Chương 1262: Phản Bội

Oanh!

Ngọn lửa rực trời nhấn chìm hoàn toàn cái miệng khổng lồ kia, đồng thời nuốt chửng luôn cả đám Bạo Bụi Châu Chấu Ma trong phạm vi mấy cây số.

Đường phố, nhà cửa, tất cả đều chìm trong biển lửa. Giờ phút này, Mạc Phàm chẳng khác nào một con ưng chúa sải cánh giữa không trung, bá đạo tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của mình.

Thạch Thiên Thọ vốn ẩn mình trong bầy độc trùng, coi chúng là áo giáp, là vũ khí, nhưng giờ đây đã bị Liệt Hỏa Ưng của Mạc Phàm thiêu rụi hơn một nửa. Muốn tạo ra một bầy mới cần rất nhiều thời gian và ma năng.

Trên người hắn chi chít vài vết bỏng, Thạch Thiên Thọ thẹn quá hóa giận đáp xuống mặt đường. Xung quanh hắn, vài con độc trùng còn sót lại đang run rẩy sợ hãi, nhưng tiếng gầm giận dữ của hắn còn lấn át cả tiếng kêu của chúng.

Mạc Phàm cũng từ trên không đáp xuống.

Nhìn thấy Thạch Thiên Thọ bị thương, Mạc Phàm nở nụ cười giễu cợt: "Nhìn bộ dạng của mày bây giờ chẳng khác nào một bầy ruồi nhặng bu trên đống phân. Đúng vậy, một đống phân khiến người ta buồn nôn! Mày nên tự xây một cái bể phốt rồi chui vào đó mà ở, từ từ thưởng thức mùi hôi thối tỏa ra từ linh hồn và đám bọ của mày đi!"

Khuôn mặt Thạch Thiên Thọ co giật. Hắn đường đường là một quân ti, tương lai sẽ là thành chủ, tất cả mọi người sẽ phải vây quanh hắn như đám độc trùng này. Đó là sức mạnh thống trị, là quyền lực, là uy nghiêm, không phải thứ hôi thối như Mạc Phàm nói, càng không phải những lời ví von khó nghe đến thế.

"Mày chỉ là một thằng nhãi vô danh tiểu tốt thì hiểu cái gì? Cống hiến của tao cho vùng đất phía Tây này, mấy đời nhà mày cũng không bì kịp! Chúng tao khai hoang lãnh thổ, nhưng những kẻ lãnh đạo làm mưa làm gió trong thành phố phồn hoa kia lại chưa bao giờ ghi tên chúng tao vào sử sách!" Thạch Thiên Thọ hung tợn gầm lên.

"Mày cảm thấy một thành phố xây nên từ hài cốt thì sẽ có người yên tâm, sinh sống một cách thoải mái ư?" Mạc Phàm khinh thường nói.

"Có thành phố nào không phải như thế?"

"Thôi được rồi, giảng đạo lý với một kẻ tâm thần đúng là mệt người. Tao có thói quen dạy dỗ những đứa như mày bằng nắm đấm."

"Chỉ dựa vào cái loại pháp sư cao giai như mày á?"

"Ông đây mạnh hơn mày vạn lần, với lại, tao cực kỳ ghét côn trùng!" Mạc Phàm không nói nhiều lời vô nghĩa với Thạch Thiên Thọ nữa, hai loại hỏa diễm luân phiên trên tay phải, hợp thành thanh Kiếp Viêm Liệt Hà Chi Kiếm.

Thân kiếm được bao bọc bởi hai loại ma hỏa, một vòng lửa không ngừng gia tăng sức mạnh cho nó. Mạc Phàm cảm nhận rõ ràng, lần ngưng tụ Viêm Kiếm này khác hẳn những lần trước. Quan trọng nhất là cảm giác cầm nắm vô cùng chân thực, không còn là thứ chém một nhát rồi tan biến, mà là một thanh ma khí Viêm Kiếm thực thụ!

Tiểu Viêm Cơ ngày càng mạnh lên, ngay cả ma kiếm tạo ra cũng có hiệu quả ngang với ma cụ. Đối với một kẻ yêu thích bạo lực như Mạc Phàm, đây quả là một thứ vũ khí tiện lợi và hoàn hảo.

Nhìn thanh hỏa diễm cự kiếm dài mười mấy mét, Mạc Phàm cảm thấy mình nên thay đổi thói quen dùng nắm đấm đập nát mặt người khác. Phải tỏ ra mình là một quý ông, trở thành một kiếm khách khí phách lãng tử, nhất đao lưỡng đoạn, chém bay cái đầu chó của tên cặn bã Thạch Thiên Thọ này!

Ầm ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên, song hỏa viêm kiếm bổ xuống khiến cả con đường ngập trong lửa hủy diệt. Vết chém không chỉ kéo dài về phía Thạch Thiên Thọ đang tháo chạy mà còn phá tan tành nhà cửa hai bên đường. Những nơi không có Bạo Bụi Châu Chấu Ma cũng bị Mạc Phàm san thành bình địa.

Thanh kiếm vẫn còn đó, Mạc Phàm giơ lên, nhưng một tay không đủ sức nên hắn dùng cả hai tay vác kiếm đuổi theo Thạch Thiên Thọ. Thấy gã trốn vào khu dân cư, Mạc Phàm cũng không ngần ngại, chẳng quan tâm thứ gì cản đường, lập tức đập xuống.

Oanh!

Song hỏa bắn ra tung tóe, lan rộng ra xung quanh. Thạch Thiên Thọ cứ ngỡ Mạc Phàm sẽ đâm, chém, trảm. Nào ngờ, Mạc Phàm căn bản chẳng biết tí kiếm thuật nào, hắn vung thanh cự kiếm y như vung một cây búa tạ, cứ thế mà đập tới tấp.

Thạch Thiên Thọ nhờ có bầy trùng dẫn đường nên có thể né tránh dễ dàng, nhát chém quét tới không đáng sợ, nhưng phạm vi ảnh hưởng của nó lại quá rộng nên vô cùng khó chịu. Hỏa diễm bắn tung tóe sau mỗi cú đập có thể thiêu rụi bầy trùng của gã. Mà không có độc trùng, thực lực của Thạch Thiên Thọ sẽ giảm đi rất nhiều.

Không thể không thừa nhận, song hỏa kết hợp với hỏa tinh linh mạnh mẽ phụ thể đã làm sức chiến đấu của một pháp sư cao giai tăng vọt, khắc chế nghiêm trọng đám độc trùng của Thạch Thiên Thọ.

Tu luyện Độc hệ cũng chia làm nhiều loại. Thạch Thiên Thọ thuộc loại tu luyện độc trùng, nuôi dưỡng một bầy côn trùng mang kịch độc, bỏ qua các hệ ma pháp khác. Gã lấy độc trùng làm công cụ vừa công vừa thủ, tương tự như pháp sư Triệu Hoán hệ, nhưng sức mạnh lại hơn pháp sư Độc hệ thông thường mấy lần. Hạn chế duy nhất là phụ thuộc quá nhiều vào độc trùng, một khi chúng gặp phải khắc tinh như Liệt Hà Chi Hỏa của Mạc Phàm thì chỉ có nước bó tay.

Loại tu luyện Độc hệ khác là sử dụng độc khí để tấn công, ăn mòn, hành hạ đối thủ. Giờ phút này, Thạch Thiên Thọ hận rằng mình không phải loại pháp sư Độc hệ đó, nếu không chỉ cần một ma pháp cao giai cũng đủ biến Mạc Phàm thành một vũng máu.

Khải Ma Cụ trên người Mạc Phàm cũng là một trở ngại lớn, độc của Thạch Thiên Thọ đều bị nó hấp thu. Gã không biết Mạc Phàm đào đâu ra được món bảo vật bách độc bất xâm này.

"Chết đi cho tao!" Mạc Phàm vốn cực kỳ ghét côn trùng.

Hắn chém một kiếm ra, sóng lửa cuồn cuộn bay về phía Thạch Thiên Thọ.

Thạch Thiên Thọ vội lùi lại, tạo ra một bức tường dày đặc độc trùng để ngăn cản hỏa diễm.

Độc trùng chết la liệt, Liệt Hà Chi Hỏa như một con sói đói vồ vào đàn cừu, khiến chúng không có sức phản kháng.

"Chi chi chi!"

Đám độc trùng bay loạn xạ, vô số đồng loại chết thảm đã gieo rắc nỗi sợ hãi kinh hoàng. Thạch Thiên Thọ chỉ mong chúng có thể giúp mình cầm cự, nhưng chúng lại hoảng loạn bay đi, khiến gã phải trực tiếp đối mặt với ngọn lửa đang ập tới.

Thạch Thiên Thọ vội gọi ra Khải Ma Cụ. Dù là một quân ti nhưng gã cũng không có nhiều tiền, nên Khải Ma Cụ cũng chẳng phải loại cao cấp.

Mạc Phàm ở trong đội quốc phủ, mỗi thành viên đều có thế lực sau lưng chống đỡ, được trang bị tận răng, thậm chí còn xa xỉ hơn so với cấp bậc hiện tại. Thạch Thiên Thọ thì đem hết tiền tích cóp được đi nuôi đám độc trùng này, nên các trang bị khác đều hết sức keo kiệt.

Khải Ma Cụ của Thạch Thiên Thọ hứng trọn sóng lửa, Mạc Phàm tin rằng gã sẽ không chịu nổi thêm vài đòn tấn công nữa. Chỉ cần đám độc trùng sợ hãi, không còn nghe lệnh nữa thì mạng của gã cũng chẳng sống được bao lâu.

"Khốn nạn, trở về đây hết cho ta!" Thạch Thiên Thọ tức giận gầm lên khi thấy đám độc trùng của mình bỏ chạy.

Độc trùng đúng là hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân, nhưng khi đối mặt với cái chết, ngay cả sinh vật thấp kém nhất cũng sẽ tìm đường sống.

"Mày đối xử với thuộc hạ của mình vô nhân tính như vậy, kết quả là ngay cả đám côn trùng trung thành nhất cũng phản bội mày!" Mạc Phàm bước lên phía trước, nhìn đám độc trùng đang dần dần bay khỏi người Thạch Thiên Thọ.

"Mày không cần phải dạy tao cách sử dụng ma pháp!" Hai mắt Thạch Thiên Thọ đỏ ngầu như ác quỷ.

Độc trùng bỏ chạy đã tạo thành một đòn đả kích chí mạng với Thạch Thiên Thọ, không có chúng, gã không thể thi triển ma pháp được.

"Nói thật thì bọn chúng chẳng có chút tình cảm nào với mày cả. Đáng lẽ không cần mệnh lệnh của mày, mày nuôi chúng thì chúng sẽ bảo vệ mày cho đến chết. Tao đã thấy nhiều cảnh tượng chúng liều mạng cứu chủ nhân. Nhưng với loại cặn bã như mày thì không, không một ai giúp mày, đám độc trùng của mày lại càng không!" Mạc Phàm nhìn Thạch Thiên Thọ, không một chút lưu tình nào vung Viêm Kiếm chém xuống.

Thạch Thiên Thọ bay ra ngoài, Khải Ma Cụ đã cứu gã một mạng nhưng cũng chi chít vết rách, không thể chịu thêm được đòn tấn công nào của Mạc Phàm nữa.

"Chết tiệt!"

Thạch Thiên Thọ đứng dậy, nhưng xung quanh không còn một con độc trùng nào. Gã thở ra một hơi độc khí mới miễn cưỡng không bị Bạo Bụi Châu Chấu Ma tấn công. Nhưng bây giờ, thứ muốn lấy mạng gã không phải là Bạo Bụi Châu Chấu Ma, mà là Mạc Phàm với song hỏa trong tay.

Sau khi Tiểu Viêm Cơ được phục sinh, Mạc Phàm đã nhận được sức mạnh hệ Hỏa vô cùng khủng khiếp.

"Coi như ở đây mày mạnh hơn tao, ra bên ngoài, một tay tao cũng đủ bóp chết mày!" Thạch Thiên Thọ đứng dậy.

Gã không còn ý định chém giết với Mạc Phàm bên trong vòng xoáy Bạo Bụi Châu Chấu Ma nữa, thân thể nhanh chóng bị một lớp sương độc bao phủ.

Khi sương độc tỏa ra, những con độc trùng lại bay về phía Thạch Thiên Thọ, nâng gã lên cao rồi nhanh chóng bỏ chạy.

Mạc Phàm biết Thạch Thiên Thọ đã chuẩn bị đường lui từ trước. Gã là một pháp sư siêu giai, một khi đã muốn bỏ trốn thì hắn cũng khó lòng giữ lại được.

"Tiểu Viêm Cơ, không thể để hắn trốn thoát!" Mạc Phàm nói với Tiểu Viêm Cơ.

"Lánh!"

Một lần nữa, Tiểu Viêm Cơ huyễn hóa ra vô số lông vũ, tạo thành đôi cánh lửa cho Mạc Phàm để hắn có thể truy kích.

Mạc Phàm trong trạng thái này có sức chiến đấu và sức công phá trong phạm vi gần rất mạnh, nhưng khả năng tấn công và truy kích đường dài lại không đủ. Nếu có thể thi triển Ám Ảnh hệ và Không Gian hệ, Mạc Phàm đã có thể đuổi kịp Thạch Thiên Thọ trong vài phút.

Mạc Phàm dùng hết sức để đuổi theo, nhưng Thạch Thiên Thọ đã trốn đi rất xa, chẳng mấy chốc đã ra khỏi khu vực trung tâm của bầy Bạo Bụi Châu Chấu Ma.

Ra đến bên ngoài, sóng âm cũng đã giảm bớt.

"Hahaha, mày muốn đuổi theo thì tao cho mày đuổi! Chỉ cần dám bước ra đây, tao sẽ cho mày chết không có chỗ chôn!"

Thạch Thiên Thọ đã chạy ra bên ngoài vòng xoáy Bạo Bụi Châu Chấu Ma. Ở đây chỉ có một vài đám nhỏ, sóng âm của chúng không đủ để quấy nhiễu tinh thần và tu vi của một pháp sư siêu giai như gã.

Trên thực tế, Mạc Phàm cũng đã không còn bị quấy nhiễu, có thể sử dụng các hệ ma pháp khác.

Vấn đề là, thực lực các hệ khác của Thạch Thiên Thọ chắc chắn cũng rất mạnh. Cho dù Mạc Phàm có song hỏa, lại được Tiểu Viêm Cơ phụ thể, cũng không thể đối đầu trực diện với một pháp sư siêu giai.

"Đồ vô dụng, chết hết đi, dám không nghe lệnh của ta!" Thạch Thiên Thọ đứng tại chỗ, cuốn lên một trận cát bay sắc bén. Những hạt cát này vô cùng mảnh, xoay tròn lên cao.

Những hạt cát bay qua đám độc trùng, lập tức một màn sương máu xuất hiện, trong khoảnh khắc, tất cả bị tiêu diệt sạch sẽ.

Mạc Phàm đứng ở xa thấy Thạch Thiên Thọ ra tay diệt sạch đám độc trùng của chính mình, trong lòng không khỏi trào dâng một cảm xúc phẫn nộ.

Cái tên Thạch Thiên Thọ này đã điên đến mức hết thuốc chữa rồi

Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Vũ Thiên Hạ
BÌNH LUẬN