Chương 1277: Phong Thái Không Biết Xấu Hổ
Bầu trời đã hửng lên sắc vàng, vầng thái dương đỏ rực dần nhô lên từ sau những tán cây xa xa. Ánh bình minh ấm áp chiếu rọi lên Thanh Trấn, nơi mọi người cũng đã dần tỉnh giấc.
Khi tỉnh lại, họ thấy lũ trẻ đều bình an vô sự, ai nấy đều vui mừng khôn xiết. Họ chẳng mấy bận tâm vì sao mình lại ngủ say sưa ngoài trời như vậy, càng không hay biết đêm qua nơi đây đã diễn ra một trận ác chiến kinh hoàng, hay cả thị trấn từng bị bầy Thanh Nga khổng lồ bao phủ.
Những lớp tro tàn, vốn là xác của lũ Thanh Nga, đã được gió đêm thổi bay vào sâu trong rừng, xem như được trở về với nơi chúng thuộc về.
"Ngươi muốn nuốt lời sao?" Du Sư Sư lạnh lùng nhìn Mạc Phàm.
"Cô đi đi, sau này đừng giết người nữa là được." Mạc Phàm thản nhiên đáp.
Hắn đã giải trừ sợi xích Ám Ảnh đang trói buộc Du Sư Sư, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi hắn.
Mạc Phàm lại có thể dễ dàng thả mình đi như vậy sao? Du Sư Sư cảm thấy hắn đang có âm mưu gì đó, bèn cẩn thận quan sát.
Một lúc lâu trôi qua, nàng vẫn bình an vô sự.
Du Sư Sư bắt đầu rời đi, Mạc Phàm quả thật không ngăn cản. Nàng gọi ra đôi cánh màu xanh đã bị hỏa diễm thiêu đốt đến tả tơi, chậm rãi bay lên không trung.
Vài con Thanh Nga còn sót lại bay lượn quanh nàng, khiến thân hình nàng trông có vẻ không vững.
Du Sư Sư quay đầu lại nhìn, nhưng vẫn không thấy Mạc Phàm có ý định ra tay.
Nàng cảm thấy bản thân mình và bầy Thanh Nga chính là tai họa ngầm, không nên tồn tại trên đời, cho dù những đứa trẻ và người dân trong trấn đều đã an toàn.
"Còn chưa đi à, tính ở lại ăn Tết hay gì?" Mạc Phàm ngẩng đầu lên, hừ lạnh một tiếng.
Du Sư Sư cắn môi. Dù sao đây cũng là nơi mình sinh sống, nói không lưu luyến là nói dối.
Nhưng chính tay mình đã phá hủy nó, người dân sẽ không bao giờ tha thứ cho mình. Bản thân lại không phải yêu vật thực thụ, không thể sống một cuộc đời hoang dã nơi rừng sâu núi thẳm. Muốn tìm một nơi ở mới, nàng cũng chẳng biết phải đi đâu về đâu.
Vỗ nhẹ đôi cánh, Du Sư Sư cùng bầy Thanh Nga bay vào sâu trong rừng. Ánh nắng mặt trời không phải là thứ mà Thanh Nga ưa thích, nên chúng vội vàng tăng tốc.
...
"Thầy ơi, sao thầy lại thả cô ta đi dễ dàng như vậy? Cô ta đã giết đội trưởng vệ binh Phong Nghiễm Hoát mà!" Chu Lực Tân không cam lòng nói.
"Loại yêu quái hại người này không phải nên giao cho đội thợ săn thành phố sao? Huống hồ sự việc đã nghiêm trọng đến mức này, ngay cả Hội Ma Pháp cũng sẽ không ngồi yên. Xét về mọi mặt, chúng ta không nên thả yêu vật đó đi."
"Cá chết lưới rách cũng chẳng phải chuyện tốt. Nếu giết Du Sư Sư, bầy Thanh Nga còn lại sẽ điên cuồng trả thù người dân nơi đây. Chúng sẽ sinh sôi nảy nở, ẩn hiện trong đêm tối, mang theo độc tính, mỗi mùa lại đến kiếm ăn. Nếu không khống chế được, cả vùng Giang Nam này sẽ gặp đại họa. Để Du Sư Sư khống chế chúng còn tốt hơn là để rắn mất đầu." Mạc Phàm giải thích.
Rất nhiều chuyện không thể đơn giản phán xét đúng sai. Nếu chưa đến mức phải một mất một còn, thì nên cho nhau một con đường sống.
Tự nhiên có quy luật của nó, nhân quả tuần hoàn. Mạc Phàm cũng không thể đảm bảo quyết định của mình là đúng. Nếu sau này thật sự có tai họa lớn hơn xảy ra, hắn cũng không thể biết trước được. Bầy Thanh Nga có được khống chế tốt hay không, phải để tương lai trả lời. Còn bây giờ, hắn cảm thấy đúng thì cứ làm.
Về phần Du Sư Sư phải trả giá cho hành vi giết người... Điên rồi, mình đâu phải tòa án, cũng chẳng phải cảnh sát, làm gì có trách nhiệm hay ràng buộc gì. Cứu lũ trẻ cũng là làm theo con tim mách bảo mà thôi.
...
Du Sư Sư không còn dùng Thanh Nga để ngăn dòng nước nữa, con suối đã chảy trở lại.
Bạch Hồng Phi vẫn luôn tin rằng Du Sư Sư không lừa mình, rằng nàng cố ý dùng dòng nước để thử thách cậu.
Nhưng sự thật đã chứng minh, Du Sư Sư đã lừa gạt Bạch Hồng Phi, lợi dụng sự say mê sắc đẹp và sự non nớt thiếu kinh nghiệm của cậu ta để khiến cậu u mê không tỉnh ngộ.
Một mặt, sự xảo trá của Du Sư Sư khiến Bạch Hồng Phi thất vọng vô cùng. Mặt khác, sự ngu dốt của cậu đã suýt chút nữa biến mình thành đồng lõa, gây ra một cuộc khủng hoảng kinh hoàng.
Bạch Hồng Phi biết mình đã phạm sai lầm lớn, nên cũng không dám xin Huy chương Tốt nghiệp Ưu tú nữa.
Cậu thậm chí còn cảm thấy mình không xứng đáng làm học viên của Minh Châu học phủ, không nhận huy chương tốt nghiệp mà quyết định rời trường.
"Thưa thầy, em đã suy nghĩ kỹ. Nếu cứ mãi ở trong một nơi an toàn, không có yêu ma hoành hành, tương lai em sẽ mất đi dũng khí đối mặt với chúng, mất đi cả nhãn lực để phân biệt đúng sai... Em luôn muốn nhận được Huy chương Tốt nghiệp Ưu tú để được các thế gia, các hiệp hội ma pháp ưu ái, được người khác tôn kính, được các cao nhân để mắt tới. Nhưng đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài. Em, Bạch Hồng Phi, từ trước đến nay là người như thế nào, bản thân em là người biết rõ nhất." Bạch Hồng Phi nói với Mạc Phàm.
Từ lúc kiêu ngạo gia nhập nhóm, đến sự giả vờ tôn trọng vì Mạc Phàm là đạo sư, cho đến bây giờ là những lời chân thành và sự khâm phục từ tận đáy lòng. Bạch Hồng Phi biết mình còn phải học hỏi nhiều, mà muốn học hỏi thì phải ra ngoài trải nghiệm, những thứ này trong trường không dạy. Vì vậy, cậu quyết định rời trường.
"Trò có thể nghĩ được như vậy, một người làm thầy như ta cảm thấy rất vui. Ra ngoài đi đó đi đây là một chuyện tốt, sẽ giúp trò trưởng thành hơn. Đừng đắm chìm vào chuyện kia nữa. Nếu trò có kinh nghiệm tiếp xúc với con gái nhiều như thầy, thì đã không dễ bị hạng người như Du Sư Sư lừa rồi." Mạc Phàm vỗ vai Bạch Hồng Phi.
"Thầy à, điều em ngưỡng mộ nhất ở thầy không chỉ là thuận theo lòng mình mà làm, mà còn là phong thái không biết xấu hổ của thầy nữa. Cả hai thứ này, em sợ cả đời cũng khó mà học được." Bạch Hồng Phi cười nói.
Mạc Phàm cứng họng, còn Mục Nô Kiều đứng bên cạnh nghe thấy thế cũng phải bật cười đến run cả người, tiếng cười trong trẻo tựa chuông bạc ngân, đẹp đến nao lòng.
"Bạch Hồng Phi, xem ra trò không muốn tốt nghiệp nữa rồi phải không!" Mạc Phàm trừng mắt.
"Thì đúng là em đâu muốn tốt nghiệp nữa đâu. Tóm lại, cảm ơn thầy đã dẫn em đi làm nhiệm vụ tốt nghiệp. Tuy không có Huy chương Tốt nghiệp Ưu tú, nhưng chuyến đi này còn giá trị hơn nhiều. Em đi đây, có cơ hội mời thầy đến Bạch gia nhà em chơi một chuyến." Bạch Hồng Phi nói.
Nói xong, cậu khoác ba lô lên vai, rời khỏi Minh Châu học phủ.
Mạc Phàm chỉ biết xua tay bất lực, thầm nghĩ đúng là học trò không biết kính trọng thầy giáo gì cả.
"Xem ra em rất thích làm giáo viên đấy, Mạc Phàm à." Tiêu viện trưởng mỉm cười đi tới.
Tốt nghiệp ưu tú sẽ mang thêm vinh quang cho trường học, nhưng Tiêu viện trưởng tin rằng trong tương lai, Bạch Hồng Phi sẽ đạt được những thành tựu to lớn hơn trên con đường của riêng mình. Cậu còn trẻ, lại là pháp sư cao giai, trở ngại duy nhất là sự kiêu ngạo và bảo thủ. Lần này rời đi chính là một lần phá kén trùng sinh, để có thể bay cao, bay xa hơn.
"Tiêu viện trưởng, Bạch Hồng Phi đã chủ động từ bỏ huy chương tốt nghiệp, vậy vị trí đó cho em đi ạ." Mạc Phàm nói với Tiêu viện trưởng.
...
Tiêu viện trưởng đã trao cho Mạc Phàm Huy chương Tốt nghiệp Ưu tú. Nếu Mạc Phàm còn muốn làm đạo sư, ông cũng sẽ cân nhắc.
Nhưng Mạc Phàm đã quen với cuộc sống tự do tự tại, bảo hắn dẫn theo một đám nhóc miệng còn hôi sữa chạy nhong nhong khắp nơi thì đúng là mệt chết đi được.
"Mạc Phàm, trò đi cùng ta chọn một ít trang bị đi. Ngoại trừ Huyền Xà Khải Giáp trên người là còn phù hợp với thân phận quốc tế của trò, những thứ khác thật sự quá keo kiệt. Không phải trò có rất nhiều tiền sao? Ngay cả trang bị đạt chuẩn cũng không có, ra đường đừng có nói là học viên tốt nghiệp ưu tú của Minh Châu học phủ chúng ta nhé. Nhìn xem, đôi Huyết Thú Ngoa từ năm nào rồi mà giờ vẫn còn mang." Tiêu viện trưởng nói với Mạc Phàm.
Nghe Tiêu viện trưởng nói vậy, mặt Mạc Phàm tối sầm lại.
Tiền đâu? Mình có tiền hồi nào? Nghèo rớt mồng tơi đây này! Người ta tu luyện đến cao giai, tài nguyên đổ vào đủ cho ba hệ là đã viên mãn lắm rồi. Còn bản thân mình thì sao?
Hỏa hệ, Lôi hệ là hai hệ đắt đỏ nhất, càng lên cao càng đốt tiền. Ám Ảnh hệ thì giá cả còn hợp lý. Còn Triệu Hoán hệ thì như cái động không đáy, đổ bao nhiêu tiền vào cũng không đầy. Tiểu Viêm Cơ và lão lang cũng cần ăn, những khoản lặt vặt này cũng đủ khiến Mạc Phàm không có tiền mua sữa bột cho Tiểu Viêm Cơ.
Lại còn Không Gian hệ.
Không Gian hệ thì đúng là một cái hố sâu không đáy, có tiền đập vào và không có tiền là hai đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Ngay đâu xa, Dương Bảo ở Kim Chiến đoàn Thợ săn kìa, cậu ta cũng có Không Gian hệ nhưng vì nghèo, không có tiền đầu tư nên phế lòi. Muốn có được Niệm Thạch mà không mất tiền thì đúng là chuyện viển vông. Còn đi đấu giá thì người ta hét giá toàn tính bằng tỷ.
Một tỷ đấy! Cái giá đó chỉ để mua một món đồ giúp tăng cường cảnh giới tinh thần thôi đấy!
May mà người nói là Tiêu viện trưởng, chứ phải người khác nói mình có tiền, mình đã chẳng sút cho một phát chết tươi rồi.
Lại nói đến ma cụ.
Mỗi một hệ tu luyện đều là một cái hố đốt tiền không đáy, làm gì còn dư dả để mua sắm trang bị.
"Đừng có nhìn ta chằm chằm như thế. Vì trò đã có cống hiến lớn cho trường học, ta và các viện trưởng khác đã thương lượng, có thể cho trò một bảo vật của trường." Tiêu viện trưởng biết Mạc Phàm đang oán thầm, không khỏi mỉm cười.
Dù sao thì Mạc Phàm vẫn là người đứng đầu cả nước, làm rạng danh Minh Châu học phủ trên toàn thế giới. Hắn muốn tốt nghiệp, dĩ nhiên phải có phần thưởng xứng đáng.
"Mấy thứ trị giá dưới một trăm triệu thì thôi ạ. Nếu dưới mức đó thì viện trưởng cứ giữ lại cho các đàn em khóa sau đi." Mạc Phàm hờ hững nói.
Nói xong câu đó, Mạc Phàm cảm thấy mình ngầu quá. Từng có lúc vì mấy trăm vạn, mấy ngàn vạn mà phải bôn ba dưới nanh vuốt yêu ma, cắn răng tranh đoạt. Hiện tại, đến thứ dưới một trăm triệu cũng không thèm để vào mắt. Chậc chậc, nhưng mà sự thật mình vẫn là một thằng nghèo rớt mồng tơi thì không thể thay đổi được.
✺ Lời văn VN bay như gió — Vozer giữ chỗ bình yên ✺
Đề xuất Voz: Cô giáo - Người con gái năm đó anh yêu