Chương 1264: Kẻ Nằm Ngoài Tính Toán
Người dân thị trấn An Sừng đều bình an vô sự, đúng là trong cái rủi có cái may.
Chỉ tiếc là các nghị viên vẫn bác bỏ đề nghị tái thiết, những quân nhân từ cứ điểm quân đội phía Tây cũng đã rút lui, chính phủ cũng hỗ trợ người dân di dời đến nơi ở mới.
Mạc Phàm hiểu được tâm huyết mà các quân nhân nơi đây đã bỏ ra, nhưng quyết định này cũng có phần hợp lý. Đám châu chấu ma hung tàn kia đã vượt xa tầm hiểu biết của mọi người, chúng khác hẳn những yêu ma có quy luật hoạt động rõ ràng, để lại dấu vết cho người ta truy lùng. Chúng đang tiến hóa cùng với con người, cũng không biết trong số đó có tồn tại một lãnh đạo sở hữu trí tuệ cao siêu đến mức nào. Nếu yêu ma nào cũng biết tìm đường sống trong cõi chết như vậy, không biết nhân loại đã bị diệt vong bao nhiêu lần rồi. Suy cho cùng, những kẻ tự cho mình là thông minh thường hay dậm chân tại chỗ, không chịu phát triển.
Mọi người đã di cư đến một nơi an toàn, Mạc Phàm không quá bận tâm về vấn đề này, tin rằng với những quân nhân như Tham mưu Chước, người dân thị trấn An Sừng sẽ được bảo vệ tốt nhất.
Mạc Phàm không chiếm Đại Địa Chi Nhụy làm của riêng mà đưa lại cho Tham mưu Chước. Đứng trước một người vô tư như vậy, Mạc Phàm không thể tham lam được. Nhưng trong chuyện này lại phát sinh một vấn đề ngoài tầm kiểm soát của hắn, đó là toàn bộ năng lượng mà Thạch Thiên Thọ dùng mạng sống của người khác để tích lũy đã bị Ngưng Tụ Tà Châu hút sạch.
Dường như Ngưng Tụ Tà Châu cực kỳ ưa thích những nguồn năng lượng bất chính này, Mạc Phàm muốn ngăn cũng không được. May mắn là Tham mưu Chước thấy nguồn năng lượng này không trong sạch, lại mang oán niệm quá sâu, cô ấy sẽ tìm cách khác để khôi phục năng lượng cho Đại Địa Chi Nhụy.
Ngưng Tụ Tà Châu hồi phục được một phần ba, đây là một tin tốt đối với Mạc Phàm.
Lần hóa ác ma trước đã tiêu hao sạch sẽ năng lượng, cho nên gần đây hắn hoàn toàn không thể sử dụng sức mạnh ác ma, lại thêm lệnh cấm từ Dị Đoan Tài Quyết Viện và Thánh Tài Viện. Dù vậy, Mạc Phàm vẫn phải bổ sung năng lượng cho Ngưng Tụ Tà Châu, phòng khi có thành viên Hắc Giáo Đình hoặc kẻ hận mình thấu xương như Izisha tìm tới, đến lúc đó mình còn chẳng có sức chống đỡ.
Mạc Phàm không sợ Izisha làm tổn thương Tâm Hạ. Izisha đã ký vào khế ước hắc ám, thề sẽ không trực tiếp hay gián tiếp làm hại Tâm Hạ, hoặc sai người khác làm điều đó. Huống hồ, Bao lão đầu vẫn còn nắm đằng chuôi, nếu Izisha không muốn bị giam cầm ngàn năm thì sẽ không dám giở bất kỳ thủ đoạn nào với Tâm Hạ.
Nhưng Izisha thật sự cam tâm sao? Mạc Phàm không nghĩ vậy.
Izisha đã bị tổn thương nguyên khí nặng nề, chờ đến khi ả hồi phục, người đầu tiên ả tính sổ chính là mình.
Đương nhiên, còn có cả Tát Lãng.
Izisha ở ngoài sáng, bị cả thế giới giám sát, muốn dùng thủ đoạn ám toán là rất khó, không thể phái cao thủ đi được.
Còn Tát Lãng thì khó nói. Mình đã diệt sạch thuộc hạ của Tát Lãng trong nước, cho nên Trung Quốc bây giờ tương đối an toàn. Nhưng một khi ra nước ngoài, mụ đàn bà này chắc chắn sẽ trả thù mình. Biết mình không thể sử dụng Ác Ma hệ, đây chính là cơ hội tốt nhất để giết mình.
Trước khi Ngưng Tụ Tà Châu được nạp đầy, tốt nhất không nên ra nước ngoài. Đúng vậy, đúng vậy! Mạc Phàm vui mừng nhìn Ngưng Tụ Tà Châu đã đầy được một phần ba.
Ai da, không dùng được Ác Ma hệ, phải nâng cao thực lực mới là vương đạo. Lần này thịt được Thạch Thiên Thọ cũng là do may mắn, dù sao gã cũng là một pháp sư Siêu Giai thực lực mạnh. Chờ khi mình đột phá Siêu Giai, lúc đó thích đi đâu thì đi, không cần phải nhìn sắc mặt của hai nữ nhân Hắc Bạch Vô Thường kia nữa.
Hai nữ nhân Hắc Bạch Vô Thường là biệt danh Mạc Phàm đặt cho Tát Lãng và Izisha.
Hắc Vô Thường chính là Tát Lãng, còn Bạch Vô Thường là Izisha. Hai người một đen một trắng, đều đã ghi tên Mạc Phàm lên hàng đầu trong sổ sinh tử của mình.
...
...
Lớp tuyết dày tựa như một tấm áo lông ngỗng khổng lồ bao phủ túp lều gỗ bên hồ. Gió lạnh lùa qua khe cửa sổ, băng tuyết đông cứng những thanh gỗ, phát ra tiếng "kèn kẹt" như thể nó có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Gió thổi buốt như dao cắt vào mặt. Người phụ nữ giơ tay, nhanh như chớp bẻ một đoạn băng nhọn trên mái hiên, rồi hung hăng đâm thẳng vào đầu gối của gã đàn ông đang nằm sõng soài trên mặt đất.
Đoạn băng đâm xuyên qua xương bánh chè, tiếng hét thảm thiết vang lên, gã đàn ông lập tức quằn quại trên nền băng.
"Ngươi đúng là trung thành với Lãnh Tước đấy, nhưng lại biết quá ít về ta. Nếu không, sao ngươi dám cùng chủ nhân của ngươi đối phó với ta?" Người phụ nữ rời khỏi ghế, ngồi xổm xuống bên cạnh vũng máu đã đông cứng của gã đàn ông.
"Tát Lãng đại nhân, đây là hiểu lầm, chúng tôi không biết cô ấy có quan hệ với ngài, chúng tôi thật sự không biết..." Gã đàn ông kia gào thét, nước mắt nước mũi giàn giụa, nhưng cũng nhanh chóng bị đông cứng lại.
Gã đàn ông này biết đây mới chỉ là bắt đầu. Nếu không làm người phụ nữ trước mặt hài lòng, gã sẽ phải chịu sự tra tấn đau đớn hơn gấp trăm lần.
"Các ngươi muốn lợi dụng con bé đó cũng không thành vấn đề, chẳng liên quan gì đến ta. Nhưng dám dùng danh nghĩa của ta để làm những chuyện cỏn con như vậy thì không thể tha thứ. Không biết có bao nhiêu người trên thế giới này đang mong chờ kiệt tác tiếp theo của Tát Lãng, vậy mà các ngươi suýt chút nữa đã phá hỏng uy tín mà ta đã mất công gầy dựng ở Trung Quốc. Nói đi, nói tất cả những gì ngươi biết, sau đó ta sẽ để Lãnh Tước được nhặt một cái xác nguyên vẹn của ngươi." Người phụ nữ lấy ra một con dao khắc, hờ hững đứng đó gọt lại móng tay.
"Tôi không biết, Lãnh Tước không nói gì cho tôi cả. Tát Lãng đại nhân, chúng tôi không có ý mạo phạm ngài, chúng tôi chỉ muốn khống chế Izisha, khống chế Đền Parthenon." Gã đàn ông bị dọa đến phát khóc nói.
"Ngu xuẩn! Với cái đầu của các ngươi mà đòi khống chế Izisha? Nếu ả muốn các ngươi chết, liệu các ngươi có sống được đến ngày hôm nay không?" Tát Lãng đạp một phát vào đoạn băng đang cắm trên đầu gối gã.
"Tát Lãng đại nhân, van xin ngài tha cho tôi, tôi cũng chỉ làm theo mệnh lệnh, lần này hành động là cùng Lãnh Tước, không có ý hãm hại ngài..." Gã đàn ông kia từ đầu đến cuối chỉ run rẩy vì đau đớn.
"Cút đi! Bảo Lãnh Tước giao món đồ lấy được từ Thần Điện Tự Do ra đây, như vậy ta sẽ tha cho hắn một mạng." Tát Lãng lại đá thêm một cú vào đầu gối của gã đàn ông.
Đầu gối của gã đàn ông gần như nát bấy, dù đau đớn tột cùng nhưng gã không dám ở lại, vội vàng lết đi thật nhanh như sợ người phụ nữ đáng sợ này đổi ý.
Một vệt máu dài kéo lê trên mặt băng, cho đến khi bóng gã đàn ông khuất xa.
Tát Lãng vẫn ngồi trong phòng, không có một ai nhưng lại lên tiếng: "Ngươi cảm thấy thế nào?"
"Thuộc hạ cảm thấy kẻ giật dây Đền Parthenon hẳn là Lãnh Tước." Nơi góc tối trong phòng, một giọng nói vang lên một cách kỳ lạ.
Gã đàn ông lúc trước hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của người này, chỉ có thể miễn cưỡng thấy được một bóng người mờ ảo trong bóng tối.
"Ngươi nghĩ quá đơn giản rồi, cho Lãnh Tước mười lá gan cũng không dám đào bới chuyện của ta." Tát Lãng nói.
"Ý của ngài là còn có người đứng sau Lãnh Tước? Nhưng Lãnh Tước cũng là Hồng Y Giáo Chủ, còn ai có thể ra lệnh cho hắn..." Người trong bóng tối nói đến đây thì lập tức ngừng lại. "Ý ngài là... Giáo Hoàng?"
Tát Lãng không nói gì, chỉ dùng móng tay cào lên mặt bàn băng.
"Nhưng tại sao Giáo Hoàng lại phải làm như vậy?"
"Bởi vì hắn phát hiện ra cả hai chúng ta đều không chịu sự khống chế của hắn. Mọi thứ hắn làm đang dần trở thành mối đe dọa cho chính bản thân hắn." Tát Lãng nói: "Hắn ban cho ta cái tên Tát Lãng, ngay sau đó lại đưa con bé kia lên làm Thánh Nữ. Kết quả là mọi người đều quỳ dưới chân ta, còn Diệp Tâm Hạ cũng nhận ra mình đang bị hắn thao túng."
"Chuyện Izisha phục sinh, có lẽ ngay cả Giáo Hoàng cũng không ngờ tới, phải không?"
"Đúng thế, ả ta thích đóng vai chim sẻ rình sau lưng. Ả vừa mới sống lại, ta sẽ để ả lại như một món ngon để thưởng thức sau cùng."
"Giáo Hoàng đã muốn đối phó ngài..."
"Hai viên Giáo Chủ Thạch đã nằm trong tay ta, Khế Ước Huyết Thạch đã không còn tác dụng với ta nữa. Ta cứ nghĩ hắn sẽ ve vãn ta, nói ta là người khiến hắn hài lòng nhất trong số bảy Hồng Y Giáo Chủ, ám chỉ ta sẽ kế thừa vị trí của hắn." Tát Lãng nói.
"Không phải Giáo Hoàng đang tìm người thừa kế sao?"
"Hừ, hắn nghĩ mình có thể sống thêm một ngàn năm nữa, cho dù nằm trong quan tài cũng quyết giữ khư khư Huyết Thạch Giáo Hoàng của mình. Hắn không hề có ý định để ai kế vị, hắn chỉ đang tìm cách loại bỏ những kẻ uy hiếp đến vị trí của hắn mà thôi." Tát Lãng nói.
"Vậy chúng ta nên làm gì?"
"Hắn đã ngồi ở vị trí Giáo Hoàng quá lâu, luôn sống trong những chiến tích mà người đời đã lãng quên. Nhưng những chuyện kinh thiên động địa rồi cũng sẽ sớm bị lãng quên thôi." Tát Lãng bình thản nói.
"Chúng ta muốn lật đổ Giáo Hoàng thì cần phải tiến hành từ từ."
"Hắn ta rồi sẽ để lộ đuôi cáo thôi." Tát Lãng tỏ ra rất kiên nhẫn.
"Đúng rồi, trong buổi phát biểu nhậm chức Thánh Nữ, cô ấy đã thừa nhận mối quan hệ với ngài, còn tuyên thệ sẽ coi ngài là kẻ thù."
"Ta mong chờ điều đó."
"Lúc trước ngài có lệnh cho tôi bảo vệ cô ấy, nhưng bây giờ đã có người làm tốt hơn tôi."
"Chuyện sống chết của con bé đó không liên quan đến ta. Ta chỉ làm theo thỏa thuận, đảm bảo nó có thể sống đến năm 20 tuổi. Lần tiếp theo, ta sẽ để ngươi giết nó." Tát Lãng nói.
"Việc này... thuộc hạ không làm được."
"Vậy thì đích thân ta sẽ ra tay. Đương nhiên không phải bây giờ, cứ để con bé đó đóng tốt vai trò chướng ngại vật cho Izisha đi."
"Còn cậu thanh niên sở hữu Ác Ma hệ thì sao?"
"Lần tới nếu có cơ hội, đừng để cậu ta sống sót. Một mầm họa."
"Ha ha, cũng có người khiến chủ nhân phải để tâm."
Nghe câu này, Tát Lãng sững sờ.
Muốn ai chết, ai sống, chẳng phải đều nằm trong kế hoạch của mình sao? Để ai sống, chứng tỏ người đó có giá trị lợi dụng. Ai phải chết, chứng tỏ người đó đáng chết. Vì sao Mạc Phàm lại nằm ngoài quy luật đó?
Có lẽ ngày xưa, có hơn một vạn cách để giết Mạc Phàm. Kết quả, hắn không những không chết mà còn trở thành cái gai trong mắt, ngày càng khó đối phó, khó giết chết. Cảm giác này càng lúc càng tăng dần theo thời gian.
"Thực lực của cậu ta tăng quá kinh khủng. Không biết lần sau gặp lại sẽ còn mạnh đến mức nào. Loại người này không thể giữ lại được." Tát Lãng trả lời.
"Ngài nói rất đúng, phải xử lý trước khi cậu ta bước chân vào Siêu Giai."
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ
Đề xuất Tiên Hiệp: Mị Lực Điểm Đầy, Kế Thừa Trò Chơi Tài Sản