Chương 1261: Đôi Cánh Song Hỏa

Uy lực của Liệt Hà Giao Long đã vượt xa khái niệm ma pháp Trung giai Liệt Quyền. Nó tùy ý nhe nanh múa vuốt, ép Thạch Thiên Thọ phải liên tục lùi lại.

Hỏa diễm thiêu đốt cánh tay Thạch Thiên Thọ, giao long lượn vòng quanh hắn, tạo thành một trận đồ lửa che khuất tầm nhìn. Chẳng mấy chốc, ngọn lửa đã vây kín, điên cuồng nung nướng Thạch Thiên Thọ.

Thạch Thiên Thọ tức giận gầm lên, thân thể chìm xuống, hai tay dang rộng.

Bộ quân phục nhuốm máu bị luồng khí đen hất tung lên, khí độc khuếch tán ra xung quanh, va chạm dữ dội với hỏa diễm của Mạc Phàm.

Khí độc mạnh đến mức ăn mòn cả ngọn lửa. Vô số độc trùng từ lòng bàn tay hắn theo khí độc bay ra, không rõ là chui ra từ cơ thể Thạch Thiên Thọ hay được sinh ra từ chính luồng khí độc màu đen. Lũ độc trùng này có đôi mắt lồi, đôi cánh mỏng như muỗi, và cái miệng sắc bén có thể gặm nát da thịt con người, sau đó biến thành một mũi khoan chui thẳng vào bên trong.

"Anh Phàm, cẩn thận lũ độc trùng này!" Trương Tiểu Hầu vội vàng nhắc nhở.

"Em và Lưu Trác mau đến nhà máy tìm chỗ an toàn trốn đi," Mạc Phàm nói với Trương Tiểu Hầu.

"Vâng." Trương Tiểu Hầu cũng biết mình và Lưu Trác ở lại cũng chẳng giúp được gì, trong môi trường sóng âm này, họ không thể thi triển ma pháp.

"Hai người tìm cách liên lạc với bên ngoài, còn Thạch Thiên Thọ cứ để anh lo," Mạc Phàm nói thêm.

"Được, anh Phàm yên tâm, anh cứ lo đối phó với hắn đi." Trương Tiểu Hầu gật đầu.

Mặc dù không thể tự tay giết Thạch Thiên Thọ, nhưng có Mạc Phàm báo thù cho Lâm Phi Lịch, thế là đủ rồi.

Nhân lúc Mạc Phàm và Thạch Thiên Thọ đang giao đấu, Trương Tiểu Hầu và Lưu Trác lập tức chạy đến khu nhà máy. Lưu Trác nói với Trương Tiểu Hầu rằng có một đường hầm ở dưới nhà máy.

"Không có hỏa diễm bảo hộ thì chúng ta chết mất," Lưu Trác lo lắng.

"Chúng ta chỉ cần không thu hút số lượng lớn Bạo Bụi Châu Chấu Ma là được. Không phải đội trưởng nói chỗ này có đường hầm sao? Tôi nhớ mỏ quặng ở phía Bắc, cách doanh trại chỉ huy rất gần," Trương Tiểu Hầu nói.

"Gần thì gần nhưng ở đó cũng có Bạo Bụi Châu Chấu Ma," Lưu Trác đáp.

"Vậy thì đi thôi, không thể ngồi im ở đây được," Trương Tiểu Hầu quả quyết.

Bên tai lại vang lên những âm thanh ồn ào khác. Tiếng vo ve của độc trùng tuy không bằng Bạo Bụi Châu Chấu Ma nhưng vẫn khiến người ta hoảng loạn. Chúng nó cực độc, chỉ cần một chỗ dính độc thì sẽ nhanh chóng lan ra toàn thân.

"Thích làm anh hùng à? Tao sẽ cho mày biết cái thứ đó chẳng có ý nghĩa gì cả!" Thạch Thiên Thọ hét lớn.

Độc trùng tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ vây kín Mạc Phàm, tiết ra khí độc, điên cuồng khoan vào người hắn, như một bầy ác quỷ tham lam.

Thấy khí độc ập tới, Mạc Phàm không do dự gọi ra Huyền Xà Khải Giáp.

Huyền Xà Khải Giáp nhanh chóng hấp thụ khí độc, khiến độc khí tản đi không ít.

Thạch Thiên Thọ sững sờ. Độc hệ Siêu giai của mình có thể hạ gục cả một sinh vật cấp Thống lĩnh to lớn, không ngờ đối phương lại có bảo bối gì đó có thể vô hiệu hóa được độc của mình.

Sau khi hấp thụ khí độc, Huyền Xà Khải Giáp trở nên sáng bóng hơn, thời gian tồn tại cũng được kéo dài.

"Tiểu Viêm Cơ, chúng ta hãy cho tên cặn bã này nếm thử mùi vị hỏa diễm mới nào!" Mạc Phàm nói, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt rực lửa.

Bản thân Tiểu Viêm Cơ giờ đây sở hữu hai loại hỏa diễm: Thiên Kiếp Hỏa Diễm thuần khiết nhất và Liệt Hà Chi Hỏa khiến Bạo Bụi Châu Chấu Ma phải tháo chạy. Hai loại hỏa diễm đan xen vào nhau, tạo thành một lĩnh vực rực lửa còn lớn hơn bao bọc quanh Mạc Phàm.

Khi linh hồn Tiểu Viêm Cơ hợp nhất với linh hồn của Mạc Phàm, cơ thể hắn bùng cháy. Kiếp Viêm như một lớp áo giáp bám chặt vào Huyền Xà Khải Giáp, còn Liệt Hà Chi Hỏa hóa thành vũ khí bay lượn xung quanh.

Thình thịch... thình thịch...

Đây là lần đầu tiên Mạc Phàm hợp thể cùng Tiểu Viêm Cơ, hắn cảm thấy mình có thể hủy diệt tất cả mọi thứ. Thế nhưng, hắn lại nghe thấy một nhịp tim khác đang đập nhẹ nhàng, khiến trái tim cuồng bạo của mình cũng dần bình tĩnh lại. Cảm giác này giống như một dòng suối mát lành giữa cơn nóng bức, vừa ràng buộc lại vừa tự do.

Mạc Phàm thất thần trong giây lát. Vì sao cảm giác này lại quen thuộc đến vậy? Giống như có người nào đó đang ôm mình thật chặt, chiến đấu bên cạnh mình. Trái tim của Tiểu Viêm Cơ... cũng chính là trái tim của Tâm Hạ.

Tại Địa Trung Hải xa xôi, có lẽ Tâm Hạ cũng cảm nhận được hắn đang chiến đấu kịch liệt.

"Tiểu Viêm Cơ, chúng ta nhất định không thể để Tâm Hạ lo lắng được. Tốc chiến tốc thắng!" Toàn thân Mạc Phàm được hai loại hồn hỏa bao bọc, cho dù đối mặt với Độc hệ Siêu giai cũng không hề sợ hãi.

Vì linh hồn tương thông, Mạc Phàm có thể cảm nhận được nội tâm của Tiểu Viêm Cơ đang vô cùng hưng phấn. Không phải hưng phấn vì chiến đấu, mà là vì có thể chiến đấu cùng hắn, đó mới là điều thỏa mãn nhất của Tiểu Viêm Cơ.

"Hừ, phô trương thanh thế!" Thạch Thiên Thọ nhìn Mạc Phàm biến thành một người lửa, trong mắt tràn đầy sự khinh thường.

Hai loại hồn hỏa thì sao chứ? Độc hệ của hắn là Siêu giai, có thể hủy diệt tất cả!

"Vạn Phệ Chi Phong!" Thạch Thiên Thọ giơ tay lên, bầy độc trùng lập tức hợp lại thành một trận cuồng phong màu đen kịt, gào thét lao về phía Mạc Phàm.

Vạn Phệ Chi Phong được tạo ra từ vô số độc trùng, đi đến đâu là nơi đó không còn lại gì, đây là một ma pháp Độc hệ cực kỳ ác độc. Thạch Thiên Thọ muốn Mạc Phàm bị gặm đến không còn một mẩu xương.

Hàng vạn độc trùng như một ngọn gió đen kịt ập tới. Mạc Phàm vung tay phải về phía trước, Liệt Hà Chi Hỏa nhanh chóng lan rộng. Một vòng cung lửa với hoa văn rực rỡ hiện ra trước mặt hắn. Lá chắn này khá rộng, từng con độc trùng lao vào đều hóa thành tro bụi.

Bọn chúng không thể tiếp cận được Mạc Phàm. Liệt Hà Chi Hỏa không chỉ là khắc tinh của Bạo Bụi Châu Chấu Ma, mà còn là khắc tinh của toàn bộ loài trùng, đốt không còn một mống!

"Lên!"

Thạch Thiên Thọ nâng hai tay lên, độc trùng bay lượn dưới chân hắn, tạo thành một cơn lốc xoáy màu đen, đưa Thạch Thiên Thọ lên cao.

Cơn lốc xoáy màu đen cũng từ từ bao phủ lấy Thạch Thiên Thọ, biến hắn thành một người độc khổng lồ.

Ầm!

Sau khi biến thành bộ dạng đó, Thạch Thiên Thọ nhảy thẳng xuống, man lực không hề thua kém những yêu ma to lớn. Mặt đất nứt toác, sóng xung kích đuổi theo Mạc Phàm vài trăm mét.

"Chết đi!" Thạch Thiên Thọ há miệng gầm lên, hai tay nâng cao, hàng ngàn độc trùng tụ lại giữa hai lòng bàn tay, tạo thành một quả cầu.

Quả cầu đạn trùng độc ngày càng lớn, có thể so với một ngôi nhà hai tầng. Thạch Thiên Thọ ném thẳng quả cầu về phía Mạc Phàm.

Lũ độc trùng như một cái máy xay, có thể cắt một sinh vật cấp Thống lĩnh thành thịt vụn.

Mạc Phàm đạp lên sóng lửa, né tránh quả cầu. Trùng cầu rơi xuống đất tạo thành một cái hố sâu, sau đó lập tức giải tán, đuổi theo Mạc Phàm, muốn bao bọc lấy hắn.

"Hỏa Tư - Thiên Vũ!"

Mạc Phàm rút Kiếp Viêm trên áo giáp ra, hóa thành hàng ngàn sợi lông vũ lửa bay lượn giữa không trung, lao thẳng tới bầy độc trùng.

"Nổ!"

Mạc Phàm nắm chặt tay lại. Tất cả lông vũ đồng loạt nổ tung, tạo thành một vòng tròn hủy diệt lấy Mạc Phàm làm tâm, thổi bay tất cả độc trùng đang ảo tưởng có thể khóa chặt hắn.

"Phi Dực!"

Kiếp Viêm lại một lần nữa bùng lên, bao phủ toàn thân hắn như một người nham thạch nóng chảy. Sau lưng hắn, một đôi cánh bằng Kiếp Viêm hùng vĩ xòe rộng, bá khí và uy nghiêm.

Nhưng thế vẫn chưa kết thúc. Từ gốc cánh, một đôi cánh hỏa diễm khác bắt đầu hiện ra.

Liệt Hà Chi Dực như một đám mây lửa rực cháy, ánh lửa còn dữ dội hơn cả Kiếp Viêm vài phần. Hai loại hỏa diễm tô điểm cho Mạc Phàm, khiến hắn trông như một vị quân vương được khai sinh từ lửa của thiên địa.

"Dạo này tao ghét cay ghét đắng lũ côn trùng," Mạc Phàm ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Thạch Thiên Thọ đang được độc trùng bao bọc.

Thạch Thiên Thọ cảm nhận được luồng liệt diễm kinh người nhưng không hề lùi bước, tiếp tục triệu hồi bầy trùng, quyết phân cao thấp với hỏa diễm của Mạc Phàm.

Độc trùng biến đổi, hợp lại thành một con rết khổng lồ lơ lửng giữa không trung. Miệng con rết cực lớn, có thể nhìn thấy những chiếc răng nanh được cấu tạo từ vô số đôi cánh sắc lẻm.

Con rết khổng lồ lao xuống, cái miệng của nó rộng đến mức có thể nuốt chửng cả nhà máy. Lúc này, Mạc Phàm có thể thấy rõ cái miệng ghê tởm của nó.

Đối mặt với đòn tấn công của con rết, Mạc Phàm không lùi bước. Hắn đạp mạnh xuống đất, cả đôi cánh Kiếp Viêm lẫn Liệt Hà Chi Dực đều bộc phát sức mạnh kinh người. Tốc độ của Mạc Phàm đạt đến mức tối đa trong nháy mắt, cuồng phong thổi bùng hỏa diễm trên người hắn, như đang thổi tung bộ lông của một con thiên thú. Mạc Phàm phóng vút từ mặt đất lên bầu trời, tạo thành một vầng hào quang kinh người, biến cả bầu trời vẩn đục thành một màu đỏ rực.

✩ Vần thơ VN rót dịu dàng — Vozer nâng bước trang vàng ✩

Đề xuất Voz: Vợ Xâm Hình, Hổ Báo, Nhưng Rất Chung Tình
BÌNH LUẬN