Chương 1213: Trong Mâm Tế Phẩm
Luồng lôi điện khiến Hài Lạp cực kỳ khó chịu. Nó đưa tay sờ lên đầu, phát hiện một lỗ thủng đã suýt nữa xuyên qua sọ. Dòng điện còn sót lại khiến nó ngứa ngáy, đau đớn không ngừng.
Hài Lạp gầm lên một tiếng giận dữ rồi lao về phía Mạc Phàm. Vô số côn trùng ghê tởm chui ra từ lỗ chân lông của nó, ùn ùn bay tới vây kín lấy hắn.
Mạc Phàm vẫn duy trì ngọn lửa ác ma. Lũ côn trùng này lao tới hòng dập tắt lửa trên người hắn, nhiệt độ thông thường không thể thiêu chết được chúng.
Hồn ảnh sau lưng Mạc Phàm trở nên sống động hơn, ngọn lửa ác ma bao bọc quanh người hắn cũng không ngừng tăng nhiệt độ.
Khi nhiệt độ đạt đến ngưỡng chạm vào là bốc cháy, lũ côn trùng vốn tưởng như kháng lửa bỗng trở thành mồi bén, nhanh chóng bị thiêu rụi.
Hài Lạp dường như có thể triệu hồi ra vô tận lũ côn trùng này. Thế nhưng, ngọn lửa ác ma của Mạc Phàm còn khủng khiếp hơn, nó bùng lên dữ dội, lan tới tận cơ thể của Hài Lạp.
Ngọn lửa thiêu đốt lớp da bên ngoài, Hài Lạp lại thua thêm một lần nữa. Nó điên cuồng hét lên một tiếng giận dữ, rồi bất thình lình giơ chân lên và dậm mạnh xuống.
Ngay từ đầu, Mạc Phàm không để ý tới hành động kỳ lạ của Hài Lạp, nhưng rất nhanh sau đó, hắn cảm nhận được một luồng áp lực kinh hoàng đang giáng xuống từ trên đỉnh đầu với tốc độ chóng mặt.
Đó là một bàn chân hắc ám khổng lồ không biết lớn đến mức nào đang đạp thẳng xuống, bao trùm toàn bộ khu thương mại. Trong nháy mắt, tất cả hóa thành tro bụi, khu trung tâm sụp đổ hoàn toàn.
Mạc Phàm nhanh chóng thoát khỏi khu vực đó, nhưng móng vuốt hắc ám này lại khóa chặt mọi đường lui, ngay cả không gian cũng bị phong tỏa khiến hắn không thể sử dụng Dịch Chuyển Tức Thời.
ẦM!!!
Cú dậm chân kinh thiên động địa này khiến mọi thứ tan biến. Hài Lạp đang tận hưởng khoái cảm của sự hủy diệt. Dựa vào sức mạnh hắc ám vô song, nó có thể điên cuồng chà đạp bất cứ thứ gì trong tầm mắt.
Hình ảnh tàn bạo của Hài Lạp lọt vào mắt mọi người. Pháp trường hắc ám đã ngăn cách một khu vực rộng lớn của thành thị, những con đường, nhà cửa, công viên đều bị nó phá hủy tan hoang. Ngoại trừ một nửa khu vực nơi Tâm Hạ đang đứng vẫn còn nguyên vẹn, phần còn lại đều đã biến thành phế tích.
“Thánh Tài Viện lại nuôi một con quái vật như thế này sao?” Bàng Lai kinh hãi nhìn sinh vật bên trong pháp trường hắc ám.
Không ai còn thấy bóng dáng Mạc Phàm đâu, cũng không biết hắn đang ở nơi nào. Nhưng may mắn là hắn vẫn chưa chết, nếu không Hài Lạp đã chẳng tiếp tục điên cuồng tàn phá và giẫm đạp như vậy.
Không tìm thấy Mạc Phàm, nó bắt đầu trút giận lên mọi thứ xung quanh.
Cuối cùng, Hài Lạp dường như nhớ ra điều gì đó, nó quay đầu lại, hướng về phía Tâm Hạ.
Bản tính hung ác, tàn bạo của nó lộ rõ, chỉ vài bước chân đã đến trước mặt nàng.
GÀO!
Hài Lạp há to miệng, định nuốt chửng Tâm Hạ vào bụng.
Trong quá khứ, những kẻ nó đánh bại đều là những người có thực lực mạnh nhất. Lần này tuy chỉ là một cô gái yếu đuối, nhưng linh hồn nàng lại ẩn chứa một thứ vô cùng thú vị. Nó quyết định sẽ lôi nàng về địa ngục rồi từ từ thưởng thức.
VÚT!
Mạc Phàm đã đến bên cạnh Tâm Hạ nhanh hơn Hài Lạp một bước, khóe miệng hắn vẫn còn vương vết máu. Hài Lạp này còn mạnh hơn cả Sơn Phong Chi Thi, cú giẫm đạp vừa rồi đã khiến lục phủ ngũ tạng của Mạc Phàm bị thương nặng, dù đã cố gắng né tránh nhưng vẫn bị chấn thương.
Tâm Hạ nhìn Mạc Phàm. Đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn trong hình dạng ác ma, một cảm giác xa lạ không khỏi dâng lên, như thể Mạc Phàm đã biến thành một người hoàn toàn khác. Toàn thân hắn phủ đầy những hoa văn máu, gương mặt toát lên vẻ khinh thường vạn vật.
Tâm Hạ có chút không dám tin đây là Mạc Phàm, nhưng khi nhìn vào đôi mắt màu máu đã trở nên ôn hòa của hắn, mọi nghi ngờ trong lòng nàng đều tan biến.
Để mình được sống, anh Mạc Phàm đã phải trả cái giá đến mức nào? Tâm Hạ không tin rằng vẻ mặt vô cảm kia là do bản tính ác ma chi phối hoàn toàn.
Trái tim Mạc Phàm vẫn tràn đầy nhiệt huyết và sự liều lĩnh.
Tâm Hạ không nhịn được mà đưa tay sờ lên khuôn mặt Mạc Phàm, nơi có những hoa văn ác ma. Trong mắt nàng, đó là những vết sẹo mờ ảo, gây đau đớn mỗi khi màn đêm buông xuống, chứ không đơn giản chỉ là một món quà ban tặng sức mạnh.
Vì cứu mình mà anh không ngần ngại làm tất cả... Tâm Hạ tự hỏi, rốt cuộc bản thân mình có gì đáng giá để có thể sống sót đến tận bây giờ?
GÀO!!!
Hài Lạp vô cùng phẫn nộ. Tâm Hạ là tế phẩm của nó, ngay cả Hắc Ám Vương cũng không được phép đụng vào món ngon này, vậy mà một tên con người lại dám ngang nhiên cướp đi!
Hài Lạp lại một lần nữa giơ móng vuốt sắt lên, định chà đạp cả Tâm Hạ và Mạc Phàm.
Tâm Hạ ngẩng đầu lên, thấy một bóng đen khổng lồ che khuất cả ánh sáng, nó đang rơi xuống khiến người ta chỉ còn biết tuyệt vọng chờ chết.
“Cút ngay cho tao!” Giọng Mạc Phàm đã hoàn toàn biến đổi, toàn thân hắn bắn ra những luồng sét bạc.
Tia sét mang theo ánh sáng bạc đánh thẳng vào lồng ngực Hài Lạp. Con quái vật đang muốn giẫm xuống bỗng mất trọng tâm, lảo đảo lùi về sau.
Lôi điện cuồng bạo đánh nát những chiếc xương đen trước ngực nó, để lộ ra vô số côn trùng đang bao trùm lồng ngực. Lũ côn trùng lúc nhúc hết lớp này đến lớp khác, nhìn từ xa trông như lớp da của nó đang ngọ nguậy.
Hài Lạp nhanh chóng ổn định lại cơ thể, dứt khoát dùng móng vuốt xé toạc lớp da vướng víu đang cản trở hoạt động của mình.
Một cú xé toạc đã làm lộ ra bộ mặt dữ tợn thật sự của nó. Thì ra không phải toàn bộ cơ thể nó được bao bọc bởi côn trùng đen, mà chỉ có duy nhất vị trí bị Mạc Phàm đánh trúng, bên ngực trái, nơi đó chính là một cái tổ của lũ côn trùng đen.
“Mạc Phàm, đó là nơi Văn Thái đã đả thương nó năm đó! Muốn đánh bại nó, nhất định phải tấn công vào chỗ đó, những vị trí khác đều vô dụng!” Âm thanh của Tống Khải Minh từ bên ngoài vọng vào trong pháp trường hắc ám.
✩ Vần thơ VN rót dịu dàng — Vozer nâng bước trang vàng ✩
Đề xuất Voz: Hối hận vì lấy vợ sớm