Chương 1245: Trạm Dịch Bị Vùi Lấp?

"Chúng nó muốn chết hay sao mà bay vào đó?" Trương Tiểu Hầu khó hiểu.

"Cứ coi như là một nghi thức đi, chúng sẽ bay vào đó, tự thiêu đốt sinh mệnh của mình trong hỏa diễm," Lâm Phi Lịch nói.

"Nghi thức quái quỷ gì thế?"

Trong lúc mọi người đang nói chuyện, bầy Châu Chấu Bão Cát Ma vẫn tiếp tục lao vào Hỏa Diệm Sơn, vô số con đã bắt đầu bốc cháy. Dần dần, số lượng bùng cháy ngày càng nhiều, tạo thành một mảng lửa khổng lồ rồi rơi xuống như mưa lông vũ rực cháy.

Cảnh tượng ấy thắp sáng cả bầu trời đêm của sa mạc, rực rỡ như một dải ngân hà mộng ảo. Chỉ có điều, vẻ đẹp này được tạo nên từ sinh mệnh của hàng triệu con Châu Chấu Bão Cát Ma, khiến nó trở nên vô cùng quỷ dị.

"Đây chính là nghi lễ của bọn chúng sao, tự bay vào lửa ư?" Tương Thiểu Nhứ nói.

Không thể tưởng tượng nổi số lượng Châu Chấu Bão Cát Ma này có bao nhiêu, dù cho Hỏa Diệm Sơn có muốn thiêu rụi toàn bộ cũng cần một thời gian rất lâu.

Tro tàn bay lả tả khắp bầu trời, thời gian trôi qua, ngọn lửa nơi đây cũng dần lụi tàn.

Khi không còn hỏa diễm, mọi người mới dám lại gần. Lâm Phi Lịch đi trước, dẫn cả đội theo một con đường mòn lên đỉnh núi.

"Tôi cũng không biết từ khi nào, nhưng mỗi khi đến nửa đêm, những con châu chấu ma này sẽ tự sát tập thể. Chúng không do dự, không sợ hãi, thậm chí còn có cảm giác như đang hưởng thụ. Tôi chưa từng thấy con nào sợ hãi mà trốn thoát cả," Lâm Phi Lịch nói.

"Anh nói là, cứ về đêm thì bọn chúng sẽ bay tới Hỏa Diệm Sơn đang cháy để tự sát? Nếu ngày nào cũng bị đốt như thế thì chẳng phải loài châu chấu ma này đã sớm tuyệt chủng rồi sao?" Tương Thiểu Nhứ thắc mắc.

"Không phải lúc nào Hỏa Diệm Sơn cũng cháy. Tôi cũng không rõ quy luật thế nào, chỉ biết mỗi khi Hỏa Diệm Sơn bùng cháy thì chúng sẽ bay đến," Lâm Phi Lịch giải thích.

"Thật sự rất kỳ lạ..."

"Hừ, hơi kỳ lạ thật, nhưng Châu Chấu Bão Cát Ma là thảm họa của phía Tây, chúng đi đến đâu là nơi đó cỏ không còn một ngọn. Nếu chúng tự bay vào Hỏa Diệm Sơn tự sát tập thể thì chẳng phải là một chuyện tốt hay sao?" Trịnh Thông nói.

"Cũng đúng, chết càng nhiều thì thảm họa càng ít xảy ra."

"Chỉ sợ mọi chuyện không đơn giản như thế."

Nhiệt lượng còn sót lại khiến người ta có cảm giác như đang bước đi trên một nồi lẩu, không bao lâu sau đã có người không chịu nổi.

Càng đi lên cao, nhiệt độ càng tăng, cũng chỉ có những pháp sư tu luyện hệ Hỏa mới có thể tiếp tục tiến bước.

"Anh Phàm, chúng em không đi tiếp được nữa, nhiệt độ cao quá," Trương Tiểu Hầu mồ hôi đầm đìa, nói.

Tương Thiểu Nhứ, Mục Nô Kiều, Linh Linh cũng không chịu nổi loại nhiệt độ này, nếu còn tiếp tục đi có thể sẽ ngất xỉu vì mất nước.

"Vậy mọi người về trạm dịch trước đi, một mình tôi đi là được rồi," Mạc Phàm cũng không ép buộc.

Lâm Phi Lịch cũng tu luyện hệ Hỏa, anh ta chỉ cho Mạc Phàm cứ đi thẳng theo đường núi này là có thể đến đỉnh, nơi đó sẽ có thánh địa hỏa diễm.

...

Mạc Phàm tách đội, những người còn lại cũng đành quay về.

Đồng Lập vẫn canh cánh trong lòng chuyện của em gái, không nhịn được mà hỏi: "Phi Lịch, trong bức thư cuối cùng em gái gửi cho tôi có nhắc đến việc em ấy cùng đội tuần tra đã phát hiện ra một mỏ khoáng, em ấy khẳng định là như thế. Cậu có biết chỗ đó không? Tôi muốn đến xem còn dấu vết nào của em ấy không."

Lâm Phi Lịch hơi do dự, dường như không muốn ai nhắc đến hai từ "mỏ khoáng", trên mặt lại xuất hiện vẻ đề phòng.

"Những năm qua tôi bứt rứt không yên, tôi chỉ muốn biết kết quả. Phi Lịch, nếu cậu biết tung tích của em gái tôi thì xin hãy nói cho tôi biết đi, dù chỉ còn lại một bộ xương cốt cũng được, để tôi còn mang em ấy về quê hương an nghỉ."

"Lâm Phi Lịch, anh thật sự không nhớ rõ em gái của anh Đồng Lập sao?" Tương Thiểu Nhứ nhẹ nhàng hỏi.

Lâm Phi Lịch im lặng một hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng: "Tôi dẫn anh đi, nhưng chỉ một mình anh mà thôi."

"Được, được, cảm ơn, cảm ơn cậu! Tìm được hài cốt của em gái thì tôi có thể ăn nói với cha mẹ rồi," Đồng Lập mừng rỡ nói.

"Cậu... cậu, đi cùng với tôi," Lâm Phi Lịch chỉ vào Trương Tiểu Hầu.

"Tôi ư? Hai người đi tìm hài cốt, sao tự nhiên lại kéo tôi theo?" Trương Tiểu Hầu không hiểu.

"Tôi chỉ tin tưởng mỗi cậu," Lâm Phi Lịch nói.

"Anh Đồng Lập cũng sẽ không hại anh đâu..." Trương Tiểu Hầu nói.

"Trương Tiểu Hầu, cậu cứ đi cùng hai người họ đi. Lâm Phi Lịch sống cùng yêu ma lâu như vậy nên việc gì cũng rất nhạy cảm, dễ sinh lòng cảnh giác," Tương Thiểu Nhứ nói.

"Vậy được."

....

Những người khác quay về trạm dịch để chuẩn bị cho lộ trình tiếp theo. Trương Tiểu Hầu, Lâm Phi Lịch và Đồng Lập đi về nơi mà trước đó đã phát hiện ra Lâm Phi Lịch.

Ba người đến đó rất nhanh.

"Chúng ta đến đây làm gì?" Trương Tiểu Hầu không hiểu.

Lúc này, Lâm Phi Lịch đi tới cuối hang, đẩy một khối đá lớn đang chắn ở đó ra.

Sau khi tảng đá được đẩy đi, Trương Tiểu Hầu phát hiện một lối đi khác, sâu hun hút không biết dẫn đến đâu.

Ba người đi vào hang động tối đen như mực. Bên trong tối om nhưng Lâm Phi Lịch đã quen đường, đôi mắt anh ta còn tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

Đi khoảng nửa giờ, ánh sáng dần hiện ra, ba người ra khỏi hang, tới một lòng chảo được bao phủ toàn bộ bởi đá đen.

Đá đen lởm chởm bao quanh, trong này không có một hạt cát nào, rõ ràng là một nơi cách biệt với sa mạc bên ngoài.

"Cô ấy được chôn cất ở đây..." Lâm Phi Lịch chỉ vào một đống đá nhô lên ở bên cạnh.

Đồng Lập sững người, khóe mắt đã đỏ hoe. Nỗi lo canh cánh bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa.

"Tôi có thể mang em ấy đi được không?" Đồng Lập hỏi.

"Có thể."

Đồng Lập dỡ những hòn đá ra, bên trong là một bộ hài cốt nhỏ nhắn. Anh cẩn thận nhặt nhạnh từng mảnh xương cốt, trân trọng bỏ vào túi vải.

"Anh Đồng Lập, quê cậu ở đâu mà cũng có tập tục đưa người đã khuất về quê hương an nghỉ? Vì điều này mà cậu không ngại theo chúng tôi đến nơi nguy hiểm, quả là một người trọng tình trọng nghĩa," Trương Tiểu Hầu nói.

"Người nhà biết tin này thì linh hồn khó mà an nghỉ. Quân thống Trương, gia tộc chúng tôi sắp đến ngày tế lễ, tôi phải tìm được em gái trước ngày đó để linh hồn em ấy không phải lang thang làm cô hồn dã quỷ. Giờ đã tìm thấy rồi, tôi không thể ở lại đây cùng mọi người được nữa," Đồng Lập nói.

"Gấp như vậy sao?" Trương Tiểu Hầu ngẩn người.

"Đúng thế, cứ bốn năm mới tổ chức một lần, dù ai đi đâu thì cứ tới ngày đó đều phải trở về, nếu không lại phải đợi bốn năm nữa. Tôi cũng không biết mình có thể trở về kịp không, nhưng không thể để hài cốt của em gái tôi ở lại nơi này được," Đồng Lập nói.

"Nhưng mọi người còn chưa có ý định trở về."

"Mọi người đã đánh dấu đường về rồi, tôi đi theo đó sẽ ổn thôi. Cái phiền phức nhất là sông Hà Khúc, cũng may tôi tu luyện hệ Phong nên sẽ không bị chìm xuống, hẳn là có thể trở về an toàn. Lần này đi theo mọi người cũng không ôm hy vọng gì, không ngờ lại may mắn gặp được Lâm Phi Lịch. Người anh em Lâm Phi Lịch, cảm ơn cậu rất nhiều," Đồng Lập nói.

"Tôi cũng đã nói chuyện với cô ấy trong nhiều năm qua. Cậu mang cô ấy đi cũng tốt, tôi nhớ là cô ấy cũng hy vọng được trở về," Lâm Phi Lịch nói.

Trương Tiểu Hầu ngẩn người, chợt hiểu ra.

Hẳn là Lâm Phi Lịch thường ngồi cạnh ngôi mộ này để bầu bạn. Chỉ là Trương Tiểu Hầu không hiểu vì sao Lâm Phi Lịch lại không trở về thành thị, cứ sống một mình ở nơi này, chẳng lẽ còn có điều gì đó không thể dứt bỏ được sao?

...

Nhìn bóng lưng của Đồng Lập rời đi, trong lòng Trương Tiểu Hầu cảm thấy xúc động. Vì để mang hài cốt của em gái về quê hương an nghỉ mà không ngại xông vào nơi nguy hiểm này, thật sự đáng trân trọng.

"Quân thống Trương là người ở đâu?" Lâm Phi Lịch đã nói chuyện trôi chảy hơn rất nhiều.

"Đến từ phía Nam, thành Bác," Trương Tiểu Hầu nói.

"Vậy tại sao lại đến phía Tây?" Lâm Phi Lịch hỏi.

"Cứ coi như là để mở mang tầm mắt đi. Ngược lại là cậu, tại sao lại kiên trì sống ở đây?" Trương Tiểu Hầu hỏi.

"Có người bảo tôi ở lại chỗ này," Lâm Phi Lịch nói.

"Là mệnh lệnh của quân đội?" Trương Tiểu Hầu sững sờ.

Lâm Phi Lịch gật đầu.

"Suýt chút nữa thì cậu quên cả tên mình, còn ở nơi này thi hành quân lệnh làm gì? Người ra lệnh cho cậu có khi cũng chẳng còn sống nữa," Trương Tiểu Hầu nói.

"Người đó đã chết, tôi cũng suýt chết ở đây..." Nói đến đây, Lâm Phi Lịch ngừng lại, nhìn lòng chảo trống rỗng này.

"Nơi này có cất giấu thứ gì sao? Tôi cảm thấy cậu rất để ý tới nó," Trương Tiểu Hầu thuận miệng hỏi.

"Ừm, tôi còn sống chính là để không muốn thứ đó hoàn toàn bị che giấu..."

"Che giấu?" Trương Tiểu Hầu không hiểu.

"Cậu vẫn tin rằng trạm dịch trên ốc đảo đó bị sa mạc nuốt chửng ư?" Lâm Phi Lịch nói.

"Không phải như thế sao?"

Lâm Phi Lịch cười cay đắng, nhưng không hiểu sao đôi mắt kia lại tràn ngập sự thù hận.

"Nơi này đã xảy ra chuyện gì?" Trương Tiểu Hầu cảm giác có uẩn khúc, nghiêm túc hỏi.

Lâm Phi Lịch lắc đầu, không trả lời.

Đề xuất Linh Dị: Quỷ Viên
BÌNH LUẬN