Chương 1221: Ta Đã Nói Sẽ Lấy Mạng Ngươi
Mưa bắt đầu rơi, những cánh hoa tan tác hòa vào màn mưa, chẳng còn thấy đâu một đóa vẹn nguyên.
Trên đài quan sát, ánh mắt Ishisa lạnh lùng nhìn xuống, tựa một u linh vô hồn, không chút sức sống.
Tất cả tín đồ đều đang hành lễ với cô gái kia thay vì mình, điều đó chứng tỏ toàn bộ kế hoạch đã thất bại thảm hại. Kế hoạch trừ khử Thánh nữ đã đổ bể, Thần hồn Parthenon cũng không thuộc về ả.
Thần hồn Parthenon đã chọn cô gái kia, nghĩa là trong 10 năm tới, nó sẽ không chấp nhận thêm chủ nhân nào nữa. Ishisa không có nhiều lần 10 năm để chờ đợi.
Phía dưới Thần Sơn, Durank thất thần trốn ở một ngọn núi, thân thể mềm oặt, rũ rượi, sắc mặt tái mét đến cực điểm.
Durank biết mình đã lạm dụng chức quyền. Chẳng bao lâu nữa, một Thần quan khác sẽ đến bắt gã chịu tội. Nếu Ishisa không đứng ra bảo vệ, gã chắc chắn không còn đường sống.
Thế nhưng, Ishisa của hiện tại liệu có đứng ra vì gã không?
Thần hồn Parthenon thức tỉnh, nhưng lại chấp nhận đứa con gái mà chính Durank và những kẻ khác đã nhận định là Tát Lãng, dùng để tế sống cho Thần Nữ. Đây chắc chắn là một đòn phản công chí mạng đối với những kẻ trong âm mưu quyền lực này, không còn cách nào xoay chuyển được nữa.
Toàn bộ Parthenon sẽ đến chất vấn chúng.
"Phán quan đại nhân, nhân lúc này chúng ta mau trốn đi. Ishisa sẽ nhắm mắt làm ngơ thôi, nếu không chúng ta sẽ không còn đường sống đâu," thị vệ thân cận của Durank nói.
Durank lấy lại được chút tinh thần. Tên thị vệ này nói đúng, không thể ở đây ngồi chờ chết. Ishisa dù chết cũng sẽ không thừa nhận mình là chủ mưu, trốn đi là thượng sách.
Nhân lúc mọi người đang hành lễ, Durank lập tức rời khỏi Thần Sơn, chạy về phía Địa Trung Hải.
Gã vẫn còn một vài mối quan hệ, tin chắc rằng nếu vượt qua được kiếp nạn này, không bao lâu sau gã sẽ từ từ đứng lên trở lại.
Càng lúc càng xa thành thị, Durank và tên thị vệ đã cảm nhận được sóng biển Địa Trung Hải.
Cảm nhận cơn gió biển thổi qua, Durank ngoái đầu nhìn lại thành Athens và Thần Sơn.
"Đại nhân, đi mau thôi," thị vệ thân cận thúc giục.
"Ta không cam tâm! Chỉ còn một chút nữa thôi là ta đã nắm trọn Thần Sơn trong tay, sẽ khống chế không chỉ riêng thành Athens mà còn là toàn bộ châu Âu. Bây giờ lại phải như một con chó rơi xuống nước mà chạy trốn," Durank hung hăng nói.
Rõ ràng mọi thứ đã diễn ra theo kế hoạch, vừa tạo ra Hắc Ám Thánh Tài, ngửi được mùi chiến thắng. Năm xưa hạ bệ Văn Thái cũng là nhờ Hắc Ám Thánh Tài, ai ngờ được Hắc Ám Thánh Tài lại thua trong tay một gã thanh niên.
Mạc Phàm rốt cuộc là thần thánh phương nào, sao lại có sức mạnh đáng sợ như vậy? Thứ gì đã ban cho hắn sức mạnh để cướp người từ tay Tử Thần Hy Lạp?
"Nhưng mọi chuyện đã thành ra thế này rồi. Nếu ngài không muốn cứ thế trốn thoát, thuộc hạ có một cách," tên thị vệ thân cận nói.
"Ngươi có cách? Ngươi thì có cách gì?" Durank sững sờ, nhìn tên thị vệ đã theo mình suốt 14 năm.
Tên thị vệ này là tâm phúc của Durank, đầu óc không mấy thông minh nhưng luôn hoàn thành xuất sắc những yêu cầu gã đưa ra, khiến gã rất hài lòng. Durank nghi ngờ, một kẻ thường ngày không động não như hắn, lúc này lại có thể nghĩ ra cách gì hay ho sao?
Thị vệ tiến lại gần một chút, tỏ vẻ thần bí.
Durank nóng lòng, chẳng lẽ hắn có kế sách thật.
Gã ghé sát lại, nhưng đúng lúc này, trên tay tên thị vệ bỗng xuất hiện một con dao găm bằng băng sương, đâm mạnh vào trái tim Durank.
Durank hoàn toàn không phòng bị. Thấy những thuộc hạ khác đã sớm bỏ chạy, chỉ còn tên thị vệ này vẫn trung thành theo mình, gã càng thêm tin tưởng, trong lòng còn thầm mắng những kẻ kia là một lũ vong ân bội nghĩa.
Ai ngờ được, tên thị vệ ngu xuẩn từng cùng mình vào sinh ra tử lại lộ ra bộ mặt căm ghét, oán hận mình từ lâu, đôi mắt trở nên ác độc. Sự thù hận dường như đã tích tụ nhiều năm, nên khi đâm vào tim Durank, vẻ mặt hắn sảng khoái đến mức vặn vẹo.
Vì dao găm được tạo thành từ băng sương, Durank chưa chết ngay mà chỉ cảm nhận được cái lạnh thấu xương từ tim lan ra toàn thân.
Gã khó tin nhìn thị vệ thân cận, đến giờ vẫn không hiểu tại sao.
Cộp! Cộp! Cộp!
Tiếng giày cao gót vang lên trên mặt đất. Durank đã khom người, chỉ thấy một đôi chân mang giày cao gót sắc bén đi đến trước mặt mình.
Gã ngẩng đầu, thấy một chiếc cằm nhọn, thấy một đôi mắt vô tình đang nhìn mình chằm chằm.
"Ta đã nói sẽ làm hai chuyện, chuyện thứ hai là lấy mạng của ngươi. Ngươi quên rồi sao?" Một giọng cười khinh miệt truyền đến.
Durank nhìn người phụ nữ không còn mũ trùm hay khăn che mặt, hoàn toàn thấy rõ khuôn mặt của ả.
"Là... là ngươi..." Durank kinh hãi, sự kích động này khiến sinh mệnh của gã trôi đi nhanh hơn.
"Không cần quyến luyến thế giới này như vậy. Ta đã phái người nhà của ngươi xuống đó chờ ngươi rồi, không sót một ai, bao gồm cả đứa con riêng mà ngươi yêu thương nhất," người phụ nữ chậm rãi nói.
Nghe câu này, Durank như phát điên, liều mạng xông về phía người phụ nữ tàn nhẫn.
Ả vẫn đứng yên tại chỗ. Durank còn chưa di chuyển được nửa bước đã ngã gục xuống bên cạnh đôi giày cao gót của ả, muốn đứng dậy nhưng không còn chút sức lực nào.
Nước mắt tức thì giàn giụa trên đôi mắt Durank. Trên đời này không ai biết gã có con riêng. Durank rất chán ghét mấy đứa con gái của mình, cảm thấy chúng nó không kế thừa được trí tuệ và năng lực của gã. Chỉ có đứa con riêng kia làm gã bất ngờ, khiến gã đặt hết kỳ vọng vào nó. Chính nó cũng đang cố gắng vì gã, chậm rãi chuẩn bị thừa kế quyền lực của gã.
Durank cũng đã tính toán, nếu mình thất bại, thằng bé sẽ thay mình một tay che trời. Nhưng đến khi nghe những lời của Tát Lãng, Durank như một cái xác không hồn.
"Sử Thanh Hoa, Essen Del, Durank... ngươi... ta sẽ để Ishisa ở vị trí cuối cùng." Người phụ nữ nói nhỏ, như thể đang tự nhủ với chính mình.
Durank đã chết. Cái lạnh băng giá từ từ lấy đi sinh mệnh của gã. Trên bãi biển vùng ngoại ô không một bóng người, thân thể gã bẩn thỉu, mặt mũi tràn đầy đau đớn và tuyệt vọng.
Thi thể của Durank bị gió biển ăn mòn, bị nắng gắt thiêu đốt. Cho đến khi có ai đó đi qua đây, họ cũng chỉ nghĩ đó là thi thể của một người tị nạn nào đó, hoặc trôi dạt từ biển vào, rồi mặc kệ cho nó bốc mùi, mặc kệ cho côn trùng rúc rỉa.
Durank đã từng nghĩ, khi mình chết đi, tang lễ sẽ được tổ chức long trọng trong đại giáo đường, sánh ngang với các vị lãnh tụ quốc gia. Những đứa trẻ mặc đồ thiên thần sẽ hát thánh ca, người thân, bạn bè, con cháu sẽ mặc những bộ áo tang sang trọng nhất, cảm ơn mình vì đã làm tất cả cho họ. Vô số quan chức và các tổ chức lớn sẽ đến làm lễ chào mình, hạ lá cờ xuống.
Chứ không phải như thế này: chạy trốn, chịu tội, chết thảm, bốc mùi, thối rữa, gia tộc bị tàn sát không chừa một ai.
"Những năm qua vất vả cho ngươi rồi," Tát Lãng nhìn tên thị vệ vẫn còn dính máu.
"Phu nhân, ngày đó ông chủ bị những người này hãm hại, tôi cũng sống vì ngày báo thù này," người hầu nói.
"Ngươi có dự định gì tiếp theo không? Nếu không thì hãy đi theo ta," Tát Lãng nói.
"Tôi rất xin lỗi, tôi không thể. Sát nghiệt của ngài quá nặng. Ông chủ cũng không hy vọng ngài làm như vậy, quá nhiều người vô tội đã chết..." người hầu nghiêm túc nói.
"Tất cả những gì ta đã hứa, điều kiện tiên quyết là anh ấy còn sống," Tát Lãng đáp.
"Cô gái kia vì sao có thể kích hoạt được huyết thạch của ngài? Chẳng lẽ cô ấy là..." Người hầu nghiêm túc hỏi.
Sau khi giết Durank, tên này không còn chút sức sống, nhưng khi hỏi đến chuyện này, trong mắt hắn lại ánh lên một tia mong đợi.
"Ngươi nguyện ý thì cứ đi theo con bé. Rồi sẽ có một ngày, hai chúng ta sẽ đối mặt nhau. Lúc đó, ta sẽ không hạ thủ lưu tình," Tát Lãng thản nhiên nói.
"Ngài nói đúng. Cô gái đó không giống ngài. Khi thấy cô ấy bình tĩnh đối mặt với Hắc Ám Thánh Tài, tôi đã thấy được hình bóng của chủ nhân năm đó. Đây là phúc khí," người hầu nói.
Hắn biết người phụ nữ trước mặt tàn bạo, điên cuồng đến mức nào. Cũng may là con gái của họ đã kế thừa khí chất của người cha, mờ nhạt, ôn hòa, nội tâm tinh khiết như ánh mặt trời, chứ không phải u ám và dã man.
"Cho nên, từ rất nhiều năm về trước, ta đã không dính líu gì đến con bé."
"Là ngài đã bỏ rơi cô ấy sao?"
"Con bé đến một con chuồn chuồn nhỏ cũng thương xót, đối xử với mọi người đều thân mật. Điều đó làm ta cảm thấy chán ghét. Tất cả đều làm ta nghĩ đến tên chủ nhân ngu ngốc của ngươi."
"Xin ngài đừng nói chủ nhân như vậy. Ông ấy là người thông minh nhất trên thế giới này."
"Ta đã nói với anh ấy, anh ấy cứu bao nhiêu người, ta sẽ giết bấy nhiêu người. Anh ấy vẫn chết... Anh ấy tin tưởng những người khác, nhưng lại không tin một người như ta. Không phải quá ngu ngốc thì là gì?"
"Ngài đang trả thù chủ nhân sao?"
"Bất cứ ai ném viên đá màu đen xuống đều là kẻ đáng chết. Người mà ta hận nhất chính là anh ấy."
"Phu nhân, đây là lần cuối cùng tôi gọi ngài là phu nhân. Sau hôm nay, nếu gặp lại, tôi sẽ liều mạng để giết ngài."
"Cứ làm những gì ngươi thích."
Đề xuất Voz: Con đường mang tên em