Chương 1247: Hồn Chủng Hỏa Hệ Mới - Liệt Hà
Năng lượng hỏa diễm ở đây khổng lồ đến mức không cần phải bàn cãi. Chỉ là Mạc Phàm hơi đau đầu, ngọn núi lửa to thế này thì thu kiểu gì, chẳng lẽ nuốt chửng cả ngọn núi này sao?
Mạc Phàm đứng một bên nhìn Tiểu Viêm Cơ bay đến thánh địa hỏa diễm.
Bỗng nhiên, một tiềm năng khủng khiếp được khơi dậy từ Tiểu Viêm Cơ. Cả ngọn núi rung động nhẹ theo luồng hào quang đó, hỏa diễm xung quanh không ngừng uốn lượn rồi bay thẳng vào người cô bé.
Tiểu Viêm Cơ như một cái hố không đáy, dù hấp thu toàn bộ biển lửa cũng không thể lấp đầy.
Ban đầu, chỉ có hỏa diễm xung quanh Tiểu Viêm Cơ bị hấp thu, nhưng dần dần, toàn bộ hỏa diễm trên ngọn núi này cũng bắt đầu dịch chuyển, hội tụ về phía thân ảnh lung linh ấy. Cảnh tượng này khiến Mạc Phàm không dám tin vào mắt mình.
Tiểu Viêm Cơ đúng là một đứa trẻ háu ăn, hỏa diễm không ngừng bị nuốt chửng rồi tiêu hóa, ngay cả thánh địa hỏa diễm cũng bị dung luyện vào cơ thể cô bé. Thân hình Tiểu Viêm Cơ tỏa ra sắc đỏ dữ dội, quyến rũ nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm.
"Đây là loại lửa gì thế này?" Mạc Phàm thầm kinh ngạc.
Hỏa diễm đã thay đổi màu sắc, không còn là Thiên Kiếp Hỏa màu nâu nữa, mà là một màu đỏ rực lộng lẫy và điên cuồng. Dù không cần chạm vào, Mạc Phàm cũng biết đây là một ngọn lửa cực nóng với sức sát thương kinh hoàng.
"Tiểu Viêm Cơ, con đang luyện hóa ngọn lửa này sao?" Mạc Phàm hỏi.
Hấp thu ngọn lửa từ ma sơn để rèn luyện hỏa diễm của bản thân. Lúc trước chỉ là hồi phục vết thương, còn bây giờ, Tiểu Viêm Cơ đang muốn niết bàn ngay trong biển lửa này.
"Ô... ô... ô..."
Tiểu Viêm Cơ cất tiếng kêu, thân hình xinh đẹp đứng giữa ngọn lửa hung bạo nhất của thánh địa lại toát ra vẻ uy nghiêm của một nữ vương. Toàn bộ lửa nơi đây đều răm rắp nghe lệnh, thiên địa chi hỏa cứ thế để Tiểu Viêm Cơ tùy ý khống chế.
Hỏa diễm trên ma sơn dần dần lụi tàn. Rõ ràng còn chưa đến lúc, nhưng ngọn lửa nơi đây đã bị Tiểu Viêm Cơ hấp thu gần hết. Những ngọn lửa còn lại không đủ tinh khiết hoặc không đủ mạnh cũng bị cô bé dùng làm đá mài để tôi luyện bản thân.
Một loại liệt diễm bao phủ toàn thân Tiểu Viêm Cơ đang chậm rãi dung nhập vào cơ thể cô bé.
Tiểu Viêm Cơ vốn được hình thành từ ma hỏa, nay có thêm Liệt Hà chi hỏa lại càng trở nên uy nghiêm bá khí hơn. Bất cứ thứ gì dám đến gần Viêm Cơ Nữ Vương đều có thể bị thiêu rụi nếu không cẩn thận.
...
Không biết đã qua bao lâu, hơi thở của Hỏa Diệm Sơn đã biến mất hoàn toàn, nhiệt độ cũng giảm đi vài phần.
Toàn thân Tiểu Viêm Cơ tỏa ra liệt diễm đỏ rực như ánh nắng chiều, lúc này mới bay ra từ thánh địa đã tắt lịm, trên môi nở một nụ cười thỏa mãn.
"Con đã luyện ra được loại hỏa diễm gì rồi?" Mạc Phàm hỏi.
Tiểu Viêm Cơ cũng muốn khoe thực lực của mình, bàn tay nhỏ khống chế một quả cầu Liệt Hà chi hỏa rồi ném tùy tiện vào một tảng đá đang cháy gần đó.
Rầm rầm rầm!
Quả cầu liệt hỏa nhỏ bé trông như kỹ năng Hỏa Tư, nhưng sau khi chạm vào tảng đá, nó đã đốt sạch tảng đá không còn một mẩu tro.
Đá trong sa mạc vốn đã có nhiệt độ cao, huống chi là đá trên đỉnh ma sơn này, đã bị nhiệt độ cao mài giũa không biết bao nhiêu năm tháng, là loại đá gần như không thể bị thiêu đốt. Vậy mà liệt hỏa của Tiểu Viêm Cơ lại thiêu rụi nó dễ như trở bàn tay!
"Đây là Hồn Lửa sao?" Mạc Phàm vui mừng khôn xiết. Tiểu Viêm Cơ nắm giữ Hồn Lửa này cũng đồng nghĩa với việc hắn cũng có được nó.
"Lánh lánh!"
Tiểu Viêm Cơ kêu lên, trên người lại bao phủ một lớp hỏa diễm màu nâu. Ngọn lửa này Mạc Phàm rất quen thuộc, chính là Kiếp Viêm của Tiểu Viêm Cơ.
Mạc Phàm còn tưởng rằng Kiếp Viêm sẽ biến mất, trong lòng không khỏi thấy tiếc nuối. Dù sao Kiếp Viêm cũng là một loại hỏa diễm mạnh mẽ, sức mạnh tăng lên theo tu vi của Tiểu Viêm Cơ. Hắn không ngờ rằng Tiểu Viêm Cơ không chỉ tôi luyện ra Hồn Chủng hỏa diễm mới mà vẫn giữ lại được Kiếp Viêm.
"Nói vậy là bây giờ con đang có hai loại hỏa diễm?" Mạc Phàm kinh ngạc.
"Lánh!" Tiểu Viêm Cơ vui vẻ kêu lên.
Mạc Phàm nhớ rõ Hỏa Diễm Ma Nữ Khương Phượng cũng sở hữu hai loại hỏa diễm, một loại dùng để tấn công, một loại lượn lờ quanh thân để phòng ngự trong phạm vi nhất định. Nói như vậy, Tiểu Viêm Cơ đã tiến gần đến cảnh giới của Khương Phượng, việc có thể sử dụng hai loại ma hỏa chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Tiểu Viêm Cơ có hai loại hỏa diễm, còn mình thì có một. Nếu phụ thể, chẳng phải mình sẽ có tới ba loại hỏa diễm sao?
Các loại hỏa diễm khác nhau sẽ có hiệu quả và lĩnh vực khác nhau. Mạc Phàm không thể tưởng tượng nổi sau khi mình sở hữu Hồn Chủng Hỏa hệ, lại phụ thể với Tiểu Viêm Cơ thì sức chiến đấu sẽ khủng khiếp đến mức nào.
"Liệt Hà, Hồng Viêm, Kiếp Viêm... Ha ha ha, ông đây lại sắp vô địch rồi!" Mạc Phàm không nhịn được, chống nạnh cười ha hả. Thân thể trần trụi đứng trên đỉnh núi, dáng vẻ nghênh ngang trông lại càng thêm bá khí.
Tiểu Viêm Cơ đứng trên đầu Mạc Phàm, không hiểu gì cũng cười theo, tiếng cười của tiểu ma nữ nghe đáng yêu hơn nhiều.
Con châu chấu nhỏ biến dị ở cách đó không xa nhìn hai cha con nhà này với ánh mắt khó hiểu, rồi cũng thét lên một tiếng chói tai, khiến cảnh tượng càng thêm phần quái dị.
"Đi, xuống núi với ba ba nào! Gặp đứa nào ngứa mắt, chúng ta giẫm chết nó luôn!" Mạc Phàm sải bước về phía trước, tâm trạng phơi phới.
Tiểu Viêm Cơ rất thích phá phách, bây giờ có hai loại hỏa diễm, đốt chết bọn người xấu lại càng thuận buồm xuôi gió.
"Tạm biệt châu chấu ma nhỏ nhé, nhớ làm một con châu chấu ma tốt, biết chưa!" Mạc Phàm bụng dạ rộng rãi, không quên chào hỏi con châu chấu ma nhỏ một tiếng.
Châu chấu ma nhỏ dường như không nỡ rời xa Mạc Phàm, hắn liền đưa cho nó thêm một miếng thịt nữa.
Con châu chấu ma nhỏ lại mang Mạc Phàm bay về một hướng khác.
Bay được khoảng một cây số thì phát hiện những viên đá cuội màu đen nằm rải rác khắp nơi, trông rất hùng vĩ.
Châu chấu ma nhỏ đưa cho Mạc Phàm một khối đá đen sáng óng ánh, xem như là quà chia tay.
Mạc Phàm sửng sốt nhìn viên đá, chỉ cần nhìn ánh sáng là biết nó đã kết thành tinh thể, mà loại này lại có giá trị rất cao. Hắn không ngờ con châu chấu ma nhỏ lại tặng mình món quà lớn như vậy.
"Ngươi có muốn xuống núi cùng bọn ta không?" Mạc Phàm thuận miệng hỏi một câu, để Tiểu Viêm Cơ phiên dịch.
Nhắc đến cũng lạ, Tiểu Viêm Cơ có thể giao tiếp với con châu chấu ma nhỏ. Con châu chấu này rất sợ Tiểu Viêm Cơ vì quanh người cô bé tỏa ra Liệt Hà chi hỏa, một thuộc tính Hỏa không gì cản nổi.
"Lánh lánh lánh!" Rất nhanh, Tiểu Viêm Cơ đã truyền đạt lại câu trả lời của châu chấu ma nhỏ cho Mạc Phàm.
"Ngươi muốn ở lại đây sao? Nơi này có gì mà ngươi phải ở lại chứ, toàn đá cuội đen sì... Vậy chúng ta đi nhé. Nhớ đấy, làm một con châu chấu ma hiền lành, không được đi gây ra thiên tai đó nha." Mạc Phàm xoa đầu con châu chấu ma nhỏ, rồi lại nói tiếp: "Có phải ngươi lại lớn hơn hôm trước không? Hôm trước đã to rồi, nay lại to hơn, chẳng lẽ tộc các ngươi không cần ăn uống gì à?"
...
Mạc Phàm mang theo Tiểu Viêm Cơ xuống núi. Nơi này cũng không còn gì giá trị lớn, năng lượng của thánh địa nguyên tố đã bị Tiểu Viêm Cơ hấp thụ hết, sau này dù có cháy lại cũng không thể mãnh liệt được nữa.
Tiểu Viêm Cơ còn nói với Mạc Phàm, nếu sau này gặp những nơi tương tự, cứ để cô bé hấp thụ, luyện chế để tăng thêm uy lực.
Đây là một tin tốt đối với Mạc Phàm. Tiểu Viêm Cơ phát triển rất chậm, muốn trở thành Viêm Cơ Nữ Vương trưởng thành phải mất rất nhiều năm. Nhưng nếu trong quá trình phát triển có thêm những thánh địa thế này bồi bổ, đến lúc lột xác thành nữ vương, thực lực không chỉ tăng vọt mà còn có thể đột phá giới hạn chủng tộc, trở nên mạnh mẽ hơn.
"Chúng ta ở đây nhanh nhất cũng đã ba ngày rồi, không biết bọn họ thế nào." Mạc Phàm vội vàng xuống núi, trong lòng vẫn lo lắng cho Mục Nô Kiều, Tương Thiểu Nhứ, Linh Linh và Trương Tiểu Hầu, dù sao mình cũng đã rời đi khá lâu.
Xuyên qua khu vực đá đen, cát bụi lại trở nên dày đặc hơn.
Mông lung trong bão cát, Mạc Phàm đã thấy được trạm dịch, nhưng không có một bóng người.
"Kỳ lạ, bọn họ đi rồi sao? Lẽ ra Hầu Tử phải đợi mình mới đúng chứ?" Mạc Phàm tự lẩm bẩm.
Tiểu Viêm Cơ bay tới bay lui giúp Mạc Phàm tìm kiếm những người khác, nhưng đi một vòng lớn vẫn không thấy ai cả.
"Linh Linh, Linh Linh ơi, nghe thấy thì trả lời anh, anh xuống núi rồi!" Mạc Phàm nói vào máy truyền tin, thử liên lạc với Linh Linh.
Linh Linh không trả lời, có lẽ do thời tiết ở đây quá khắc nghiệt nên không có tín hiệu.
Vấn đề là bọn họ đã đi đâu? Tại sao lại không để lại tin tức gì cho mình, thế này thì biết tìm ở đâu.
"Lánh! Lánh!" Tiểu Viêm Cơ dường như đã phát hiện ra điều gì đó, cất giọng đáng yêu gọi Mạc Phàm tới.
Mạc Phàm thấy một cánh tay lộ ra sau căn phòng bằng đá, những bộ phận khác đã bị cát chôn vùi.
Trong lòng Mạc Phàm trĩu nặng, hắn dùng ý niệm tách lớp cát ra.
Thi thể đã khô quắt, thời gian tử vong có lẽ là một ngày trước.
Khi nhìn rõ mặt người chết, Mạc Phàm nhận ra đó là Lý Tứ Trọng, nhân viên đội hậu cần mà mình đã cứu.
Mạc Phàm thở phào một hơi, may mà không phải người của mình. Nhưng hắn lại nhanh chóng cau mày, Lý Tứ Trọng chết ở đây, chứng tỏ mọi người đã gặp phải nguy hiểm.
Đề xuất Huyền Huyễn: Vĩnh Hằng Chi Môn