Chương 1179: Sát Thủ Xuất Hiện

"Anh cậu thì có gì đáng lo? Cậu sợ anh ấy đau lòng à?" Mạc Phàm nói.

"Thôi được rồi, vừa giành được hạng nhất, đừng nói chuyện không vui này nữa."

"Có gì đâu. Cần mặc niệm thì cứ mặc niệm, cần vui thì cứ vui. Cảm xúc có lẫn lộn thế nào thì nó vẫn là cảm xúc thật của cậu thôi," Mạc Phàm nói.

"Để tớ ở một mình một lát đi, nghĩ thông suốt rồi sẽ kể chi tiết cho cậu." Triệu Mãn Duyên không muốn nói thêm về việc đó, chính bản thân gã còn chưa biết phải sắp xếp câu chuyện thế nào cho thỏa đáng.

"Được rồi, tớ ở trong phòng, nhiều nhất cũng chỉ có thêm Mục Ninh Tuyết thôi. Nghĩ thông suốt thì tới tìm tớ." Mạc Phàm cũng không ép.

Mạc Phàm quay lưng rời đi, ngoảnh lại vẫn thấy Triệu Mãn Duyên đang chậm rãi bước đi trên con đê biển. Gặp phải chuyện này, quả thật sầu não vô cùng.

Cũng may là tất cả đều đã có chuẩn bị tâm lý.

Người thân ra đi, biết trước và đột ngột là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Trải qua năm tháng, ai rồi cũng phải đối mặt với sinh ly tử biệt, sự lưu luyến khó dứt bỏ rồi cũng sẽ hóa thành sự tôn trọng dành cho người đã khuất. Triệu Mãn Duyên không nên có gì tiếc nuối, dù sao gã cũng đã làm nên một sự kiện chấn động trước khi người thân ra đi, không có gì phải hổ thẹn.

Còn những tin dữ đột ngột như sét đánh ngang tai, Mạc Phàm đã chứng kiến quá nhiều cảnh sinh ly tử biệt như vậy trong thảm họa ở Bác Thành. Chính vì không muốn cảm nhận nỗi đau đó một lần nữa, hắn mới liều mạng tu luyện để bảo vệ người thân được bình an, để họ không phải đột ngột ra đi giữa thời buổi yêu ma loạn lạc này.

Nhưng sinh mệnh nào có thể vô tận, rồi một ngày cũng sẽ đi đến điểm cuối, kết thúc cuộc đời trong một ngày mưa nào đó...

...

Trên đê biển, lòng Triệu Mãn Duyên vẫn rối như tơ vò. Trời đã sẩm tối, ánh đèn của Venice đã hiện lên ở phía xa, những hòn đảo nhỏ lặng yên trong màn đêm như thể không hề tồn tại.

Trước mặt Triệu Mãn Duyên là một cặp đôi. Người đàn ông trạc ba bốn mươi tuổi, trên trán có vết sẹo, khuôn mặt ngăm đen đang ôm chặt lấy người phụ nữ, miệng nở nụ cười thỏa mãn, trông như một thanh niên đang chìm đắm trong tình yêu tuổi trẻ.

Người phụ nữ cũng khoảng ba mươi, nhan sắc bình thường, là loại mà Triệu Mãn Duyên thường chẳng bao giờ để mắt tới. Cô ta đang cười một cách ngượng ngùng, đôi mắt lại liếc ngang liếc dọc thầm đánh giá Triệu Mãn Duyên.

"Này anh bạn, chụp giúp chúng tôi một tấm ảnh được không?" Người đàn ông lên tiếng, đưa máy ảnh tới.

"Được." Nếu là bình thường, Triệu Mãn Duyên sẽ ngạo mạn đi thẳng qua giữa hai người họ. Đời này chỉ có gã đi phát "cơm chó" cho người khác, chứ làm gì có chuyện bị người khác nhét vào mồm. Nhưng hôm nay tâm trạng sa sút, gã tiện tay làm việc tốt, tích chút phúc cho người cha sắp ra đi của mình.

Triệu Mãn Duyên vừa đưa tay định cầm lấy máy ảnh thì nụ cười của người đàn ông da ngăm bỗng trở nên đầy ác ý.

Sát ý lóe lên trong mắt gã, một con rắn độc tám vuốt từ trong ống tay áo trườn ra, bò lên cổ tay Triệu Mãn Duyên rồi cắn mạnh một cái.

Vết cắn không đau, nhưng Triệu Mãn Duyên cảm thấy máu mình như đang đông cứng lại, bắt đầu từ cánh tay lan ra khắp cơ thể.

Triệu Mãn Duyên kinh hãi, vội vàng thi triển ma pháp phòng ngự.

Khi ma pháp Thánh Thuẫn sắp hoàn thành, Triệu Mãn Duyên bỗng thấy đầu óc choáng váng, cảm giác y hệt như lúc say rượu ngày hôm qua.

...

Cuối cùng, tinh quỹ đứt gãy, Triệu Mãn Duyên không kịp thi triển ma pháp phòng ngự. Độc tố lan ra quá nhanh, không chỉ làm tê liệt toàn thân mà còn khiến tinh thần gã hỗn loạn.

"Các người là ai?" Triệu Mãn Duyên vẫn còn nói được, lập tức chất vấn.

"Hỏi nhiều làm gì, chết rồi chẳng phải sẽ rõ hơn sao?" Người phụ nữ có nhan sắc bình thường cười một cách quỷ quyệt, chậm rãi rút từ trong lòng bàn tay ra một cây châm độc.

Cây châm độc dài cỡ một thanh đoản kiếm, rõ ràng là một loại ma cụ cực kỳ âm hiểm. Giống như giáp tay của Quan Ngư, loại ma cụ này thường được các pháp sư thích khách mang theo, không có tác dụng lớn khi đối phó với yêu ma, nhưng lại là một món đồ chí mạng để đối phó với pháp sư.

"Ai phái các người tới?" Triệu Mãn Duyên phẫn nộ, đôi mắt như muốn bốc hỏa.

"Có lẽ là người muốn hai cha con cậu sớm đoàn tụ dưới suối vàng chăng?" Nữ sát thủ cười lạnh, châm độc gọn gàng đâm thẳng tới trái tim của Triệu Mãn Duyên.

Châm độc vừa xuyên qua lớp da, nhanh chóng tiến vào phần cơ, chuẩn bị chạm đến tim thì một luồng sáng vàng rực rỡ bỗng tỏa ra. Sợi dây chuyền trên cổ Triệu Mãn Duyên mà gã không để ý đã tự động kích hoạt, đẩy lùi hai tên sát thủ, cây châm độc cũng không thể đâm vào thêm được nữa.

"Không hổ danh là công tử nhà giàu, trên người còn có bảo vật mạnh hơn cả nhẫn Venice. Nhưng cũng chỉ giúp ngươi giãy giụa thêm được một lúc thôi." Nữ sát thủ cười, vẻ mặt không có gì bất ngờ.

Tu vi của hai người này rất cao, đặc biệt là người đàn ông đã đánh lén Triệu Mãn Duyên. Cho dù gã không bị trúng độc rắn thì cũng sẽ bị khống chế rất nhanh.

Triệu Mãn Duyên từ trước đến nay chỉ là một công tử đào hoa, hai năm nay mới vùi đầu vào tu luyện để tạo bất ngờ cho cha mình, chưa từng đắc tội với nhân vật lớn nào, càng không trêu chọc đến loại sát thủ tàn độc này để rồi bị truy sát.

Ánh sáng vàng óng bảo vệ Triệu Mãn Duyên không duy trì được lâu, lại thêm nơi này vắng vẻ, sẽ không có ai tới cứu gã.

Triệu Mãn Duyên biết mình khó thoát khỏi cái chết, nhưng trong lòng đầy căm phẫn và không thể tin nổi.

"Triệu Hữu Càn, mày cút ra đây cho tao! Nhất định là mày, nhất định là mày!" Triệu Mãn Duyên hét lớn, khuôn mặt trúng độc nổi đầy gân xanh đen.

Dù gã hét to như vậy, vẫn không có ai trả lời.

"Triệu Hữu Càn, có gan giết tao mà không có gan gặp mặt tao lần cuối sao?" Triệu Mãn Duyên tiếp tục gào lên.

Gã có cảm giác Triệu Hữu Càn đang ở gần đây.

Quả nhiên, ở phía xa, một người từ sau một gốc cây già bước ra, dáng vẻ nghiêm nghị.

Người này che kín mặt mũi, chỉ để lộ đôi mắt, cẩn thận không cho ai nhìn thấy diện mạo của mình.

Ánh sáng bảo hộ của Triệu Mãn Duyên không có cơ hội bị phá vỡ, nhưng lúc này gã đã hoàn toàn đơn độc. Hai sát thủ chuyên nghiệp này đã dùng thủ đoạn tương tự để kết liễu không biết bao nhiêu người, Triệu Mãn Duyên bây giờ chỉ như một đứa trẻ không chút sức phòng thủ.

"Vậy để anh tiễn chú một đoạn." Người che mặt nói một cách lạnh lùng.

Đúng là hắn rồi!

Đúng là hắn rồi!

Biết mình khó thoát, trong lòng Triệu Mãn Duyên không thể tin nổi đây lại là anh trai của mình. Trước đó, gã vẫn tin rằng đây là do mình đã đắc tội với ai đó.

Dù sao cũng là anh em ruột thịt, Triệu Mãn Duyên đã từng gạt phắt cái ý nghĩ thoáng qua trong đầu này đi. Gã đã từng nghĩ đến việc nói với Mạc Phàm rằng Triệu Hữu Càn là một kẻ không từ thủ đoạn, nhưng rồi lại lắc đầu xua đi vì tình anh em, không muốn nói với Mạc Phàm một chuyện vô căn cứ.

Chính vì suy nghĩ đó nên gã mới không nói với Mạc Phàm. Nếu không, Mạc Phàm chắc chắn sẽ theo sát bên mình, đề phòng có kẻ ám toán, và gã đã không rơi vào tình cảnh này.

Nghĩ đến lúc Mạc Phàm xả thân cứu mình ở rừng Hoang Thành, không chút do dự lao vào hiểm nguy, rồi lại nhìn vào đôi mắt của Triệu Hữu Càn, một cảm giác chua xót không nói nên lời dâng lên trong lòng gã.

"Mày không còn tính người nữa sao?" Triệu Mãn Duyên nói.

"Nói với anh câu này thật ngây thơ. Nếu không phải do lão cha làm chuyện tốt, anh cũng chưa hạ quyết tâm làm việc này đâu. Triệu Hữu Càn anh đây từ năm lên mười đã phải chịu sự quản thúc của lão già đó, bắt đầu học ngoại ngữ, học kinh doanh, học cách giao tiếp, phải nói chuyện với những con quỷ tham tiền. Anh đã giúp gia tộc chúng ta kiếm được bao nhiêu tiền, tốn bao nhiêu công sức... Còn mày, từ lúc mới sinh ra đã được tiêu dao tự tại, cha đến một câu mắng cũng không có, cho mày tiền hết bó lớn đến bó nhỏ, không quản mày bất cứ việc gì, mày muốn học cái gì cha đều chuẩn bị cho mày một cách tốt nhất. Anh đã từng nghĩ cha chỉ đang nuông chiều mày thôi, không quan trọng việc mày có trở thành một kẻ vô dụng trong gia tộc, không cần có thành tựu gì. Còn anh, anh cứ ngỡ cha coi anh là người thừa kế, dốc lòng bồi dưỡng nên mới nghiêm khắc như vậy. Vì thế anh đã chịu đựng mọi bất mãn, bôn ba khắp nơi, để cho cha thấy anh còn làm tốt hơn cả ông ấy!"

"Kết quả thì sao?"

"Kết quả thì sao?!" Triệu Hữu Càn hét lớn.

Sau tiếng hét, cả người Triệu Hữu Càn trở nên lạnh lùng đến đáng sợ, giọng điệu đầy oán giận và độc địa.

"Kết quả là mày còn chưa giành được hạng nhất Học Phủ Chi Tranh, ông ta đã lập di chúc, để một thằng ngu như mày thừa kế cả sản nghiệp Triệu thị khổng lồ, còn anh đây thì phải làm trợ thủ cho mày... Hahaha, đúng là một người cha tốt! Ngay từ đầu đã tính toán xong cả rồi, ngay từ đầu đã coi mày là người nối nghiệp, còn anh chỉ là một kẻ làm công, tùy ý sai bảo, sau đó lại được phân công làm người hầu cho mày!" Triệu Hữu Càn gần như gào lên.

Triệu Hữu Càn không cam tâm, vô cùng không cam tâm. Triệu Mãn Duyên vào đội quốc phủ, giành được hạng nhất thì đã sao? Có bằng một phần mười công sức mà hắn đã bỏ ra cho Triệu thị không? Nực cười là cha gã lại thấy đó là hy vọng của Triệu thị, còn hắn chỉ là con chó phải đi sau lưng em trai mình.

"Đó là quyết định của cha. Sau khi cha mất, mày nghĩ tao sẽ tranh giành với mày sao? Tao tu luyện ma pháp, mày quản lý sự nghiệp, cần gì phải làm đến mức này? Cha vẫn còn sống mà mày đã không nhịn được ra tay với tao rồi!" Triệu Mãn Duyên nhìn dáng vẻ của Triệu Hữu Càn, không khỏi hít một hơi thật sâu.

"Cũng chính vì ông ta vẫn còn đó... Trước khi lão ta chết, anh sẽ đến trước mặt và nói cho lão biết, đứa con trai bảo bối của lão đã bị chính tay anh giết chết. Đây xem như là sự trả thù của anh cho bao nhiêu năm bị lão ta coi như một con chó!" Triệu Hữu Càn đã không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.

"Nếu thật sự như vậy, chắc mày đã tìm hai tên sát thủ này từ lúc cha vừa đổ bệnh, chỉ chờ đến ngày hôm nay thôi phải không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Mày đoán đúng rồi. Có một người cha như vậy, sao có thể giữ lại được. Đừng oán trách anh, mày cũng biết anh là người thế nào rồi mà."

"Tao vẫn sẽ tha thứ cho mày, bởi vì mày là anh trai tao."

"Anh cũng không muốn làm thế này đâu."

"Chăm sóc mẹ cho tốt." Triệu Mãn Duyên nói, giãy giụa cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Trong mắt Triệu Hữu Càn không hề có ý định buông tha.

Triệu Hữu Càn đã thay đổi, đã không còn là chính mình nữa.

"Anh biết, mẹ sẽ không nghi ngờ anh đâu, mẹ tin anh lắm." Triệu Hữu Càn ra lệnh cho hai tên sát thủ.

Ánh sáng bảo hộ tan biến, cũng là lúc Triệu Mãn Duyên buông xuôi tất cả.

Triệu Mãn Duyên đứng đó, trong lòng vẫn còn một chút tiếc nuối, không thể tiếp tục đồng hành cùng Mạc Phàm trên con đường ma pháp được nữa.

Cũng hy vọng Mạc Phàm đừng đi tán hết em này đến em nọ.

Triệu Mãn Duyên cũng không hiểu sao giờ phút này mình lại có thể nghĩ đến một chuyện vừa hoang đường vừa nực cười như vậy. Có lẽ đi theo Mạc Phàm lâu rồi, nên dù đối mặt với sóng to gió lớn cũng có thể mỉm cười mà đối diện.

"Động thủ!"

Tu vi của hai tên sát thủ quả thật đáng sợ đến cực điểm, thậm chí có thể là ma pháp sư Siêu Giai. Khí thế kinh người của chúng, dù không có độc tố, cũng đủ khiến người khác mất hết ý chí phản kháng.

Triệu Mãn Duyên nhắm mắt lại. Khi cái chết cận kề, gã cũng không để ý đến một món ma cụ đang phát sáng, bắn ra tứ phía, như thể đang thức tỉnh một thứ gì đó.

"Ô...!!!"

"Ô...!!!!"

Đột nhiên, giữa con đê biển và vùng biển Venice vang lên hai tiếng gầm chấn động cả bầu trời, rung chuyển cả thành phố. Trong đêm đen, người ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

Ánh sáng giao thoa dưới biển, một hòn đảo bắt đầu trồi lên, nước biển bị rút cạn rồi lại bắn vọt lên tận mây xanh, biến thành một cơn sóng thần kinh thiên động địa ập xuống từ bốn phương tám hướng.

"Trời ạ, đó là cái gì vậy???"

"Hòn đảo kia... hòn đảo kia!"

Mấy trăm nghìn người ở Venice kinh hoàng nhìn cơn sóng thần ập tới. Vô số ma pháp sư bay lên trời, tiếng còi báo động vang lên inh ỏi, ánh sáng màu tím chiếu rọi cả thành phố Venice.

Một cái bóng khổng lồ tựa núi cao che khuất cả bầu trời đầy sao. Trước hòn đảo vừa trồi lên này, cả thành phố Venice hoa lệ trông chẳng khác gì một món đồ chơi, có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào.

Trong thành phố Venice, Mạc Phàm nhìn ra phía biển, ánh mắt hoảng sợ nhìn cái thứ vừa trồi lên, nội tâm rung động y hệt như lần đầu tiên gặp Đồ Đằng Huyền Xà.

"Là nó... chính là nó... nó vẫn luôn đi theo chúng ta!" Mạc Phàm kinh hãi thốt lên.

Đảo.

Nó ngụy trang thành đảo.

Là sinh vật thần bí to lớn bắt gặp ở Nhật Bản!

Vậy mà nó đã bơi đến tận Địa Trung Hải, dừng lại ở Venice.

Nó thật sự đã đi theo bọn mình...

✩ Vần thơ VN rót dịu dàng — Vozer nâng bước trang vàng ✩

Đề xuất Tiên Hiệp: Luyện Khí 10 Vạn Năm (Dịch)
BÌNH LUẬN