Chương 1222: Thẩm Phán Cuối Cùng

Mười ngày sau, thành Athens và Thần Sơn lại đổ một cơn mưa. Khác với trước đó, lần này là một buổi thẩm phán công bằng thực sự.

Hai Thần quan nhiệm kỳ trước cùng hai Thần quan nhiệm kỳ mới, tất cả đều giám sát các Phán quan. Nếu phát hiện Phán quan nào để cảm xúc cá nhân xen vào hay tranh giành quyền lực, lập tức xử lý nghiêm.

Rất nhanh, năm Phán quan thông đồng với Durank đã bị điều tra ra. Những người khác dù bỏ phiếu kết tội vì lý do khác cũng không thoát khỏi liên đới, tất cả đều bị xử lý, bị khiển trách vì thiếu năng lực nhìn nhận vấn đề.

Thi thể của Durank được tìm thấy vào hôm kia, nhưng vẫn bị ném lên ghế phạm nhân dù đang trong quá trình phân hủy. Năm Phán quan kia đứng sau thi thể Durank, sắc mặt ai nấy đều tái nhợt.

Ishisa ngồi ở một ghế khác, bị từng Thần quan tra hỏi. Trong suốt thời gian này, nàng sẽ không có tự do, địa vị cũng tạm thời vô giá trị. Trong cuộc thẩm tra này, Ishisa chỉ có một thân phận duy nhất: kẻ bị tình nghi là chủ mưu. Một khi bị phán có tội, kết cục của nàng sẽ là tận diệt linh hồn.

Người bình thường bị tử hình thì xem như đã chết, nhưng xét đến việc Ishisa là người nắm giữ thần thuật phục sinh, có thể sống lại từ cõi chết, nên hình phạt sẽ là tận diệt linh hồn, không cho sót lại dù chỉ một sợi tàn hồn. Hình phạt kiểu này, cho dù là tà thuật cấp cao nhất cũng không thể khôi phục. Ngay cả khi có sống lại, muốn làm vong linh cũng không được, hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.

Năm Phán quan đều đã nhận tội, nhưng tất cả đều khai rằng Ishisa đứng đằng sau.

“Chuyện này mong các vị Thần quan minh xét, bọn họ sở dĩ cho rằng Ishisa là chủ mưu đều là do Durank nói. Rất rõ ràng, chủ mưu thực sự là Durank, hắn đã lợi dụng danh dự của đồng liêu cùng danh dự của Ishisa, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích của mình. Lúc ấy, Ishisa vẫn còn đang nằm trong quan tài, nếu nàng tỉnh lại như bây giờ, chắc chắn sẽ ngăn cản Durank,” luật sư của Ishisa biện hộ.

“Đúng vậy, Ishisa vô tội, Durank mới là kẻ có tội! Cho dù đã chết, hắn cũng phải tiếp nhận hình phạt!” trong bồi thẩm đoàn có người lên tiếng.

Tống Khải Minh ngồi ở vị trí Thần quan có chút kích động. Ông tin chắc chủ mưu chính là Ishisa. Durank dù tham lam, dã tâm bừng bừng, cũng không có năng lực bày ra một ván cờ lớn đến như vậy.

Điều đáng sợ ở Ishisa là cho dù đã chết, nàng ta vẫn có thể trải đường cho những ngày tháng tiếp theo. Năm đó giả vờ bệnh chết, chẳng qua chỉ là ngủ say để chờ đợi Thần Hồn Parthenon trở về mà thôi.

“Ishisa, cô có muốn nói gì không?” Thần quan Vọng Nguyệt Bát Xà chất vấn.

Vọng Nguyệt Bát Xà đến từ thị tộc Vọng Nguyệt của Nhật Bản. Song Thủ Các có thể nói là nơi vị Thần quan này quen thuộc nhất. Không có nhà tù nào có thể thực thi hình phạt tận diệt linh hồn triệt để hơn ở Song Thủ Các.

“Tôi không biết gì cả. Nếu hôm nay bốn vị Thần quan cho rằng tôi có tội, tôi cũng không có ý kiến, vì việc này xét cho cùng cũng bắt nguồn từ tôi. Nhưng tôi hy vọng các vị Thần quan cho tôi một cơ hội để bù đắp. Nếu các vị phán tôi vô tội, tôi nguyện từ bỏ ngôi vị Thần nữ, xuống làm Thánh nữ đi khắp thế giới, vì Parthenon mà cống hiến nhiều hơn. Từng là Thần nữ, không quản lý tốt các tín đồ, để họ làm ra chuyện sai trái, tội ác tày trời, tôi nguyện ý gánh chịu những hậu quả này,” Ishisa rũ mắt, đôi mắt thành khẩn, lấp lánh ánh sáng khiến người ta không nỡ từ chối.

“Thần quan Tống Khải Minh cho rằng sau khi cô được phán vô tội, cô sẽ tiếp tục hãm hại Thánh nữ Tâm Hạ,” Vọng Nguyệt Bát Xà nói.

“Tôi có thể dùng Lời Thề Hắc Ám để thề rằng sẽ tuyệt đối không hãm hại Thánh nữ Tâm Hạ, dù là trực tiếp hay gián tiếp. Bản khế ước Lời Thề Hắc Ám này, tôi nguyện ý giao cho Thần quan Tống Khải Minh giám sát để đảm bảo. Nếu có bất kỳ vi phạm nào, tôi sẽ tiếp nhận chế tài của Hắc Ám, tiếp nhận sự phán quyết của bốn vị Thần quan,” Ishisa dõng dạc nói.

“Ishisa không đời nào làm chuyện như thế, không cần khế ước hắc ám gì đó!” có người bất mãn lên tiếng.

Ishisa mỉm cười, trấn an nói: “Phán quyết cần sự công bằng. Ai cũng có bí mật giấu trong lòng, và tôi cũng vậy. Cho nên, tôi nguyện ý ký vào khế ước hắc ám này, vĩnh viễn không thay đổi.”

Bốn vị Thần quan cúi đầu thương lượng.

Tống Khải Minh cho rằng Ishisa có tội, nhưng các vị Thần quan khác lại nói cần có thêm chứng cứ.

Nhưng mà, Ishisa có để lại chứng cứ nào sao?

Nàng ta nằm trong quan tài, về cơ bản là không có chứng cứ nào. Ai lại đi tìm chứng cứ phạm tội trên người một người chết chứ?

Tống Khải Minh chỉ có thể dựa vào các lập luận của mình, nhưng rất khó để phán tội một người vừa mới sống lại. Tất cả tội lỗi sẽ đổ hết lên đầu Durank, Mai Nhược Lạp, năm Phán quan, Shen và Pannija, những kẻ đã chết.

Ishisa rất thông minh, cho dù cuộc tranh đấu quyền lực có thịt nát xương tan, nàng ta vẫn luôn có một đường lui cho mình.

...

Cuối cùng, Tống Khải Minh bỏ phiếu trắng, Ishisa được phán vô tội. Chỉ cần hai phiếu có tội thì Ishisa sẽ lập tức bị xử lý. Tống Khải Minh biết ba Thần quan còn lại sẽ không bỏ phiếu kết tội, vậy mình có cố chấp cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Phiên thẩm phán Ishisa kết thúc rất nhanh, tiếp theo là đến Mạc Phàm.

Mạc Phàm xem thường quyền uy, sai khiến Đồ đằng Huyền Xà gây ra nỗi sợ hãi tột độ, giết chết rất nhiều Pháp sư phán quyết, Pháp sư tín ngưỡng và Thánh tài pháp sư.

Phiên thẩm phán đối với Mạc Phàm được xử kín, bốn vị Thần quan cũng tiến hành tra hỏi hắn, còn muốn thẩm định về sức mạnh Ác Ma hệ của Mạc Phàm.

Một khi bị phán có tội, hắn sẽ phải tiếp nhận chế tài.

Một khi Ác Ma hệ của Mạc Phàm bị phán là tà thuật, hắn sẽ bị liệt vào danh sách dị đoan, có thể bị tước đoạt sức mạnh ác ma hoặc hành quyết ngay tại chỗ.

Nếu là bình thường, Tống Khải Minh chắc chắn sẽ ném cho Ishisa một phiếu có tội, dù không kết tội được thì nó vẫn mang một ý nghĩa nhất định.

Nhưng vì Mạc Phàm và Đồ đằng Huyền Xà, Tống Khải Minh chỉ có thể đề nghị một cuộc gặp mặt bí mật với Ishisa.

Tống Khải Minh tha cho Ishisa, đổi lại Ishisa phải thuyết phục các Thần quan khác tha cho Mạc Phàm và Đồ đằng Huyền Xà.

Mạc Phàm và Đồ đằng Huyền Xà quả thật đã giết không ít người, máu chảy thành sông. Mạc Phàm có thể không cần đến phán quyết này, nhưng sau đó hắn sẽ bị truy nã trên toàn thế giới.

Mạc Phàm là quán quân của Học Phủ Chi Tranh, có thể dùng sức mạnh ác ma để áp đảo yêu ma, tương lai chính là con át chủ bài để đối phó với Hắc Giáo Đình và đế quốc yêu ma. Tống Khải Minh không hy vọng Ishisa có chết cũng phải lôi Mạc Phàm theo cùng.

Vây cánh của Ishisa sau lần phán quyết này cũng đã bị loại bỏ toàn bộ. Cuộc tranh đấu với Ishisa sẽ không có điểm dừng. Tống Khải Minh không cần đoán cũng biết trong tương lai Mạc Phàm sẽ trở nên vô cùng mạnh mẽ, có thể tự tay tiễn Ishisa xuống địa ngục.

Cho nên, Mạc Phàm được phán vô tội.

Về Ác Ma hệ, các Thần quan cũng cho rằng Mạc Phàm không biết rõ về nó, cũng không chắc chắn đó là do Mạc Phàm chủ động sử dụng.

Về phần có phải dị đoan hay không thì cần có sự thương lượng của Hiệp hội Ma pháp năm châu lục. Đây là một vấn đề rất dài, cho nên một hai năm tới cũng không ảnh hưởng gì đến Mạc Phàm.

Tuy nhiên, Mạc Phàm bị cấm sử dụng sức mạnh Ác Ma hệ khi chưa có kết quả cuối cùng. Nếu tuân thủ, Mạc Phàm sẽ được tự do, còn không, Ác Ma hệ sẽ lập tức bị phán là tà thuật.

Ishisa vô tội, Mạc Phàm cũng bình an vô sự. Thân phận của hắn vẫn sẽ được công khai trên toàn thế giới, chỉ không công khai năng lực Ác Ma hệ. Danh hiệu quán quân Học Phủ Chi Tranh vẫn sẽ được giữ nguyên, nhưng các tổ chức như Tòa án Dị đoan, Hiệp hội Ma pháp năm châu, thành Athens, Thần Sơn Parthenon sẽ không hoan nghênh Mạc Phàm.

Nói đi cũng phải nói lại, Tòa án Dị đoan và Thánh Tài Viện chắc cũng đang đau đầu không biết phải xử lý Mạc Phàm có tội như thế nào.

Lấy Hắc Ám Thánh Tài ra để hành quyết Mạc Phàm ư?

Đến cả Hayla chắc cũng bị Mạc Phàm làm thịt rồi, chẳng có mấy tổ chức nào có thể làm gì được hắn.

Nghĩ đến đây, Thánh Tài Viện chắc cũng chẳng dại gì tự rước thêm nhục nhã, cái tát mà Ác ma Mạc Phàm dành cho họ vẫn còn nóng hổi, chưa biết đến khi nào mới hết sưng.

...

Hôm nay Mạc Phàm mới biết Thần Sơn có một cái truyền tống trận.

Để mau chóng đuổi tên ôn thần này đi, các quan chức Athens không cho Mạc Phàm ngồi máy bay, mà để Điện chủ Hải Long tự mình giám sát hắn đến khu vực truyền tống trận, không tiếc tiêu tốn tài nguyên khổng lồ để tống Mạc Phàm thẳng về nước.

Mạc Phàm tức điên, nhưng nghĩ lại cái này nhanh hơn máy bay nhiều nên cũng cố chịu đựng.

“Tâm Hạ, hành lý của em đâu?” Mạc Phàm thấy Tâm Hạ đi tới mà hai tay trống trơn, không khỏi thắc mắc.

Thấy Tâm Hạ không mang hành lý, hắn cứ ngỡ hôm nay là lúc cả hai cùng nhau về nước, sẽ không còn ai làm phiền mình và Tâm Hạ ở bên nhau nữa.

“Anh Mạc Phàm, tối hôm qua em đã suy nghĩ rất lâu... em muốn ở lại đây,” Tâm Hạ cúi đầu nói, sợ Mạc Phàm tức giận, không biết phải giải thích thế nào.

Mạc Phàm nhìn Tâm Hạ, không phải tức giận mà là kinh ngạc tột độ.

“Sao lại thế? Ở cái nơi quỷ quái toàn âm mưu, đổ máu này, sao em còn muốn ở lại?” Mạc Phàm nói.

Hải Long đứng một bên trừng mắt nhìn Mạc Phàm, ý là: Tên nhóc nhà ngươi coi ta không tồn tại đúng không?

“Có phải vì con tiện nhân Ishisa kia không? Em sợ vì em là Thánh nữ duy nhất rời đi, Ishisa qua một hai năm nữa lại quay về chức Thần nữ, có đúng không? Haizz, Parthenon muốn sống muốn chết thì kệ nó đi, quan tâm làm gì,” Mạc Phàm nói.

Tâm Hạ lắc đầu, có vẻ hơi khó mở lời.

Qua một lúc lâu, Tâm Hạ mới nói, giọng nhỏ như tiếng muỗi: “Em nghĩ… em biết vì sao máu của em lại có thể kích hoạt được Huyết Thạch của Tát Lãng rồi.”

✺ Lời văn VN bay như gió — Vozer giữ chỗ bình yên ✺

Đề xuất Voz: Ngày Ấy Ở Hiện Tại
BÌNH LUẬN