Chương 1265: Mạc Phàm Làm Giáo Viên (Thượng)

Trương Tiểu Hầu đã trở về quân khu Tần Lĩnh. Chuyến đi lần này theo chân Mạc Phàm lại lập được công lớn, tin rằng khi về nhất định sẽ được cấp trên khen thưởng.

Tương Thiểu Nhứ cũng thu hoạch được không ít. Tham mưu Chước đã nói là gặp qua anh trai của cô, nên Tương Thiểu Nhứ cũng xác định được hướng đi tiếp theo và vội vàng rời đi.

Mục Nô Kiều cùng Mạc Phàm quay về Ma Đô. Mạc Phàm thầm nghĩ, chuyến đi này mình không chỉ hồi sinh được Tiểu Viêm Cơ mà còn thu được Hồn Hỏa mới, trong khi Mục Nô Kiều gần như chỉ đi theo chịu hiểm nguy chứ chẳng nhận được gì. Nghĩ vậy, hắn liền đưa cho cô viên tinh thạch mà mình đã nghiền nát, không muốn để cô phải ra về tay trắng.

Mục Nô Kiều cũng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ nhận lấy.

Về đến căn hộ, Mạc Phàm nằm ườn ra ghế sô pha, còn Mục Nô Kiều thì đến quầy bar nhỏ lấy một lon nước, tiện tay lấy luôn cho Mạc Phàm một lon.

"Hình như cậu quên mất một chuyện thì phải?" Mục Nô Kiều nói.

"À, cảm ơn nhé." Mạc Phàm uống một hơi cạn sạch, lễ phép đáp lại.

Mục Nô Kiều lườm hắn một cái, nói: "Lâu lắm rồi cậu chưa đến trường học đấy?"

"Trường học? Đến đó làm gì nữa?" Mạc Phàm ngơ ngác.

"..." Mục Nô Kiều cạn lời.

Cậu ta quên mất mình vẫn còn là sinh viên của Minh Châu học phủ rồi sao?

"Chúng ta còn chưa tốt nghiệp!" Giọng Mục Nô Kiều cao lên, như muốn dập tắt ngay cái vẻ đắc ý của Mạc Phàm khi cho rằng mình đã chẳng còn dính dáng gì đến Minh Châu học phủ.

"Éc, tầm cỡ chúng ta mà còn chưa tốt nghiệp á? Học Phủ Chi Tranh xong rồi, mấy học phủ quốc tế khác cũng bị chúng ta đạp dưới chân rồi còn gì," Mạc Phàm nói.

"Học Phủ Chi Tranh là Học Phủ Chi Tranh, chúng ta vẫn chưa tốt nghiệp," Mục Nô Kiều nhấn mạnh.

"Ơ... không phải tu vi lên Cao Giai là tự động tốt nghiệp sao?" Mạc Phàm thắc mắc.

"Cũng đúng, nhưng cậu không muốn nhận phần thưởng dành cho sinh viên tốt nghiệp ưu tú à? Chúng ta giành hạng nhất Học Phủ Chi Tranh, rất có thể sẽ nhận được phần thưởng từ cộng đồng các học phủ trong nước đấy," Mục Nô Kiều nói.

"Ý là phần thưởng sẽ rất lớn?" Mạc Phàm nghe vậy, mọi mệt mỏi bỗng dưng tan biến.

"Đương nhiên rồi. Tôi còn tưởng cậu giàu rồi, không thèm để mắt đến phần thưởng tốt nghiệp của trường, định làm gương tốt cho các đàn em khóa sau chứ," Mục Nô Kiều nói.

"He he, tớ đâu phải loại người đó."

"Chúng ta cần phải qua được kỳ khảo thí tốt nghiệp sớm," Mục Nô Kiều nói.

"Lại còn có khảo thí nữa à?"

"Dù sao cũng phải theo quy củ. Nghe nói khảo thí không khó, mỗi sinh viên đều được tự chọn bài khảo thí cho mình."

...

Mạc Phàm chẳng muốn đến trường nữa, tài nguyên nhận được ở đó quá ít, đến mức hắn còn chẳng buồn đi lấy. Chi bằng tốt nghiệp sớm rồi nhận phần thưởng từ cộng đồng học phủ ma pháp cả nước cho xong.

"Hai trò muốn tốt nghiệp sớm à, để ta xem có đạo sư nào nhận sinh viên tốt nghiệp sớm không đã." Tiêu viện trưởng nhìn thấy Mục Nô Kiều và Mạc Phàm, trên mặt nở nụ cười hiền hậu.

Thấy Mạc Phàm ngày càng trưởng thành, Tiêu viện trưởng rất vui mừng, chỉ là nghe hắn muốn tốt nghiệp sớm, trong lòng lại có chút không nỡ.

"Tiêu viện trưởng đừng buồn, em với Mục Nô Kiều ở gần đây thôi, sẽ thường xuyên ghé thăm mà." Mạc Phàm nghĩ một đằng nói một nẻo, cười hì hì nói với Tiêu viện trưởng.

Mục Nô Kiều đứng bên cạnh liền nhéo vào cánh tay Mạc Phàm, ai cho cậu ta nói mình sống chung với hắn chứ.

"Có gì đáng xem đâu, các trò tốt nghiệp sớm ta còn mừng ấy chứ, trường học cũng chẳng còn gì để dạy các trò nữa rồi," Tiêu viện trưởng nói.

Tiêu viện trưởng vừa nói vừa lấy ra một xấp tài liệu, bên trên ghi chú đạo sư nào nhận sinh viên thực tập, đạo sư nào nhận sinh viên tốt nghiệp.

Trường học không có hạn chế gì với sinh viên, muốn ở lại cũng được, chỉ cần mỗi năm hoàn thành nhiệm vụ mà trường sắp xếp. Sinh viên muốn tốt nghiệp cũng được, nhưng tốt nghiệp được chia làm ba loại. Một loại là kết nghiệp.

Kết nghiệp là hoàn thành chương trình học nhưng không nhận được huy chương chứng nhận đã tốt nghiệp Minh Châu học phủ. Những người này thường có thực lực chững lại, không tiến bộ. Minh Châu học phủ miễn cưỡng cho qua nhưng không thừa nhận đó là tốt nghiệp thực sự.

Loại thứ hai là tốt nghiệp. Sinh viên sẽ đi theo một đạo sư và hoàn thành nhiệm vụ tốt nghiệp, sau đó đạo sư sẽ báo cáo lại biểu hiện của sinh viên cho nhà trường. Cuối cùng, các giáo viên chủ nhiệm mỗi hệ sẽ đưa ra quyết định, nếu được đồng ý thì sẽ nhận được huy chương tốt nghiệp.

Huy chương tốt nghiệp của Minh Châu học phủ rất có giá trị, được xem như một biểu tượng cho thân phận và thực lực, được cả Hiệp hội Ma pháp, Liên minh các thế gia, Liên minh Thợ săn công nhận. Nói tóm lại, có huy chương tốt nghiệp của Minh Châu học phủ thì sẽ được xã hội săn đón.

Loại thứ ba là tốt nghiệp ưu tú.

Loại này đòi hỏi sinh viên phải có cống hiến đủ lớn cho nhà trường trước khi tốt nghiệp. Nhà trường sẽ sắp xếp những sinh viên đủ tiêu chuẩn đi theo một đạo sư có tiếng để thực hiện một nghiên cứu hay một nhiệm vụ nào đó. Dựa trên biểu hiện của sinh viên qua phản hồi từ nhà trường, đạo sư, viện trưởng và các giáo viên chủ nhiệm, sinh viên mới được công nhận tốt nghiệp loại ưu tú.

Sinh viên tốt nghiệp ưu tú sẽ được nhận Huy chương Minh Châu, đại diện cho sự công nhận cao nhất của học phủ. Những người này không chỉ được xã hội săn đón, mà còn được các thế lực lớn tranh giành, không chỉ vì thực lực xuất chúng mà còn vì tuổi đời rất trẻ.

Tuổi trẻ đồng nghĩa với tiềm năng vô hạn. Các thế lực lớn cũng thường cài người vào các học phủ để tìm kiếm những tài năng có tiềm năng đột phá Cao Giai. Càng nhiều người lên được Cao Giai thì thế lực càng vững mạnh, nếu may mắn tìm được một người có thể lên tới Siêu Giai, vậy thì đúng là hốt bạc đầy chậu.

Những người tốt nghiệp ưu tú đều là pháp sư Cao Giai dưới 25 tuổi. Nói cho dễ nghe thì là tốt nghiệp ưu tú, còn nói khó nghe thì là một đám quái vật.

Bước vào Cao Giai trước 25 tuổi, có hy vọng đột phá lên Siêu Giai, vì vậy không một thế lực nào muốn bỏ qua những nhân tài này.

Tốt nghiệp ưu tú được cả nước công nhận, sinh viên phải hoàn thành nhiệm vụ khảo hạch tiêu chuẩn hoặc nhiệm vụ khó. Địa vị và thứ hạng của một học phủ trên cả nước cũng được tính bằng số lượng sinh viên tốt nghiệp ưu tú của học phủ đó.

Minh Châu học phủ xếp thứ hai cả nước, số lượng sinh viên tốt nghiệp ưu tú cũng xếp thứ hai.

Phần thưởng tốt nghiệp ưu tú rất phong phú, đây cũng chính là lý do Mục Nô Kiều lôi Mạc Phàm đi tốt nghiệp.

Huống chi, phần thưởng cho các thành viên đội tuyển quốc phủ tham gia Học Phủ Chi Tranh đều phải đợi đến khi tốt nghiệp mới được nhận. Cả Mục Nô Kiều và Mạc Phàm đều đang rất cần tài nguyên, có được sớm ngày nào thì thực lực sẽ tăng lên không ít.

"Để ta xem nào... không có nhiệm vụ nào thích hợp cho hai trò cả, độ khó hơi thấp, không thể dùng làm khảo hạch tốt nghiệp ưu tú được." Tiêu viện trưởng xem qua xấp tài liệu rồi lắc đầu nói.

Khảo hạch tốt nghiệp ưu tú phải có độ khó cao, không thể phân công ngay được.

"Chúng em cũng không vội, khi nào Tiêu viện trưởng tìm được đạo sư thích hợp thì chúng em sẽ quay lại," Mục Nô Kiều nói.

"Cái này... ta đã xem qua lịch trình rồi, những đạo sư có thể nhận sinh viên tốt nghiệp ưu tú đều đang bận với các nghiên cứu của mình, trong thời gian ngắn sẽ không có ai rảnh. Chủ yếu là thực lực của hai trò đã quá mạnh, có khi các đạo sư cũng không bằng," Tiêu viện trưởng nói.

Nói xong câu này, Tiêu viện trưởng cũng không biết nên vui hay nên buồn.

Sinh viên mạnh hơn đạo sư, tốt, tốt, chuyện này nên mừng... Làm người thầy phải có tấm lòng rộng mở.

"Không phải trường chúng ta có nhiều đạo sư nhận sinh viên tốt nghiệp sao ạ?" Mục Nô Kiều không hiểu, bèn hỏi.

"Đi bồi dưỡng nâng cao hết rồi. Năm nào cũng có người đi, trường chúng ta có hai người đi, để lại thân già này ở lại quản lý, ai da, hết cách. Giáo viên cũng phải tiến bộ chứ, nếu không lại bị mấy đứa như hai trò đá văng ra xa." Tiêu viện trưởng cười, rồi đột nhiên nghĩ ra gì đó, ánh mắt sáng lên nhìn Mạc Phàm.

"Mỗi lần Tiêu viện trưởng nhìn em bằng ánh mắt đó là y như rằng chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả," Mạc Phàm quả là một kẻ nhạy cảm, lập tức lên tiếng.

"Các đạo sư trong trường đi bồi dưỡng, để lại một đống nghiên cứu, hạng mục, nhiệm vụ không ai hoàn thành. Để đạo sư dẫn hai trò đi làm thì cũng chẳng có gì khó, nên rất khó để ta công nhận tốt nghiệp ưu tú cho hai trò, đúng không? Hay thế này đi, ta cho Mạc Phàm tư cách làm đạo sư, để trò dẫn một nhóm sinh viên đi làm hạng mục tốt nghiệp." Tiêu viện trưởng cao hứng nói.

Mạc Phàm nghe xong mà thấy mất cả tự nhiên.

Nhưng chẳng hiểu sao Tiêu viện trưởng lại tỏ ra phấn khích, ra chiều đã tìm được cách "hành" Mạc Phàm vụ tốt nghiệp.

Minh Châu học phủ cũng có uy tín của mình, Mạc Phàm muốn tốt nghiệp dễ dàng vậy sao? Nếu không giao cho hắn một nhiệm vụ khó để hắn có ấn tượng sâu sắc, thì những tên sinh viên vô lương tâm thế này sẽ nhanh chóng quên mất trường học thôi.

Nói thật, ngay từ đầu Tiêu viện trưởng đã không có ý định để Mạc Phàm tốt nghiệp trong im lặng.

"Tiêu viện trưởng đã không đối xử tốt với sinh viên có cống hiến to lớn cho nhà trường thì thôi đi, lại còn bày ra trò này nữa," Mạc Phàm cười khổ.

"Mạc Phàm à, trò không tin vào nhân phẩm của Tiêu viện trưởng ta sao? Nếu không phải vì trò quá ưu tú, ta đâu bắt trò làm việc này. Trường học gần đây đúng là tồn đọng nhiều... à, là chỉ tiêu cần phải hoàn thành, trò là một sinh viên của trường thì cũng phải chia sẻ một chút chứ. Làm xong, ta sẽ trao cho trò huy chương tốt nghiệp ưu tú." Tiêu viện trưởng càng nói càng hăng.

"Viện trưởng, đừng lừa người nữa, đây đâu phải chỉ tiêu của một sinh viên, rõ ràng là chỉ tiêu khảo hạch hàng năm của một giáo viên mà," Mạc Phàm vạch trần.

"Đừng để ý tiểu tiết làm gì. Những hạng mục tốt nghiệp này trò chọn một cái đi. Trò xem, nếu trò làm đạo sư tốt nghiệp, nhiệm vụ nào trò cũng có thể tùy ý lựa chọn. Nhưng nếu trò làm sinh viên tốt nghiệp ưu tú thì phải có đạo sư chịu nhận, phải xem đạo sư đó có thời gian không, có..." Tiêu viện trưởng nói.

"Vậy em thà đợi còn hơn," Mạc Phàm nói thẳng.

Điên thật rồi, mình đến đây để hoàn thành nhiệm vụ tốt nghiệp của sinh viên cơ mà.

Mục Nô Kiều đứng bên cạnh cười khúc khích, không quên nói: "Chúc may mắn nhé, thầy Mạc Phàm."

Đề xuất Voz: Gặp em
BÌNH LUẬN