Chương 1246: Tiểu Viêm Cơ Phục Sinh
Mạc Phàm cũng cảm nhận được sức nóng hầm hập nơi đây, đủ để thấy nhiệt độ đã cao đến mức nào.
Men theo con đường đá hiểm trở, Mạc Phàm cuối cùng cũng lên tới đỉnh núi. Tuy không phải là chóp cao nhất, nhưng cũng có thể xem là một đỉnh.
Ở độ cao này, gió không còn đủ sức thổi cát sỏi bay lên. Toàn bộ đỉnh núi tựa như đã được lửa nung luyện, trở nên vô cùng rắn chắc. Khắp nơi đều có thể thấy những mảnh vỡ linh chủng. Mạc Phàm cũng không khách sáo, tiện tay nhặt hết bỏ vào túi, coi như kiếm thêm chút "sữa bột" cho Tiểu Viêm Cơ.
Nơi này nhiều linh chủng như vậy, Tiểu Viêm Cơ chắc chắn sẽ rất thích.
"Cứ ngồi đây chờ đợt hỏa diễm tiếp theo sao?" Mạc Phàm ngồi trên một tảng đá, thầm nghĩ.
Khi hỏa diễm bùng lên lần nữa, không chỉ Tiểu Viêm Cơ cần hấp thụ năng lượng, mà chính Mạc Phàm cũng phải trụ lại đây. Hắn không chắc thể chất Ác Ma của mình có thể chống chịu được sức nóng khủng khiếp đó hay không.
"Kệ, ở lại thôi! Đến được đây đâu có dễ dàng gì, mấy người ở trạm dịch chắc cũng không xảy ra chuyện gì đâu." Mạc Phàm tự nhủ.
Hắn đã nói với bọn họ là sẽ chờ lần hỏa diễm tiếp theo, chỉ có cách đó mới tìm ra được thánh địa hỏa diễm tinh khiết nhất. Vì để phục sinh Tiểu Viêm Cơ, dù phải ở đây một ngày hay một năm cũng đáng.
Mạc Phàm nhắm mắt tiến vào minh tu. Nơi có nhiệt độ cao thế này tập trung vô số nguyên tố Hỏa hệ hình thành từ thiên nhiên, so với Tam Bộ Tháp còn tốt hơn gấp nhiều lần. Vừa hay có thể nhân cơ hội này để củng cố tu vi Hỏa hệ.
Mạc Phàm nhập tâm đến mức quên cả thời gian, mồ hôi bắt đầu tuôn như tắm.
Lúc nhắm mắt, mặt trời vẫn còn trên đỉnh đầu, đến khi mở mắt ra thì mặt trời đã lặn từ lâu. Nhiệt độ không những không giảm mà còn tăng lên, hoàn toàn trái ngược với quy luật tự nhiên.
Thời gian trôi rất nhanh, đã đến nửa đêm. Theo lời Lâm Phi Lịch, đây chính là lúc hỏa diễm sẽ lại bao trùm toàn bộ nơi này. Mạc Phàm lại thấy từng đàn châu chấu ma bão bụi kéo đến đây để tự sát.
Toàn bộ ngọn núi lại hóa thành biển lửa, sức nóng vượt xa sức tưởng tượng của Mạc Phàm. Ngay cả thể chất Ác Ma cũng không chịu nổi, da thịt hắn bắt đầu bong tróc.
"Không thể nào, sao lại mạnh như vậy?" Mạc Phàm cảm thấy toàn thân bị thiêu đốt, cứ như bị ném vào lò Bát Quái của Tôn Ngộ Không.
Khắp nơi đều là lửa, làm sao mở mắt ra mà tìm được nguồn gốc của hỏa diễm đây?
Mạc Phàm chỉ có thể dựa vào cảm giác mà di chuyển một cách chật vật.
"Hẳn là chỗ này... Chết tiệt, không nhìn thấy gì cả, tất cả đều là lửa!" Mạc Phàm đi lang thang trong biển lửa, quần áo đã bị thiêu rụi không còn một mảnh, thành ra bây giờ hắn đang khỏa thân trên đỉnh núi.
Những con châu chấu ma cũng kéo đến, nhưng chúng không có sức kháng nguyên tố như Mạc Phàm nên rất nhanh đã bị thiêu thành tro bụi.
"Hử? Bầy châu chấu ma bão bụi đều đang bay về cùng một hướng... Chẳng lẽ nơi đó chính là thánh địa hỏa diễm?" Mạc Phàm phát hiện ra một cảnh tượng cực kỳ thú vị.
Sinh vật thường tìm đến những nơi có lợi cho mình. Mặc dù không biết tại sao bầy châu chấu ma bão bụi lại làm thế, nhưng chắc chắn phải có thứ gì đó hấp dẫn mới khiến chúng liều mạng lao tới.
Theo hướng di chuyển của bầy châu chấu ma, Mạc Phàm đã tới một nơi được hàng tá tảng đá lớn vây quanh. Hỏa diễm nơi này... có thể gọi là liệt hỏa thuần túy, Mạc Phàm cảm giác như mình sắp bị đốt cháy thành than.
"Tuyệt vời, chính là nơi này!" Mạc Phàm mừng như điên. Hắn đột nhiên cảm thấy bầy châu chấu ma này cũng có lúc đáng yêu phết, nếu không có chúng chỉ đường, có khi hắn phải tìm đến năm sau tháng nữa mới ra.
Là Hồn Chủng sao? Mạc Phàm tò mò, thứ gì có thể tạo ra nguồn năng lượng khổng lồ khiến nơi này mỗi đêm đều bùng cháy dữ dội như vậy? Nếu không phải ở nơi sa mạc sâu thẳm không người, đây nhất định là một cảnh tượng vô cùng tráng lệ.
Mạc Phàm dùng ý niệm thăm dò nhưng không cảm nhận được Hồn Chủng.
Trên ngọn núi này hẳn là có Hồn Chủng Hỏa hệ, nhưng muốn tìm ra nó xem ra có chút khó khăn.
"Tiểu Viêm Cơ, con có hài lòng với nơi này không?" Mạc Phàm nâng Thiên Kiếp Quả trong lòng bàn tay, nụ cười trở nên méo mó vì bị lửa thiêu.
Tiểu Viêm Cơ dường như rất thích nơi này. Mạc Phàm không dám đến quá gần thánh địa hỏa diễm nên chỉ có thể ném Thiên Kiếp Quả về phía đó, để cho Tiểu Viêm Cơ thỏa sức hấp thụ chất dinh dưỡng mà mau chóng hồi phục.
Không hổ danh là con gái cưng của hỏa diễm, Thiên Kiếp Quả lơ lửng giữa ngọn lửa mãnh liệt mà vẫn không hề hấn gì, năng lượng hỏa diễm xung quanh đang điên cuồng tụ tập về phía nó.
Mạc Phàm không thể ở đây quá lâu, vội vàng rời đi. Nếu có Tiểu Viêm Cơ phụ thể thì hắn rất mạnh, còn bây giờ chỉ dựa vào tu vi Hỏa hệ của bản thân mà vào đó thì khác nào tự tra tấn mình.
Mạc Phàm nói với Tiểu Viêm Cơ: "Con gái cứ ở đây 'tắm suối nước nóng' cho tốt nhé. Ba ba chịu không nổi nữa rồi, phải ra ngoài một lát, đợi lửa yếu đi sẽ quay lại."
Nói xong, Mạc Phàm co giò chạy thật nhanh, nếu còn ở lại thêm một lúc nữa chắc chắn sẽ hóa thành tro tàn.
Mạc Phàm chạy ra cách thánh địa nguyên tố khoảng một cây số, may mắn là nhiệt độ ở đây vẫn có thể miễn cưỡng chịu được.
Nhân lúc này, Mạc Phàm bắt đầu tu luyện. Chẳng có ai trên thế giới này lại có thể ngồi trên đống lửa mà vẫn minh tu được, Ác Ma hệ thật sự mang lại cho hắn quá nhiều thuận lợi.
*Phốc, phốc, phốc...*
Mạc Phàm vừa định nhắm mắt lại thì nghe thấy tiếng vỗ cánh.
Hắn quay đầu lại, phát hiện một con châu chấu ma bão bụi màu xanh đỏ đang vỗ cánh cách đó không xa. Xung quanh là hỏa diễm cao tới bốn năm mét, nhưng con này không giống những con châu chấu ma bị thiêu chết trước đó, nó dường như cũng có năng lực miễn dịch với lửa như Mạc Phàm.
Động tác của nó rất vụng về, thân hình nhỏ bé, không giống những con châu chấu ma bình thường, trông như vừa mới ra đời cách đây không lâu.
"Ồ, hóa ra là một con châu chấu ma biến dị. Lại đây, lại đây làm bạn với anh nào." Mạc Phàm cười nói.
Châu chấu ma bão bụi có thể chịu được nhiệt độ cao, nhưng vẫn e ngại hỏa diễm. Hỏa diễm có thể đốt cháy hết cả bầy. Mạc Phàm không ngờ trong hàng vạn con lại có một con biến dị không sợ lửa.
Con châu chấu ma nhỏ cũng không sợ hãi, nó đậu xuống bên cạnh Mạc Phàm, nhìn hắn chằm chằm như thể đang tìm đồ ăn.
"Đây, có lát thịt nướng." Mạc Phàm lấy từ không gian thứ nguyên ra một miếng thịt, đưa cho nó.
Con châu chấu nhỏ há miệng đớp lấy miếng thịt, có lẽ nó thấy miếng thịt này đã cháy đen sẵn rồi. Nó không có địch ý với Mạc Phàm, mà Mạc Phàm cũng chẳng rảnh đi giết một con châu chấu non nớt. Hắn nhắm mắt tu luyện, mặc kệ con châu chấu nhỏ nhảy tới nhảy lui bên cạnh, có vẻ như nó đang tập bay.
Đôi cánh của nó còn yếu ớt, chắc phải qua mấy lần lột xác nữa mới có thể bay lượn được.
...
Sau khi hỏa diễm tàn, Mạc Phàm trở lại chỗ của Tiểu Viêm Cơ. Nhưng cô bé vẫn chưa phá kén chui ra, có lẽ vẫn hấp thụ chưa đủ.
Mạc Phàm bất lực, chỉ có thể đợi ngày mai tiếp tục. Bị thiêu đốt thế này riết rồi hắn cũng quen. Những lớp da bị cháy bong ra, để lộ lớp da mới có tính kháng lửa tốt hơn.
Con châu chấu ma nhỏ biến dị cứ đi theo Mạc Phàm, rất chăm chỉ, đôi mắt tham lam của nó lúc nào cũng đòi ăn thêm thịt nướng Hỏa Diệm Sơn.
Qua ngày hôm sau, vẫn là nửa đêm, Mạc Phàm lại ngồi trên tảng đá chờ đợi ngọn lửa bao trùm ngọn núi. Từng đàn châu chấu ma lại đến đúng hẹn, con nào con nấy lao về phía thánh địa hỏa diễm.
Con châu chấu ma nhỏ biến dị cũng ngẩng đầu lên xem cảnh tượng đẹp đẽ trên bầu trời giống như Mạc Phàm. Chắc nó không muốn nhìn thấy bạn bè, cô dì chú bác của nó có thể chất yếu ớt bị ngọn lửa thiêu cháy đâu nhỉ? Mà có khi như vậy lại dễ chịu hơn cũng nên.
Mạc Phàm lại đưa Tiểu Viêm Cơ vào thánh địa hỏa diễm một lần nữa. Hắn không khỏi nổi hứng trẻ con, thử ném con châu chấu ma nhỏ biến dị vào trong, nhưng nó cũng không chịu được nhiệt độ cao ở đó.
"Xem ra đẳng cấp của Tiểu Viêm Cơ vẫn cao hơn." Mạc Phàm thấy con châu chấu nhỏ biến dị vội vàng trốn thoát, không khỏi phá lên cười.
Còn tưởng nó miễn dịch hoàn toàn với lửa, xem ra chạm vào ngọn lửa thuần khiết thì vẫn sẽ bị cháy thành tro.
*Rắc... Rắc...*
Bỗng nhiên, Mạc Phàm nghe thấy tiếng Thiên Kiếp Quả nứt ra, hắn không khỏi kích động.
Lúc trước, Hỏa Diệm Ma Nữ Khương Phượng đã rót toàn bộ sinh mệnh còn lại của mình vào Thiên Kiếp Quả mới giúp Tiểu Viêm Cơ được sinh ra. Giờ đây, cảm nhận được luồng sinh mệnh đang tỏa ra từ bên trong, Mạc Phàm càng thêm mừng rỡ.
Mau hồi phục lại đi!
Tiểu Viêm Cơ là con gái cưng của thiên hỏa, trên thế giới này cũng chỉ có một mình cô bé được như thế, điều kiện sinh sôi thật hà khắc, nếu không cẩn thận sẽ tuyệt chủng.
Cũng chính vì thế mà sau khi trưởng thành, sức mạnh của cô bé cũng sẽ vượt trội hơn. Mạc Phàm đang rất mong đợi sự thay đổi của Tiểu Viêm Cơ sau lần này.
*Linh... linh...*
Âm thanh quen thuộc vang lên, Thiên Kiếp Quả vỡ tan, một sinh linh được lửa bao bọc đang hiện ra.
Tiểu Viêm Cơ ở trong ngọn lửa như cá gặp nước, vui đùa thoải mái. Nhưng cô bé không tiếp tục hưởng thụ mà bay tới, dụi cái đầu bé xinh vào ngực Mạc Phàm, đôi tay nhỏ ôm chặt lấy hắn không buông.
Mạc Phàm cũng sững sờ. Hắn còn chưa kịp nhìn rõ sự thay đổi của Tiểu Viêm Cơ thì cô bé đã vùi đầu vào lồng ngực hắn. Có lẽ cô bé này nhớ hắn lắm rồi, nhớ đến mức chỉ muốn ôm chầm lấy mà không dám nhìn thẳng.
Hắn rất muốn nhìn xem cô bé đã thay đổi thế nào, nhưng cảm giác lồng ngực nóng như lửa đốt cũng không nỡ đẩy Tiểu Viêm Cơ ra.
*Thình thịch... thình thịch...*
Mạc Phàm có thể nghe thấy nhịp tim của Tiểu Viêm Cơ, đó cũng là cảm xúc của Tâm Hạ.
"Chúng ta về nhà thôi." Mạc Phàm ôm Tiểu Viêm Cơ, cả người cũng trở nên nhẹ nhõm.
"Ư... ưm..." Tiểu Viêm Cơ lắc đầu, thì thầm vào tai Mạc Phàm:
"Con muốn... cả ngọn núi này!"
Vozer tỏa khắp muôn nơi
Đề xuất Voz: Bí mật kinh hoàng ở quán nét