Chương 1224: Sa Mạc Taklamakan
Nếu được lựa chọn, Mạc Phàm thà tình nguyện ngồi khoang hạng nhất máy bay về Thượng Hải còn hơn.
Đối với hắn, cái trận pháp truyền tống đường dài kia quả thực là một sự tra tấn. Dù chỉ diễn ra trong thời gian ngắn, nhưng cũng đủ khiến đầu óc Mạc Phàm như muốn nổ tung, còn thân thể thì tưởng chừng bị dòng chảy thời không hỗn loạn xé toạc ra.
Thảo nào thứ này không được phổ biến ở các thành phố lớn để làm cổng dịch chuyển giữa các đô thị. Người thường mà bước vào chắc chắn sẽ tan thành từng mảnh.
…
Về tới Thượng Hải, Mạc Phàm vào thẳng phòng mình rồi nằm bẹp trên ghế salon.
Nhờ có Ngưng Tụ Tà Châu nên không có tác dụng phụ nào, chỉ là chuyến đi Thần Sơn lần này khiến Mạc Phàm cảm giác như vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng dài, mệt mỏi rã rời.
Căn phòng này là phần thưởng của học phủ Minh Châu khi hắn tham gia cuộc thi đấu giữa các học phủ. Nhà trường đã tặng nó cho Mạc Phàm, nhưng hắn chưa từng nói cho Mục Nô Kiều và Ngải Đồ Đồ biết, sợ rằng hai người họ sẽ dọn ra ngoài.
Tâm Hạ không ở bên cạnh, Mục Ninh Tuyết thì bận rộn xây dựng gia tộc, mình nuôi hai cô nàng chim hoàng yến này cũng không tệ chút nào. Thỉnh thoảng ngắm đôi chân dài của Mục Nô Kiều, hay cặp ngực cỡ 36D của Ngải Đồ Đồ cũng mãn nhãn phết.
Nghỉ ngơi một lúc, cảm giác choáng váng của Mạc Phàm mới dần tan biến.
Người ta chỉ nghe say xe, say tàu, say sóng, say máy bay, chứ chưa từng nghe có ai say cả trận pháp truyền tống.
…
Trời vừa tối, Mạc Phàm liền chạy tới Hội Thợ Săn Thanh Thiên. Mặc dù có nhiều chuyện cần giải quyết, nhưng việc quan trọng nhất lúc này chính là hồi sinh cho Tiểu Viêm Cơ.
Tiểu Viêm Cơ bây giờ đã hóa thành một Thiên Kiếp Quả. Tâm Hạ nói rằng Tiểu Viêm Cơ là sinh linh hỏa thiên địa, chỉ cần đưa nàng vào một thánh địa của nguyên tố hỏa thì mới có thể niết bàn trùng sinh.
Mỗi khi nghĩ đến cảnh Tiểu Viêm Cơ đốt cháy sinh mệnh của mình để cuộn lên ngọn lửa thiên kiếp, lòng Mạc Phàm lại dậy sóng. Dù phải lên núi đao hay xuống biển lửa, hắn cũng nhất định phải hồi sinh cho Tiểu Viêm Cơ.
Liễu Như đã sớm ngửi thấy mùi của Mạc Phàm. Nàng vẫn giữ dung mạo quyến rũ không đổi, tựa như một đóa hoa lan tỏa hương thơm ngát, mang theo nét duyên dáng của riêng mình.
Thấy Mạc Phàm, Liễu Như nở một nụ cười, trong mắt lại thoáng chút ngượng ngùng.
“Liễu Như, trông vẫn xinh như ngày nào nhỉ.” Mạc Phàm cười chào.
Nói xong, hắn nhanh chóng đi tới quầy bar, Liễu Như cũng đi theo sau.
Liễu Như không biết Mạc Phàm đã đến Parthenon Thần Miếu, càng không biết những sự việc kinh thiên động địa mà hắn đã gây ra ở nơi đó.
“À đúng rồi, ta tìm cho cô một sư đệ, tên là Bola. Chắc vài ngày nữa hắn sẽ tới đây, đến lúc đó cô dẫn hắn đi dạo quanh Ma Đô, thấy ngứa mắt đứa nào thì cứ thả hắn ra cắn.” Mạc Phàm chợt nhớ ra điều gì đó, nói với Liễu Như.
“Sư đệ?” Liễu Như chớp mắt, tỏ vẻ chưa hiểu.
“Đúng vậy.” Mạc Phàm nghĩ Liễu Như không thể làm sư muội được, dù sao cô cũng là người đầu tiên đi theo mình, mà Bola chắc cũng chẳng để ý đến mấy chuyện này đâu.
“Mục Ninh Tuyết đã tới tìm tôi.” Liễu Như nói.
“Ồ, sao rồi?” Mạc Phàm hỏi.
“Cô ấy thật đẹp, nếu tôi là đàn ông thì chắc cũng rung động mất.”
“Khụ khụ, ai hỏi cô cái này. Cô dẫn cô ấy đến chỗ mấy lão nhà giàu kia thế nào rồi?”
“Thuận lợi cả. Mấy tên đó cũng biết danh tiếng của cô ấy trong cuộc thi đấu giữa các học phủ nên rất sẵn lòng hợp tác. Có vài gã trẻ tuổi ban đầu còn nói không muốn thấy một cô gái chân yếu tay mềm khoa tay múa chân… sau khi bị tẩn cho một trận thì cũng ngoan ngoãn đồng ý.” Liễu Như kể lại.
Mạc Phàm nghe xong không khỏi bật cười, không biết từ khi nào mà Liễu Như lại trở nên bạo lực như vậy.
“Đã muốn tạo dựng một thế lực thì không cứng rắn không được.”
“Sắp tới ta phải ra ngoài một chuyến, chờ Bola tới thì cứ để hắn trấn thủ ở đây. Mục Thị chắc chắn sẽ không buông tha cho Mục Ninh Tuyết, ta lại còn vướng phiền phức bên Lục gia nữa. Không tìm được ta, bọn họ sẽ quay sang tìm Mục Ninh Tuyết. Huống chi sau này chúng ta sẽ còn đắc tội với nhiều thế lực khác, không có một pháp sư Siêu Giai tọa trấn thì đúng là không ổn.” Mạc Phàm nói.
“A? Hắn là pháp sư Siêu Giai sao? Lợi hại vậy!” Liễu Như kinh ngạc thốt lên.
Các gia tộc có pháp sư Siêu Giai sẽ có tiếng nói hơn hẳn ở các thành phố lớn. Nếu có một pháp sư Siêu Giai gia nhập, kế hoạch của Mục Ninh Tuyết sẽ có hy vọng hơn rất nhiều, đám nhà giàu lắm tiền kia cũng sẽ không còn nghi ngờ gì nữa.
Pháp sư Siêu Giai đại diện cho thực lực tuyệt đối, dù ở lĩnh vực nào cũng là biểu tượng của sức mạnh.
“Hắn… còn mạnh hơn cả pháp sư Siêu Giai bình thường nữa.” Mạc Phàm cười nói.
Đáng tiếc là Bola không thể xuất hiện công khai, chỉ có thể bảo vệ Mục Ninh Tuyết và Liễu Như trong bóng tối, đề phòng các thế lực khác giở trò ám toán.
Có Bola ở đây, Mạc Phàm cũng yên tâm phần nào, tin rằng Mục Ninh Tuyết sẽ nhanh chóng tạo dựng được một gia tộc cho riêng mình, rồi sau đó phân cao thấp với con quái vật khổng lồ Mục Thị.
…
“Có nhớ anh không, Linh Linh?” Mạc Phàm thấy Linh Linh từ sau quầy bar đi ra, miệng nhỏ còn dính chút sữa, trông như vừa ngủ trưa dậy rồi làm một hớp.
Linh Linh cũng không ngờ Mạc Phàm lại về sớm như vậy. Mặc dù đã nghe ông nội nói hắn phúc lớn mạng lớn chưa chết được, nhưng khi tận mắt nhìn thấy Mạc Phàm, cô bé vẫn không khỏi kinh ngạc.
Mạc Phàm không khách khí, bế bổng Linh Linh lên rồi hôn một cái lên gò má non nớt như quả táo đỏ của cô bé.
“Em còn muốn lấy chồng đấy nhé!” Linh Linh bực bội đẩy Mạc Phàm ra, gò má ửng hồng.
Linh Linh vẫn còn bực bội chuyện Mạc Phàm không nói tiếng nào đã chạy đến Parthenon Thần Miếu, đã thế còn mang theo cả Đồ Đằng Huyền Xà mà lại không cho mình đi cùng.
Đó chính là Parthenon Thần Miếu đó, nơi mà Linh Linh có thể thỏa sức thể hiện tài năng của mình. Còn kế hoạch của Mạc Phàm chỉ toàn dùng bạo lực để cứu người, làm mọi chuyện thêm tồi tệ.
“Cho em xem một chút đi.” Linh Linh nói.
“Xem cái gì?”
“Tiểu Viêm Cơ đó.” Linh Linh đáp.
Mạc Phàm lấy Thiên Kiếp Quả ra. Linh Linh nhẹ nhàng vuốt ve nó. Dường như cảm nhận được Linh Linh, Tiểu Viêm Cơ trong hình dạng quả cầu lửa khẽ nhảy lên, xem ra nàng cũng rất nhớ cô bé.
“Tiểu Viêm Cơ vẫn còn nhớ chúng ta chứ?” Linh Linh hỏi.
“Ừ, con bé vẫn nhớ rất rõ.”
“Thật ra đây cũng là một chuyện tốt. Nếu tìm được thánh địa nguyên tố thích hợp, sau khi niết bàn trùng sinh, thực lực của con bé sẽ còn mạnh hơn trước.” Linh Linh nói.
“Thật không? Nhưng tìm được nơi đó đâu có dễ.” Mạc Phàm nói.
Thánh địa nguyên tố là nơi không thể khai thác được Linh Chủng hay Hồn Chủng. Nói thật thì Mạc Phàm cũng đang tìm kiếm một Hồn Chủng Hỏa hệ, nếu kết hợp thêm với Kiếp Viêm của Tiểu Viêm Cơ, Hỏa hệ của hắn sẽ trở nên mạnh hơn, không thua kém gì Lôi hệ sau khi có Thần Ấn Tán Dương.
“Có một nơi thích hợp để Tiểu Viêm Cơ hồi sinh, nhưng cần phải có nhiều người đi cùng, chỗ đó cũng không phải đất lành.” Linh Linh đã chuẩn bị sẵn “bài tập” cho Mạc Phàm.
Chuyện lớn nhất bây giờ là hồi sinh Tiểu Viêm Cơ, Mạc Phàm tuyệt đối sẽ không trì hoãn. Nghe Linh Linh nói sau khi tìm được nơi tốt, Tiểu Viêm Cơ còn có thể mạnh hơn sau lần này, Mạc Phàm không khỏi có chút mong đợi.
…
“Lúc đầu em có cân nhắc đến Đốt Nguyên Cực Bắc, nhưng mạch của Tiểu Viêm Cơ ở đó không đập. Hơn nữa, nhiệt độ ở đó sẽ giảm dần, vùng đất than cũng không phù hợp với con bé. Đem Thiên Kiếp Quả đặt ở thánh địa nguyên tố, Tiểu Viêm Cơ sau khi hồi sinh sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Với thực lực tổng thể của chúng ta hiện tại, có thể đến sa mạc Taklamakan ở lòng chảo Tarim để thử vận may. Có tin tức nói rằng vào cuối tháng mười hàng năm, nơi đó sẽ xuất hiện nhiệt độ cao khủng khiếp kéo dài đến tận Tết Nguyên Đán. Một số thợ săn thậm chí còn nói đã nhìn thấy một ngọn núi lửa khổng lồ, khung cảnh cực kỳ hùng vĩ, nhưng nguyên nhân thì chưa ai tìm ra.” Linh Linh đưa ra những tài liệu đã được phân loại cho Mạc Phàm xem.
Lòng chảo Tarim nằm ở Tân Cương, giữa dãy Thiên Sơn, Côn Lôn và Altun. Đây là một lòng chảo rộng lớn, với trung tâm là sa mạc Taklamakan.
Vùng duyên hải Trung Quốc phần lớn là đồng bằng, trong khi ở phía tây bắc rộng lớn không có người ở lại là nơi sinh sống của vô số quần thể yêu ma.
Những thợ săn thực thụ đều đã từng tiến về phía tây, nơi đó mới thực sự là chốn đầy rẫy hiểm nguy chết chóc.
Về sa mạc Taklamakan, tuy không đáng sợ bằng sa mạc Sahara, nhưng đối với các thợ săn trong nước, nó vẫn là một nỗi ám ảnh. Chỉ cần có thể sống sót trở về từ sa mạc Taklamakan, họ sẽ nhận được một huân chương có thể đeo cả đời. Quân đội cũng thường xuyên nhờ những thợ săn có huân chương này dẫn đường trong các nhiệm vụ cần di chuyển qua đây, để phòng ngừa toàn quân bị diệt.
Sa mạc có nhiệt độ cao thì chắc chắn có Hỏa Chủng. Nếu là Mạc Phàm của trước đây, hắn chắc chắn sẽ mê mẩn loại Hỏa Chủng này. Bây giờ hắn cũng không hề bài xích, nhưng hắn đã gạt hết những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, việc hồi sinh Tiểu Viêm Cơ mới là ưu tiên hàng đầu.
“Hung danh lớn như vậy, chắc cũng có người từng xông qua rồi chứ?”
“Anh Phàm, anh về rồi à? Em nhớ anh chết mất!” Giọng của Trương Tiểu Hầu vang lên từ đầu dây bên kia.
“Ừ, dạo này chú mày có bận gì không?” Mạc Phàm hỏi.
“Hiện tại thì không. Sau khi càn quét yêu tộc ở Tần Lĩnh, em đang rảnh rỗi đây. Haizz, lâu rồi không chém chém giết giết, giờ rảnh rỗi thế này thấy không quen. Anh Phàm, hay chúng ta đi dạo ở Tần Lĩnh đi, không khéo lại nhặt được bảo bối lớn đó.” Trương Tiểu Hầu nói.
“Để sau đi. Anh đang có một chỗ hay ho này, hehe, đảm bảo chú mày nghe xong là khoái liền.” Mạc Phàm nở nụ cười gian, đôi mắt híp lại thành một đường.
Linh Linh ở bên cạnh lẩm bẩm: “Đúng là không bỏ được cái tật lừa người khác mà.”
“Anh Phàm, lần trước anh rủ em đến Croatia chơi…”
“Hầu Tử, lần này anh mày cam đoan không lừa chú, tuyệt đối là đi du lịch. Trải nghiệm cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ phía Tây, gặp yêu ma nhỏ thì tiện tay giết, không có gì nguy hiểm cả.” Mạc Phàm nói một cách nghiêm túc.
“Vậy thì được, để em đi sắp xếp hành lý.”
…
Cúp điện thoại, nụ cười trên mặt Mạc Phàm biến mất. Hắn thuận tay rót một ly rượu, uống một hơi cạn sạch rồi nói: “Xong một đứa.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Mật Mã Sơn Hải Kinh