Chương 1180: Đảo Nhỏ Cự Thú

Ngay cả con đê biển cách xa mấy cây số cũng bị ảnh hưởng, một cơn thủy triều khổng lồ lập tức cuốn phăng Triệu Mãn Duyên đang bất động.

Hai tên sát thủ không lường trước được tình huống này cũng vội vàng thi triển kỹ năng phòng ngự mới tránh được đợt sóng thần ập tới.

"Người đâu rồi?"

"Bị cuốn đi rồi, để tôi đi bắt cậu ta lại!"

Nữ sát thủ liếc nhìn về phía Triệu Mãn Duyên, lập tức hóa thành một con ảnh điểu, lao đi đuổi theo dòng nước xiết.

"Đó là... thứ gì vậy?" Triệu Hữu Càn đứng trên mặt đất ngập nước, ánh mắt đầy vẻ khó tin nhìn một hòn đảo đang di chuyển đến nơi này với tốc độ cao.

Hình ảnh hòn đảo khổng lồ lao đến với tốc độ kinh người tạo ra một áp lực tinh thần khủng khiếp.

"Ta... ta cũng không biết, tại sao vùng biển Venice này lại có hải thú chứ?" Tên sát thủ nam mở to mắt, sống đến giờ hắn cũng chưa từng gặp qua con quái vật nào to lớn đến thế.

Một chiếc thuyền chở dầu cỡ lớn đang tiến vào bến cảng Venice, dù sóng lớn cuồn cuộn ập tới nhưng con thuyền vẫn ổn định không bị lật.

Trên thuyền có hơn một ngàn người, bọn họ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, một vài người có tầm nhìn tốt liền đi lên boong tàu xem xét.

Ai mà ngờ được, họ lại thấy một ngọn núi khổng lồ đang lướt qua con tàu chở dầu xa hoa của mình, trông chẳng khác nào một đứa trẻ đứng cạnh một người lớn vạm vỡ. Đám người kinh ngạc nhìn về phía thành phố Venice rồi sợ hãi thét lên.

Seagull – đó là thuyền chở dầu lớn nhất của Venice, logo chim mòng biển của họ có thể nhìn thấy từ rất xa, ai ngờ lại nhỏ bé hơn gấp nhiều lần so với con cự thú hòn đảo này.

Khi mọi người còn đang lo sợ con tàu Seagull sẽ bị cự thú hất tung, nó lại lướt qua một cách đầy hung hãn nhưng cũng thờ ơ, như thể không hề nhìn thấy. Nó đã tiến đến vị trí con đê biển dài nhất.

"Triệu Mãn Duyên..."

Mạc Phàm nhớ ra Triệu Mãn Duyên vẫn còn đang ở trên đê biển.

Hải thú không biết đã đi xa đến mức nào, nhưng thân ảnh của nó vẫn hiện ra rõ ràng, không hề nhỏ đi vì khoảng cách.

Mạc Phàm bừng tỉnh, vội vàng hóa thành ảnh điểu bay xuyên qua màn đêm hỗn loạn, lao về phía mặt biển.

Tốc độ của hắn rất nhanh, nhưng muốn đến được đê biển cũng phải mất một khoảng thời gian, vậy mà đối với đảo nhỏ cự thú thì khoảng cách đó lại rất gần.

...

Trên đê biển, sau khi thấy đảo nhỏ cự thú đang tiến về hướng này, tên sát thủ nam vội vàng ôm lấy Triệu Hữu Càn chạy đi chỗ khác.

"Gràooo!"

Đảo nhỏ cự thú vẫn chưa lộ ra hình dáng thật sự, màn đêm đã che khuất thân thể của nó, mọi người chỉ thấy một khối màu đen vô cùng to lớn.

Thân thể nó va vào đê biển, lập tức làm vỡ nát toàn bộ công trình, vô số con tàu đang neo đậu rơi xuống nước.

Triệu Hữu Càn thấy đảo nhỏ cự thú lướt ngang qua, thấy mặt đất dưới chân sắp nứt ra, trên mặt hiện lên vẻ khó tin.

"Gràooo!"

Lại một tiếng gầm rú làm rung chuyển mặt biển, đảo nhỏ cự thú bỗng nhiên há miệng ra.

Nó đột nhiên đớp một ngụm nước biển khổng lồ, mấy trăm tấn nước biển bị hút vào trong bụng nó. Lượng nước này đủ để lấp đầy một hồ chứa nước, ấy thế mà nó lại làm thêm một ngụm nữa.

"Không ổn rồi!"

Sắc mặt tên sát thủ nam biến đổi, không khỏi thốt lên một tiếng.

Nữ sát thủ và Triệu Mãn Duyên đang ở cùng một chỗ, hai người họ chẳng khác nào sinh vật phù du bị chui vào miệng cá voi, không có chút sức lực nào để phản kháng.

"Tại sao hết lần này đến lần khác nó đều chỉ xuất hiện ở nơi đó?" Triệu Hữu Càn kinh ngạc thốt lên.

Sau khi đảo nhỏ cự thú nuốt cả nước biển lẫn con người vào bụng, nó không ở lại nữa mà từ từ chìm xuống mặt nước, chỉ để lộ hòn đảo trên lưng.

Như một hòn đảo di động giữa đại dương, sinh vật đã gây náo loạn cả Venice này lại chìm xuống biển, thân ảnh màu đen của nó ngày càng khuất xa.

"Bọn họ... hai người bọn họ bị ăn mất rồi sao?"

Là trùng hợp sao? Đảo nhỏ cự thú chỉ đến đó uống nước, thế là vô tình cuốn theo hai người họ vào bụng?

"Có đuổi theo không?" Triệu Hữu Càn vừa nói xong câu này đã cảm thấy mình thật ngu ngốc.

Quả nhiên, tên sát thủ nam có vết sẹo trên trán lạnh lùng nói: "Loại sinh vật cấp Quân Chủ này thực lực đã đạt tới đỉnh cao, dù chúng tôi có huy động toàn bộ lực lượng cũng không đủ để giết nó. Người của tôi đã chết, kẻ cậu cần giết cũng không còn khả năng sống sót. Mau thanh toán phần còn lại đi, tôi sẽ nhận thay phần của cô ấy."

Triệu Hữu Càn sững sờ, không ngờ đã xảy ra chuyện như thế này rồi mà đối phương vẫn còn nhớ đến tiền.

Triệu Hữu Càn tận mắt nhìn thấy Triệu Mãn Duyên bị cự thú nuốt chửng, nghĩ rằng cậu ta không còn khả năng sống sót. Chỉ là không hiểu sao trong lòng hắn lại chẳng vui vẻ chút nào. Tại sao lúc mình muốn giết Triệu Mãn Duyên thì sinh vật kia không xuất hiện sớm hơn? Người dân Venice cùng Liên minh đúng là một đám ngu ngốc, không biết đi tuần tra vịnh biển xem có sinh vật nào đủ sức uy hiếp thành phố hay sao?

"Tôi sẽ gửi số tài khoản cho anh." Triệu Hữu Càn nói.

Hai sát thủ này, nam là pháp sư Siêu Giai, nữ là một trong những người nổi bật ở cấp Cao Giai. Triệu Hữu Càn đã bỏ ra một số tiền khổng lồ để thuê họ. Nếu biết có con cự thú đến giúp mình một tay thì hắn đã chẳng cần phải lãng phí một đống tiền như vậy.

...

Đê biển đã bị phá nát hoàn toàn, chìm trong nước biển.

Những lão pháp sư sau khi nhận ra sự việc cũng bay về đây, kinh ngạc nhìn cảnh tượng tan hoang này.

Thành phố biển Venice nổi tiếng cả nước, số lượng pháp sư Siêu Giai ẩn thân cũng không ít, nhưng từ lúc cự thú xuất hiện rồi rời đi, không hề thấy bóng dáng một pháp sư Siêu Giai nào ra mặt.

Toàn bộ người ở Venice đều không phát hiện được con cự thú này đang đến gần, mặc dù nó đã áp sát như vậy.

Có thể nói, nếu đảo nhỏ cự thú có địch ý với thành phố Venice thì giờ đây cả thành phố đã chìm trong biển nước.

Điều đáng mừng duy nhất là nó không có nhiều địch ý với con người, bằng chứng là nó đã không đâm vào tàu Seagull. Nhưng mọi người vẫn đặt ra câu hỏi, tại sao nó lại ngụy trang thành một hòn đảo, và mục đích cuối cùng của nó là gì?

...

Mạc Phàm không tìm thấy Triệu Mãn Duyên. Hắn đã gọi những người trong Liên minh bờ biển, các thầy giáo, và những học viên khác đi tìm, nhưng không thấy bóng dáng hay thi thể của Triệu Mãn Duyên đâu cả.

Tìm kiếm suốt đêm cho đến trời hửng sáng, người của Liên minh mới dẫn một người tới. Người này nói rằng đã nhìn thấy có hai người bị đảo nhỏ cự thú nuốt vào bụng.

Nghe xong câu này, Mạc Phàm có chút bực bội.

Nếu đó là sự thật, Mạc Phàm cũng không biết phải tìm từ đâu.

"Mạc Phàm, cậu có biết thứ kia rốt cuộc là gì không?"

"Cậu nói khi đó nó đã đi theo chúng ta từ Nhật Bản, là thật sao?"

Đối với những câu hỏi này, Mạc Phàm cũng không biết trả lời thế nào.

Hiện tại có thể khẳng định một điều, đây chính là thứ mà Miyata đã nói tới. Miyata đã tưởng nhầm nó là một hòn đảo, để rồi ngày hôm sau nó biến mất.

Mà Mạc Phàm cũng đã thấy nó khi ở trên tàu, không có hòn đảo nào màu xám xịt như vậy trong số những hòn đảo trên biển cả.

Sau khi đến Song Thủ Các, người bảo vệ cũng đã xác nhận con cự thú này có tồn tại. Mạc Phàm đoán chừng thứ này đã đi theo họ.

Khi đến châu Nam Mỹ, cách nhau cả một Thái Bình Dương mà Mạc Phàm vẫn còn cảm giác nó đang bám theo.

Ai mà ngờ được nó vẫn đi theo, không chỉ đơn giản là theo họ qua Thái Bình Dương rộng lớn, mà còn xuyên qua Đại Tây Dương, thậm chí đến tận Địa Trung Hải.

Nó đến Địa Trung Hải bằng cách nào thì không ai biết được, tóm lại là nó đã âm thầm đi theo.

Tại sao nó lại xuất hiện? Mạc Phàm không thể hiểu được vấn đề này.

Nếu nó đã đi theo từ lâu, tại sao đến lúc này mới hiện thân? Hay là nó đi theo Triệu Mãn Duyên, rồi lại nuốt cả Triệu Mãn Duyên?

Mạc Phàm không tin Triệu Mãn Duyên lại bị ăn một cách đơn giản như vậy. Cấp bậc của con quái vật này có lẽ không hề thấp hơn Đồ Đằng Huyền Xà, nếu nó muốn hại cả bọn họ thì đã ra tay ngay từ lúc ở Nhật Bản rồi.

...

Càng nghĩ càng rối, Mạc Phàm chỉ có thể nhờ đến Hiệp hội Thợ săn Thanh Thiên giúp đỡ.

Bao lão đầu sau khi nghe chuyện cũng đồng ý giúp tìm kiếm.

Mạc Phàm biết Bao lão đầu là một cường giả có chức lớn nào đó đã về hưu, có thể khiến ông ra tay thì sự việc nhất định không tầm thường.

"Bao lão đầu, rốt cuộc sinh vật kia là gì? Trên thế giới này, sinh vật như thế cực kỳ hiếm có, không lẽ không có bất kỳ ghi chép nào về nó sao?" Mạc Phàm hỏi qua điện thoại.

"Trên thế giới này không thiếu những sinh vật kỳ hình dị dạng, nhất là dưới đáy biển sâu mấy chục nghìn mét, có thứ gì đang bò lổm ngổm thì ngay cả những ma pháp sư cao cấp nhất như chúng ta cũng không biết được. Ta cần một chút thời gian để tra cứu, mới có thể nhận ra nó là gì. Cậu không nên gấp gáp. Nếu tên nhóc họ Triệu kia chết rồi thì chắc chắn đã chết, sinh vật kia chỉ cần hít một hơi thôi cũng đủ giết nó rồi. Nếu nó chưa chết, thì khi nào con quái vật kia về gần đất liền, tên nhóc đó sẽ trở về thôi." Bao lão đầu nói.

Mạc Phàm mặt tối sầm lại, nói: "Ông nói gì vậy, tôi phải chạy đến Hàng Châu một chuyến!"

"Tóm lại, sống chết của tên nhóc đó không phải là chuyện cậu vội vàng là được. Mà cậu có đến Hàng Châu gọi Đồ Đằng Huyền Xà thì cũng chưa chắc nó tìm được sinh vật kia đâu, thậm chí Đồ Đằng Huyền Xà còn không dám xuống biển nữa là. Biển cả đáng sợ hơn những gì cậu tưởng tượng nhiều." Bao lão đầu nhắc nhở Mạc Phàm, khuyên hắn đừng hành động theo cảm tính.

Mặc dù nguồn gốc của Đồ Đằng Huyền Xà cũng từ trong nước, nhưng nó không được tính là sinh vật biển. Đảo nhỏ cự thú đã đi rồi thì Đồ Đằng Huyền Xà cũng chẳng làm được gì. Hơn nữa, không cần thiết phải gây ra hoảng loạn không đáng có khi mang Đồ Đằng Huyền Xà đi lung tung.

Lần này Venice đã mất hết mặt mũi, mọi người cũng đang bàng hoàng. Nếu Đồ Đằng Huyền Xà xuất hiện, e rằng các pháp sư Cấm Chú cũng sẽ ngồi không yên mà ra mặt.

Kinh động tới pháp sư Cấm Chú thì sự việc sẽ không còn đơn giản nữa.

Vấn đề chưa giải quyết được lại rước thêm một phiền phức mới.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Vozer dịch từng tờ yêu thương ☽

Đề xuất Voz: Ước gì.....
BÌNH LUẬN