu đỏ xám dưới chân họ. Đồ án này không giống tinh đồ, lại tỏa ra một thứ ánh sáng đầy nguy hiểm.
“Thức tỉnh đi, các dũng sĩ!”
Mios cắn ngón tay mình, nhỏ máu xuống mặt đất đen kịt bên dưới.
Một giọt máu lập tức nhuộm đỏ cả mảnh đất, lan rộng ra hàng trăm mét, khiến cho nơi này như bị nguyền rủa.
Cây cối, hoa lá, bãi cỏ đều khô héo, giống như bị hút cạn sự sống.
Thời gian trôi qua, bùn đất hóa lỏng, dần dần sôi lên ùng ục.
“A ách!”
“A ách!”
Những tiếng kêu đáng sợ phát ra từ dưới lòng đất. Từng cái xác được bọc trong vải đỏ và đen từ từ chui lên, toàn thân chúng đẫm máu, đôi mắt màu xanh lục lấp lóe, ác độc nhìn chằm chằm những sinh vật sống trên đảo.
Số lượng vong linh bọc trong vải đỏ đã lên tới hai mươi, ba mươi con. Đội Ai Cập có năm người, tất cả đều đồng loạt thi triển vong linh thuật này, lập tức triệu hồi ra gần một trăm con. Tử khí cùng sát khí bao trùm cả hòn đảo vốn xanh tươi mát mẻ.
“Là xác ướp đỏ thẫm,” Mạc Phàm giọng trầm nói.
Đêm hôm ấy, Mạc Phàm đã trò chuyện với Asha Corea. Asha Corea gác lại hiềm khích lúc trước, kể cho Mạc Phàm nghe về từng loại vong linh mà đội Ai Cập triệu hồi.
Xác ướp đỏ thẫm, đây là loại mà đội Ai Cập có thể gọi ra nhiều nhất, cũng là sinh vật khó nhằn nhất. Những con xác ướp này gần như vô tận, chỉ cần một giọt máu là có thể tạo ra hai, ba mươi con. Loại này chiếm số lượng đông nhất trong biển xác, nếu không tìm ra cách giải quyết thì sẽ giống như hai đội kia, bị chúng mài cho đến chết.
“Kết tinh của những con xác ướp đỏ thẫm này nằm ở sau gáy. Quan Ngư, cậu có thể đâm vào đó chứ?” Mạc Phàm hỏi.
“Để tôi thử xem sao.”
Thân hình Quan Ngư thoắt một cái, lập tức xuất hiện đằng sau một con xác ướp đỏ thẫm. Những xác ướp này có vẻ di chuyển chậm chạp, đến lúc phát hiện có người sống ở phía sau thì đã bị Quan Ngư đâm thủng đầu trước khi kịp quay lại.
Không có máu, không có não, xác ướp đỏ thẫm chậm rãi ngã xuống, thân thể cũng từ từ tan biến không để lại dấu vết gì.
“Đúng là ở sau gáy thật, sâu khoảng 10 cm. Chỉ là sọ của chúng rất cứng, nếu không phải vũ khí của tôi có thể đâm xuyên phòng ngự thì cũng không dễ xử lý chút nào,” Quan Ngư giải quyết một con xong liền nhanh chóng trở lại, không hề nóng vội.
“Bọn chúng xông tới kìa!” Mục Nô Kiều nói.
“Lập trận hình, đừng để chúng chia cắt chúng ta!”
“Để tớ cho chúng nó trèo đèo lội suối trước đã!” Triệu Mãn Duyên dùng bàn tay tạo ra những nếp gấp trên mặt đất. Những nếp gấp này sáng lên rồi tạo thành những dãy núi đá lởm chởm, nhấp nhô. Lũ vong linh ngu xuẩn cứ thế đi lên những núi đá này, khiến đoạn đường phải đi càng thêm dài.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Vozer hóa giấc mơ xanh
Đề xuất Đô Thị: Mệnh Danh Thuật Của Đêm